Nhạc nềnHarvest

Cứu Hộ Hầm Lò Bằng Thuốc Nổ Định Hướng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bụi đá vôi u ám bay lơ lửng trong không trung, phủ một lớp màu xám tro lên chiếc mặt nạ đầu dê đen ngòm đang nằm chơ vơ dưới đất. Cánh cửa Hầm mỏ sập cũ phía Bắc Hắc Thạch Trấn giờ đây đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một bức tường đá khổng lồ nặng hàng vạn tấn, chặn đứng mọi hy vọng thông ra thế giới bên ngoài. Tiếng chấn động ầm ầm từ vụ sập hầm vừa dứt, để lại một khoảng lặng rợn người. Chỉ có tiếng gió rít thê lương qua các khe nứt đá vôi và tiếng tim đập thình thịch như đánh trống trận của Bùi Nhất Nhát.


Nhất Nhát đứng chết lặng, mặt cắt không còn một giọt máu. Dưới lớp trường bào rộng thùng thình của vị Giáo chủ tà giáo khét tiếng, đôi chân phàm nhân của anh đang run rẩy như cầy sấy. Anh thầm gào thét trong lòng: *Xong đời rồi! Hai mươi mạng người phu mỏ và cả gã hữu hộ pháp ngốc nghếch Hứa Vô Não đang bị chôn sống bên trong! Hầm mỏ này vốn khép kín, lượng dưỡng khí oxy chỉ đủ dùng trong chưa đầy nửa canh giờ! Nếu họ chết ngạt bên trong, mình lấy ai đào than kiếm tiền bảo trì cột thu lôi? Lôi kiếp tiếp theo giáng xuống thì mình sẽ biến thành tro bụi mất!*


"Giáo chủ! Xin ngài hãy lùi lại! Để thuộc hạ dùng đại búa tạ đập tan bức tường đá này cứu anh em!"


Nhạc Vô Đạo gầm lên một tiếng đầy sát khí, bắp thịt trên cánh tay khổng lồ cuồn cuộn nổi lên như những con rắn thép. Gã vung chiếc búa tạ nặng năm mươi cân định lao vào nện sấm sét vào vách đá vôi.


"Dừng lại ngay! Ngươi muốn giết sạch bọn họ sao?!"


Nhất Nhát giật nảy mình, vội vàng hét lớn bằng tông giọng trầm thấp, lạnh lùng tự chế để áp chế gã hộ pháp cuồng chiến. Chiếc Loa giấy tự chế giấu dưới áo choàng khẽ rung lên, khuếch đại giọng nói của anh thành một tiếng vang trầm đục đầy uy nghiêm.


Nhạc Vô Đạo khựng lại, ngơ ngác nhìn Giáo chủ: "Giáo chủ... thuộc hạ chỉ muốn cứu người..."


Nhất Nhát khẽ hắng giọng, cố giữ vững cơ mặt lạnh như tiền, giấu hai bàn tay đang run rẩy vào sâu trong ống tay áo, chậm rãi nói:


"Cấu trúc địa chất của Hầm mỏ sập cũ này đã cực kỳ lỏng lẻo sau chấn động nhiệt từ vụ đốt lưu huỳnh của Huyết Cốt Tử. Lực đập cơ học từ búa tạ của ngươi sẽ tạo ra sóng rung chấn tần số thấp truyền thẳng vào các cột chống gỗ mục nát bên trong. Theo Quy Tắc An Toàn Lao Động Hầm Mỏ, điều này sẽ kích hoạt một vụ sập đổ thứ cấp quy mô lớn hơn, đè bẹp toàn bộ phu mỏ trước khi ngươi kịp phá vỡ lớp đá ngoài này. Đó không phải là cứu người, mà là đồ sát!"


Nhạc Vô Đạo nghe xong thì da đầu tê dại, vội vàng buông búa tạ xuống đất phát ra tiếng rầm nặng nề. Gã quỳ sụp xuống, run rẩy dập đầu: "Giáo chủ anh minh! Suýt chút nữa thuộc hạ đã phạm phải đại tội! Pháp nhãn của ngài đã nhìn thấu quy luật rung chấn của đất trời!"


Trương Lò Than lúc này cũng chạy đến, gương mặt đầy vẻ tuyệt vọng: "Nhưng Giáo chủ ơi! Nếu không đập đá, chúng ta làm sao mở đường cứu người? Khí carbonic từ kẽ đá đang rò rỉ ra, bên trong chắc chắn đang cạn kiệt khí thở từng hơi!"


Phía sau gáy Nhất Nhát, nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình, phả ra từng luồng điện từ trường mát lạnh giúp anh hạ nhiệt cái đầu đang nóng bừng vì hoảng loạn. Nhất Nhát khẽ nhắm mắt lại, đầu óc nhanh chóng lục tìm trong trí nhớ các kiến thức hóa học phổ thông kiếp trước.


*Đập đá thủ công thì quá chậm và nguy hiểm. Cách duy nhất là dùng lực đẩy áp suất cực mạnh để thổi bay vách đá ra ngoài. Đúng thế! Mình cần thuốc nổ! Thuốc súng đen chính là giải pháp duy nhất lúc này!*


Nhất Nhát mở trừng mắt, ánh mắt lạnh lùng quét qua hòm gỗ đựng vật tư cứu hộ đặt trên xe ngựa. Anh chỉ tay vào hòm gỗ, dõng dạc ra lệnh:


"Mang hòm gỗ chứa Kali Nitrat (Diêm tiêu) thu hoạch từ Hang Dơi Quỷ lại đây cho ta! Trương Hộ Pháp, lấy thêm than gỗ cứng mịn trong bếp miếu hoang và bột lưu huỳnh tinh chế ra đây!"


"Tuân lệnh Giáo chủ!" Trương Lò Than vội vàng xông đến xe ngựa bê hòm gỗ nặng nề đặt trước mặt Nhất Nhát.


Nhất Nhát khẽ mở nắp hòm, nhìn đống bột tinh thể màu trắng xám của Kali Nitrat ($KNO_3$) mà lòng tràn đầy cảm xúc. Đây là số diêm tiêu thu hoạch được từ lớp phân dơi tích tụ ngàn năm dưới đáy Hang Dơi Quỷ mà Hứa Vô Não đã vất vả mang vác về.


*Công thức thuốc súng đen cổ điển: 75% diêm tiêu, 15% than củi, 10% lưu huỳnh. Kali Nitrat đóng vai trò là chất oxy hóa mạnh, cung cấp lượng oxy dồi dào cho phản ứng cháy. Than củi cung cấp cacbon làm chất khử. Lưu huỳnh làm giảm nhiệt độ bắt cháy và tăng tốc độ phản ứng. Khi kích nổ trong không gian kín, phản ứng hóa học sẽ giải phóng một lượng khí khổng lồ gồm nitơ và cacbon dioxide, tạo ra áp suất giãn nở cực đại thổi bay mọi vật cản!*


Nhất Nhát nhìn sang Nhạc Vô Đạo, nghiêm giọng ra lệnh: "Nhạc Hộ Pháp, chia đống nguyên liệu này làm ba phần riêng biệt. Dùng cối đá nghiền mịn từng thứ một. Tuyệt đối không được trộn chung chúng lại với nhau trong quá trình nghiền! Kẻ nào làm trái chỉ thị, ta sẽ trục xuất khỏi giáo phái!"


Nhạc Vô Đạo biến sắc, vội vàng nghiêm nghị nhận lệnh. Gã thầm nghĩ: *Giáo chủ ra lệnh nghiền riêng biệt ba loại tà dược này... Đây chắc chắn là 'Tam Phân Tà Trận' trong truyền thuyết! Ba loại nguyên tố mang ba luồng sát khí khắc chế lẫn nhau, nếu vô tình trộn lẫn trước khi kích hoạt sẽ dẫn đến thiên phạt hủy diệt ngay lập tức! Thần thông của Giáo chủ quả thực đã đạt đến cảnh giới vi mô tột đỉnh!*


Gã đồ tể khổng lồ không dám lười biếng, cẩn thận dùng cối đá nghiền mịn từng chút một. Nhất Nhát đứng bên cạnh, tay cầm chiếc cân tiểu ly phàm nhân, tỉ mỉ cân đo đong đếm đúng tỷ lệ 75g diêm tiêu, 15g than củi, và 10g lưu huỳnh cho mỗi túi thuốc nổ thô sơ.


Trong lúc Nhạc Vô Đạo đang nghiền thuốc, Trương Lò Than bỗng áp tai vào vách đá sập, khóc lóc gào lên: "Giáo chủ! Thuộc hạ nghe thấy tiếng gõ đá từ bên trong! Là tiếng của Hứa Hộ Pháp! Nhưng tiếng gõ yếu ớt lắm rồi, chắc bọn họ sắp ngạt thở chết hết rồi!"


Nhất Nhát giật nảy mình, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Anh vội vàng đi đến sát vách đá, quả nhiên nghe thấy tiếng gõ "cộc... cộc..." chậm chạp và tiếng cười ngốc nghếch quen thuộc của Hứa Vô Não vọng ra đầy mơ hồ:


"Hì... hì... Giáo chủ... ngoài kia... có kẹo... đường phèn không... con đói..."


*Cái gã ngốc này! Đến lúc sắp chết ngạt rồi vẫn còn nghĩ đến kẹo đường phèn!* – Nhất Nhát vừa buồn cười vừa lo sốt vó. Anh biết thời gian không còn nhiều.


Anh nhanh chóng chỉ đạo giáo đồ dùng các ống tre rỗng dài ghép lại với nhau, tạo thành một hệ thống ống thông gió tre thô sơ. Nhất Nhát dùng chiếc quạt hút khí cơ khí quay tay lắp vào đầu ống, ra lệnh cho Trương Lò Than quay liên tục để luồn ống tre qua các khe nứt nhỏ trên vách đá vôi, bơm một lượng dưỡng khí oxy ít ỏi vào bên trong hầm lò để duy trì sự sống cho nhóm phu mỏ.


"Tốt lắm! Bây giờ là bước quyết định!" Nhất Nhát nhìn đống bột thuốc súng đen đã được trộn đều sau khi nghiền mịn riêng biệt.


Anh lấy những ống tre dày, nhét đầy thuốc súng đen vào bên trong, nén thật chặt để tạo áp suất nổ tối đa. Nhất Nhát dùng giấy bản tẩm dầu cải làm ngòi nổ thô sơ dẫn ra ngoài.


"Giáo chủ, ngài định dùng những ống tre này để phá đá sao?" Trương Lò Than hoài nghi hỏi. "Bức tường đá này dày đến mấy trượng, pháp bảo của Thiết Kiếm Môn còn chưa chắc phá nổi, mấy ống tre phàm trần này có tác dụng gì chứ?"


Nhất Nhát khẽ cười lạnh, phong thái thâm trầm đầy ngạo nghễ:


"Pháp bảo của tu sĩ chỉ biết dùng lực lượng linh khí thô bạo để va đập. Còn ta... ta dùng quy luật giãn nở của khí thể! Trương Hộ Pháp, ngươi nhìn kỹ vách đá vôi kia đi. Bề mặt của nó đầy rẫy những khe nứt tự nhiên do chấn động nhiệt tạo ra. Nếu ta đặt thuốc nổ vào đúng các kẽ hở này, lực nổ giãn nở của khí nitơ và cacbon dioxide sẽ truyền thẳng vào các vết nứt, xé toạc cấu trúc liên kết của đá vôi từ bên trong và đẩy đá vụn văng ra ngoài, hoàn toàn không gây rung chấn lên trần hầm gỗ mục nát bên trên. Đây chính là kỹ thuật nổ định hướng!"


Trương Lò Than và đám giáo đồ nghe xong thì đầu óc quay cuồng, hoàn toàn không hiểu 'khí nitơ', 'cacbon dioxide' hay 'nổ định hướng' là cái gì. Nhưng nhìn vẻ mặt lạnh lùng đầy tự tin của Giáo chủ dưới lớp mũ trùm đen, bọn họ chỉ biết quỳ rạp xuống sùng bái tột cùng. Trong mắt họ, Giáo chủ đang thi triển một môn thần thông khai sơn phá thạch vô hình có khả năng sai khiến các hạt khí nhỏ bé xé toạc núi đá!


Nhất Nhát cẩn thận dùng một cây gậy gỗ dài, nhẹ nhàng đẩy các ống tre chứa thuốc nổ sâu vào trong các khe nứt tự nhiên của vách đá vôi. Anh tính toán lượng thuốc nổ cực kỳ chi li để tránh gây ra một thảm họa nổ bụi ngoài ý muốn.


*Nguy hiểm cực lớn lúc này chính là bụi than đá mịn đang bay lơ lửng xung quanh cửa hầm! Nếu tia lửa nổ kích hoạt đám bụi than này, nó sẽ tạo ra phản ứng nổ bụi Đại Hủy Diệt Thuật (Nổ Bụi) thiêu rụi toàn bộ chúng ta thành tro!* – Nhất Nhát thầm nhắc nhở bản thân về Quy Tắc An Toàn Lao Động Hầm Mỏ.


Anh lập tức hét lớn ra lệnh: "Nhạc Hộ Pháp! Mang nước suối nóng lưu huỳnh lại đây, rưới ướt toàn bộ mặt đất và dập tắt mọi bụi than lơ lửng xung quanh khu vực này cho ta! Tuyệt đối không được để một hạt bụi khô nào bay gần cửa hầm!"


"Tuân lệnh Giáo chủ!" Nhạc Vô Đạo vội vàng xách các xô nước rưới ướt sũng mặt đất, dập tắt hoàn toàn nguy cơ nổ bụi.


Sau khi mọi chuẩn bị đã hoàn tất, Nhất Nhát cầm một mồi lửa đá lửa thô sơ, đứng cách xa cửa hầm mười mét sau một tảng đá vôi lớn để bảo mệnh. Anh khẽ run rẩy, nuốt nước bọt một cái thật mạnh, rồi châm lửa vào đầu ngòi nổ giấy bản.


Sợi ngòi nổ cháy xèo xèo, ánh lửa đỏ rực nhanh chóng chạy dọc theo ống tre chui sâu vào trong khe nứt vách đá.


"Tất cả nằm xuống! Bịt chặt tai lại!" Nhất Nhát hét lớn qua loa giấy rồi lập tức nằm rạp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu, nhắm nghiền mắt cầu nguyện.


Một giây...

Hai giây...

Ba giây...


"BÙM!!!"


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động cả thung lũng đá vôi phía Bắc. Sóng xung kích cực mạnh thổi bay cát bụi mù mịt. Bức tường đá vôi khổng lồ bị áp suất khí giãn nở từ phản ứng cháy nổ xé toạc từ bên trong, vỡ vụn thành hàng vạn mảnh đá nhỏ bắn văng ra ngoài một cách hoàn hảo, hoàn toàn không hề có một mảnh đá nào đổ sụp vào bên trong hầm lò.


Tiếng nổ lớn làm tai Nhất Nhát ù đi tạm thời, đầu óc quay cuồng vì chấn động âm thanh. Anh lảo đảo đứng dậy, phủi bụi đá xám xịt trên người, vội vàng nhìn về phía cửa hầm.


Bức tường đá khổng lồ chặn lối đã biến mất hoàn toàn! Cửa hầm mỏ sập cũ giờ đây đã thông thoáng trở lại, hệ thống cột chống gỗ mục nát bên trong vẫn đứng vững vàng không hề bị sập đổ thứ cấp!


"Quạt thông gió! Quay mạnh lên cứu người!" Nhất Nhát khàn giọng hét lớn.


Trương Lò Than và Nhạc Vô Đạo đeo mặt nạ đầu dê, hộc tốc quay cuồng quạt thông gió tre thổi luồng khí oxy trong lành vào sâu trong hang tối. Chỉ vài phút sau, từ trong bóng tối hầm lò, hai mươi phu mỏ phàm nhân nghèo khổ lảo đảo bước ra, ho sặc sụa nhưng hoàn toàn khỏe mạnh và an toàn.


Đi cuối cùng là Hứa Vô Não. Gã hữu hộ pháp to xác nhưng đầu óc trống rỗng bước ra, người dính đầy bụi đá trắng xóa như một bức tượng đất sét di động. Trên tay gã vẫn đang ôm chặt chiếc gùi tre khổng lồ đựng các lọ hóa chất của Nhất Nhát, miệng cười khờ khạo:


"Hì... hì... Giáo chủ... con bảo vệ... hòm đồ... an toàn rồi..."


Nhìn thấy toàn bộ hai mươi mạng người phu mỏ và gã hộ pháp ngốc nghếch đều bình an vô sự, Nhất Nhát thở phào nhẹ nhõm, hai chân nhũn ra suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống đất cát. Cơn khủng hoảng sinh tử cuối cùng đã qua đi!


Trương Lò Than nhìn cửa hầm thông thoáng và hai mươi phu mỏ được cứu sống thần kỳ, liền quỳ sụp xuống đất cát bụi bặm, khóc lóc thảm thiết vì cảm động và sùng bái tột cùng. Gã dập đầu liên tục trước Nhất Nhát, gào lên:


"Giáo chủ pháp lực vô biên! Ngài chính là vị 'Tổng công trình sư' tối cao của đất trời! Chỉ bằng vài ống tre phàm trần và đống bột diêm tiêu phân dơi, ngài đã thi triển thần thông khai sơn phá thạch, cứu sống toàn bộ anh em chúng con mà không làm tổn hại một cọng cỏ! Chúng con nguyện trung thành tuyệt đối, dâng hiến cả mạng sống này cho Vô Thần Giáo vĩ đại!"


Hai mươi phu mỏ và hàng trăm giáo đồ xung quanh cũng đồng loạt quỳ sụp xuống, tiếng hô vang dội cả thung lũng đá vôi:


"Giáo chủ vĩ đại! Tổng công trình sư ngự lôi phá đá!"


Nhất Nhát đứng im lặng dưới ánh chiều muộn u ám, khẽ sờ vào chiếc nhẫn đồng rỉ đã hóa đen xám trong túi áo, cố giữ cơ mặt lạnh lùng thâm trầm để che giấu sự dở khóc dở cười bên trong. Anh biết, danh tiếng 'Tổng công trình sư phá đá' này của mình vang dội ra ngoài, chắc chắn sẽ kéo theo những rắc rối và thử thách trừ tà có quy mô vĩ mô và nguy hiểm hơn gấp bội từ các tông môn chính phái lân cận.


Nhưng ngay lúc này, một áp lực mới đã âm thầm ập đến. Từ phía xa đầu trấn, tiếng chuông đồng báo động vang lên dồn dập, báo hiệu sự xuất hiện đầy khiêu khích của Thiên Minh Đạo Sĩ và nữ thiên tài phù lục Lục Vô Song chính phái đang tiến về phía quảng trường trung tâm...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!