Trận Chiến Trừ Tà Dưới Mưa
Bụi đá vôi u ám từ vụ nổ định hướng phá đá cứu hộ vẫn chưa kịp lắng xuống, phủ một lớp màu xám tro lên khắp vách đá phía Bắc Hắc Thạch Trấn. Tiếng reo hò sùng bái của hàng trăm phu mỏ và giáo đồ Vô Thần Giáo vẫn còn vang vọng bên tai, nhưng Bùi Nhất Nhát không có thời gian để tận hưởng vinh quang giả tạo đó.
"Giáo chủ... cứu con... nóng quá... hì hì..."
Một tiếng gọi ngốc nghếch vang lên từ đống đổ nát. Hứa Vô Não, gã hữu hộ pháp to xác nhưng đầu óc trống rỗng, lảo đảo bước ra. Toàn thân gã phủ đầy một lớp bụi vôi sống trắng xóa từ đầu đến chân, trông không khác gì một bức tượng đất sét di động vừa bước ra từ lò nung. Điều kỳ dị là, khi những hạt mưa lắt rắc của buổi chiều muộn chạm vào người gã, một luồng hơi nước trắng xóa bốc lên nghi ngút từ da thịt gã, tỏa ra nhiệt lượng nóng hôi hổi.
Nhạc Vô Đạo, gã đồ tể khổng lồ cao hai mét, lập tức trợn tròn mắt kinh hãi. Gã quỳ sụp xuống, gào lên đầy sùng bái: "Trời ơi! Hữu hộ pháp đang vận chuyển Cực Dương Thần Công! Thân thể tỏa nhiệt lượng nung chảy cả đá vôi! Giáo chủ vĩ đại quả nhiên đã truyền thụ tà công nghịch thiên cho hắn!"
Bùi Nhất Nhát đứng bên cạnh nhìn cảnh đó mà suýt chút nữa đã hộc máu mồm. Anh thầm gào thét trong lòng: *Thần công cái khỉ mốc! Thằng ngốc này dính đầy bụi vôi sống (Canxi oxit - CaO) từ vụ sập hầm mỏ đá vôi phía Bắc! Khi gặp nước mưa, vôi sống sẽ phản ứng hóa học mãnh liệt tạo thành canxi hydroxit [Ca(OH)2] và tỏa ra một lượng nhiệt cực lớn! Cứ để thế này thì nó sẽ bị bỏng hóa chất và bỏng nhiệt đến lột da mất!*
Cố nén sự hoảng loạn tột độ, Nhất Nhát giấu hai bàn tay đang run rẩy vào sâu trong ống tay áo choàng đen rộng thùng thình, cố giữ cơ mặt lạnh như tiền, nghiêm giọng ra lệnh qua chiếc Loa giấy tự chế giấu dưới lớp áo:
"Nhạc Hộ Pháp! Mau dùng nước suối lạnh dội rửa thật sạch cho Vô Não! Tuyệt đối không được để chất kiềm ăn mòn da thịt hắn! Đó là quy luật tự nhiên, không phải tà công!"
Nhạc Vô Đạo giật mình, vội vàng múc nước suối lạnh dội xối xả lên người Hứa Vô Não. Lớp vôi sống bị rửa trôi, gã ngốc thở phào nhẹ nhõm, miệng cười hì hì rồi chạy đến ôm chặt lấy gùi tre đựng hòm đồ hóa chất của Nhất Nhát. Nhạc Vô Đạo vừa dội nước vừa lẩm nhẩm đầy kính phục: *Giáo chủ quả nhiên toàn tri toàn năng! Ngay cả khái niệm 'chất kiềm ăn mòn' của thiên địa cũng nắm rõ như lòng bàn tay!*
"Boong... Boong... Boong..."
Tiếng chuông đồng báo động từ quảng trường trung tâm thị trấn bỗng vang lên dồn dập, cắt ngang bầu không khí cứu hộ. Tiếng chuông mang theo luồng âm thanh dồn dập, kéo theo sự hoảng loạn của cư dân thị trấn đang đổ dồn về phía quảng trường.
Giáo đồ Giáp (A Cẩu) từ phía xa hớt hải chạy đến, mặt cắt không còn giọt máu: "Giáo chủ! Không xong rồi! Thiên Minh Đạo Sĩ - chủ trì Thiên Minh Đạo Quán và nữ thiên tài phù lục Lục Vô Song của chính phái đã dẫn theo hàng ngàn dân trấn bao vây quảng trường trung tâm! Lão rêu rao rằng ngài dùng tà thuật gây sập hầm lò để bắt hồn phàm nhân, thách đấu ngài trừ tà công khai dưới mưa để vạch trần chân tướng tà giáo!"
Nhất Nhát nghe đến hai chữ "thách đấu" và "chính phái" thì bắp chân phàm nhân lập tức nhũn ra như bùn. Anh thầm khóc ròng: *Tại sao số tôi lại khổ thế này? Vừa mới giải cứu hầm mỏ xong chưa kịp thở, lại có đạo sĩ chính phái đến đòi mạng! Lần này còn có cả thiên tài phù lục Lục Vô Song tu vi Luyện Khí tầng 6! Mình chỉ là một tên phàm nhân không có nửa tia pháp lực, gặp họ thì chỉ có nước đăng xuất khỏi thế giới này thôi!*
Nhưng nhìn xung quanh, hàng trăm phu mỏ được cứu sống và giáo đồ Vô Thần Giáo đang nhìn anh với ánh mắt đầy sùng bái và chờ đợi. Nhạc Vô Đạo đã rút cặp dao mổ lợn sáng loáng ra, đằng đằng sát khí: "Giáo chủ! Thuộc hạ nguyện dẫn đầu anh em xông lên, băm vằm lão đạo sĩ giả tạo đó thành trăm mảnh!"
"Dừng tay!" Nhất Nhát lạnh lùng quát lớn. Anh biết nếu để Nhạc Vô Đạo dùng bạo lực cơ bắp đối đầu với tu sĩ chính phái, Vô Thần Giáo sẽ bị khép vào tội phản loạn và bị tiêu diệt tận gốc. Cách duy nhất để sống sót là phải tiếp tục diễn sâu, dùng kiến thức khoa học hiện đại để bẻ gãy trò bịp bợm của đối thủ.
"Chuẩn bị kiệu lớn. Ta sẽ đích thân đến quảng trường trung tâm xem lão đạo sĩ đó có bản lĩnh gì." Nhất Nhát chậm rãi nói, phong thái điềm tĩnh, lạnh lùng tột đỉnh dưới lớp mũ trùm đen u ám.
Thực chất, trong lòng anh đang gào thét thảm thiết: *Tiêu Tiêu ơi là Tiêu Tiêu! Mau tỏa thêm khí lạnh cho ta bớt run đi! Lần này mà lộ tẩy là tất cả chúng ta đều lên thớt đấy!*
Phía sau gáy anh, nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu lơ lửng vô hình, phả ra từng luồng điện từ trường mát lạnh làm dịu đi sự căng thẳng tột độ của Nhất Nhát. Đoàn người Vô Thần Giáo nhanh chóng hướng về phía quảng trường trung tâm Hắc Thạch Trấn.
...
Quảng trường trung tâm Hắc Thạch Trấn lúc này đông nghịt người. Cơn mưa chiều mỗi lúc một nặng hạt, biến mặt đất thành những vũng bùn lầy lội. Hàng ngàn dân trấn mê tín đang che ô giấy dầu, đứng vây quanh một chiếc đài gỗ lớn dựng giữa quảng trường.
Trên đài gỗ, Thiên Minh Đạo Sĩ mặc áo bào bát quái màu vàng đạo mạo, râu dài vuốt ve kiêu hãnh, tay cầm cây phất trần trắng dính đầy bụi. Đứng cạnh lão là Lục Vô Song - nữ thiên tài phù lục của Thiên Phù Tông. Cô nàng mặc chiếc váy ngắn màu đỏ thêu đầy ký tự bùa chú vàng rực rỡ, hông đeo túi da đựng đầy giấy bùa, gương mặt lanh chanh, tự phụ vô cùng.
"Dân chúng Hắc Thạch Trấn nghe đây!" Thiên Minh Đạo Sĩ vận linh lực Luyện Khí tầng 4, giọng nói vang dội khắp quảng trường. "Vô Thần Giáo thực chất là một lũ ma đạo lừa đảo! Kẻ tự xưng là Giáo chủ Bùi Nhất Nhát kia chỉ là một tên phàm nhân vô lại, dùng các mánh khóe tà môn ngoại đạo để lừa gạt lòng tin của các vị! Hôm nay, bần đạo và Lục sư muội sẽ dùng 'Chính Tông Phù Lục' của chính phái, triệu hoán Thiên Hỏa trừ tà ngay dưới cơn mưa bão này để vạch trần bộ mặt thật của hắn!"
"Thiên Hỏa trừ tà dưới mưa bão sao? Thần thông của Thiên Minh Đạo Quán quả thực là vô biên!"
"Đúng thế! Bùa lửa thông thường gặp nước là tắt, nếu lão đạo sĩ có thể làm bùa tự cháy dưới mưa lớn thế này, thì đó chắc chắn là chân pháp!"
Dân chúng xầm xì bàn tán, ánh mắt đầy vẻ sùng bái nhìn về phía đài gỗ.
Đúng lúc đó, đám đông dạt ra hai bên. Chiếc kiệu lớn màu đen của Vô Thần Giáo chậm rãi tiến vào. Bùi Nhất Nhát bước xuống kiệu dưới chiếc ô giấy dầu do Hứa Vô Não che chắn. Anh mặc chiếc trường bào đen rộng thùng thình, tay giấu trong ống tay áo, khuôn mặt lạnh lùng không chút cảm xúc dưới mũ trùm đầu. Sự im lặng đáng sợ của anh, kết hợp với luồng khí lạnh thấu xương do Tiêu Tiêu tỏa ra xung quanh, tạo nên một áp lực tinh thần vô hình cực lớn, khiến hàng ngàn dân trấn lập tức im bặt.
*Hào Quang Vô Thần Cấp 1* tự động kích hoạt. Thiên Minh Đạo Sĩ nhìn thấy Nhất Nhát điềm tĩnh bước tới, lòng bỗng dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Lão thầm nghĩ: *Tên nhóc này không có nửa tia linh lực, tại sao phong thái lại thâm trầm đáng sợ đến thế? Không được, mình phải ra tay trước để trấn áp uy thế của hắn!*
Lão đạo sĩ bước lên phía trước đài gỗ, khinh bỉ nhìn Nhất Nhát: "Bùi Nhất Nhát! Ngươi có giỏi thì bước lên đài này đấu pháp với bần đạo! Ta sẽ dùng lá bùa 'Thiên Hỏa Trừ Tà' này thiêu rụi tà khí của ngươi!"
Nhất Nhát không bước lên đài. Anh đứng dưới mưa, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào những lá bùa màu vàng nhạt đang kẹp giữa hai ngón tay của Thiên Minh Đạo Sĩ.
*Khoan đã... cái mùi này...*
Khứu giác nhạy bén của một sinh viên ngành hóa dược kiếp trước giúp Nhất Nhát ngửi thấy một mùi hăng hắc, hơi giống mùi tỏi trộn lẫn mùi ete bay loang lổ trong không khí ẩm ướt. Anh khẽ nheo mắt quan sát kỹ bề mặt lá bùa vàng nhạt kia. Trên đó có những vệt bóng mờ nhẹ, hơi nhớt.
*A! Cacbon disunfua (CS2)! Và cái thứ màu vàng nhạt bôi trên giấy bùa kia... chính là phốt pho trắng (P4)!*
Nhất Nhát lập tức hiểu ra mánh khóe của lão đạo sĩ lừa đảo này. Anh thầm cười lạnh trong lòng: *Trò bịp bợm rẻ tiền! Lão dùng dung dịch phốt pho trắng hòa tan trong dung môi cacbon disunfua để tẩm lên giấy bùa. Cacbon disunfua là dung môi hữu cơ cực kỳ dễ bay hơi. Khi ném lá bùa ra ngoài không khí, dung môi CS2 sẽ bay hơi rất nhanh, để lại lớp phốt pho trắng mịn bám trên giấy bùa. Phốt pho trắng có nhiệt độ tự cháy cực thấp, chỉ khoảng 30 độ C. Khi tiếp xúc trực tiếp với oxy trong không khí ẩm, nó sẽ tự động phản ứng oxy hóa tỏa nhiệt và bùng cháy dữ dội mà không cần châm lửa! Lão đạo sĩ này dùng phản ứng hóa học tự cháy này để lòe bịp dân chúng là 'bùa tự cháy' của thần thánh!*
Nhưng Nhất Nhát cũng nhận ra một điểm mấu chốt: *Lão đạo sĩ ngu ngốc này muốn biểu diễn trò này dưới trời mưa xối xả! Nước mưa có nhiệt dung riêng cực lớn, sẽ lập tức hấp thụ toàn bộ nhiệt lượng tỏa ra từ phản ứng oxy hóa ban đầu của phốt pho trắng, khiến nó không thể đạt đến nhiệt độ tự cháy 30 độ C. Hơn nữa, nước mưa sẽ phủ một màng nước mỏng ngăn cách hoàn toàn phốt pho trắng với oxy (O2) trong không khí! Dưới cơn mưa lớn thế này, lá bùa tẩm phốt pho trắng của lão chắc chắn sẽ tịt ngòi hoàn toàn! Lão đạo sĩ này tự đào hố chôn mình rồi!*
Nghĩ đến đây, nỗi sợ hãi trong lòng Nhất Nhát biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự tự tin của một nhà khoa học chuẩn bị debunk trò bịp bợm tâm linh.
Nhất Nhát khẽ hắng giọng, dùng tông giọng trầm thấp, lạnh lùng tự chế nói qua loa giấy:
"Thiên Minh Đạo Sĩ. Ngươi tự xưng là sở hữu Thiên Hỏa thần thông, muốn dùng bùa lửa tự cháy để trừ tà dưới mưa bão sao?"
"Hừ! Đúng thế!" Thiên Minh Đạo Sĩ kiêu ngạo hét lớn. "Chính tông phù lục của bần đạo không sợ mưa gió! Thiên Hỏa chí dương chí cương sẽ thiêu rụi mọi tà ma ngoại đạo!"
Nhất Nhát khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng đầy thương hại: "Vô tri. Thật là vô tri tột cùng. Lửa của ngươi chỉ là thứ hỏa khí phàm tục, nương tựa vào sự giả tạo của chướng khí để tự thiêu. Hôm nay, thiên địa giáng mưa bão này chính là quy luật tự nhiên để trừng phạt những kẻ mượn danh thần thánh để lừa gạt chúng sinh. Ngươi có giỏi thì hãy cho bùa cháy đi!"
"Ngươi dám sỉ nhục thần thông của ta?! Sư muội, chứng minh cho hắn thấy!" Thiên Minh Đạo Sĩ tức tối ra lệnh.
Lục Vô Song lanh chanh bước lên, giật lấy một lá bùa vàng từ tay Thiên Minh, vận linh lực Luyện Khí tầng 6 vào lá bùa rồi ném mạnh lên trời, miệng hét lớn:
"Thiên Hỏa hạ phàm! Trừ tà diệt ác! Mau cháy cho ta!!!"
Lá bùa vàng bay vút lên giữa không trung. Hàng ngàn dân chúng nín thở ngước nhìn, chờ đợi một ngọn lửa thần kỳ bùng cháy giữa trời mưa.
Nhưng...
"Bộp!"
Lá bùa vàng vừa bay lên được hai mét thì bị những hạt mưa xối xả đập trúng. Nước mưa lập tức làm ướt sũng giấy bùa, biến nó thành một mảnh giấy mủn ướt nhẹp, rơi thẳng xuống vũng bùn lầy lội dưới chân đài gỗ.
Không có một tia lửa nào xuất hiện. Chỉ có tiếng nước mưa rơi "lào xào" đầy mỉa mai.
Thiên Minh Đạo Sĩ biến sắc, da mặt giật giật liên hồi. Lão cuống cuồng giật lấy ba lá bùa khác, vận toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 4 vào đầu ngón tay để sấy khô bùa, rồi ném mạnh ra ngoài:
"Thiên Hỏa! Cháy! Cháy đi!!!"
Ba lá bùa lại bay lên, và lại bị nước mưa dập tắt tức thì, rơi rụng xuống bùn đất như những chiếc lá tre rách.
"Sao... sao lại thế này?!" Thiên Minh Đạo Sĩ hoảng hốt, mồ hôi hột hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên mặt. Lão điên cuồng vận linh lực châm lửa bùa nhưng bùa giấy đã bị ẩm mốc rách nát hoàn toàn do nước mưa thấm đẫm.
Lục Vô Song cũng lúng túng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì xấu hổ. Cô nàng cuống quýt rút cây bút lông vẽ bùa bằng lông đuôi cáo tuyết ra, định vẽ một lá bùa nổ để châm lửa, nhưng giấy bùa trong túi da của cô đã bị độ ẩm không khí cực cao làm cho ẩm mốc, mực vẽ loang lổ không thể tụ khí.
Quảng trường trung tâm bỗng xôn xao bàn tán. Ánh mắt sùng bái của dân chúng đối với Thiên Minh Đạo Quán nhanh chóng biến thành sự hoài nghi và khinh bỉ.
"Thần thông gì mà gặp mưa là tắt ngúm thế kia?"
"Đúng là lừa đảo! Bùa lửa của chính phái hóa ra chỉ là trò bịp bợm!"
"Giáo chủ Vô Thần Giáo nói đúng, lửa của bọn họ chỉ là giả tạo!"
Bùi Nhất Nhát đứng dưới ô giấy dầu, khẽ chỉnh lại nếp áo choàng đen, chậm rãi bước lên phía trước. Giọng nói của anh qua loa giấy vang lên đầy uy nghiêm, mang theo sức mạnh của tri thức khoa học thực nghiệm bẻ gãy hoàn toàn đạo tâm của đối thủ:
"Thiên Minh Đạo Sĩ. Ngươi có biết vì sao ngọn lửa của ngươi không thể cháy dưới cơn mưa này không?"
Thiên Minh Đạo Sĩ lảo đảo lùi lại một bước, giọng lập bập: "Ngươi... ngươi đã dùng tà thuật gì để dập tắt pháp hỏa của ta?!"
Nhất Nhát lắc đầu, điềm tĩnh dùng *Lời Nói Khai Sáng* để debunk trò bịp:
"Ta không dùng tà thuật nào cả. Đó là quy luật của thiên địa! Lá bùa của ngươi được tẩm dung dịch phốt pho trắng hòa tan trong cacbon disunfua. Khi ngươi ném bùa ra, dung môi bay hơi hết, để lại phốt pho trắng tự cháy trong không khí ẩm. Nhưng ngươi lại vô tri đến mức muốn biểu diễn trò này dưới trời mưa lớn! Nước mưa có nhiệt dung riêng cực lớn, hấp thụ hoàn toàn nhiệt lượng phản ứng, không cho phốt pho trắng đạt đến nhiệt độ tự cháy. Đồng thời, màng nước mưa ngăn cách hoàn toàn chất cháy với dưỡng khí (O2). Không có nhiệt độ, không có dưỡng khí, lửa của ngươi lấy gì để cháy?! Ngọn lửa dựa vào sự bịp bợm hóa chất phàm trần thì làm sao chống lại được quy luật tự nhiên của đất trời?!"
"Phốt pho trắng? Cacbon disunfua? Dưỡng khí? Nhiệt dung riêng?! Ngươi... ngươi đang nói cái thứ ma chú gì thế kia?!" Thiên Minh Đạo Sĩ gào lên đầy hoảng loạn. Lão hoàn toàn không hiểu những thuật ngữ hóa học hiện đại này, nhưng từng câu chữ của Nhất Nhát lại logic chặt chẽ, đập thẳng vào tâm lý lừa đảo của lão, khiến đạo tâm của lão chấn động dữ dội.
Lục Vô Song đứng bên cạnh nghe xong thì đờ đẫn cả người. Là một phù lục sư, cô nàng vô cùng nhạy cảm với các cấu trúc năng lượng. Lời giải thích của Nhất Nhát tuy không dùng một chữ linh lực nào, nhưng lại vạch trần bản chất vật lý của sự cháy một cách rõ ràng, trực quan tột cùng.
*Không cần linh lực... chỉ cần nhiệt độ và dưỡng khí sao?* - Đạo tâm của Lục Vô Song bỗng xuất hiện một vết nứt lớn. Cô bắt đầu hoài nghi về tính huyền bí của những lá bùa chú mà cô đã khổ luyện suốt mười năm qua.
"Bây giờ, ta sẽ cho các ngươi thấy, thế nào là ngọn lửa chân chính của Vô Thần Giáo!" Nhất Nhát dõng dạc tuyên bố.
Anh chậm rãi đưa tay vào trong ống tay áo rộng, rút ra một chiếc hộp nhỏ màu đen vẽ hình đầu lâu ma quái đáng sợ - chiếc hộp đựng *Diêm an toàn Vô Thần* do Giáo đồ Giáp (A Cẩu) sản xuất thủ công.
Nhạc Vô Đạo và Hứa Vô Não lập tức bước lên che chắn xung quanh Giáo chủ. Giáo đồ Giáp đứng trong đám đông kiêu hãnh ngẩng cao đầu, tự hào giới thiệu sản phẩm diêm do mình sản xuất thủ công cho dân chúng xung quanh.
Nhất Nhát rút ra một que diêm nhỏ. Đầu que diêm có màu đỏ sẫm của kali clorat ($KClO_3$) và lưu huỳnh, nhưng phần thân que gỗ và đầu diêm đã được tẩm một lớp sáp paraffin mỏng lấp lánh.
*Sáp paraffin là một hydrocacbon mạch dài, có tính kỵ nước (hydrophobic) cực mạnh. Lớp sáp này đóng vai trò như một chiếc áo giáp chống thấm nước tuyệt hảo, bảo vệ hoạt chất kali clorat và lưu huỳnh ở đầu diêm luôn khô ráo tuyệt đối bất chấp độ ẩm không khí hay nước mưa xối xả! Khi ta quẹt mạnh đầu diêm vào phần phốt pho đỏ khô ráo giấu dưới nếp áo choàng, ma sát sẽ tạo ra nhiệt lượng kích hoạt phản ứng cháy tức thì, sáp paraffin nóng chảy sẽ làm chất xúc tác duy trì ngọn lửa cháy ổn định dưới mưa!*
Nhất Nhát giấu vỏ hộp diêm chứa phốt pho đỏ khô ráo dưới nếp áo choàng đen rộng để tránh bị nước mưa dội trúng. Anh kẹp chặt que diêm tẩm sáp, đặt đầu diêm sát vào vỏ hộp quẹt dưới áo.
"Nhìn kỹ đây!" Nhất Nhát lạnh lùng nói.
Anh quẹt mạnh một cái.
"XOẸT!!!"
Một tia lửa đỏ rực bùng lên ngay dưới ống tay áo rộng của Nhất Nhát. Anh điềm tĩnh đưa que diêm ra ngoài không khí, đối diện trực tiếp với những hạt mưa rơi lắt rắc xung quanh.
Trước sự kinh hoàng tột độ của hàng ngàn cặp mắt, ngọn lửa vàng rực bùng cháy mạnh mẽ trên đầu que diêm nhỏ bé, bất chấp nước mưa xối xả dội vào! Lớp sáp paraffin nóng chảy bao bọc xung quanh ngọn lửa, ngăn không cho nước mưa dập tắt phản ứng hóa học cháy của kali clorat và lưu huỳnh!
Ngọn lửa cháy sáng rực rỡ, phản chiếu ánh sáng vàng ấm áp lên khuôn mặt lạnh lùng đầy bí ẩn của Bùi Nhất Nhát.
Nhất Nhát điềm tĩnh dùng que diêm đang cháy rực châm thẳng vào ngọn đuốc dầu tẩm sáp paraffin do Nhạc Vô Đạo cầm sẵn.
"BÙNG!!!"
Ngọn đuốc dầu bùng cháy dữ dội, tỏa ra ánh sáng đỏ rực xua tan màn sương mù u ám của quảng trường trung tâm dưới cơn mưa bão.
Quảng trường trung tâm im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng nước mưa rơi. Rồi đột nhiên, một tiếng gào thét cuồng nhiệt bùng nổ:
"THẦN TÍCH!!! ĐÂY LÀ THẦN TÍCH CHÂN CHÍNH!!!"
"Giáo chủ Vô Thần Giáo đã triệu hoán chân hỏa không sợ nước mưa! Ngài là thần sống hạ phàm!"
"Vô Thần Giáo vĩ đại! Giáo chủ vĩ đại!"
Hàng ngàn dân chúng và phu mỏ đồng loạt quỳ sụp xuống vũng bùn lầy lội, dập đầu liên tục trước Nhất Nhát với sự sùng bái tột đỉnh. Uy tín của Vô Thần Giáo tại Hắc Thạch Trấn đã đạt đến mức đỉnh phong chưa từng có!
Lục Vô Song nhìn ngọn lửa cháy rực rỡ dưới mưa mà không cần một tia linh lực nào, đầu óc cô nàng trống rỗng hoàn toàn.
"Làm sao có thể... Không có linh khí... chỉ là một que gỗ phàm trần... tại sao có thể cháy dưới mưa bão?! Pháp bảo phù lục của ta... hóa ra chỉ là trò đùa sao?!"
Cô nàng khóc thét lên đầy đau khổ, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ, quỳ sụp xuống đài gỗ ẩm ướt, hai tay ôm đầu khóc nức nở.
Thiên Minh Đạo Sĩ nhìn ngọn đuốc cháy rực, rồi nhìn hàng vạn dân chúng đang quỳ lạy Nhất Nhát, biết rằng sự nghiệp lừa đảo của mình đã hoàn toàn tiêu tan. Lão lảo đảo lùi lại, mặt xám ngoét như xác chết, đạo tâm sụp đổ hoàn toàn, ngã quỵ xuống đài gỗ không gượng dậy nổi.
Nhất Nhát khẽ thở phào nhẹ nhõm dưới lớp áo choàng đen, cố nén cơn ho và hắt hơi liên tục do khí lạnh của Tiêu Tiêu phả vào gáy. Anh chậm rãi bước lên kiệu lớn, ra hiệu cho đoàn người Vô Thần Giáo rút lui trong sự sùng bái cuồng nhiệt của hàng vạn dân trấn.
Nhưng từ góc khuất u tối của quảng trường, một đôi mắt âm hiểm của Huyết Hồn Tử đang lạnh lùng quan sát toàn bộ sự việc, khẽ nở một nụ cười đầy tàn độc...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!