Nhạc nềnHarvest

Ta Chỉ Muốn Làm Người Phàm Yên Ổn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bùi Nhất Nhát tỉnh dậy trong một cơn hoảng loạn tột độ. Không phải vì anh vừa mơ thấy ác mộng, mà vì thực tại trước mắt còn kinh hoàng hơn cả ác mộng.


Trần nhà mục nát với những thanh xà gồ bám đầy muội than đen kịt đang chực chờ đổ sụp xuống. Gió rít qua từng khe nứt trên vách đất, mang theo hơi lạnh buốt xương của một vùng đất quanh năm mây mù bao phủ. Mùi ẩm mốc, mùi bụi bặm và mùi nhang tàn ẩm ướt xộc thẳng vào mũi khiến anh không nhịn được mà ho sặc sụa.


Anh chống tay ngồi dậy, nhìn quanh căn phòng tối tăm chỉ được thắp sáng bởi một ngọn đèn dầu cải lập lòe. Trên chiếc bàn gỗ mục nát cạnh giường, chiếc máy tính bảng Xiaomi cũ kỹ – báu vật duy nhất anh mang theo khi xuyên không từ Trái Đất – đang nằm im lìm với vết nứt nhẹ ở góc màn hình.


"Đây... thực sự là thế giới tu tiên sao?"


Bùi Nhất Nhát tự nhéo vào đùi mình một cái đau điếng. Cơn đau chân thật khiến hy vọng cuối cùng về một giấc mơ tan biến. Anh nhắm mắt lại, cố gắng cảm nhận cái gọi là "đan điền" hay "kinh mạch" mà các cuốn tiểu thuyết mạng thường miêu tả. Nhưng đáp lại anh chỉ là một khoảng không rỗng tuếch. Không có một tia linh khí nào. Cơ thể anh yếu ớt, gầy gò, hoàn toàn là một "Phàm Nhân Vô Chiêu" chính hiệu.


Kinh khủng hơn cả, anh có một bí mật mà không ai ở thế giới này được phép biết: Anh cực kỳ sợ ma! Sợ bóng tối! Sợ tất cả những gì thuộc về hiện tượng siêu nhiên!


Ở kiếp trước, chỉ cần nghe một tiếng động lạ trong nhà vào ban đêm, Nhất Nhát đã phải trùm chăn kín đầu đến ngạt thở. Vậy mà ông trời lại trêu ngươi, ném anh vào thân xác của vị Giáo chủ Vô Thần Giáo – một tà giáo rách nát đầy tai tiếng tại Hắc Thạch Trấn u ám này. Người sáng lập ra giáo phái này, lão ăn mày Tống Vô Thần, trước khi chết vì nghẹn bánh bao đã truyền lại chức giáo chủ cho anh chỉ vì thấy anh có gương mặt thư sinh lạnh lùng, dễ dọa người và... nhát gan giống lão.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ vốn đã lung lay của phòng ngủ bị một lực lượng cuồng bạo đá phăng, bắn ra những mảnh vụn gỗ bay tứ tán.


Một thân hình hộ pháp cao tới hai mét bước vào, che khuất hoàn toàn ánh sáng yếu ớt từ hành lang. Đó là Tả hộ pháp Nhạc Vô Đạo. Gã khổng lồ này ngực trần xăm hình quỷ dữ đen kịt, mặt đầy sẹo dọc ngang gớm ghiếc, hông đeo hai con dao mổ lợn lớn bằng thép tốt sáng loáng còn vương vệt mỡ bò. Gã bước đi rầm rập làm cả sàn gỗ rung lên bần bật, khí thế hung hãn tỏa ra khiến nhiệt độ trong phòng như giảm xuống vài độ.


"Giáo chủ! Ngài bế quan đã nửa tháng rồi!"


Giọng nói của Nhạc Vô Đạo oang oang như sấm nổ, chấn động đến mức bụi cát trên trần nhà rơi xuống lả tả. Gã trừng đôi mắt to như chuông đồng nhìn chằm chằm vào Nhất Nhát, hai tay chống nạnh, chuôi dao mổ lợn khẽ rung lên nhè nhẹ.


Trái tim của Bùi Nhất Nhát nảy lên tận cổ họng. Đôi chân anh dưới lớp chăn mỏng bắt đầu run rẩy dữ dội như cầy sấy. Da đầu anh tê dại, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Anh muốn hét lên, muốn quỳ xuống van xin gã đồ tể này đừng giết mình, nhưng bản năng sinh tồn tối thượng của một kẻ nhát gan đã kịp thời kích hoạt.


Anh biết, đám giáo đồ Vô Thần Giáo này toàn là lũ lưu manh, trộm vặt và đồ tể nghèo khổ. Chúng sùng bái tà giáo này chỉ vì tin rằng Giáo chủ sở hữu tà thuật vô biên có thể dẫn dắt chúng đi cướp bóc và xưng bá. Nếu chúng phát hiện ra vị Giáo chủ trẻ tuổi này thực chất chỉ là một phàm nhân trói gà không chặt, lại còn sợ ma đến mức không dám đi vệ sinh ban đêm, chúng chắc chắn sẽ băm vằn anh ra để hiến tế cho tà thần thực sự.


Để che giấu sự hoảng loạn tột độ, Nhất Nhát lập tức thu hai tay vào trong ống tay áo rộng thùng thình của chiếc áo choàng đen giáo chủ. Anh bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu để dùng cơn đau giữ cho bản thân không ngã quỵ xuống đất.


Anh im lặng. Khuôn mặt anh cứng đờ, không một chút cảm xúc, đôi mắt nhìn thẳng vào khoảng không vô định phía sau Nhạc Vô Đạo để tránh phải đối diện với ánh mắt hung tợn của gã đồ tể.


Sự im lặng chết chóc này, kết hợp với bộ áo choàng đen rộng thùng thình che giấu cơ thể đang run rẩy, vô tình kích hoạt "Hào Quang Vô Thần Cấp 1". Đó là một áp lực tâm lý vô hình, khiến kẻ đối diện tự động rơi vào trạng thái hoang mang và suy diễn.


Nhạc Vô Đạo trừng mắt nhìn Nhất Nhát suốt mười giây. Gã không thấy Giáo chủ trả lời, cũng không thấy Giáo chủ có bất kỳ động tác phòng thủ nào. Giáo chủ chỉ ngồi đó, điềm tĩnh đến đáng sợ, ánh mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh vạn năm, coi sự xuất hiện đằng đằng sát khí của gã như hư vô.


Sự nghi ngờ bắt đầu nhen nhóm trong đầu gã đồ tể cơ bắp: "Giáo chủ không hề dao động? Lẽ nào ngài ấy đã đột phá tà công? Hay là ngài ấy đang khinh thường mình?"


Nhạc Vô Đạo hừ lạnh một tiếng, tiến sát lại gần giường hơn. Sát khí của một kẻ cả đời mổ lợn và chém giết phàm nhân tỏa ra cuồn cuộn. Gã muốn thử thách giới hạn của vị Giáo chủ trẻ tuổi này.


Nhưng ngay khi Nhạc Vô Đạo tiến lại gần trong khoảng cách ba bước, một dị biến xảy ra.


Trên người Nhạc Vô Đạo có vương vãi bụi linh thạch vụn – thứ gã vừa cướp được từ một tu sĩ chính phái qua đường. Đối với người thường, thứ bụi này vô hại, nhưng cơ thể phàm nhân của Bùi Nhất Nhát lại có một căn tính dị biệt cực kỳ oái oăm: Anh bị dị ứng cực nặng với linh khí đậm đặc của thế giới tu tiên.


Một luồng ngứa ngáy khủng khiếp xộc thẳng từ mũi lên tận đỉnh đầu Nhất Nhát.


Mũi anh đỏ gay lên. Hai cánh mũi phập phồng dữ dội. Nhất Nhát cảm thấy một cơn hắt hơi mang tính hủy diệt đang chực chờ bùng phát. Nhưng anh không thể hắt hơi lúc này! Nếu anh hắt hơi, phong thái "cao nhân lạnh lùng" sẽ sụp đổ hoàn toàn!


Nhất Nhát cố nhịn. Anh trợn ngược hai mắt lên trần nhà, các đường gân xanh trên cổ và thái dương nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất bò lổm ngổm. Khuôn mặt thư sinh của anh co giật nhẹ, đỏ bừng lên như máu, môi mím chặt đến mức biến dạng, toàn thân run lên bần bật vì phải dùng toàn lực để kìm nén phản ứng sinh lý.


Nhạc Vô Đạo đứng ngay trước mặt, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này.


Trong mắt gã đồ tể, vị Giáo chủ trẻ tuổi không thèm nhìn gã, mặt đột ngột đỏ rực như lửa tà, gân xanh nổi đầy đầu đầy cổ, mắt trợn ngược chứa đựng một luồng tà quang khủng khiếp, cơ thể run rẩy như đang tích tụ một nguồn năng lượng hủy thiên diệt địa.


"Hỏng... hỏng rồi! Ngài ấy đang vận hành đại hủy diệt tà công!"


Nhạc Vô Đạo kinh hoàng bạt vía. Sát khí đồ tể của gã lập tức tan biến như bong bóng xà phòng. Gã nghĩ đến những lời đồn đại về việc tà công của Giáo chủ đời trước có thể tước đoạt linh hồn người sống trong nháy mắt. Nhìn khuôn mặt co giật đầy sát cơ vô hình của Nhất Nhát, Nhạc Vô Đạo tin chắc rằng chỉ cần gã dám bước thêm một bước, Giáo chủ sẽ phóng ra tà hỏa thiêu rụi gã thành tro bụi.


"Bịch!"


Nhạc Vô Đạo quỳ rạp xuống đất, hai con dao mổ lợn rơi sầm xuống sàn gỗ rỉ sét. Gã dập đầu lia lịa, giọng run rẩy không còn chút hung hăng nào:


"Giáo chủ bớt giận! Thuộc hạ đáng chết! Thuộc hạ vô tri tự tiện xông vào làm phiền ngài tu luyện tà pháp! Xin Giáo chủ tha mạng!"


Bùi Nhất Nhát lúc này vẫn đang trợn ngược mắt, mũi ngứa đến mức chảy cả nước mắt ròng ròng. Thấy Nhạc Vô Đạo đột nhiên quỳ sụp xuống dập đầu xin tha, anh ngơ ngác hoàn toàn.


"Gã... gã khổng lồ này bị cái gì vậy? Mình chỉ đang cố nhịn hắt hơi thôi mà?"


Nhưng Nhất Nhát không dám mở miệng giải thích. Giọng anh lúc này chắc chắn sẽ run rẩy và nghẹn ngào vì dị ứng. Anh đành nghiến răng, cố gắng nuốt cơn hắt hơi ngược vào trong dạ quản, phát ra một tiếng "Hừ" lạnh lùng, trầm đục từ sâu trong cổ họng.


Tiếng "Hừ" này lọt vào tai Nhạc Vô Đạo chẳng khác nào tiếng phán quyết của tử thần. Gã đồ tể mồ hôi hột chảy ròng ròng, vội vàng dâng lên một cuộn giấy da dê cũ kỹ bằng cả hai tay:


"Giáo chủ! Không phải thuộc hạ muốn làm loạn, mà là tình hình bên ngoài đã đến mức ngàn cân treo sợi tóc! Lũ đạo sĩ lừa đảo của Thiên Minh Đạo Quán và đám cường hào gia tộc Lý Bá đang liên kết lại, rêu rao rằng Vô Thần Giáo chúng ta chỉ là lũ bịp bợm phàm nhân không có pháp lực!"


Nhạc Vô Đạo ngước nhìn khuôn mặt vẫn đang đỏ gay và trợn ngược của Nhất Nhát, nuốt nước bọt cái ực rồi nói tiếp:


"Đám giáo đồ bên ngoài đang hoang mang tột độ. Lũ phản đồ bắt đầu rục rịch muốn nổi loạn. Bọn chúng nói... nếu đêm mai Giáo chủ không thể đích thân thi triển 'Ma Trơi Thần Thông' tại nghĩa trang phía Nam để trấn áp chính phái và tịnh hóa oán khí, bọn chúng sẽ coi ngài là kẻ giả mạo. Đến lúc đó... bọn chúng sẽ đem ngài hiến tế cho tà thần để cầu xin bảo hộ!"


Nghe đến hai từ "nghĩa trang" và "hiến tế", đầu óc Bùi Nhất Nhát "oanh" một tiếng như có sét đánh ngang tai.


Nghĩa trang phía Nam? Nơi hoang vu đầy mộ huyệt, ban đêm tối tăm lạnh lẽo, lại còn có tin đồn ma quỷ hoành hành?


Bắt một kẻ sợ ma đến mức nhìn thấy cái bóng của chính mình cũng giật mình như anh ra đó biểu diễn pháp thuật? Lại còn là "Ma Trơi Thần Thông"? Anh làm gì biết pháp thuật! Anh chỉ là một sinh viên phàm nhân vừa tốt nghiệp ngành hóa dược ở Trái Đất thôi!


Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt lấy lồng ngực Nhất Nhát. Anh muốn từ chối, muốn hét lên rằng "Ta không đi!". Nhưng nhìn hai con dao mổ lợn sắc lẹm dưới đất và thân hình hộ pháp của Nhạc Vô Đạo, anh hiểu rõ: Từ chối bây giờ nghĩa là chết ngay lập tức.


Nhất Nhát cố gắng giữ cho cơ mặt không bị méo xệch vì khóc. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng dùng giọng điệu thâm trầm, chậm rãi nhất có thể để nói ra một câu:


"Ta... biết rồi."


Giọng anh khàn đặc, mang theo sự run rẩy nhẹ do dị ứng linh khí, nhưng lọt vào tai Nhạc Vô Đạo lại trở thành sự lạnh lùng, tàn nhẫn và đầy tự tin của một đại ma đầu coi vạn vật như kiến cỏ.


"Giáo chủ anh minh!" Nhạc Vô Đạo hớn hở dập đầu thêm một cái thật mạnh, "Thuộc hạ sẽ lập tức ra ngoài thông báo cho toàn thể giáo đồ! Đêm mai, chúng ta sẽ kéo quân đến nghĩa trang phía Nam, tận mắt chứng kiến ngọn lửa hủy diệt vô hình của Giáo chủ!"


Nói xong, gã đồ tể nhặt vội hai con dao mổ lợn, lùi bước ra ngoài với vẻ mặt kính cẩn chưa từng có, rồi khép cánh cửa đổ nát lại.


Căn phòng trở lại sự im lặng chết chóc.


"Rắc!"


Bùi Nhất Nhát lúc này mới không nhịn được nữa, gập người hắt hơi một cú cực mạnh lên chiếc giường gỗ mục nát. Anh đổ ụp xuống giường, hai tay ôm lấy đầu, nội tâm gào thét thảm thiết trong tuyệt vọng:


"Cứu tôi với! Ngày mai phải đi nghĩa trang bắt ma thật sao?! Tôi chỉ muốn làm một người phàm yên ổn thôi mà!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!