Nhạc nềnHarvest

Âm Binh Diễu Hành Và Nam Châm Điện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa xối xả của buổi chiều muộn tại quảng trường trung tâm Hắc Thạch Trấn cuối cùng cũng dứt, để lại một bầu không khí ẩm ướt, nhớp nháp và lạnh lẽo đến thấu xương. Bùi Nhất Nhát ngồi trên chiếc kiệu lớn màu đen của Vô Thần Giáo, hai tay giấu sâu trong ống tay áo rộng thùng thình, không ngừng run rẩy.


Không phải anh đang vận công luyện tà thuật như đám giáo đồ bên ngoài đang sùng bái nghĩ, mà là anh đang lạnh. Lạnh đến mức răng môi va vào nhau lập cập, và quan trọng hơn cả là anh đang sợ. Nỗi sợ hãi tột độ về lời đe dọa của Huyết Lâu Tử vẫn đang ám ảnh tâm trí anh. Sát thủ Đường Môn! Đối với một thanh niên phàm nhân không có nửa tia pháp lực như anh, hai chữ "sát thủ" chẳng khác nào bản án tử hình treo lơ lửng trên đầu.


"Giáo chủ, ngài có cần thuộc hạ tăng thêm nhiệt độ không?"


Một giọng nói u sầu, mờ ảo vang lên ngay sát bên tai Nhất Nhát. Nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình ngay sau gáy anh, phả ra từng luồng khí lạnh carbonic ngưng tụ nhè nhẹ. Nhất Nhát rùng mình một cái, vội vàng rụt cổ lại, lầm bầm dưới mũ trùm đầu:


"Không cần... Ngươi bớt phả hơi lạnh vào cổ ta là ta đã cảm ơn lắm rồi."


Tiêu Tiêu khẽ "vâng" một tiếng đầy kính cẩn rồi im lặng. Từ sau khi bị Nhất Nhát dùng quạt thông gió tre và lý thuyết quang học vạch trần bản chất "năng lượng điện từ tồn lưu" dưới giếng cổ, nữ quỷ này đã hoàn toàn sùng bái anh, tự nguyện làm chiếc máy điều hòa di động kiêm hộ vệ trung thành cho anh. Nhưng đối với một kẻ sợ ma nguyên thủy như Nhất Nhát, việc một oán hồn lơ lửng sau lưng mỗi ngày vẫn là một cực hình tinh thần không hề nhẹ.


Kiệu lớn chậm rãi hạ xuống trước sân Miếu hoang Vô Thần. Nhạc Vô Đạo – gã đồ tể khổng lồ cao hai mét, Tả hộ pháp cuồng bạo – lập tức bước đến, cung kính nâng rèm kiệu. Đôi mắt gã đỏ rực sự cuồng nhiệt, giọng nói oang oang như sấm nổ:


"Giáo chủ vĩ đại! Trận chiến dưới mưa hôm nay quả thực là thần tích kinh thiên động địa! Lão đạo sĩ Thiên Minh kia đã tức hộc máu mồm, còn nữ thiên tài phù lục Lục Vô Song thì khóc thét bỏ chạy. Uy danh của Vô Thần Giáo ta đã trấn áp toàn bộ Hắc Thạch Trấn!"


Nhất Nhát bước xuống kiệu, cố gắng giữ vững cơ mặt lạnh lùng không cảm xúc, nhàn nhạt nói:


"Chỉ là một vài quy luật tự nhiên đơn giản của thiên địa, có gì đáng để khoe khoang. Nhạc Hộ Pháp, mau bảo giáo đồ đóng cửa tổng đàn, đêm nay bất kỳ ai cũng không được ra ngoài."


"Rõ! Giáo chủ cẩn trọng như thần, thuộc hạ lập tức thi hành!" Nhạc Vô Đạo dập đầu nhận lệnh, trong lòng thầm nghĩ: *Giáo chủ quả nhiên thâm trầm! Ngài vừa lập đại công nhưng không hề kiêu ngạo, lại còn ra lệnh phòng thủ nghiêm ngặt. Chắc chắn ngài đã tiên tri được đêm nay sẽ có biến cố lớn!*


Nhất Nhát đi nhanh vào phòng ngủ của mình, khóa chặt cửa gỗ lại, lúc này mới dám thở phào một tiếng đầy bất lực. Anh ngồi sụp xuống chiếc giường gỗ mục nát, lôi từ trong hốc bí mật ra chiếc Máy tính bảng Xiaomi cũ kỹ nứt màn hình.


"Hết pin rồi..." Nhất Nhát nhìn màn hình đen kịt mà lòng đau như cắt. Bảo vật hiện đại chứa bách khoa toàn thư offline cứu mạng anh giờ chỉ là một cục gạch vô dụng. Nếu không nhanh chóng chế tạo ra máy phát điện để sạc lại, anh sẽ hoàn toàn mất đi chỗ dựa tri thức duy nhất ở thế giới tu tiên điên cuồng này.


Đột nhiên, từ phía ngoài miếu hoang bỗng vang lên những tiếng động kỳ quái.


"Vù... vù... vù..."


Tiếng gió hú lên từng đợt rợn người, kéo theo một làn sương mù màu xanh lục u ám tràn qua vách tường đổ nát của miếu hoang. Trong bóng tối tĩnh mịch của đêm khuya, những tiếng "lộc cộc, lộc cộc" khô khốc vang lên đều đặn, giống như tiếng bước chân của một đội quân đang diễu hành.


"Âm binh... Âm binh diễu hành đến đòi mạng rồi!"


Tiếng khóc lóc, la hét hoảng loạn của đám giáo đồ và dân phàm nhân nghèo khổ trốn quanh miếu hoang bỗng chốc bùng nổ. Họ điên cuồng gõ cửa chính điện, gào khóc thảm thiết:


"Giáo chủ cứu mạng! Âm binh từ địa ngục sai đến bắt hồn chúng ta rồi!"


Nhất Nhát nghe đến hai chữ "âm binh" thì da đầu lập tức tê dại, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh vội vàng trùm chăn kín đầu, run rẩy lẩm nhẩm: *Không có ma, không có quỷ... Tất cả chỉ là hiện tượng vật lý chưa được giải thích... Hydrogen, Helium, Lithium, Beryllium...*


Nhưng tiếng gõ cửa dồn dập của Nhạc Vô Đạo bên ngoài đã cắt đứt thần chú trấn an của anh:


"Giáo chủ! Huyết Hồn Tử – tam đệ của Huyết Lâu Tử – đang điều khiển mười con rối gỗ mặt quỷ bay lơ lửng trên trời, tự xưng là âm binh diễu hành để đòi mạng chúng ta! Thuộc hạ đã dùng dao mổ lợn chém thử nhưng bọn chúng bay quá cao, ngoài tầm với của phàm nhân võ phu! Xin Giáo chủ xuất thế trừ tà!"


Nhất Nhát biết mình không thể trốn tránh được nữa. Nếu anh không ra mặt, đám giáo đồ cuồng tín này hoặc là sẽ bị dọa chết, hoặc là sẽ phát hiện ra vị giáo chủ vĩ đại của họ thực chất chỉ là một tên nhát gan không có pháp lực. Anh cố nén sự run rẩy, chỉnh lại chiếc áo choàng đen rộng thùng thình, bước ra ngoài cửa phòng ngủ.


Khi bước ra sân trước miếu hoang, cảnh tượng trước mắt khiến Nhất Nhát suýt nữa thì ngất xỉu.


Giữa bầu trời đêm u ám, mười con rối gỗ khổng lồ sơn mặt quỷ đỏ rực, mắt phát ra ánh sáng xanh lục u uất, đang bay lơ lửng ở độ cao gần mười mét. Bọn chúng di chuyển nhịp nhàng, tay chân khua khoắng tạo ra những tiếng động lộc cộc ghê rợn, lướt đi trong làn sương mù xanh lục như những hồn ma thực sự từ địa ngục bước ra. Dân trấn và giáo đồ quỳ rạp dưới đất, khóc lóc thảm thiết, không một ai dám ngẩng đầu lên nhìn.


Ở góc tối ngoài rìa miếu hoang, một gã lùn mặc áo choàng đen rộng thùng thình, mặt đầy vết rỗ đang đứng cười đắc ý. Đó chính là Huyết Hồn Tử. Gã vừa rung lắc hai ống tay áo rộng, vừa gào lên đầy oán hận:


"Bùi Nhất Nhát! Ngươi dám phá hủy Huyết Sát Giáo của đại huynh ta! Đêm nay, ta mang mười vạn âm binh diễu hành đến đòi mạng ngươi! Hãy để hồn phách của ngươi làm thức ăn cho rối quỷ của ta đi! Ha ha ha!"


Nhất Nhát đứng im lặng bất động dưới hiên miếu hoang. Sự im lặng đổ mồ hôi hột của anh trước sự xuất hiện của "âm binh" bị Huyết Hồn Tử và đám đông tự suy diễn thành áp chế tinh thần tột cùng. *Hào Quang Vô Thần Cấp 1* một lần nữa bao phủ toàn trường.


Nhưng thực chất, bộ não ngành hóa dược của Nhất Nhát đang hoạt động hết công suất dưới áp lực sinh tử. Anh khẽ liếc mắt nhìn xuống chiếc bàn gỗ nhỏ đặt cạnh hiên miếu, nơi anh đặt chiếc La bàn từ tính tự chế – một cây kim sắt được từ hóa đặt nổi trên khoanh gỗ nhỏ trong bát nước.


*Khoan đã... Tại sao kim la bàn lại xoay tròn liên tục không ngừng thế kia?*


Nhất Nhát biến sắc. Kim la bàn từ tính tự chế của anh vốn được từ hóa để chỉ hướng Nam Bắc địa lý cực kỳ chính xác. Nhưng hiện tại, cây kim sắt đang xoay mòng mòng như phát điên, hoàn toàn mất đi phương hướng.


*La bàn bị nhiễu loạn từ trường!*


Nhất Nhát lập tức nhận ra điểm mấu chốt. Khoa học vật lý đã dạy rất rõ: kim la bàn chỉ bị nhiễu loạn dữ dội khi có một nguồn từ trường cực mạnh xuất hiện ở cự ly gần. Mà sương mù hay oán khí của quỷ hồn làm gì có từ tính?


Anh khẽ ngước mắt lên nhìn kỹ mười con rối gỗ đang bay lơ lửng trên không trung. Dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đuốc dầu, Nhất Nhát phát hiện ra mỗi khớp xương gỗ của con rối đều có những vệt kim loại màu xám đen lấp lánh phản chiếu ánh sáng. Hơn nữa, quỹ đạo bay của chúng tuy lơ lửng nhưng lại luôn dao động tuần hoàn quanh những cành cây cổ thụ xung quanh miếu hoang.


*Ta hiểu rồi!* Nhất Nhát thầm cười lạnh trong lòng, nỗi sợ hãi ma quỷ lập tức tan biến, nhường chỗ cho sự khinh bỉ trước trò bịp bợm. *Trò lừa đảo rẻ tiền! Huyết Hồn Tử này không phải là rối sư tà thuật gì cả, gã chỉ là một kẻ biết tận dụng từ tính tự nhiên! Mười con rối gỗ kia thực chất được khảm lõi sắt từ (Fe3O4) bên trong khớp xương. Gã dùng những sợi tơ tằm siêu mảnh gần như vô hình để treo rối lên cành cây cao, sau đó dùng những khối đá nam châm tự nhiên khổng lồ giấu dưới lớp áo choàng rộng để điều khiển hướng bay của rối từ xa bằng lực đẩy và lực hút từ trường! Tiếng bước chân lộc cộc chỉ là do các khớp gỗ khảm sắt va đập vào nhau khi bị từ trường tác động!*


Nhưng làm sao để phá giải trò này? Mười con rối bay quá cao, phàm nhân không thể chạm tới. Nếu không dập tắt ngọn lửa "âm binh" này, uy tín của giáo phái sẽ sụp đổ, và Huyết Hồn Tử sẽ tiếp tục dùng từ trường để hù dọa dân trấn tống tiền.


*Phải dùng một từ trường mạnh hơn để đè bẹp lực khống chế của gã!*


Nhất Nhát nhớ lại kiến thức vật lý cấp ba về cảm ứng điện từ và điện từ trường. Một nam châm điện chạy bằng dòng điện tĩnh áp cao sẽ tạo ra lực hút từ trường mạnh gấp hàng trăm lần nam châm tự nhiên của Huyết Hồn Tử!


Anh lập tức quay sang Nhạc Vô Đạo, nghiêm giọng ra lệnh qua chiếc Loa giấy tự chế giấu dưới lớp áo:


"Nhạc Hộ Pháp! Mau mang khối quặng sắt từ tính khổng lồ mà chúng ta thu hoạch được trên đỉnh Hắc Thạch ra đây!"


Nhạc Vô Đạo giật mình, vội vàng đáp: "Rõ! Thuộc hạ lập tức mang ra!"


Chỉ trong chốc lát, gã khổng lồ Nhạc Vô Đạo cùng Hứa Vô Não đã khiêng ra một khối đá màu đen xám, nặng gần hai trăm cân, đặt rầm một tiếng xuống giữa sân miếu hoang. Đó chính là khối quặng sắt từ tính nồng độ cực cao, thứ đã vô tình hút sét đánh trúng Thiết Kiếm Trưởng Lão hôm trước.


"Giáo chủ, quặng sắt đã có, tiếp theo phải làm gì?" Nhạc Vô Đạo thở hổn hển hỏi.


Nhất Nhát điềm tĩnh rút từ trong túi áo choàng ra một cuộn dây đồng dày dẫn điện – thứ dây đồng mà anh đã dùng tiền bán xà phòng để mua về nhằm sửa chữa cột thu lôi bị hỏng. Anh ném cuộn dây cho Nhạc Vô Đạo, ra lệnh:


"Nhạc Hộ Pháp, Hứa Hộ Pháp! Hai người mau chóng quấn cuộn dây đồng này xung quanh khối quặng sắt từ tính! Quấn càng nhiều vòng càng tốt, phải quấn thật chặt và đều nhau!"


Nhạc Vô Đạo và Hứa Vô Não ngơ ngác nhìn cuộn dây đồng, hoàn toàn không hiểu Giáo chủ muốn làm gì. Nhưng trước uy áp lạnh lùng của Nhất Nhát, hai gã không dám chậm trễ, lập tức dùng sức mạnh phàm nhân cơ bắp cuồn cuộn để quấn dây.


"Vòng thứ mười... vòng thứ năm mươi... vòng thứ một trăm..."


Nhất Nhát đứng bên cạnh lẩm nhẩm tính toán số vòng dây theo *Quy Tắc Bàn Tay Trái Định Hướng*. Để tạo ra một nam châm điện có cảm ứng từ cực đại, số vòng dây quấn phải tỷ lệ thuận với cường độ dòng điện đi qua.


Trong lúc đó, Huyết Hồn Tử đứng ngoài sân nhìn thấy cảnh tượng này thì cười nắc nẻ đầy khinh bỉ:


"Ha ha ha! Bùi Nhất Nhát! Ngươi bị dọa điên rồi sao? Muốn dùng một khối đá đen và vài sợi dây đồng rác rưởi để chống lại âm binh của ta? Đúng là nực cười! Rối quỷ, mau lao xuống xé xác hắn cho ta!"


Gã lùn điên cuồng vung vẩy hai cánh tay rộng, mười con rối gỗ mặt quỷ lập tức rít lên những tiếng lộc cộc khô khốc, lao vút xuống từ trên không trung, hướng thẳng về phía Nhất Nhát.


Dân chúng kinh hãi nhắm chặt mắt không dám nhìn, giáo đồ Vô Thần Giáo run rẩy quỳ rạp dưới chân Nhất Nhát.


Nhưng Nhất Nhát vẫn đứng im như tượng đá. Khí lạnh từ Tiêu Tiêu phả vào gáy giúp anh giữ được sự tỉnh táo tột độ giữa lằn ranh sinh tử. Anh quay sang chiếc máy phát điện quay tay thô sơ – Quả cầu ma sát lưu huỳnh đặt ở góc sân.


"Hứa Hộ Pháp! Mau quay quả cầu lưu huỳnh cho ta! Quay thật nhanh!" Nhất Nhát hét lớn.


Hứa Vô Não – gã khổng lồ ngốc nghếch – lập tức lao đến chiếc tay quay gỗ, dùng sức mạnh trâu bò của mình quay điên cuồng. Quả cầu lưu huỳnh đặc cọ xát mãnh liệt với miếng lụa khô khô ráo, phát ra những tiếng nổ lách tách nhẹ và tỏa ra những tia lửa điện tĩnh màu xanh lam lấp lánh trong bóng tối.


Nhất Nhát nhanh chóng nối hai đầu dây đồng quấn quanh khối quặng sắt vào hai cực điện cực của quả cầu ma sát lưu huỳnh.


*Dòng điện tĩnh áp cao từ quả cầu lưu huỳnh cọ xát sẽ chạy qua cuộn dây đồng quấn quanh lõi sắt từ tính. Theo định luật cảm ứng điện từ của Faraday, dòng điện chạy trong cuộn dây sẽ kích thích các mô-men từ của các nguyên tử sắt trong quặng xếp hàng thẳng lối theo một hướng, tạo ra một từ trường tập trung cực kỳ mạnh mẽ biến khối quặng sắt thành một nam châm điện siêu cấp!*


"KÍCH HOẠT!"


Nhất Nhát hét lớn, gạt mạnh cần gạt gỗ kết nối dòng điện.


"XÈO XÈO... XOẸT!!!"


Một luồng điện tĩnh áp cao cực mạnh phóng ra từ quả cầu lưu huỳnh, chạy dọc theo hàng trăm vòng dây đồng quấn quanh khối quặng sắt màu đen. Khối quặng sắt hai trăm cân bỗng chốc rung lên bần bật, phát ra những tiếng u u trầm đục chấn động cả mặt đất sân miếu hoang.


Một lực hút vô hình, khổng lồ và điên cuồng lập tức bùng phát từ khối quặng sắt, quét sạch toàn bộ không gian xung quanh trong phạm vi mười mét!


"VÚT... VÚT... VÚT..."


Hiện tượng kỳ vĩ xảy ra ngay trước mắt hàng ngàn người. Mười con rối gỗ mặt quỷ đang lao xuống nửa chừng bỗng khựng lại giữa không trung như bị một bàn tay khổng lồ vô hình tóm chặt lấy.


Lực hút điện từ trường cực mạnh từ nam châm điện tự chế của Nhất Nhát đã đè bẹp hoàn toàn lực khống chế từ tính yếu ớt từ những khối nam châm tự nhiên của Huyết Hồn Tử. Lõi sắt từ bên trong mười con rối gỗ bị hút mạnh mẽ, kéo căng những sợi tơ tằm siêu mảnh treo trên cành cây cao đến mức phát ra những tiếng "phựt, phựt" đứt đoạn.


"CÁI GÌ?!" Huyết Hồn Tử biến sắc, hai cánh tay gã bị kéo giật mạnh về phía trước do những khối nam châm tự nhiên giấu dưới áo choàng bị lực hút điện từ kéo điên cuồng. Gã lảo đảo suýt chút nữa thì ngã sấp mặt xuống đất.


"RẦM!!! RẦM!!! RẦM!!!"


Mười con rối gỗ mặt quỷ khổng lồ đồng loạt đứt dây, bay vút qua không trung với tốc độ cực nhanh, đâm sầm vào khối quặng sắt từ tính dính chặt cứng vào đó như những con thiêu thân lao vào lửa! Tiếng va đập kim loại và gỗ vỡ vụn vang lên chói tai.


Đám tà tu và dân chúng ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn. Mười con rối "âm binh" hung tợn vừa rồi giờ đây đang bị hút chặt cứng, xếp chồng lên nhau thành một đống gỗ vụn trên khối quặng sắt màu đen, không thể nhúc nhích dù chỉ một milimet.


"Lực... lực hút này là thế nào?!" Huyết Hồn Tử hoảng sợ tột độ, gã điên cuồng vận linh lực Luyện Khí tầng 2 định thu hồi rối nhưng vô ích. Lực hút của nam châm điện áp cao quá lớn, vượt xa giới hạn khống chế vật lý của gã.


Nhất Nhát đứng dưới hiên miếu hoang, khẽ xoa mu bàn tay vẫn còn hơi rát do vết bỏng vôi sống hôm trước, chậm rãi bước lên phía trước. Chiếc Loa giấy tự chế giấu dưới áo choàng đen khuếch đại giọng nói run rẩy vì lạnh của anh thành một tiếng vang trầm đục, đầy uy nghiêm chấn động cả thung lũng:


"Huyết Hồn Tử. Ngươi tự xưng là điều khiển âm binh diễu hành, tước đoạt hồn phách của phàm nhân. Nhưng hôm nay, đứng trước 'Vô Thần Điện Từ Lực' của ta, âm binh của ngươi lấy gì để bay lượn?! Lực hút của thiên địa chính là quy luật tối cao, tà thuật bịp bợm của ngươi làm sao chống lại được chân lý vật lý?!"


"Vô Thần Điện Từ Lực?! Quy luật thiên địa?!" Huyết Hồn Tử lảo đảo lùi lại, mặt cắt không còn một giọt máu. Gã nhìn mười con rối gia bảo bị hút chặt cứng không gỡ ra được, đạo tâm sụp đổ hoàn toàn. Gã thét lên một tiếng kinh hoàng đầy hoảng loạn:


"Ma đầu! Ngươi quả nhiên là đại ma đầu ngự trị lực lượng vô hình! Chạy mau!!!"


Gã lùn tà tu hoảng sợ quay đầu, khinh công phi thân tháo chạy trối chết vào bóng tối sương mù của nghĩa địa, bỏ lại toàn bộ bộ rối gỗ từ tính khổng lồ.


"VẠN TUẾ GIÁO CHỦ!!! GIÁO CHỦ TOÀN TRI TOÀN NĂNG!!!"


Nhạc Vô Đạo cùng hàng trăm giáo đồ Vô Thần Giáo lập tức quỳ sụp xuống đất, gào thét vang dội với sự sùng bái cuồng nhiệt tột đỉnh. Dân chúng Hắc Thạch Trấn chứng kiến màn "đấu pháp" không tốn một giọt mồ hôi của Nhất Nhát cũng đồng loạt quỳ lạy khấn vái, coi anh như vị thần sống ngự trị lực lượng vô hình của đất trời.


Nhưng ở góc khuất u tối của rặng tre già sát vách miếu hoang, một bóng người mặc áo choàng xám thêu đồ thị bát quái biến dị đang đứng lặng người quan sát toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.


Đó chính là Thượng Quan Phi – thiên tài trận pháp của Thiên Cơ Tông lân cận. Gã đeo chiếc kính một mắt lấp lánh, nhìn chằm chằm vào khối quặng sắt đang tỏa ra những tia chớp tĩnh điện màu xanh lam nhạt dưới sân miếu hoang, gương mặt nho nhã đầy vẻ kinh hoàng tột độ.


Thượng Quan Phi lẩm nhẩm với giọng run rẩy đầy kính sợ:


"Không... không thể nào... Không dùng một tia linh lực, không cần cắm trận kỳ bát quái... Chỉ bằng một khối đá đen và vài sợi dây đồng phàm trần mà có thể ngưng tụ ra một vùng 'Thiên Địa Trọng Lực Trận' mạnh mẽ đến mức hút bay vạn vật từ khoảng cách mười trượng sao?!"


Gã trận pháp sư thiên tài cảm thấy toàn bộ kiến thức về trận pháp đồ thị bát quái mà mình khổ luyện suốt hai mươi năm qua bỗng chốc trở nên nực cười và vô nghĩa trước lực hút vô hình của Nhất Nhát. Đạo tâm của gã rung chuyển dữ dội, ánh mắt nhìn về phía bóng lưng thâm trầm của vị giáo chủ trẻ tuổi tràn đầy sự kính bái và hoài nghi nhân sinh sâu sắc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!