Nhạc nềnHarvest

Bẫy Điện Tĩnh Và Sát Thủ Phi Yến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cánh cửa gỗ mục nát của căn phòng ngủ rít lên một tiếng khô khốc rồi khép chặt lại. Bùi Nhất Nhát tựa lưng vào cánh cửa, hai chân phàm nhân lập tức nhũn ra như bùn loãng, trượt dài xuống nền đất ẩm mốc. Anh thở dốc, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo choàng đen rộng thùng thình.


Bên ngoài, tiếng gầm rú sùng bái của đám giáo đồ Vô Thần Giáo vẫn còn vọng lại văng vẳng, nhưng trong căn phòng tối tăm này, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch như đánh trống trận của vị giáo chủ trẻ tuổi.


"Lạy trời lạy đất, lạy các định luật vật lý... Con suýt chút nữa là đứng tim mà chết rồi!" Nhất Nhát ôm lấy lồng ngực, mặt cắt không còn giọt máu.


Trận chiến bằng nam châm điện ở sân trước vừa rồi tuy thắng lợi vang dội, khiến Thượng Quan Phi – thiên tài trận pháp của Thiên Cơ Tông – phải sụp đổ đạo tâm, nhưng nó đã vắt kiệt chút dũng khí phàm nhân cuối cùng của anh. Kinh khủng hơn cả là lời đe dọa trước khi tháo chạy của Huyết Lâu Tử: lão ta thề sẽ dâng nộp toàn bộ tài sản để thuê sát thủ chuyên nghiệp của Đường Môn Chi Nhánh Đông Dực đến lấy đầu anh.


Sát thủ chuyên nghiệp! Lại còn là Đường Môn chuyên dùng độc và ám khí!


Nhất Nhát run rẩy thọc tay vào túi áo choàng, khẽ chạm vào chiếc nhẫn đồng rỉ giờ đã hóa đen xám xỉn – kỷ vật sau phản ứng thử độc thạch thạch tín hôm trước. Chiếc nhẫn lạnh ngắt như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng thế giới tu tiên này không có chỗ cho sự khoan nhượng. Nếu anh lơ là dù chỉ một giây, cái đầu phàm nhân của anh sẽ bị đá bay khỏi cổ trước khi kịp giải thích bất kỳ định luật khoa học nào.


"Không được, mình phải phòng thủ. Mình không thể ngồi chờ chết!"


Nhất Nhát cắn răng đứng dậy, gạt phắt sự mệt mỏi ra khỏi đầu. Anh đi đến góc phòng, thắp sáng ngọn đèn dầu cải tiến có chụp thủy tinh. Ánh sáng vàng nhạt xua tan đi một phần bóng tối u ám, để lộ ra căn phòng ngủ nhỏ hẹp dính đầy nấm mốc.


Ở góc giường, con mèo mướp to béo một tai Độc Cô Cầu Bại đang nằm cuộn tròn lười biếng trên một hòm gỗ chứa hóa chất. Thấy chủ nhân bước vào, nó khẽ hé mở đôi mắt màu hổ phách, lười nhác kêu lên một tiếng "meo" rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.


Nhất Nhát không rảnh để vuốt ve thú cưng. Anh lập tức bắt tay vào việc thiết lập hệ thống phòng ngự vật lý. Đầu tiên, anh rút từ trong gùi tre ra một cuộn dây cước nylon siêu mảnh. Đây là sợi dây cước dệt từ tơ tằm ngâm qua dung dịch hóa chất dẻo dai chống mài mòn mà anh đã tỉ mỉ chế tạo trong những đêm mất ngủ. Dưới ánh trăng mờ ảo rọi qua khe cửa, sợi dây cước này hoàn toàn vô hình, không thể phát hiện bằng mắt thường.


Nhất Nhát quỳ rạp xuống đất, cẩn thận giăng sợi dây cước nylon căng ngang các lối đi hẹp quanh giường ngủ và cửa sổ, cố định ở độ cao đúng mười lăm centimet so với mặt đất. Đây là chiều cao lý tưởng để làm vấp ngã bất kỳ kẻ đột nhập nào đang mải miết khinh công phi thân tầm thấp.


"Một bước phòng thủ cơ học đã xong. Nhưng thế vẫn chưa đủ để đối phó với sát thủ phong hệ." Nhất Nhát lầm bầm, mồ hôi hột chảy dọc thái dương.


Anh đi về phía hòm gỗ, lôi ra ba chiếc Bình Leyden tự chế. Đây là những chai thủy tinh dày bọc lá thiếc sáng loáng ở bề mặt bên ngoài, bên trong chứa đầy nước muối bão hòa dẫn điện cực tốt. Một thanh sắt nhọn xuyên qua nút bần bằng gỗ sồi, nhô lên phía trên như một chiếc sừng nhọn hoắt.


Nhất Nhát cẩn thận đặt ba chiếc bình Leyden xuống gầm giường, nối các cực lá thiếc bên ngoài của chúng lại với nhau bằng một sợi dây đồng mảnh. Sau đó, anh kéo một sợi dây đồng trần khác từ điện cực thanh sắt nhọn của bình, luồn lách khéo léo dọc theo vách tường ẩm ướt, rồi quấn chặt vào khung sắt cửa sổ dẫn điện duy nhất của phòng ngủ.


Bây giờ, việc quan trọng nhất là sạc điện cho hệ thống bình Leyden khổng lồ này.


Nhất Nhát đi đến góc phòng, nơi đặt quả cầu ma sát lưu huỳnh – máy phát điện tĩnh thô sơ chạy bằng tay quay gỗ. Quả cầu lưu huỳnh màu vàng nhạt lúc này đã xuất hiện một vết nứt nhỏ do cọ xát tốc độ cao liên tục trong trận chiến nam châm điện trước đó.


"Mày phải cố lên, người bạn nhỏ. Đừng hỏng lúc này!" Nhất Nhát vuốt ve vết nứt trên quả cầu lưu huỳnh, lòng tràn đầy lo âu.


Anh bắt đầu quay tay quay gỗ. Quả cầu lưu huỳnh xoay tròn, cọ xát mãnh liệt vào miếng lụa khô bọc sáp ong đặt áp sát bề mặt. Những tiếng "lách tách, lách tách" nhỏ bắt đầu vang lên trong không gian tĩnh mịch. Tĩnh điện áp cao được sinh ra, truyền qua cầu dẫn kim loại và bắt đầu nạp vào hệ thống bình Leyden dưới gầm giường.


Cánh tay phàm nhân của Nhất Nhát mỏi rã rời, các cơ bắp biểu tình đau nhức dữ dội. Nhưng nỗi sợ chết đã kích hoạt bản năng sinh tồn cực hạn. Anh quay điên cuồng, quay không ngừng nghỉ suốt nửa canh giờ.


Độc Cô Cầu Bại thấy quả cầu lưu huỳnh phát ra những tia lửa điện tĩnh lấp lóa màu xanh lam thì tỏ ra cực kỳ thích thú. Con mèo béo đứng dậy, bước đến gần chiếc máy phát điện, khẽ cọ bộ lông vàng vằn đen xơ xác của nó vào trục quay gỗ để tận hưởng cảm giác tĩnh điện làm dựng đứng những sợi lông tơ.


"Tránh ra, Độc Cô! Đừng có làm rò điện!" Nhất Nhát khẽ mắng, thở hổn hển dứt tay quay ra.


Lúc này, ba chiếc bình Leyden dưới gầm giường đã được tích trữ một lượng điện tích tĩnh khổng lồ, sẵn sàng phóng ra một cú giật sấm sét áp cao lên đến hàng vạn vôn đối với bất kỳ kẻ nào vô tình hoàn thành mạch điện.


Nhất Nhát thổi tắt ngọn đèn dầu cải, căn phòng ngủ lập tức chìm vào bóng tối u ám, tịch mịch. Anh leo lên giường, trùm chiếc chăn bông rách nát kín đầu, hai tay run rẩy siết chặt lấy chiếc nhẫn đồng rỉ trong túi áo choàng.


"Không có ma... không có sát thủ... Tất cả chỉ là cát bụi... Hydrogen, Helium, Lithium, Beryllium..." Nhất Nhát lẩm nhẩm Diệt Khuẩn Thần Chú bằng tiếng Anh tốc độ cực nhanh để xua đuổi nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt tim mình.


Đêm càng về khuya, không khí trong thung lũng Hắc Thạch Trấn càng trở nên ẩm ướt, sương mù xanh u ám luồn lách qua các kẽ nứt tường gỗ.


Trên mái ngói mục nát của Miếu hoang Vô Thần, một bóng đen mảnh mai đang lướt đi không tiếng động như một bóng ma thực sự dưới ánh trăng mờ. Đó chính là sát thủ Phi Yến – nữ tặc khét tiếng của Đường Môn Chi Nhánh Đông Dực, một tu sĩ Luyện Khí tầng 4 phong hệ.


Phi Yến mặc bộ đồ da bó sát màu đen không phản quang, mặt đeo mặt nạ vải xám, mái tóc cột đuôi ngựa cao khẽ đung đưa theo từng nhịp nhảy. Hông cô đeo đôi đoản đao sắc lẻm bằng thép đen, tỏa ra một luồng sát khí lạnh lẽo.


Cô khẽ đáp xuống một thanh xà gồ mục, đôi mắt sắc lạnh như dao nhìn xuống phòng ngủ tối tăm của Nhất Nhát qua một khe ngói hở.


*Hừ, Vô Thần Giáo chủ? Kẻ ngự lôi khống vật làm sụp đổ đạo tâm của Thượng Quan Phi?* – Phi Yến thầm nghĩ đầy khinh bỉ. *Dưới khinh công Hắc Dạ Hành Quyết của ta, ngay cả tu sĩ Trúc Cơ cũng khó lòng phát hiện. Một tên ma đầu hữu danh vô thực ở cái trấn rách nát này làm sao thoát khỏi đôi đoản đao tẩm độc của ta? Năm mươi lượng bạc của Huyết Lâu Tử quả thực quá dễ kiếm.*


Phi Yến lướt xuống bậu cửa sổ phòng ngủ một cách nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng, hoàn toàn không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Cô khẽ dùng ngón tay thon dài đẩy nhẹ cánh cửa sổ sắt rỉ sét.


*Cửa sổ không khóa? Đúng là sơ hở!*


Phi Yến khẽ cười thầm dưới lớp mặt nạ. Cô khẽ nhấc chân, phi thân lướt vào bên trong căn phòng tối tăm ẩm mốc. Đôi bàn chân bọc da mềm của cô vừa chạm đất, cô lập tức vận hành linh lực phong hệ để duy trì sự im lặng tuyệt đối, chuẩn bị một chiêu đâm xuyên tim kẻ đang nằm trên giường.


Nhưng ngay khi cô vừa tiến lên một bước ngắn...


*Phựt!*


Cổ chân của Phi Yến bỗng vấp phải một sợi dây mảnh dẻo dai cực kỳ trơn trượt. Lực khinh công lướt tới quá nhanh khiến cô hoàn toàn mất đà. Sợi dây cước nylon siêu mảnh giăng ở độ cao mười lăm centimet đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ cản lực cơ học.


"Cái gì?!" Phi Yến giật mình kinh hoàng.


Khinh công tuyệt đỉnh của một sát thủ Luyện Khí tầng 4 bỗng chốc trở nên vô dụng trước một sợi dây cước phàm trần không hề có linh lực. Cô ngã sấp mặt về phía trước một cách thảm hại.


Trong cơn hoảng loạn, bản năng của một sát thủ chuyên nghiệp khiến cô vội vàng quờ tay sang bên cạnh để tìm điểm bám nhằm lấy lại thăng bằng. Bàn tay thon dài của cô bám chặt lấy thanh sắt rỉ sét của khung cửa sổ.


Thanh sắt cửa sổ – thứ đang được kết nối trực tiếp với điện cực thanh sắt nhọn của ba chiếc bình Leyden tự chế đã sạc đầy tĩnh điện dưới gầm giường.


Một mạch điện kín hoàn hảo đã được thiết lập giữa điện tích tĩnh áp cao của bình Leyden, cơ thể dẫn điện của Phi Yến, và mặt đất ẩm ướt của phòng ngủ.


"XOẸT!!! XÈO XÈO..."


Một tia lửa điện tĩnh màu xanh lam cực kỳ trực quan, chói lòa bùng phát trong bóng tối, xé toạc màn đêm u ám của căn phòng ngủ.


Toàn bộ điện lượng tĩnh tích lũy khổng lồ từ ba chiếc bình Leyden lập tức phóng ra trong vòng một phần triệu giây, chạy dọc qua cánh tay, xuyên qua hệ thần kinh và các thớ cơ bắp của Phi Yến xuống đất.


"Á... á... á... giật... giật... giật!!!"


Phi Yến gào lên một tiếng thảm thiết nhưng âm thanh lập tức bị bóp nghẹt trong cổ họng. Toàn thân cô co giật liên hồi như một kẻ đang nhảy múa điên cuồng. Luồng điện tĩnh áp cao cực mạnh làm nhiễu loạn hoàn toàn các xung điện thần kinh sinh học, khiến các cơ bắp của cô co quắp chặt cứng, không thể buông tay khỏi thanh sắt cửa sổ.


Lớp linh lực phòng ngự mỏng manh của tu sĩ Luyện Khí tầng 4 hoàn toàn vô dụng trước dòng điện vật lý áp cao này. Nó xuyên qua da thịt cô, làm cháy sém lớp da tay tiếp xúc trực tiếp với thanh sắt.


Đúng lúc đó, con mèo béo Độc Cô Cầu Bại đang nằm ngủ trên hòm gỗ bỗng bị tiếng động làm giật mình. Nó nhảy dựng lên, vô tình đạp trúng vào cần gạt sạc điện của quả cầu ma sát lưu huỳnh bên cạnh. Cần gạt gỗ bị gạt mạnh xuống, vô tình đóng mạch sạc phụ, làm phóng thêm một lượng điện tích tĩnh dư thừa từ quả cầu lưu huỳnh thẳng vào hệ thống.


"XOẸT... XOẸT..."


Dòng điện tĩnh bùng lên lần thứ hai. Phi Yến co giật mạnh một cái cuối cùng. Mái tóc đuôi ngựa cao của cô bùng lên một luồng khói đen nhẹ, toàn bộ những sợi tóc tơ dựng đứng ngược ra sau như một con nhím biển khổng lồ tỏa khói.


Đôi mắt cô trợn trừng, đồng tử giãn ra trong sự ngơ ngác tột độ trước khi tối sầm lại. Cô buông tay khỏi thanh sắt cửa sổ, ngã gục xuống nền đất ẩm mốc, bất tỉnh nhân sự tại chỗ.


Căn phòng ngủ lại rơi vào sự im lặng tịch mịch. Chỉ còn lại tiếng "meo meo" lười biếng của mèo Độc Cô Cầu Bại khi nó bước đến, ngửi ngửi rồi liếm nhẹ vào bàn chân đang co quắp của nữ sát thủ xấu số.


Nhất Nhát trùm chăn kín đầu, nghe thấy tiếng nổ điện tĩnh và tiếng hét thảm thiết của nữ nhân thì sợ đến mức suýt chút nữa là tè ra quần. Anh run rẩy hé mở một góc chăn, nhìn qua khe tối.


Khi thấy bóng đen mặc đồ da bó sát đang nằm bất động dưới đất, mái tóc dựng ngược tỏa khói nhẹ dưới ánh trăng, Nhất Nhát mới dám thở phào một tiếng đầy nhẹ nhõm.


"Lạy chúa... Cái bẫy điện tĩnh thực sự hoạt động rồi! Suýt chút nữa là mình tiêu đời!" Nhất Nhát lồm cồm bò xuống giường, hai chân vẫn còn run lẩy bẩy không ngừng.


Anh đi đến gần Phi Yến, cẩn thận dùng một chiếc gậy gỗ cách điện để khều khều vào người cô ta để chắc chắn sát thủ đã ngất xỉu hoàn toàn. Khi thấy cô ta không hề nhúc nhích, anh mới dám tiến lại gần, nhặt đôi đoản đao thép đen không phản quang rơi dưới đất lên dắt vào lưng quần phòng thân.


"Giáo chủ vĩ đại! Có biến cố! Thu thuộc hạ đến hộ giá!!!"


Một tiếng rầm vang dội làm rung chuyển cả miếu hoang. Cánh cửa gỗ phòng ngủ bị Nhạc Vô Đạo dùng sức mạnh cơ bắp đạp bay xích ra ngoài. Gã đồ tể khổng lồ cao hai mét, tay cầm hai con dao mổ lợn sáng loáng, đằng đằng sát khí xông vào bên trong. Theo sau gã là Hứa Vô Não đang cầm một cây búa gỗ lớn, mặt ngơ ngơ ngác ngác.


"Giáo chủ! Kẻ nào dám..." Nhạc Vô Đạo gầm lên nửa chừng thì khựng lại.


Đập vào mắt gã là cảnh tượng kỳ dị tột đỉnh. Giáo chủ Bùi Nhất Nhát đang đứng điềm tĩnh giấu tay trong tay áo rộng, khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc dưới mũ trùm đen (thực chất là anh đang sợ đến mức cứng đờ cơ mặt).


Dưới đất, một nữ sát thủ mặc đồ da đen bó sát đang nằm bất động, mái tóc dựng ngược tỏa khói nhẹ bốc mùi khét lẹt của tóc cháy. Khung cửa sổ sắt rỉ sét bên cạnh vẫn còn phát ra những tia lửa điện tĩnh nhỏ "lách tách" màu xanh lam mờ ảo.


Nhạc Vô Đạo nhìn khung cửa sổ phát điện, rồi nhìn mái tóc dựng ngược của Phi Yến, đôi mắt gã lập tức đỏ rực sự cuồng nhiệt và sùng bái tột độ. Gã quỳ rụp xuống đất, dập đầu rầm rầm xuống nền đất ẩm:


"Giáo chủ vĩ đại! Thần thông ngự lôi tịnh hóa của ngài quả thực đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa! Nữ sát thủ này có khinh công phong hệ cực giỏi của Đường Môn, vậy mà chưa kịp chạm vào chéo áo của ngài đã bị ngài dùng 'Lôi Điện Trận Pháp' trên cửa sổ đánh cho hồn phi phách tán, tóc tai dựng ngược thế này! Uy vũ của Giáo chủ vô song!!!"


Hứa Vô Não cũng quỳ xuống theo, ngơ ngác gãi đầu gãi tai: "Giáo chủ... tóc cô này giống quả chôm chôm quá..."


Nhất Nhát khẽ hắng giọng, cố gắng giữ vững cơ mặt lạnh như tiền để che giấu sự run rẩy bên trong. Anh khẽ hắng giọng, dùng tông giọng trầm thấp, lạnh lùng tự chế nói:


"Hừ, chỉ là một chút chuẩn bị thô sơ cho đêm nay. Nhạc Hộ Pháp, kẻ này là sát thủ Đường Môn do Huyết Lâu Tử thuê đến. Hãy đem cô ta đi xử lý."


Nhạc Vô Đạo lập tức đứng phắt dậy, xách cổ Phi Yến lên như xách một con gà con. Gã nhìn mái tóc dựng ngược tỏa khói của cô ta, rồi nhìn lên chiếc Cột thu lôi sắt đang cắm trên nóc miếu hoang ngày giông bão, đôi mắt gã khẽ lóe lên một tia sáng cuồng nhiệt đầy điên rồ:


"Giáo chủ yên tâm! Thuộc hạ đã hiểu ý ngài! Kẻ phạm thượng này mang theo âm khí và sát ý cực nặng của Đường Môn. Thuộc hạ sẽ đem cô ta trói chặt vào Cột thu lôi sắt trên nóc miếu hoang! Khi lôi kiếp tiếp theo giáng xuống, dòng điện lôi đình vĩ đại của Giáo chủ sẽ tịnh hóa hoàn toàn âm khí tà ác trong cơ thể cô ta, biến cô ta thành tro bụi tạ tội với Vô Thần Giáo!"


Nhất Nhát nghe đến câu "trói vào cột thu lôi để sét đánh tịnh hóa" thì suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống đất vì kinh hoàng. *Trói vào cột thu lôi ngày mưa bão?! Thần công cái khỉ mốc! Lôi kiếp giáng xuống hàng triệu vôn sẽ nướng chín cô ta thành than đen lập tức mất! Đám thuộc hạ cuồng chiến này quả thực quá dã man!*


Nhưng anh không thể nói thật rằng cột thu lôi chỉ là thiết bị vật lý phàm nhân. Anh chỉ có thể đứng im lặng đổ mồ hôi hột dưới lớp áo choàng đen rộng thùng thình, giữ vững vẻ ngoài thâm trầm vô vi của một vị giáo chủ tà giáo tàn ác.


Nhạc Vô Đạo xách Phi Yến đang bất tỉnh nhân sự bước nhanh ra ngoài, hướng thẳng lên mái nhà tôn nghiêm của miếu hoang dột nát, để lại Nhất Nhát đứng một mình trong phòng ngủ tối tăm u ám, lòng tràn đầy lo âu sợ hãi về vụ ám sát hụt tiếp theo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!