Độc đạo hành lang
Tiếng rè rè từ chiếc bộ đàm Kenwood UHF gắn trên vai tên lính tuần tra vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt bên trong sảnh chính tầng hai của Thư viện cổ Đông Á. Giọng nói bên kia đầu dây khàn đặc, mang theo sự gặng hỏi đầy gắt gao của Vũ Đình Cương từ phòng giám sát trung tâm:
"Phân khu hai báo cáo tình hình! Sự cố lóa mắt ở tầng hai là thế nào? Có phát hiện đối tượng Đỗ Minh Trí không? Trả lời ngay!"
Tên lính tuần tra đưa tay trái lên day day hai thái dương. Luồng sáng Strobe cực mạnh hai ngàn lumens từ chiếc đèn pin dã chiến Fenix của Trí vừa rồi đã để lại những vệt sau ảnh màu xanh lục di động liên tục trong võng mạc của hắn. Hắn chớp mắt một cách điên cuồng, cố gắng xua tan cơn mù tạm thời, tay phải lăm lăm khẩu súng bắn đạn cao su RG-88 quét một vòng vô định vào khoảng tối trước mặt. Hắn chưa kịp nhấn nút phát tín hiệu (PTT) trên bộ đàm để trả lời thì một bóng đen đã âm thầm áp sát ngay sau lưng hắn từ góc khuất của kệ sách cổ số mười hai.
Đó là Đỗ Minh Trí.
Lồng ngực Trí phập phồng một cách cực kỳ nhẹ nhàng. Anh đang áp dụng phương pháp Thở thiền quân y theo nhịp bốn-bốn-bốn: hít vào bốn giây, nín thở bốn giây, thở ra bốn giây. Kỹ thuật này giúp anh ép nhịp tim đang đập dồn dập ở mức một trăm mười nhịp xuống còn bảy mươi nhịp trên phút, triệt tiêu hoàn toàn luồng Adrenaline tự nhiên đang chực bùng nổ làm run rẩy các nhóm cơ cơ học.
Tuy nhiên, cơn đau dữ dội từ bả vai trái lại là một thực tế tàn nhẫn không thể ngụy trang. Vết rách cơ trên gai từ cú nhảy thoát hiểm ở nhà xe tòa Hiệu bộ và cú đu dây mạo hiểm từ giếng trời vừa rồi đang co rút kịch liệt. Cảm giác nóng rát, buốt nhói như có một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua khớp cùng đòn chạy dọc xuống xương bả vai. Cánh tay trái của Trí buông thõng hoàn toàn vô lực, các đầu ngón tay tê dại không còn cảm giác. Anh hiểu rõ giới hạn thể chất của mình lúc này: anh chỉ còn duy nhất cánh tay phải và đôi chân để tác chiến. Mọi đòn khóa siết tiêu chuẩn cần đến hai tay như Rear-Naked Choke hay khóa cổ tay bẻ ngược đều hoàn toàn bất khả thi.
Anh bắt buộc phải đưa đối thủ vào thế độc đạo để triệt tiêu ưu thế súng đạn và thể lực sung mãn của hắn.
Trí lùi sâu một bước vào khoảng tối giữa kệ sách số mười một và mười hai. Đây là khu vực lưu trữ những cuốn sách y khoa cổ bằng tiếng Pháp từ những năm 1930, các kệ gỗ sồi dày dặn cao sát trần nhà xếp song song nhau, tạo thành những lối đi hẹp chỉ rộng đúng sáu mươi centimet. Áp dụng quy tắc "Cửa hẹp một chiều", Trí biết rằng trong một không gian hẹp đến mức hai người đi ngược chiều phải nghiêng vai thế này, đối phương sẽ không thể xoay trở nòng súng ngắn RG-88 hay vung vẩy chiếc dùi cui điện Titan bọc thép. Lối đi hẹp này sẽ biến cuộc đối đầu thành thế độc đạo, nơi kỹ năng cận chiến giải phẫu cự ly cực ngắn của anh sẽ phát huy tác dụng tối đa.
Trí nghiêng người nép sát thân mình vào khoảng trống giữa hai thùng gỗ chứa sách cũ dưới chân kệ. Anh lướt nhẹ ngón tay phải xuống sàn gỗ, nhặt lên một cuốn từ điển y học Pháp-Việt bọc da dày cộp bị rơi rớt từ trước.
*Bộp.*
Trí thả nhẹ cuốn sách xuống sàn gỗ ở lối đi giữa kệ mười một. Tiếng động trầm đục, khô khốc vang lên giữa tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài mái vòm kính.
Tên lính tuần tra giật nảy mình. Hắn quay ngoắt người về phía phát ra tiếng động, luồng ánh sáng từ chiếc đèn pin Maglite gắn dưới nòng súng RG-88 quét xéo vào lối đi hẹp giữa hai kệ sách. Võng mạc của hắn vẫn còn bị nhiễu bởi các vệt sáng xanh lục, nhưng bản năng bảo an khiến hắn không hề do dự. Hắn lách người bước vào khe hẹp giữa hai kệ sách lớn, nòng súng lăm lăm chỉa về phía trước.
"Đứng im! Đưa hai tay lên đầu!" Tên lính gầm ghè, giọng nói cố giữ vẻ cứng rắn nhưng nhịp thở dồn dập đã tố cáo sự căng thẳng của hắn.
Hắn tiến bước thứ nhất. Đế giày bảo hộ nặng nề nện xuống sàn gỗ sồi cổ phát ra tiếng cót két nhỏ.
Trí nín thở hoàn toàn, áp sát lưng vào vách gỗ sồi của kệ số mười hai. Khoảng cách giữa anh và tên lính tuần tra đang thu hẹp dần: ba mét, hai mét, rồi một mét. Ánh đèn pin từ họng súng của đối phương quét sượt qua mép áo sơ mi trắng sờn cổ của Trí, hắt lên vách gỗ những bóng mờ di động kịch liệt.
Tên lính bước qua vị trí cuốn sách bẫy dưới đất. Đúng khoảnh khắc hắn hơi cúi đầu nhìn xuống để tránh vấp ngã, Trí hành động.
Không có một tiếng động thừa. Trí lách người ra khỏi góc khuất như một chiếc bóng ma di động trong bóng tối. Cánh tay phải của anh phóng ra nhanh như một chiếc lò xo thép được giải phóng lực nén. Anh không tấn công vào mặt hay ngực đối thủ—những vị trí được bảo vệ bởi mũ bảo hiểm và áo giáp chống đạn mỏng của Thiết Huyết. Mục tiêu của anh là các khớp xương chịu lực.
Trí dùng lòng bàn tay phải đập mạnh vào khớp khuỷu tay phải của tên lính từ dưới lên theo góc bốn mươi lăm độ. Đây là kỹ thuật phản đòn cùi chỏ áp sát nhằm triệt tiêu lực giữ súng.
*Khục!*
Cú đánh chính xác vào dây thần kinh trụ ở khuỷu tay khiến toàn bộ cánh tay phải cầm súng của tên lính tuần tra tê liệt hoàn toàn trong tích tắc. Khẩu súng RG-88 tuột khỏi tay hắn, rơi tự do xuống thảm len dày dưới sàn không phát ra tiếng động lớn.
Theo bản năng, tên lính định há miệng hô hoán báo động qua bộ đàm. Nhưng ngay khi tiếng chữ "A" đầu tiên chuẩn bị thoát ra khỏi cổ họng hắn, lòng bàn tay phải của Trí đã ụp tới như một chiếc gọng kìm thép, bịt chặt lấy miệng và mũi của đối phương, ấn mạnh đầu hắn ra sau găm chặt vào vách gỗ cứng của kệ sách số mười hai.
"Ưm... ưm..." Tên lính trợn trừng mắt, cố gắng vùng vẫy. Hắn dùng tay trái chụp lấy cổ tay phải của Trí, cố sức giật ra để thở. Sức mạnh của một gã bảo an sung mãn khiến Trí cảm thấy cổ tay phải của mình bị siết chặt đau đớn, lớp da cọ xát vào khóa thắt lưng kim loại của đối thủ rách ra, rỉ máu nóng hổi.
Cơn đau từ bả vai trái của Trí dội lên kịch liệt do phản lực từ cú áp sát. Đầu óc anh ong ong, tiếng sấm bão bên ngoài như hòa lẫn vào tiếng gầm rú của dòng máu đang chảy xiết trong hệ tuần hoàn. Trí cắn chặt răng đến mức bật máu môi, ép bản thân phải duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối. Anh không thể giằng co thể lực lâu dài với tên lính này.
Anh cần một đòn bẩy cơ học.
Dù cánh tay trái hoàn toàn vô lực, Trí vẫn tận dụng cấu trúc của kệ sách gỗ sồi làm điểm tựa chịu lực thay thế cho cánh tay bị thương. Anh dùng vai trái tì mạnh vào ngực tên lính, ép chặt cơ thể hắn vào vách kệ gỗ để triệt tiêu không gian xoay người của hắn. Đồng thời, Trí dùng tay phải nắm chặt lấy cổ tay phải đang tê liệt của đối thủ, bẻ ngược nó ra sau lưng hắn.
Trí không dùng lực cơ bắp thuần túy. Anh đặt cùi chỏ phải của mình tì lên khớp khuỷu tay của đối phương, tạo thành một hệ thống đòn bẩy đòn dọc hoàn hảo với điểm tựa là cạnh sắc của kệ sách gỗ.
"Đòn khóa khớp vai giải phẫu," Trí thì thầm trong đầu, ánh mắt lạnh lùng không một vệt cảm xúc.
Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể của mình đẩy mạnh cùi chỏ phải về phía trước, đồng thời kéo ngược cổ tay đối thủ ra sau theo hướng ngược chiều kim đồng hồ góc bốn mươi lăm độ.
*Rắc! Khục!*
Một tiếng sụn khớp trượt ra ngoài ổ chảo khô khốc và ghê rợn vang lên rõ rệt bên trong khe hẹp của kệ sách. Chỏm xương cánh tay phải của tên lính tuần tra đã bị đẩy văng ra khỏi ổ chảo của xương bả vai, xé rách hệ thống dây chằng bao khớp dày đặc.
Toàn thân tên lính giật nảy lên một vệt kịch liệt. Đôi mắt hắn trợn ngược, đồng tử giãn lớn do cơn đau thần kinh tột cùng từ khớp vai bị trật khớp hoàn toàn dội thẳng lên đại não. Cơn đau khủng khiếp này kích hoạt một phản xạ ức chế thần kinh mạnh mẽ, khiến toàn bộ hệ cơ bắp của hắn mất sạch lực phản kháng trong vòng ba giây vàng ngọc. Hắn không thể kêu cứu, không thể vùng vẫy, cơ thể to lớn cao mét tám mươi lăm đổ sụp xuống sàn gỗ như một bao cát rách.
Trí nhanh chóng buông tay phải, đỡ lấy thân hình đang lịm dần của đối thủ để tránh tiếng động va chạm lớn xuống sàn. Anh nhẹ nhàng đặt hắn nằm nghiêng dọc theo khe hẹp giữa hai kệ sách, đảm bảo đường thở của hắn không bị tắc nghẽn do lưỡi tụt ra sau—một phản xạ sơ cứu cơ bản của một bác sĩ quân y dã chiến.
Trí đứng thẳng dậy, dựa lưng vào kệ sách gỗ sồi, lồng ngực phập phồng thở dốc. Mồ hôi lạnh trộn lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt gầy guộc của anh, làm nhòe nhoẹt tròng kính cận nứt góc dán băng keo. Khớp vai trái của anh nhói đau dữ dội như bị hàng ngàn cây kim châm nung đỏ đâm vào, vết rách cơ trên gai dường như đã bị rách sâu thêm vài milimet do lực tì đè vừa rồi. Máu nóng từ bả vai bắt đầu rỉ ra, thấm qua lớp băng gạc y tế mỏng và nhuộm đỏ một mảng áo sơ mi trắng sờn cổ.
Anh không có thời gian để tự thương hại mình.
Trí cúi xuống, dùng tay phải nhặt chiếc bộ đàm Kenwood UHF vẫn đang rè rè phát ra tiếng gọi từ vai của tên lính nằm gục. Anh tắt nút nguồn bộ đàm trong một giây để triệt tiêu tiếng rè, sau đó lột chiếc bao da đựng bộ đàm gắn vào thắt lưng quần tây của mình. Anh tiếp tục nhặt khẩu súng bắn đạn cao su RG-88 dưới sàn lên, kiểm tra hộp tiếp đạn. Năm viên đạn cao su cỡ chín milimet xếp đều đặn bên trong. Anh gài khóa an toàn khẩu súng, nhét nó vào túi áo khoác gió chống nước.
Anh bật lại nguồn chiếc bộ đàm Kenwood, dùng ngón tay phải xoay nhẹ núm vặn tần số. Bản năng của một cựu sĩ quan thông tin đặc nhiệm giúp anh nhanh chóng nhận diện được dải tần số UHF mã hóa tầm ngắn mà Thiết Huyết đang sử dụng. Tiếng rè rè của sóng analog vang lên, và ngay sau đó là giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm của Lê Hải Sơn—Giám đốc An ninh Thiết Huyết—vang lên trực tiếp qua loa bộ đàm:
"Toàn bộ các mũi phân khu hai chú ý. Đội trưởng Cương báo cáo đối tượng Đỗ Minh Trí đã đột nhập vào sảnh chính qua giếng trời thông gió. Đội phản ứng nhanh mang lá chắn bạo động tiến vào sảnh chính ngay lập tức. Khóa chặt mọi lối ra vào tầng trệt. Nếu đối tượng phản kháng, cho phép sử dụng bạo lực tối đa để áp chế. Rõ chưa?"
"Phân khu hai rõ!"
"Phân khu ba rõ!"
Những tiếng trả lời dứt khoát vang lên liên tiếp từ các mũi tuần tra khác nhau trong trường.
Trí siết chặt chiếc bộ đàm trong tay phải. Gương mặt anh đanh lại dưới ánh chớp bão từ cửa sổ vòm hắt vào. Gọng kìm của đối phương đang khép lại nhanh hơn anh tính toán. Lê Hải Sơn không phải là gã võ sĩ tự do thô bạo như Vũ Đình Cương; hắn là một cựu đặc nhiệm tinh nhuệ có tư duy chiến thuật quân sự cực cao. Việc hắn điều động đội phản ứng nhanh mang lá chắn bạo động chứng tỏ hắn muốn cô lập hoàn toàn sảnh chính thư viện để thực hiện chiến dịch dọn dẹp bẩn.
*Rầm rập... rầm rập...*
Từ phía dưới sảnh chính tầng trệt, tiếng bước chân đồng loạt của nhiều người nện xuống sàn gạch men vang vọng lên tận tầng hai. Đó không phải là tiếng bước chân tuần tra đơn lẻ, chậm chạp của lính gác thông thường.
Đó là nhịp bước chân dứt khoát, nặng nề và đều đặn của những kẻ được huấn luyện tác chiến nhóm bài bản. Đi kèm với đó là tiếng va chạm kim loại lách cách của dùi cui titan đập vào mặt lá chắn nhựa Polycarbonate siêu bền.
Trí nép sát mắt vào khe hở của lan can gỗ cổ tầng hai nhìn xuống phía dưới sảnh chính.
Dưới ánh sáng lập lòe của những tia chớp bão ngoài cửa sổ vòm, ba bóng đen to lớn mặc giáp bảo hộ bạo động đen bóng, đội mũ bảo hiểm kính đen che kín mặt đang từ từ tiến vào sảnh chính thư viện. Đi đầu là hai tên mang hai chiếc lá chắn bạo động Polycarbonate cỡ lớn che kín từ vai đến đầu gối, tạo thành một bức tường phòng thủ kiên cố di động dọc theo hành lang chính. Tên thứ ba đi sau lăm lăm chiếc dùi cui điện cường độ cao dài nửa mét, luồng điện xanh lè xẹt qua xẹt lại phát ra những tiếng rít chói tai.
Đội phản ứng nhanh Thiết Huyết đã vào vị trí càn quét.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!