Hơi Thở Ma Vương Và Mặt Nạ Phòng Độc
Trong căn bếp lò ẩm mốc của Miếu hoang Vô Thần, khói đen cuồn cuộn bốc lên từ chiếc nồi đất nung kín khí đặt trên bệ đá rỉ sét. Mùi than gỗ cháy hòa quyện với hơi nước nóng tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Bùi Nhất Nhát – vị giáo chủ tà giáo khét tiếng nhưng thực chất là một thanh niên phàm nhân nhát gan – đang ngồi xổm dưới đất, hai tay ôm lấy đầu gối, mắt trợn trừng nhìn chằm chằm vào ngọn lửa củi đang liếm dưới đáy nồi.
"Giáo chủ, mẻ 'Hắc Ma Đan' này đã nung được ba canh giờ rồi, hơi nước nóng cũng đã dội vào theo đúng chỉ thị của ngài. Liệu đã tịnh hóa xong chưa?"
Trương Lò Than – gã phu mỏ trung thực với gương mặt đen nhẻm vì bụi than – khẽ lau mồ hôi trên trán, giọng nói đầy vẻ kính cẩn sùng bái. Bên cạnh gã, Tả hộ pháp Nhạc Vô Đạo đang dùng đôi bàn tay hộ pháp thô ráp, tỉ mỉ khâu vá những tấm da dê cũ thành những chiếc túi hình đầu dê kỳ dị, hông dắt cặp dao mổ lợn sáng loáng. Ở góc bếp, Thanh Phong – đệ tử lớn của Thiên Minh Đạo Quán vừa bị bắt làm tù binh cải tạo hôm trước – đang run rẩy quét dọn đống tro tàn, thi thoảng lại lén lút nhìn Nhất Nhát với ánh mắt kinh hoàng như nhìn một đại ma đầu đang luyện chế tà thuật diệt thế.
Nhất Nhát khẽ ho một tiếng, cố gắng giữ vững cơ mặt lạnh như tiền để che giấu sự run rẩy bên trong. Anh khẽ hắng giọng, dùng tông giọng trầm thấp, lạnh lùng tự chế nói:
"Tốt lắm. Trương Hộ Pháp, dập lửa đi. Hãy nhớ, đây không phải là tà đan, mà là 'Than hoạt tính hoạt hóa' – khắc tinh duy nhất của mọi loại chướng khí độc hại trên thế gian này."
Trương Lò Than vội vàng dập lửa bếp, dùng một chiếc kẹp sắt cẩn thận nhấc nắp nồi đất nung ra. Một luồng hơi nước nóng mang theo những hạt bụi than đen mịn bùng lên. Dưới đáy nồi, đống than củi gỗ cứng thông thường giờ đây đã biến đổi hoàn toàn, bề mặt xốp rỗng, lấp lánh những ánh xám bạc dưới ánh lửa chập chờn.
Nhất Nhát nhìn đống than hoạt tính tự chế mà lòng tràn đầy kiêu hãnh khoa học. Là một sinh viên ngành hóa dược xuyên không, anh thừa biết nguyên lý hoạt hóa than bằng hơi nước ở nhiệt độ cao ($800 - 900^oC$). Quá trình này sẽ loại bỏ hoàn toàn các chất nhựa gỗ còn sót lại, tạo ra hàng triệu lỗ xốp rỗng có kích thước nano rải rác khắp bề mặt than.
"Giáo chủ, thứ than đen xì này thực sự có thể ngăn chặn được 'Hơi thở Ma Vương' của Huyết Cốt Tử sao?" Nhạc Vô Đạo tò mò giơ một chiếc mặt nạ da dê vừa khâu xong lên, bên trong có một khoang rỗng nhét đầy bông y tế tự chế và than hoạt tính.
Nhất Nhát khẽ gật đầu, sờ vào chiếc nhẫn đồng rỉ đã hóa đen xám trong túi áo để lấy thêm dũng khí, chậm rãi giải thích:
"Khói độc của Huyết Cốt Tử thực chất chỉ là khí sulfur dioxide ($SO_2$) sinh ra từ việc đốt lưu huỳnh thô. Khí này có tính axit và phân cực mạnh. Than hoạt tính với diện tích bề mặt cực kỳ khổng lồ – chỉ một gam than hoạt tính đã có diện tích bề mặt bằng cả một quảng trường chợ – sẽ dùng lực hút vật lý cực mạnh để hấp phụ và giữ chặt các phân tử khí độc $SO_2$ trong các lỗ xốp nano của nó, không cho chúng lọt vào đường hô hấp. Còn chiếc kính bảo hộ thạch anh dày này sẽ bảo vệ niêm mạc mắt của các ngươi không bị khí độc phản ứng với nước mắt tạo thành axit sunfurơ ($H_2SO_3$) gây bỏng rát và mù lòa. Đây chính là Quy Tắc An Toàn Lao Động Hầm Mỏ tối cao!"
Nhạc Vô Đạo và Trương Lò Than nghe xong thì ngơ ngác, đầu óc phàm nhân hoàn toàn bị choáng ngợp bởi những thuật ngữ như 'hấp phụ vật lý', 'lỗ xốp nano' và 'axit sunfurơ'. Trong mắt họ, những lời giải thích của Giáo chủ chính là khẩu quyết của một môn tà công ngự độc vô thượng – "Vô Thần Hóa Chất Quyết"!
"Giáo chủ pháp lực vô biên! Ngay cả oán độc của Ma Vương cũng bị ngài bẫy vào trong những lỗ nhỏ vô hình của than đen!" Nhạc Vô Đạo quỳ sụp xuống dập đầu sùng bái.
Thanh Phong đứng ở góc bếp nghe thấy thế thì chân tay bủn rủn, chổi tre suýt rơi khỏi tay. Gã thầm gào thét trong lòng: *Trời ơi! Vị giáo chủ này quả thực tàn nhẫn tột cùng! Ngài ấy lại luyện chế ra thứ hắc than có khả năng hút sạch linh tính và oán độc của tu sĩ vào mê cung vô tận! Thiết Kiếm Môn và sư phụ ta lần này đụng phải đại ma đầu thực sự rồi!*
Đột nhiên, tiếng bước chân dồn dập cắt ngang bầu không khí ngột ngạt. Một giáo đồ hớt hải chạy xộc vào nhà bếp, gương mặt cắt không còn giọt máu, quỳ sụp xuống đất lắp bắp báo cáo:
"Giáo... Giáo chủ! Đại nạn lâm đầu rồi! Huyết Cốt Tử – nhị đệ của Huyết Lâu Tử – đã dẫn theo hàng chục tà tu Huyết Sát Giáo bao vây Hầm mỏ sập cũ phía Bắc của chúng ta rồi!"
Nhất Nhát nghe đến cái tên "Huyết Cốt Tử" thì da đầu lập tức tê dại, bắp chân phàm nhân dưới lớp áo choàng đen run lên bần bật. Sát thủ tà đạo thực sự đã ra tay!
"Bọn chúng đang làm gì ở mỏ than?" Trương Lò Than biến sắc hỏi.
"Huyết Cốt Tử đang cho tà tu đốt hàng tấn quặng lưu huỳnh thô ngay trước cửa hang thông gió chính!" Giáo đồ kia khóc lóc báo cáo. "Khói độc màu vàng khét lẹt đang theo luồng gió tràn thẳng vào hầm lò ngầm. Hai mươi phu mỏ của chúng ta đang bị kẹt sâu bên trong, ho sặc sụa và ngất xỉu hàng loạt. Huyết Cốt Tử tuyên bố sẽ dùng 'Hơi thở Ma Vương' thiêu rụi phổi của toàn bộ Vô Thần Giáo để báo thù cho đại huynh hắn!"
"Chết tiệt! Lão già độc ác!" Nhạc Vô Đạo giận dữ gầm lên, rút cặp dao mổ lợn ra xông xáo đòi đi đồ sát. "Giáo chủ, xin cho phép thuộc hạ đi chém bay đầu tên tà tu đó!"
Nhất Nhát lúc này sợ đến mức suýt chút nữa đã ngất xỉu ngay tại chỗ. Đi chiến đấu với tà tu Luyện Khí tầng 2?! Anh làm gì có pháp lực nào! Nhưng nếu hai mươi phu mỏ kia chết sạch, mỏ than bị phong tỏa, anh sẽ không có tiền mua dây đồng bảo trì cột thu lôi, trận bão sét tiếp theo chắc chắn sẽ tiễn anh lên đường.
*Vì sự sinh tồn phàm nhân của mình, bắt buộc phải cứu họ!* – Nhất Nhát nghiến răng tự trấn an bản thân.
Nữ quỷ giếng cổ Tiêu Tiêu đang lơ lửng vô hình sau lưng anh, khẽ phả ra một luồng khí lạnh ngắt dọc sống lưng giúp anh ổn định lại nhịp tim đang đập loạn nhịp. Nhất Nhát khẽ chỉnh lại chiếc mũ trùm đen, giấu hai bàn tay đang run rẩy vào trong ống tay áo rộng thùng thình, dõng dạc ra lệnh:
"Nhạc Hộ Pháp, mang toàn bộ số Mặt nạ phòng độc than hoạt tính và Kính bảo hộ thạch anh đi theo ta. Trương Lò Than, chuẩn bị hệ thống quạt thông gió tre cơ học ở cửa mỏ. Hôm nay, ta sẽ cho Huyết Cốt Tử thấy thế nào là sức mạnh của khoa học thực nghiệm!"
"Tuân lệnh Giáo chủ vĩ đại!" Toàn bộ giáo đồ đồng loạt hét lớn đầy phấn khích, khí thế ngút trời bước lên xe ngựa hướng về phía Bắc.
...
Tại vùng thung lũng đá vôi phía Bắc, bầu trời u ám bao phủ bởi những làn khói màu vàng nhạt bốc lên từ cửa Hầm mỏ sập cũ. Mùi lưu huỳnh cháy khét lẹt, nồng nặc như mùi trứng thối đặc trưng của khí sulfur dioxide ($SO_2$) lan tỏa khắp không gian, khiến cỏ cây xung quanh héo úa vàng vọt.
Huyết Cốt Tử – gã đàn ông gầy trơ xương với gương mặt xám ngoét như xác chết – đang đứng trước cửa hang mỏ. Cổ gã đeo chuỗi hạt xương thú lách cách, tay cầm chiếc túi vải chứa đầy quặng lưu huỳnh thô liên tục ném vào đống lửa than đang cháy rừng rực ngay trước cửa hầm thông gió. Khói độc màu vàng đậm đặc cuồn cuộn tràn vào trong hang tối tăm.
"Ha ha ha! Bùi Nhất Nhát! Ngươi dám phá hủy tà giáo Huyết Sát của đại huynh ta, dám dùng tà lôi đánh bại Thiết Kiếm Trưởng Lão!" Huyết Cốt Tử cười lên đầy tàn độc, giọng nói khàn khàn rợn người. "Hôm nay, ta dùng 'Hắc Sương Độc Quyết' đốt quặng lưu huỳnh ngàn năm, tạo ra 'Hơi thở Ma Vương' ăn mòn phổi của toàn bộ phu mỏ và giáo đồ của ngươi! Để xem vị Giáo chủ ngự lôi như ngươi làm thế nào cứu được bọn chúng!"
Từ sâu trong hầm lò sập cũ vọng ra tiếng ho sặc sụa đầy tuyệt vọng và tiếng khóc lóc cầu cứu của các phu mỏ phàm nhân nghèo khổ:
"Cứu chúng tôi với! Hơi thở Ma Vương nguyền rủa sắp làm chúng tôi nghẹt thở chết rồi!"
"Giáo chủ vĩ đại ơi! Xin hãy cứu mạng chúng con!"
Đúng lúc đó, tiếng bánh xe ngựa lọc cọc vang lên vang dội cả thung lũng đá vôi. Chiếc xe ngựa rách nát của Vô Thần Giáo dừng lại ngay sát rìa làn khói vàng độc hại.
Nhất Nhát bước xuống xe ngựa. Lúc này, anh đã đeo chiếc Mặt nạ phòng độc than hoạt tính bằng da dê hình đầu dê đen ngòm, che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lộ hai thấu kính thạch anh dày cộp sáng loáng dưới ánh sáng u ám của mỏ đá. Nhìn anh lúc này cực kỳ kỳ dị và tàn ác, như một quái vật đầu thú bước ra từ u minh địa ngục.
"Giáo chủ đến rồi! Giáo chủ vĩ đại đến cứu chúng ta rồi!" Phu mỏ bên ngoài nhìn thấy chiếc mặt nạ đầu dê thì đồng loạt reo hò sùng bái.
Huyết Cốt Tử nheo đôi mắt xám ngoét nhìn Nhất Nhát, khinh bỉ cười lớn: "Hừ! Bùi Nhất Nhát, ngươi đeo cái đầu dê phàm trần kia để làm gì? Muốn dùng trò giả thần giả quỷ đó để chống lại 'Hắc Sương Độc Quyết' của ta sao? Khói độc lưu huỳnh này chỉ cần hít phải một ngụm là sẽ bỏng rát đường hô hấp, thối rữa ruột gan mà chết thảm hại! Ngươi dám bước vào cửa mỏ sao?!"
Nhất Nhát đứng im lặng dưới lớp mặt nạ da dê dán than hoạt tính, hai chân run rẩy lập cập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trong mặt nạ. Anh đang lẩm nhẩm bảng tuần hoàn Mendeleev và định luật hấp phụ Langmuir để ngăn mình không quay đầu tháo chạy.
*Bình tĩnh... Than hoạt tính đã được hoạt hóa hoàn hảo, kính thạch anh đã được lau sạch. Khói độc $SO_2$ thực chất chỉ là hiện tượng hóa học cháy của lưu huỳnh phàm trần, không phải pháp thuật thần bí gì cả!* – Nhất Nhát thầm gào thét tự trấn an.
Anh nhanh chóng phát mặt nạ phòng độc và kính thạch anh cho Trương Lò Than, Nhạc Vô Đạo và đám giáo đồ đi cùng, bắt họ đeo chặt vào đầu. Sau đó, Nhất Nhát thò tay vào áo choàng, lôi ra chiếc Loa giấy tự chế sơn đen u ám, đặt sát vào mặt nạ đầu dê.
Giọng nói run rẩy vì sợ hãi của anh qua màng lọc than hoạt tính và ống loa giấy bị biến âm hoàn toàn, phát ra âm thanh ồm ồm, vang dội như tiếng sấm rền rợn người từ lòng đất bốc lên:
"Huyết Cốt Tử... ngươi tự phụ về cái gọi là 'Hơi thở Ma Vương' này sao? Trong mắt ta, trò đốt lưu huỳnh thô của ngươi... thực chất chỉ là trò tiểu học vô tri của phàm nhân! Hôm nay, ta sẽ dùng 'Nhìn Thấu Âm Dương' thần thông đi thẳng qua màn khói độc của ngươi, tước đoạt toàn bộ linh tính tà thuật của ngươi!"
Nói đoạn, Nhất Nhát hít một hơi thật sâu qua ống lọc mặt nạ. Luồng không khí đi qua lớp than hoạt tính xốp rỗng, toàn bộ khí độc $SO_2$ phân cực mạnh lập tức bị bẫy chặt và hấp phụ hoàn toàn trong hàng triệu lỗ xốp nano. Nhất Nhát chỉ ngửi thấy mùi da dê cũ hơi hôi và mùi hơi nước mát lạnh do Tiêu Tiêu phả ra từ phía sau gáy.
Anh điềm tĩnh, sải bước thẳng tiến vào trong làn khói độc màu vàng đậm đặc cuồn cuộn trước cửa hang mỏ.
"Trời ơi! Giáo chủ đi vào khói độc rồi! Ngài ấy không cần dùng đến một tia linh lực phòng hộ!" Giáo đồ quỳ rạp xuống dập đầu sùng bái tột cùng.
Huyết Cốt Tử trợn trừng mắt kinh hoàng: "Không thể nào! Gã không hề vận chuyển một tia linh khí nào! Sao gã dám đi thẳng vào làn khói độc ăn mòn phổi của ta mà không hề ho hắt hơi hay ngã gục?!"
Nhất Nhát đeo kính thạch anh dày cộp, đi xuyên qua làn khói vàng mù mịt. Nhờ kính bảo hộ ngăn chặn $SO_2$ phản ứng với nước mắt tạo thành axit sunfurơ, mắt anh hoàn toàn khô ráo, nhìn rõ mồn một mọi chuyển động của Huyết Cốt Tử qua thấu kính thạch anh – kỹ năng quan sát "Nhìn Thấu Âm Dương" hoạt động hoàn hảo!
Nhất Nhát bước đến sát đống lửa lưu huỳnh đang cháy khét lẹt, điềm tĩnh giơ bàn tay phàm nhân (đeo găng tay da dê bảo hộ) ra, giật phắt cây gậy xương thú bốc mùi hôi thối trên tay Huyết Cốt Tử ném mạnh xuống đất vỡ vụn.
"Đạo pháp của ngươi... đã bị tịnh hóa hoàn toàn!" Giọng nói ồm ồm đáng sợ của Nhất Nhát vang lên sát tai Huyết Cốt Tử.
"Á!!! Vạn Độc Bất Xâm Thánh Thể!!! Ngài... ngài là thần tiên phương nào?!"
Huyết Cốt Tử hoảng sợ tột độ, đạo tâm hoàn toàn sụp đổ dữ dội. Gã nhìn vị "quái vật đầu dê" trước mặt điềm tĩnh thở đều trong làn khói độc màu vàng đậm đặc mà gã phải dùng linh lực hộ thể mới chống chịu được. Sự kiêu ngạo về tà thuật độc dược cả đời của gã bị nghiền nát hoàn toàn bởi một chiếc mặt nạ da dê phàm trần nhét than hoạt tính!
Nhất Nhát lén thở phào nhẹ nhõm dưới mặt nạ, lập tức chỉ tay ra lệnh cho Trương Lò Than và Nhạc Vô Đạo phía sau:
"Trương Hộ Pháp! Lắp quạt thông gió tre cơ học! Nhạc Hộ Pháp, quay mạnh tay quay cho ta! Áp dụng Quy Tắc An Toàn Lao Động Hầm Mỏ, thổi ngược toàn bộ chướng khí về phía tà tu!"
"Tuân lệnh Giáo chủ vĩ đại!"
Nhạc Vô Đạo đeo mặt nạ đầu dê hớn hở xông lên, dùng đôi bàn tay khổng lồ nắm chặt lấy tay quay của hệ thống quạt thông gió tre cơ học khổng lồ mới được lắp ráp ở cửa hang mỏ. Gã vận lực cơ bắp cực hạn quay mạnh tay quay liên tục.
Cánh quạt tre khổng lồ quay tít tạo ra một luồng cuồng phong mạnh mẽ cấp 7-8 thổi ngược ra ngoài hang. Luồng gió mạnh mẽ thổi bạt toàn bộ làn khói độc màu vàng $SO_2$ cuồn cuộn bay thẳng ngược lại phía Huyết Cốt Tử và đám tà tu Huyết Sát Giáo đang đứng đờ đẫn hoảng sợ.
"Khụ! Khụ! Khụ! Cứu mạng! Khói độc thổi ngược lại rồi!"
"Ngạt thở quá! Phổi của ta đang bị thiêu cháy!!!"
Đám tà tu không có mặt nạ phòng độc bảo hộ, lập tức hít phải lượng lớn khí độc $SO_2$ đậm đặc do chính mình đốt ra. Khí độc phản ứng với nước trên niêm mạc đường hô hấp tạo axit sunfurơ gây bỏng rát dữ dội, khiến chúng ho sặc sụa ra máu, mắt mũi đỏ hoe bỏng rát khóc lóc thảm thiết, bỏ chạy tán loạn khắp thung lũng đá vôi để giữ mạng.
Huyết Cốt Tử bị khói độc sực thẳng vào mũi, ho hắt hơi liên tục đến mức hộc cả máu mồm, mặt mũi xám ngoét biến thành tím tái vì ngạt thở. Gã kinh hoàng nhìn Nhất Nhát vẫn đang điềm tĩnh đứng im lặng như núi đá dưới chiếc mặt nạ đầu dê kỳ dị, liền vứt bỏ chuỗi hạt xương thú, thi triển khinh công tháo chạy trối chết vào sâu trong rừng sương mù phía Bắc.
"Thắng rồi! Giáo chủ dùng 'Vô Thần Hóa Chất Quyết' thổi bay khói độc, đánh bại tà tu rồi!" Giáo đồ và phu mỏ đồng loạt reo hò vang dội cả thung lũng đá vôi, quỳ sụp xuống đất dập đầu sùng bái vị "quái vật đầu dê" cứu tinh.
Nhất Nhát khẽ tháo chiếc mặt nạ đầu dê ra, thở dốc hít lấy hít để bầu không khí trong lành vừa được tịnh hóa. Lòng anh tràn đầy sự nhẹ nhõm tột độ sau khi vừa giải quyết được cuộc tấn công khói độc bằng kiến thức hóa học hấp phụ than hoạt tính.
Tuy nhiên, sự vui mừng ngắn ngủi ấy lập tức bị đập tan bởi một chấn động kinh hoàng dưới lòng đất.
Do chấn động nhiệt dữ dội từ vụ đốt lưu huỳnh thô kéo dài của Huyết Cốt Tử, kết hợp với sức rung lắc mạnh mẽ từ hệ thống quạt thông gió tre cơ học khổng lồ lắp ráp vội vã, các cột chống gỗ mục nát của Hầm mỏ sập cũ bỗng rạn nứt dữ dội.
Rắc! Rắc! Rắc!
"Ầm rầm!!!"
Một tiếng nổ lớn vang dội xé toạc thung lũng đá vôi. Trần hang mỏ đá vôi phía Bắc đột ngột đổ sập hoàn toàn, hàng vạn tấn đất đá đổ xuống chặn đứng lối vào duy nhất của hầm lò sâu 20 mét, tạo thành một bức tường đá khổng lồ vững chắc.
"Giáo chủ! Không xong rồi!" Trương Lò Than hoảng hốt kêu lên, mặt cắt không còn giọt máu. "Hai mươi phu mỏ của chúng ta và cả Hữu hộ pháp Hứa Vô Não vẫn đang bị kẹt sâu bên trong hầm lò bị sập! Lối vào duy nhất đã bị chặn đứng hoàn toàn rồi!"
Nhất Nhát nghe thấy thế thì rụng rời chân tay, chiếc mặt nạ đầu dê rơi bộp xuống đất cát. Hai mươi mạng người và Hứa Vô Não đang bị nhốt sâu dưới lòng đất tối tăm, lượng oxy bên trong hầm lò kín khí đang cạn kiệt dần từng phút từng giây!
Nhất Nhát đứng trước đống đổ nát khổng lồ, mặt cắt không còn giọt máu, lòng tràn đầy lo âu sợ hãi về thử thách sinh tử tiếp theo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!