Nhạc nềnHarvest

Trung Hòa Độc Tính Nấm Tím

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió đêm rít gào qua những khe nứt của ngôi miếu hoang dột nát, mang theo hơi lạnh thấu xương từ nghĩa địa phía Nam thổi về. Bùi Nhất Nhát đứng chết lặng giữa phòng ngủ tối tăm u ám, hai bàn tay giấu dưới ống tay áo choàng đen rộng thùng thình vẫn còn run rẩy kịch liệt.


Chỉ vài phút trước, chiếc bẫy điện tĩnh làm từ ba chiếc bình Leyden tự chế dưới gầm giường đã giật ngất xỉu sát thủ Phi Yến của Đường Môn. Nhưng niềm vui sống sót ngắn ngủi của anh lập tức bị đè bẹp bởi sự điên rồ của Tả hộ pháp Nhạc Vô Đạo. Gã đồ tể khổng lồ cao hai mét kia, với đôi mắt đỏ rực sự sùng bái cuồng nhiệt, vừa xách cổ nữ sát thủ đang bất tỉnh nhân sự lao thẳng lên mái nhà, lớn tiếng đòi trói cô ta vào chiếc cột thu lôi sắt nhọn để chờ sét đánh "tịnh hóa âm khí".


"Nhạc Hộ Pháp! Dừng tay ngay cho bổn giáo!"


Nhất Nhát run rẩy rút chiếc Loa giấy tự chế giấu dưới nếp áo choàng đen ra, đặt sát miệng và hét lớn. Giọng nói của anh, vốn dĩ đang run bần bật vì sợ hãi, khi đi qua ống loa giấy bồi cứng hình nón bỗng chốc được khuếch đại biên độ, dội vào vách đá vôi xung quanh tạo thành một luồng sóng âm trầm đục, vang dội như sấm nổ ngang tai.


Trên mái ngói dột nát, Nhạc Vô Đạo đang loay hoay dùng dây thừng buộc Phi Yến vào cột sắt. Nghe tiếng thét uy nghiêm của Giáo chủ, gã giật nảy mình, vội vàng buông tay, ngơ ngác cúi đầu xuống nhìn qua khe ngói vỡ: "Giáo chủ vĩ đại! Ngài... ngài muốn tự tay thi triển lôi hình để thiêu rụi tà ma này sao?"


Nhất Nhát cố nén cơn đau rát ở cổ họng do phải lấy hơi hét quá mạnh từ cơ hoành phàm nhân. Anh gồng mình giữ vững cơ mặt lạnh như tiền dưới mũ trùm đầu, phả ra một luồng khí lạnh sâu cay nhờ nữ quỷ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình sau gáy hỗ trợ. Anh lạnh lùng đáp:


"Ngu muội! Ngươi nghĩ lôi đình của thiên địa là thứ có thể tùy tiện lãng phí sao? Nữ sát thủ này vừa bị 'Lôi Điện Trận Pháp' của bổn giáo đánh trúng, cơ thể hiện tại đang là một 'tụ điện' tích lũy tĩnh điện cực hạn. Nếu ngươi trói cô ta vào cột sắt giữa trời giông bão, luồng điện cực đại từ chín tầng mây giáng xuống sẽ không chỉ nướng chín cô ta, mà còn tạo ra hiện tượng quá tải nhiệt lượng, nung chảy hoàn toàn hệ thống dây đồng nối đất của bổn giáo! Ngươi muốn thiêu rụi cả tổng đàn này sao?"


Nhạc Vô Đạo nghe đến hai chữ "tụ điện" và "quá tải nhiệt lượng" thì đầu óc hoàn toàn mờ mịt. Gã không hiểu những danh từ tà môn ấy nghĩa là gì, nhưng gã biết chắc một điều: Giáo chủ đang dùng mật ngữ thượng cổ để răn đe sự vô tri của gã. Gã rùng mình một cái, vội vàng xách Phi Yến nhảy xuống đất, quỳ rụp trước mặt Nhất Nhát:


"Giáo chủ anh minh thần võ! Thuộc hạ suýt chút nữa đã làm hỏng đại trận ngự lôi của ngài! Xin Giáo chủ trách phạt!"


"Đem cô ta nhốt vào củi phòng, xích chặt lại bằng xích sắt cách điện." Nhất Nhát khẽ phẩy tay, giọng nói không chút gợn sóng nhưng thực chất trong lòng đang thở phào nhẹ nhõm. "Bắt cô ta dọn dẹp nhà vệ sinh và quét dọn miếu hoang mỗi ngày để chuộc tội. Bổn giáo cần một kẻ dọn rác có khinh công tốt."


"Tuân lệnh! Thuộc hạ sẽ bắt cô ta dọn dẹp không sót một hạt bụi!" Nhạc Vô Đạo phấn khích xách Phi Yến – lúc này mái tóc đuôi ngựa vẫn còn dựng ngược như nhím biển và bốc khói nhẹ – đi thẳng về phía sau miếu.


Nhất Nhát đứng một mình dưới hiên miếu hoang, nhìn theo bóng lưng gã hộ pháp mà lòng tràn đầy cay đắng. Anh nhìn xuống mu bàn tay phàm nhân của mình, nơi vết bỏng nhẹ do nước vôi sống hôm trước đã bắt đầu lành da, để lại một vệt đỏ nhạt. Anh khẽ thở dài bất lực, nhìn con mèo Độc Cô Cầu Bại đang lười biếng liếm lông chân dưới bậu cửa sổ, không hề biết rằng một tai họa kinh hoàng khác đang âm thầm ập đến từ phía Bắc.


***


Sáng hôm sau, một dải sương mù màu tím nhạt, ẩm ướt và dày đặc bỗng từ hướng Rừng Sương Mù tràn về, bao phủ toàn bộ Hắc Thạch Trấn. Sương mù mang theo một mùi hương ngọt lịm kỳ lạ, nhưng cực kỳ nồng nặc, khiến bất kỳ ai hít phải đều cảm thấy đầu óc lảo đảo.


Nhất Nhát vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã ngửi thấy mùi hương này. Khứu giác của một sinh viên ngành hóa dược lập tức gõ chuông cảnh báo.


"Mùi này... không phải sương mù tự nhiên! Đây là mùi của các hợp chất hữu cơ phân cực!"


Chưa kịp để anh suy nghĩ thêm, từ phía cổng miếu hoang đã vang lên những tiếng la hét hỗn loạn, gầm rú điên cuồng như tiếng thú dữ. Tiếng bước chân rầm rập của hàng trăm người đang dồn dập tiến về phía tổng đàn Vô Thần Giáo.


Triệu Bản Thảo – vị Đông y sĩ trẻ tuổi của trấn – hớt hải chạy xộc vào chính điện, gương mặt nho nhã thường ngày giờ đây cắt không còn giọt máu, giỏ thuốc đeo hông lắc lư liên hồi. Gã quỳ sụp dưới chân Nhất Nhát, thở không ra hơi:


"Giáo chủ! Đại nạn rồi! Toàn bộ dân trấn ở đầu nguồn nước sông bỗng nhiên phát điên! Mắt họ đỏ sọc, miệng sùi bọt mép, liên tục gào thét đòi tiêu diệt Vô Thần Giáo để cúng tế tà thần! Tôi đã dùng bạc châm cứu các huyệt đạo tịnh tâm nhưng hoàn toàn vô hiệu! Độc tố này dường như ăn mòn thẳng vào thần trí của họ!"


Nhất Nhát nghe vậy thì tim bắn vọt lên tận cổ họng. *Cái gì?! Hàng trăm người phát điên đang kéo đến đây sao? Mình chỉ là một tên phàm nhân không có nửa điểm tu vi, làm sao chống đỡ nổi một đám đông bạo động?!*


Nhưng ngoài mặt, anh vẫn phải gồng mình giữ vững vỏ bọc. Nhất Nhát khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim đang đập loạn xạ. Anh lạnh lùng ra lệnh:


"Bản Thảo, bình tĩnh. Mang cho bổn giáo một bát nước sông đầu nguồn."


Triệu Bản Thảo vội vàng dâng lên một bát nước sông múc sẵn. Nhất Nhát điềm tĩnh đeo chiếc Kính bảo hộ thạch anh dày cộp lên mắt, kích hoạt kỹ năng "Nhìn Thấu Âm Dương" – thực chất chỉ là sự quan sát tỉ mỉ dưới góc độ khoa học thực nghiệm.


Dưới lớp kính thạch anh trong suốt, Nhất Nhát nheo mắt quan sát bát nước sông. Anh phát hiện trong làn nước đục ngầu có vô số những hạt bào tử nấm màu tím li ti, đang tỏa ra một luồng ánh sáng huỳnh quang nhạt cực kỳ ma quái.


Anh thọc tay vào túi áo choàng, rút ra một mảnh giấy thấm được tẩm dịch chiết bắp cải tím – chất chỉ thị màu pH tự chế của anh. Nhất Nhát nhúng nhẹ mảnh giấy vào bát nước sông.


Ngay lập tức, mảnh giấy chuyển từ màu tím nhạt sang màu xanh lục đậm rực rỡ!


"Môi trường kiềm mạnh! pH vượt quá mức 8.5!" Nhất Nhát thầm reo lên trong lòng, các nơ-ron thần kinh hoạt động hết công suất để lục tìm kiến thức sinh hóa trong đại não. *Bào tử nấm phát quang màu tím... tính kiềm mạnh... gây ảo giác điên loạn... Đúng rồi! Đây chính là độc tố Alkaloid (ancaloit) gây ảo giác thần kinh trung ương, tương tự như độc tố của nấm cựa gà biến dị trong Rừng Sương Mù!*


"Ha ha ha! Bùi Nhất Nhát! Hôm nay cái miếu hoang rách nát của ngươi sẽ thành mồ chôn của chính ngươi!"


Một tiếng cười lanh lảnh, chói tai vang lên ngoài sân miếu. Sương mù tím dạt ra, để lộ ra hình bóng của một mụ già tóc bạc xơ xác, mặc áo choàng da rắn rách nát, mặt đầy những mụn cóc ghê tởm. Mụ chính là Mộc Tang Phù Thủy, tà tu chuyên dùng nấm độc của vùng biên cảnh.


Mộc Tang Phù Thủy vung cây gậy gỗ khảm đầu lâu rắn lên trời, cười ngạo nghễ: "Ngươi có cột sắt tránh lôi, có tà thuật khống vật thì đã sao? Dân chúng Hắc Thạch Trấn đã trúng 'Vạn Độc Nấm Tím' của ta, thần trí đã bị ta khống chế hoàn toàn! Bọn họ sẽ dùng chính tay không để xé xác ngươi ra làm trăm mảnh! Hãy nếm trải nỗi đau khổ của tà thuật độc môn đi!"


Phía sau mụ, hàng trăm dân trấn phàm nhân nghèo khổ, mắt đỏ sọc như máu, tay cầm cuốc xẻng, gậy gộc đang điên cuồng gầm rú, chuẩn bị tràn vào phá hủy miếu hoang.


Nhạc Vô Đạo đằng đằng sát khí rút cặp dao mổ lợn ra, chắn trước cửa chính điện: "Giáo chủ! Để thuộc hạ dẫn anh em ra ngoài đồ sát sạch sẽ lũ phản tặc này!"


"Dừng lại!" Nhất Nhát quát lớn qua loa giấy. "Họ chỉ là những phàm nhân bị trúng độc tố hóa học, không phải kẻ thù thực sự. Đồ sát họ chỉ làm tăng thêm sát nghiệp vô ích."


Nhạc Vô Đạo ngơ ngác: "Nhưng Giáo chủ... nếu không giết họ, bọn họ sẽ đốt miếu mất!"


Nhất Nhát không thèm giải thích thêm. Anh quay sang Giáo đồ Bính (A Tam) đang đứng run rẩy cạnh lò bếp chưng cất rượu: "A Tam! Mau chạy vào bếp, mang toàn bộ số Giấm ăn nồng độ cao chưng cất từ hũ rượu lậu ra đây cho bổn giáo!"


Giáo đồ Bính ngẩn người: "Giáo... Giáo chủ... Giấm chua sao? Mang giấm ra để làm gì ạ?"


"Không được hỏi! Mau lên!" Nhất Nhát nghiêm giọng quát.


Giáo đồ Bính sợ hãi vội vã chạy vào bếp. Chỉ vài phút sau, gã cùng Hứa Vô Não khiêng ra ba vò gốm khổng lồ chứa đầy giấm ăn nồng độ cao. Đây là loại giấm chua tự nhiên được Nhất Nhát chỉ đạo chưng cất nhiều lần để tăng nồng độ axit axetic lên đến 10%, vốn dùng để làm dung môi hòa tan đá vôi.


Ngay khi nắp vò gốm được mở ra, một mùi chua nồng nặc, xộc thẳng vào mũi bốc lên khắp gian miếu hoang.


Mùi axit axetic đậm đặc lập tức kích ứng mạnh mẽ vào niêm mạc mũi cực kỳ nhạy cảm của Nhất Nhát. Chứng dị ứng mùi nồng của cơ thể phàm nhân này lập tức bị kích hoạt.


"Hắt... Hắt... Hắt xì!!!"


Nhất Nhát hắt hơi liên tục năm cái vang dội như sấm nổ. Cơn hắt hơi cực mạnh của cơ thể phàm nhân tạo ra một luồng gió cơ học khổng lồ thổi bạt từ trong chính điện ra ngoài sân.


"Trời ơi! Giáo chủ đang thi triển 'Hắt Hơi Chấn Thiên Địa' để khai mở pháp trận tịnh hóa!" Nhạc Vô Đạo phấn khích gào lên đầy sùng bái.


Cú hắt hơi của Nhất Nhát vô tình thổi bạt luồng hơi giấm chua đậm đặc từ ba vò gốm bay thẳng về phía đám đông dân trấn đang điên cuồng lao vào sân miếu. Mùi giấm chua nồng nặc bao phủ toàn bộ không gian, át đi mùi ngọt lịm của nấm độc tím.


Nhất Nhát lau nước mắt ròng ròng do phản ứng dị ứng, cố gắng giữ giọng nói lạnh lùng qua loa giấy:


"Bản Thảo! Độc tố của mụ phù thủy kia thực chất là các hợp chất Alkaloid mang tính kiềm mạnh. Theo quy luật 'Hóa Học Thực Nghiệm Đại Cương', muốn triệt tiêu hoạt tính của kiềm độc, bắt buộc phải dùng axit hữu cơ để thực hiện phản ứng trung hòa! Axit axetic trong giấm ăn sẽ phản ứng với các phân tử alkaloid, tạo thành các muối trung hòa vô hại tan trong nước và đào thải ra ngoài cực nhanh!"


Triệu Bản Thảo nghe đến các từ "Alkaloid", "axit axetic", "phản ứng trung hòa" thì hai mắt sáng quắc như sao sa. Vị Đông y sĩ trẻ tuổi có tư duy thực nghiệm lập tức ngộ ra chân lý: "Tôi hiểu rồi! Độc tính kiềm gặp axit sẽ bị triệt tiêu! Giáo chủ vĩ đại quả nhiên là thần y vạn năng!"


"A Tam! Hứa Vô Não! Mau đổ toàn bộ ba vò giấm ăn nồng độ cao vào bể lọc nước sông đa tầng của giáo phái!" Nhất Nhát ra lệnh. "Bản Thảo, phối hợp với nha dịch của Tiền Trấn Thủ, ép buộc toàn bộ dân trấn phải uống nước giấm chua pha loãng này!"


"Tuân lệnh Giáo chủ!"


Giáo đồ Bính và Hứa Vô Não lập tức bê ba vò giấm đổ thẳng vào hệ thống bể lọc nước cát sỏi đa tầng đặt ở góc sân miếu. Nước giấm chua tinh khiết, sau khi được lọc sạch cặn bẩn, chảy ra trong vắt, tỏa mùi chua dịu nhẹ.


Nhạc Vô Đạo dẫn đầu đội tuần tra, dùng sức mạnh cơ bắp khống chế những dân trấn đang điên cuồng lao vào. Triệu Bản Thảo cùng các nha dịch nhanh chóng múc từng bát nước giấm chua pha loãng, đổ thẳng vào miệng những người đang sùi bọt mép.


"Xèo xèo..."


Trong dạ dày của những dân trấn phàm nhân, phản ứng trung hòa hóa học diễn ra một cách mãnh liệt. Axit axetic ($CH_3COOH$) nhanh chóng tấn công và bẻ gãy cấu trúc phân tử của các alkaloid độc tính kiềm mạnh từ nấm tím, chuyển hóa chúng thành các muối axetat vô hại và nước.


Chỉ vài hơi thở sau khi uống nước giấm chua, một dân trấn đang trợn trừng mắt bỗng khựng lại. Bụng gã sôi lên sùng sục, gã gập người xuống, nôn mửa ra một bãi nước màu tím đen bốc mùi hăng hắc của nấm thối.


"Ọe... ọe..."


Hàng loạt tiếng nôn mửa vang lên khắp sân miếu hoang. Khi những bãi nước độc màu tím được đào thải ra ngoài, dải màu đỏ sọc trong mắt của dân trấn nhanh chóng biến mất. Thần trí của họ dần khôi phục lại sự tỉnh táo, ngơ ngác nhìn quanh:


"Tôi... tôi đang ở đâu thế này? Sao mồm tôi lại chua lòm thế này?"


"Trời ơi! Tôi vừa định đốt miếu của Giáo chủ sao?! Xin Giáo chủ tha tội!"


Hàng trăm dân trấn quỳ sụp xuống đất, vừa khóc lóc vừa dập đầu tạ tội trước Nhất Nhát.


Mộc Tang Phù Thủy đứng ở giữa sân, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng độc môn 'Vạn Độc Nấm Tím' của mình bị hóa giải hoàn toàn chỉ trong vòng vài phút bởi những bát nước giấm chua rẻ tiền, thì đạo tâm hoàn toàn sụp đổ. Mụ già trợn tròn mắt, hai tay run rẩy đánh rơi cả cây gậy đầu lâu rắn xuống đất:


"Không thể nào! Đây là tà thuật độc môn của Rừng Sương Mù! Sao có thể bị giải dễ dàng như thế bởi thứ nước chua của phàm nhân?! Ngươi... ngươi rốt cuộc đã dùng tà pháp gì?!"


Nhất Nhát đeo kính bảo hộ thạch anh, điềm tĩnh bước lên trước một bước, giấu hai tay trong áo choàng rộng để che giấu sự run rẩy của đôi chân phàm nhân. Anh đặt loa giấy lên miệng, nghiêm giọng quát lớn:


"Hừ! Mộc Tang Phù Thủy! Sự ngu muội của ngươi chính là nguồn gốc của cái gọi là tà thuật độc môn! Cái gọi là độc nấm của ngươi thực chất chỉ là các phân tử alkaloid hữu cơ thô sơ, dễ dàng bị trung hòa bởi axit axetic trong giấm ăn phàm trần! Trước chân lý của hóa học thực nghiệm, mọi tà thuật lừa bịp của ngươi đều chỉ là trò trẻ con! Cút ngay lập tức trước khi bổn giáo dùng giấm chua tịnh hóa hoàn toàn tu vi của ngươi!"


Mộc Tang Phù Thủy nghe đến hai chữ "trung hòa" và "tịnh hóa tu vi bằng giấm chua" thì hoảng sợ tột độ. Mụ tưởng rằng giấm chua của Nhất Nhát là một loại pháp bảo khắc chế độc hệ tu sĩ tối cao. Mụ già gào lên một tiếng kinh hoàng, vội vàng nhặt gậy gỗ lên, quay đầu cắm đầu cắm cổ tháo chạy trốn sâu vào Rừng Sương Mù trong sự nhục nhã ê chề.


"Đuổi theo mụ phù thủy độc ác đó! Mụ dám đầu độc chúng ta!"


Hàng trăm dân trấn tức giận cầm cuốc xẻng đuổi theo hướng mụ phù thủy chạy trốn, gào thét vang dội cả thung lũng.


Sân miếu hoang dần trở lại sự yên bình. Sương mù tím nhạt bị gió thổi tan đi, để lộ bầu trời trong xanh ấm áp.


Nhất Nhát đứng dưới hiên miếu, mồ hôi hột chảy ròng ròng dưới lớp mặt nạ phòng độc. Anh khẽ tháo mặt nạ ra, thở dốc một hơi đầy nhẹ nhõm. *May quá... Phản ứng trung hòa axit-bazơ cấp ba quả nhiên vẫn hoạt động tốt ở thế giới này. Suýt chút nữa là mình bị đám đông dẫm bẹp dí rồi!*


Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp kéo dài được ba giây, Triệu Bản Thảo bỗng hớt hải từ phía bờ sông đầu nguồn chạy ngược về, gương mặt trẻ tuổi đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Gã chỉ tay về hướng thượng nguồn đầm lầy, giọng nói run rẩy kịch liệt:


"Giáo... Giáo chủ vĩ đại! Không xong rồi! Ở thượng nguồn đầm lầy phía Bắc... có một xác quái thú khổng lồ đang phân hủy thối rữa, trôi dạt xuống và làm nước sông hóa đen kịt! Dân chúng ở hạ nguồn uống phải nước sông đang bắt đầu bị tiêu chảy cấp hàng loạt! Dịch bệnh... dịch bệnh Độc Ma thực sự đang bùng phát rồi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!