Bí Mật Chiếc Nhẫn Đồng Và Thạch Tín
Gió đêm rít qua những khe nứt trên vách tường đất sét của Miếu hoang Vô Thần, mang theo hơi ẩm lạnh lẽo sau trận bão sét kinh hoàng đêm trước. Bùi Nhất Nhát – vị giáo chủ tà giáo khét tiếng nhưng thực chất là một thanh niên phàm nhân nhát gan – đang ngồi bó gối trên chiếc giường gỗ mục nát, mặt mày xám xịt như tro tàn.
Tai anh vẫn còn hơi ù nhẹ sau tiếng sét đánh trúng cột thu lôi ở tập trước. Nhưng điều khiến anh sầu não nhất lúc này không phải là dư chấn của sấm sét, mà là cái hòm gỗ đựng tiền đóng vai trò thủ quỹ của giáo phái đang trống rỗng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió vọng bên trong. Sợi dây đồng dày dùng để dẫn sét xuống đất đã bị dòng điện quá tải thiêu cháy, nóng chảy thành một đống xỉ đen khét lẹt. Nếu không có tiền mua dây đồng mới thay thế, trận bão sét tiếp theo chắc chắn sẽ biến ngôi miếu hoang này – và cả bản thân anh – thành một đống tro bụi.
"Lấy đâu ra tiền bây giờ?" Nhất Nhát lẩm nhẩm đầy đau khổ, tay khẽ vuốt ve chiếc Máy tính bảng Xiaomi cũ kỹ đã hết pin hoàn toàn đang nằm im lìm trong hốc giường. "Đám giáo đồ ngoài kia thì đói rách, suốt ngày chỉ chực chờ đi cướp bóc. Mình mà không nghĩ ra cách kiếm tiền mua dây đồng bảo trì hệ thống, lôi kiếp tiếp theo giáng xuống thì tiêu đời."
Đột nhiên, hai cánh mũi của Nhất Nhát ngứa ngáy một cách kỳ lạ. Một cảm giác kích ứng quen thuộc chạy thẳng lên đại não.
"Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì... chấn thiên địa!"
Nhất Nhát hắt hơi liên tục ba cái vang dội, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, mu bàn tay vốn đang lành da sau vết bỏng vôi sống lại bắt đầu nổi lên những nốt mẩn đỏ ngứa ngáy. Anh biến sắc, vội vàng bịt mũi lại.
*Bản chất thánh thể bài trừ tạp chất!* – Nhất Nhát thầm gào thét trong lòng. Anh thừa biết cái gọi là 'Thánh thể bài xích linh khí' mà giang hồ đồn đại thực chất chỉ là chứng dị ứng cực kỳ nghiêm trọng của cơ thể phàm nhân đối với bụi linh thạch lơ lửng trong không khí. Mỗi khi có tu sĩ vận chuyển linh lực ở cự ly gần, anh sẽ hắt hơi không ngừng.
*Có tu sĩ lén lút tiếp cận miếu hoang ban đêm!*
Nỗi sợ ma quỷ nguyên thủy lập tức bùng lên, làm da đầu Nhất Nhát tê dại. Anh vội vàng nấp sau khe cửa gỗ mục nát, nín thở nhìn ra khoảng sân tối đen phía sau miếu, nơi có chiếc giếng cổ cạn nước quanh năm bao phủ bởi sương mù lạnh lẽo.
Dưới ánh trăng mờ ảo, một bóng người gầy gò, mặc áo đạo sĩ màu xanh nhạt đang lén lút tiếp cận miệng giếng cổ. Kẻ đó chính là Thanh Phong – đệ tử lớn của Thiên Minh Đạo Sĩ, kẻ sở hữu tu vi Luyện Khí tầng 1. Thanh Phong lấm lét nhìn quanh, bàn tay run rẩy thọc vào túi áo, lôi ra một chiếc lọ gốm nhỏ chứa đầy bột màu trắng xám.
"Bùi Nhất Nhát, ngươi có cột sắt ngự lôi thì đã sao chứ?" Thanh Phong lẩm nhẩm đầy ác độc, giọng nói run rẩy vì vừa sợ hãi vừa phấn khích. "Sư phụ ta và địa chủ Lý Bá đã ra lệnh, chỉ cần đổ hết lọ thạch tín thô này vào giếng nước duy nhất của Vô Thần Giáo, cả cái tà giáo này sẽ bị độc chết sạch. Để xem ngươi dùng tà thuật gì để ngự lôi dưới bụng!"
Nói đoạn, Thanh Phong dứt khoát mở nút bần, dốc ngược lọ gốm, đổ toàn bộ bột trắng xám xuống lòng giếng cổ.
Gâu! Gâu! Gâu!
Đột nhiên, con chó vàng Đại Hoàng đang ngủ dưới gầm bàn bếp lao vút ra, sủa vang dội hướng về phía miệng giếng. Khứu giác nhạy bén của con chó cỏ đã phát hiện ra mùi lạ và kẻ xâm nhập.
"Chết tiệt! Con chó chết tiệt!" Thanh Phong giật mình kinh hoàng. Gã sợ hãi tiếng sủa sẽ đánh động đến vị 'Giáo chủ ngự lôi' đáng sợ đang bế quan bên trong, liền vội vàng ném chiếc lọ gốm không xuống giếng, thi triển khinh công phàm nhân nhảy vọt qua bờ tường rách nát, tháo chạy trối chết vào bóng tối.
Bùi Nhất Nhát đứng sau khe cửa, chứng kiến toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối mà hai chân run rẩy như cầy sấy. Anh ôm ngực thở dốc, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
"Đầu... đầu độc? Thạch tín?!" Nhất Nhát suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống đất. Thạch tín chính là thạch tín trioxit ($As_2O_3$), một loại cực độc không màu, không mùi đối với phàm nhân thế giới này, chỉ cần một lượng nhỏ bằng hạt đỗ là đủ để tiễn một mạng người lên chầu tổ tiên. Lý Bá và Thanh Phong quả thực tàn nhẫn tột cùng, muốn diệt môn Vô Thần Giáo bằng độc dược!
Nếu không có tiếng sủa báo động sớm của chó Đại Hoàng, có lẽ sáng mai anh đã múc nước giếng lên nấu cháo và đăng xuất khỏi thế giới này một cách oan uổng.
"Không được, phải kiểm tra nước giếng ngay!" Nhất Nhát nghiến răng, lấy lại chút bình tĩnh của một sinh viên ngành hóa dược. Anh giắt chiếc đèn dầu cải tiến bên hông, cầm theo một chiếc gáo dừa, rón rén bước ra giếng cổ. Tiêu Tiêu – nữ quỷ giếng cổ lơ lửng vô hình sau lưng anh – khẽ phả ra luồng điện từ trường mát lạnh để giúp chủ nhân hạ hỏa cơn sợ hãi.
Múc một gáo nước giếng lên dưới ánh đèn dầu chập chờn, Nhất Nhát khẽ ghé mũi ngửi thử. Một mùi tỏi nhẹ, cực kỳ nhạt, thoang thoảng bay vào cánh mũi. Phàm nhân bình thường sẽ hoàn toàn bỏ qua mùi này, coi đó là mùi bùn đất, nhưng Nhất Nhát thì khác.
"Đúng là mùi tỏi đặc trưng của thạch tín thô chưa tinh chế!" Nhất Nhát biến sắc. Thạch tín nguyên chất không mùi, nhưng thạch tín thô ở thế giới tu tiên này thường lẫn tạp chất lưu huỳnh và phốt pho, khi hòa tan vào nước sẽ giải phóng một lượng nhỏ khí có mùi tỏi nhẹ.
Nhất Nhát đặt gáo nước xuống đất. Anh cần một bằng chứng hóa học rõ ràng để vạch trần thủ phạm trước mặt toàn bộ giáo đồ và Tiền Trấn Thủ, không thể chỉ dựa vào khứu giác phàm nhân.
Anh rón rén chạy vào nhà bếp tà giáo, lục tìm hòm đạo cụ. Đầu tiên, anh lôi ra một mảnh giấy bản cũ được tẩm nước bắp cải tím tự chế – loại giấy quỳ tự chế dùng để thử độ pH mà anh nghiên cứu hôm trước. Nhất Nhát nhỏ một giọt nước giếng lên mảnh giấy quỳ bắp cải tím.
Giấy quỳ hoàn toàn không đổi màu, vẫn giữ nguyên sắc tím nhạt.
*Thất bại rồi!* – Nhất Nhát nhíu mày suy nghĩ. *Thạch tín trioxit khan khi hòa tan vào nước tạo thành axit thạch tín ($H_3AsO_3$), nhưng đây là một axit cực kỳ yếu, nồng độ lại quá loãng trong giếng nước lớn nên không thể làm thay đổi độ pH của nước một cách rõ rệt. Giấy quỳ bắp cải tím hoàn toàn vô dụng trước loại độc tố trung tính này.*
Nhất Nhát đi qua đi lại trong bếp, nặn óc nhớ lại các kiến thức hóa học vô cơ đại cương kiếp trước. Làm thế nào để phát hiện ra ion asen ($Aŝ{3+}$) trong dung dịch loãng mà không cần đến các thiết bị phòng thí nghiệm hiện đại?
*Đợi đã... Phép thử Reinsch!*
Một tia sáng lóe lên trong đầu Nhất Nhát. Phép thử Reinsch là một phương pháp cổ điển cực kỳ nhạy bén dùng để phát hiện kim loại nặng như asen, thủy ngân và bismut. Nguyên lý của nó rất đơn giản: Trong môi trường axit mạnh và nhiệt độ cao, các ion asen sẽ bị khử bởi đồng kim loại, tạo thành một lớp hợp chất đồng arsenide ($Cu_5As_2$) màu xám đen bám chặt trên bề mặt đồng.
*Đồng kim loại! Axit! Nhiệt độ!*
Nhất Nhát lập tức cúi đầu nhìn xuống ngón tay áp út của mình. Ở đó đang đeo một Chiếc nhẫn đồng rỉ – nhẫn gia bảo truyền đời của nhà họ Bùi rách nát. Thực chất, chiếc nhẫn này chỉ là hợp kim đồng pha chì rẻ tiền, bề mặt xỉn màu xanh lục của đồng oxit do mồ hôi ăn mòn.
"Chiếc nhẫn này chính là nguồn đồng dồi dào! Lại có lẫn tạp chất chì vô tình làm tăng độ nhạy phản ứng kết tủa!" Nhất Nhát mừng rỡ tột cùng.
Anh nhanh chóng dùng một con dao nhỏ cạo sạch lớp rỉ đồng màu xanh lục trên bề mặt chiếc nhẫn, lộ ra lớp kim loại đồng màu đỏ hồng sáng loáng dưới ánh đèn. Tiếp theo, anh chạy đến hũ rượu lậu của Giáo đồ Bính, múc ra một chén Giấm ăn nồng độ cao (chứa khoảng 10% axit axetic) dùng làm dung môi axit.
Nhất Nhát đổ chén nước giếng nghi vấn vào một chiếc niêu đất nhỏ, đổ thêm chén giấm ăn nồng độ cao vào để tạo môi trường axit thúc đẩy phản ứng. Anh thả chiếc nhẫn đồng đã cạo sạch vào niêu đất, rồi đặt niêu lên bếp lò đun củi, nhóm lửa đun sôi.
Nước trong niêu bắt đầu sôi sùng sục, bốc lên mùi chua nồng nặc của giấm ăn hòa quyện với mùi tỏi nhạt của thạch tín thô. Nhất Nhát nín thở quan sát, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán vì căng thẳng. Đây là canh bạc sinh tử. Nếu phép thử Reinsch không hoạt động, anh sẽ không có bằng chứng để đối chất với Lý Bá.
Năm phút trôi qua...
Mười phút trôi qua...
Nhất Nhát dùng một chiếc đũa tre khẽ gạt chiếc nhẫn đồng dưới đáy niêu đất lên.
Gương mặt anh lập tức giãn ra, lộ ra một nụ cười đầy phấn khích xen lẫn nhẹ nhõm tột độ.
Bề mặt đỏ hồng sáng loáng của chiếc nhẫn đồng lúc này đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một lớp màng kết tủa màu xám đen xỉn, bám chặt như một lớp sơn mài hắc ám. Đó chính là đồng arsenide ($Cu_5As_2$) được hình thành từ phản ứng khử ion asen trên bề mặt đồng kim loại dưới sự xúc tác của axit axetic và nhiệt độ.
"Thành công rồi! Phản ứng kết tủa màu của Reinsch hoạt động hoàn hảo!" Nhất Nhát nắm chặt nắm đấm, lòng tràn đầy kiêu hãnh khoa học. "Chiếc nhẫn đồng rỉ này quả nhiên là bảo vật thử độc tố tối tân nhất! Lý Bá, Thanh Phong, các ngươi tiêu đời rồi!"
Đúng lúc đó, từ phía cổng miếu hoang vang lên tiếng động lớn và tiếng quát tháo dữ dội của Nhạc Vô Đạo:
"Giáo chủ! Thuộc hạ vừa tóm được một tên gian tế lén lút lảng vảng gần giếng nước sau miếu! Tên này chính là đệ tử lớn của Thiên Minh Đạo Quán!"
Nhất Nhát giật nảy mình, vội vàng gắp chiếc nhẫn đồng hóa đen ra khỏi niêu đất, giắt vào túi áo choàng đen rộng thùng thình cùng hũ giấm chua, rồi vuốt lại nếp áo, lấy lại vẻ ngoài lạnh lùng thâm trầm thường ngày.
Anh bước ra chính điện đổ nát. Dưới ánh đuốc sáng rực, Nhạc Vô Đạo – gã đồ tể khổng lồ cao hai mét – đang một tay xách cổ áo Thanh Phong ném mạnh xuống nền đất gạch vỡ. Thanh Phong lúc này mặt mũi sưng húp, quần áo xộc xệch, miệng không ngừng kêu oan:
"Nhạc Hộ Pháp! Ta chỉ là đi ngang qua đây ngắm trăng! Vô Thần Giáo các ngươi dựa vào cái gì mà bắt giữ đạo sĩ chính phái?! Sư phụ ta và quan trấn thủ sẽ không để yên cho các ngươi đâu!"
Đám giáo đồ Vô Thần Giáo đói rách xung quanh bắt đầu xôn xao, nhiều kẻ tỏ ra lo ngại vì đụng chạm đến đạo sĩ chính phái lân cận.
Nhất Nhát bước ra từ bóng tối của chính điện, tà áo choàng đen rộng thùng thình bay nhẹ theo luồng khí lạnh do Tiêu Tiêu phả ra sau lưng. Sự im lặng đáng sợ của anh, kết hợp với khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc (thực chất anh đang sợ đến mức cứng cả cơ mặt) tạo ra một áp lực tâm lý tột cùng – kỹ năng bị động "Hào Quang Vô Thần" lập tức bao phủ toàn bộ căn phòng.
Thanh Phong nhìn thấy Nhất Nhát bước ra, tiếng kêu oan lập tức nghẹn lại trong cổ họng. Gã run rẩy nhớ lại cảnh sư phụ Thiết Kiếm Trưởng Lão bị sét đánh cháy sém hôm trước, đạo tâm lập tức lung lay dữ dội.
Nhất Nhát đứng im lặng nhìn chằm chằm Thanh Phong suốt một phút đồng hồ, không nói một lời nào, mồ hôi hột rịn ra dọc thái dương dưới mũ trùm đen. Sự im lặng đổ mồ hôi hột này khiến Thanh Phong tự suy diễn ra hàng vạn cạm bẫy vô hình, gã run bần bật như cầy sấy.
"Thanh Phong đạo sĩ," Nhất Nhát cuối cùng cũng mở miệng, giọng nói trầm thấp, chậm rãi vang lên qua ống Loa giấy tự chế giấu dưới áo choàng đen, tạo ra âm thanh ồm ồm vang dội đáng sợ. "Đêm thanh vắng... ngắm trăng ở giếng cổ... quả là một nhã hứng tột cùng. Nhưng ta tự hỏi, thứ bột trắng trong chiếc lọ gốm ngươi vừa đổ xuống giếng... có vị ngọt hay vị đắng?"
Thanh Phong nghe thấy câu hỏi thì hai mắt trợn trừng kinh hoàng, toàn thân đổ sụp xuống đất như một khúc gỗ mục.
*Ngài ấy... ngài ấy biết rồi! Ngài ấy có đôi mắt thần nhìn thấu bóng đêm sao?!* – Thanh Phong thầm nghĩ đầy hoảng sợ. *Mình hành động lén lút ban đêm, lại đứng sau giếng cổ u ám, vậy mà không thể qua mắt được vị Giáo chủ ngự lôi này!*
Tuy nhiên, Thanh Phong vẫn cố gắng bám lấy tia hy vọng cuối cùng, gầm gừ cãi chày cãi cối: "Bùi giáo chủ! Ngươi bớt ngậm máu phun người! Ta đổ bột trắng gì chứ? Ngươi có bằng chứng gì chứng minh ta đầu độc nguồn nước?! Đừng có dùng tà thuật hù dọa ta!"
Nhạc Vô Đạo nghe thấy thế liền giận dữ rút cặp dao mổ lợn sáng loáng ra, gầm lên: "Tên tạp chủng bất kính! Dám cãi lời Giáo chủ! Để ta băm vằn ngươi ra làm nhân bánh bao!"
"Nhạc Hộ Pháp, lui ra," Nhất Nhát khẽ giơ tay ngăn lại, phong thái vô cùng khoan thai tự tại. Anh khẽ thò tay vào tay áo rộng, lôi ra chiếc nhẫn đồng giờ đã bị bao phủ bởi lớp màng đen xám hắc ám của đồng arsenide, giơ cao lên dưới ánh đuốc.
"Ngươi muốn bằng chứng?" Nhất Nhát cười khẩy, giọng nói mang theo sự trào phúng tột cùng. "Chiếc nhẫn đồng rỉ này chính là 'Đồng mẫu trận pháp' gia bảo của nhà họ Bùi ta. Nó nhạy bén với mọi loại oán độc hắc ám trên thế gian này hơn bất kỳ pháp bảo tu tiên nào của các ngươi."
Nhất Nhát bước đến gần chén nước giếng mà anh vừa mang từ bếp ra, thả chiếc nhẫn đen xám vào chén nước trước mặt toàn bộ giáo đồ.
"Hợp chất asen trong thạch tín thô khi gặp đồng kim loại trong môi trường axit axetic của giấm ăn... khụ khụ... ý ta là, khi gặp Đồng mẫu trận pháp dưới sự kích hoạt của 'Vô Thần Hóa Chất Quyết', sẽ lập tức tạo ra kết tủa hắc ám đồng arsenide bám trên bề mặt nhẫn!" Nhất Nhát suýt chút nữa lỡ miệng nói ra kiến thức hóa học cấp ba, vội vàng sửa giọng ngụy biện bằng thuật ngữ tà giáo trừu tượng.
"Các ngươi nhìn xem, bề mặt nhẫn đồng gia bảo đỏ hồng của ta đã hoàn toàn hóa đen xám hắc ám! Đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho thấy nguồn nước giếng đã bị nhiễm độc tố thạch tín cực nặng!" Nhất Nhát dõng dạc tuyên bố.
Đám giáo đồ và phàm nhân nghèo khổ xung quanh nhìn thấy chiếc nhẫn đồng hóa đen thần kỳ thì đồng loạt ồ lên kinh hãi, quỳ rạp xuống đất dập đầu bái lạy liên tục.
"Đồng mẫu trận pháp thần kỳ quá! Giáo chủ quả nhiên có nhãn thuật nhìn thấu mọi loại tà độc!"
"Vô Thần Giáo Chủ pháp lực vô biên! Tà ma ngoại đạo không thể làm hại ngài!"
Thanh Phong nhìn thấy chiếc nhẫn đồng hóa đen xám thì đạo tâm hoàn toàn sụp đổ, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn giọt máu. Gã không thể hiểu nổi tại sao một chiếc nhẫn đồng phàm trần lại có thể phát hiện ra loại độc tố thạch tín không màu không mùi một cách chính xác đến thế. Trong mắt gã, Bùi Nhất Nhát lúc này không khác gì một vịSecular Thần Minh toàn tri toàn năng, nắm giữ mọi bí mật của thiên địa.
Nhất Nhát nhìn chằm chằm Thanh Phong với ánh mắt lạnh lùng của "Hào Quang Vô Thần", mồ hôi hột vẫn đang chảy dọc sống lưng vì sợ gã đạo sĩ này liều mạng phản kháng. Anh dứt khoát cầm chén nước giếng độc lên, đưa thẳng đến trước mặt Thanh Phong, giọng nói vang dội áp đảo tột cùng:
"Thanh Phong đạo sĩ... để chứng minh sự trong sạch của ngươi, hãy uống cạn chén nước giếng ngắm trăng này đi."
Nhìn chén nước giếng chứa thạch tín cực độc đang áp sát môi mình, lại nhìn đôi mắt đen sâu thẳm không một tia cảm xúc của Nhất Nhát, Thanh Phong hoàn toàn sụp đổ tâm lý. Gã biết rõ độc tính của thạch tín thô khủng khiếp thế nào, uống vào chắc chắn sẽ thối rữa ruột gan mà chết thảm hại.
"Giáo chủ tha mạng! Giáo chủ tha mạng!!!" Thanh Phong khóc lóc thảm thiết, dập đầu liên tục xuống nền gạch vỡ đến mức chảy cả máu trán, gào lên đầy sợ hãi:
"Ta khai! Ta khai hết! Là địa chủ Lý Bá! Chính lão già độc ác Lý Bá đã đưa lọ thạch tín này cho ta, bảo ta lén đổ xuống giếng để đầu độc toàn bộ Vô Thần Giáo! Lão hận ngài vì ngài hướng dẫn dân chúng tự lọc muối sạch từ muối mỏ tự nhiên, làm sụp đổ hoàn toàn mỏ muối bẩn độc quyền của lão! Xin Giáo chủ tha cho cái mạng hèn này, ta chỉ là kẻ nghe lệnh hành sự thôi!!!"
Toàn bộ chính điện lập tức lặng ngắt như tờ trước lời thú tội chấn động của Thanh Phong.
Nhạc Vô Đạo tức giận đến mức đỏ bừng mặt, hai tay nắm chặt cặp dao mổ lợn rít lên qua kẽ răng: "Lý Bá! Lão già béo múp tàn ác đó dám dùng thủ đoạn hèn hạ này để ám hại chúng ta! Giáo chủ, thuộc hạ nguyện dẫn đầu anh em xông vào thành, đồ sát cả nhà địa chủ Lý Bá ngay đêm nay để trả thù!!!"
Nhất Nhát nghe đến hai chữ "đồ sát" thì bắp chân lại suýt chút nữa bị chuột rút vì sợ hãi bạo động. Anh vội vàng hắng giọng thật to để át đi tiếng gào của Nhạc Vô Đạo:
"Nhạc Hộ Pháp! Lui ra! Vô Thần Giáo ta lấy khoa học thực nghiệm... khụ khụ... lấy chân lý vô thần làm đạo, không dùng bạo lực thô bạo để giải quyết vấn đề!"
Nhất Nhát quay sang nhìn Thanh Phong đang run rẩy dưới đất, ánh mắt lóe lên một tia tính toán lạnh lùng. Anh cần bắt giữ Thanh Phong làm con bài tẩy để đối phó với Lý Bá và Thiết Kiếm Môn ở các tập sau, nhưng chưa thể tóm được Lý Bá ngay lập tức vì lão có thế lực cường hào che chở.
"Nhạc Hộ Pháp, đem tên đạo sĩ đầu độc này giam giữ nghiêm ngặt dưới hầm ngầm miếu hoang. Bắt hắn mỗi ngày phải quét dọn nhà vệ sinh và gánh phân bón hữu cơ để chuộc tội phóng độc!" Nhất Nhát dõng dạc ra lệnh.
"Tuân lệnh Giáo chủ vĩ đại!" Nhạc Vô Đạo hớn hở xách cổ Thanh Phong lôi xộc đi như xách một con gà con.
Nhìn bóng Thanh Phong bị lôi đi, Nhất Nhát khẽ thở phào một hơi dài, hai vai sụm xuống dưới lớp áo choàng đen rộng thùng thình. Anh khẽ vuốt ve chiếc nhẫn đồng giờ đã đen xám trong túi áo, lòng tràn đầy cảm giác may mắn của một kẻ vừa lách qua khe cửa hẹp của tử thần nhờ kiến thức hóa học phổ thông.
*May quá... phản ứng Reinsch đã cứu mạng mình và cả giáo phái.* – Nhất Nhát thầm nghĩ đầy may mắn. *Nhưng Lý Bá chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây. Hộ vệ của lão – Huyết Cốt Tử – là một tà tu chuyên dùng độc dược lưu huỳnh nguy hiểm hơn nhiều. Mình phải khẩn cấp chế tạo Mặt nạ phòng độc than hoạt tính để bảo vệ phu mỏ và bản thân trước khi quá muộn!*
Nhất Nhát khẽ ngước nhìn chiếc Cột thu lôi sắt đang bốc khói nhẹ trên mái miếu hoang dột nát dưới bầu trời đêm u ám, lòng tràn đầy lo âu về những thử thách khoa học sinh tử đang chờ đợi phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!