Giếng trời đêm mưa
Cơn bão số năm trút xuống Sài Gòn một lượng nước khổng lồ, biến khuôn viên Đại học Y Dược Đông Á thành một lòng chảo sũng nước và gầm rú tiếng gió. Mưa quật liên hồi vào những tán xà cừ cổ thụ, nước tuôn xối xả từ những máng xối bằng kẽm rỉ sét của khu giảng đường Pháp cổ, tạo nên một bức màn nước trắng xóa che mờ mọi tầm nhìn. Dưới chân tường gạch nung mục nát của Thư viện cổ, Đỗ Minh Trí đứng nép mình sát vào thân cây cổ thụ rêu phong, hơi thở anh đều đặn và sâu lắng theo nhịp thở thiền bốn-bốn-bốn dã chiến.
Bả vai trái của anh nhói lên từng cơn đau buốt sắc lẹm. Vết rách cơ trên gai từ cú nhảy thoát hiểm ở tòa Hiệu bộ đang co rút dữ dội dưới tác động của cái lạnh buốt từ nước mưa bão. Cánh tay trái của anh buông thõng vô lực, mỗi lần cố cử động khớp vai, một luồng điện đau đớn lại chạy dọc sống lưng, vắt kiệt mồ hôi lạnh trên trán. Trí biết anh không thể dùng tay trái để bám kéo hay chịu lực nặng trong đêm nay. Mọi thao tác vượt địa hình sắp tới bắt buộc phải dựa vào lực kéo của tay phải, sự dẻo dai của đôi chân và sự hỗ trợ của công cụ dã chiến.
Trí ngước mắt nhìn lên. Tòa Thư viện Pháp cổ cao ba tầng sừng sững như một pháo đài câm lặng trong đêm bão. Tất cả các lối ra vào ở tầng trệt đã bị Vũ Đình Cương và đội bảo an Thiết Huyết khóa chặt bằng những sợi xích sắt bọc chì dày cộm. Ánh đèn pha từ chiếc xe bán tải tuần tra của Thiết Huyết thỉnh thoảng lại quét một vệt sáng vàng vọt qua những khung cửa sổ vòm khóa kín, để lộ những bóng đen lính tuần tra lăm lăm dùi cui điện di chuyển bên trong.
Lối đột nhập duy nhất lúc này nằm ở độ cao mười lăm mét: giếng trời thông gió bằng khung sắt rỉ sét trên mái vòm kính của thư viện.
Trí thọc tay vào ba lô dã chiến, kiểm tra lại cuộn dây cáp treo chịu lực bọc nhựa năm milimet và chiếc đèn pin siêu sáng vỏ thép Fenix. Mọi thứ vẫn khô ráo nhờ lớp túi bọc chống nước chuyên dụng. Anh khóa chặt khóa kéo ba lô, hít một hơi thật sâu để ép nhịp tim xuống mức sáu mươi lăm nhịp trên phút. Bản năng của một cựu sĩ quan đặc nhiệm quân y mách bảo anh rằng, trong một đêm bão bùng thế này, sự nôn nóng chính là lưỡi dao tự kết liễu mạng sống của mình.
Anh bắt đầu hành động. Trí bám chặt tay phải vào một nhánh cây xà cừ lớn tì sát vách tường thư viện. Thân cây trơn trượt do nước mưa và rêu mốc bám dày. Anh dùng hai chân kẹp chặt thân gỗ, mượn lực đẩy của đùi để nâng cơ thể lên từng chút một. Cánh tay trái buông thõng, thỉnh thoảng lại va quệt nhẹ vào vỏ cây thô ráp, kích hoạt những cơn đau nhói buốt khiến anh phải nghiến răng đến bật máu môi để không phát ra tiếng rên rỉ.
Sau mười phút giằng co với trọng lực và cơn đau thể xác, Trí đã tiếp cận được nhánh cây lớn nhất nằm ngang mái vòm kính của thư viện. Khoảng cách từ nhánh cây đến mép mái vòm là một mét rưỡi. Dưới chân anh là khoảng không tối tăm sâu thẳm của sân trường ngập nước bão. Chỉ một cú trượt chân, cơ thể anh sẽ lao thẳng xuống nền bê tông từ độ cao mười mét.
Trí rướn người, dùng tay phải quăng cuộn dây cáp bọc nhựa năm milimet vòng qua một cột trụ thép chịu lực của khung giếng trời thông gió. Đầu cáp bọc nhựa ma sát vào thanh thép rỉ sét phát ra một tiếng rít nhỏ, nhanh chóng bị tiếng gió bão gào rú át đi. Anh thắt một nút dây dã chiến kép cực kỳ chắc chắn bằng tay phải và răng, biến sợi cáp thành một đường dây đu chịu lực nối liền thân cây và mái vòm.
Anh thả người khỏi nhánh cây. Cơ thể Trí chao đảo mạnh giữa không trung đầy gió giật. Sợi cáp bọc nhựa mỏng manh căng lên kịch liệt dưới sức nặng của cơ thể anh. Khớp vai trái của Trí chịu một lực giật gián tiếp, đau đớn đến mức mắt anh tối sầm lại trong một giây. Anh ép mình phải giữ chặt sợi cáp bằng tay phải, dùng hai chân quấn chặt lấy dây để giảm bớt lực kéo lên vai. Cơ cổ tay phải của anh run lên bần bật vì phải chịu tải toàn bộ trọng lượng cơ thể.
Trí dùng chân đẩy nhẹ vào thân cây, mượn lực quán tính để trượt người dọc theo sợi cáp bọc nhựa. Lớp nhựa bọc ngoài ma sát mạnh vào lòng bàn tay phải của anh, tỏa ra một luồng nhiệt nóng rát bất chấp nước mưa lạnh buốt. Khi tiếp cận được mép mái vòm kính, Trí nhanh chóng dùng chân móc vào khung sắt rỉ sét của giếng trời, lách người nằm rạp xuống bề mặt kính trơn trượt.
Nằm áp sát ngực xuống mặt kính lạnh buốt, Trí thở dốc. Nước mưa xối xả dội thẳng vào lưng anh, làm nhòe đi tròng kính cận nứt góc dán băng keo. Trước mắt anh là khung sắt rỉ sét bọc lưới thép của giếng trời thông gió. Lưới thép này được lắp đặt từ năm 1930 để lấy sáng và lưu thông khí cho sảnh chính thư viện.
Trí rút chiếc dao mổ y khoa chuyên dụng từ hộp thép trong túi áo. Lưỡi dao bằng thép carbon sắc bén lướt nhanh qua những sợi lưới thép đã bị rỉ sét mục nát do năm tháng dầm mưa dãi nắng. Chỉ sau ba đường cắt dứt khoát, một khoảng trống vừa đủ một người chui qua đã hiện ra. Anh lén luồn sợi dây cáp chịu lực bọc nhựa xuống dưới khoảng không tối tăm bên trong sảnh chính thư viện, buộc chặt đầu dây còn lại vào khung sắt giếng trời.
Anh bắt đầu thả mình xuống lòng thư viện tối tăm. Không gian bên trong sảnh chính rộng lớn và sâu thẳm như một hầm mộ cổ. Mùi giấy mốc, mùi gỗ sồi lâu năm và mùi ẩm ướt của nước mưa rò rỉ trộn lẫn vào nhau tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Trí bám chặt sợi cáp bằng tay phải và hai chân, từ từ tụt xuống dọc theo khoảng không giữa sảnh chính.
Đột ngột, một luồng ánh sáng cực mạnh từ phía tầng trệt quét thẳng lên trần nhà. Ánh đèn pin của một lính tuần tra Thiết Huyết thông thường đang đi tuần vòng trong sảnh chính. Luồng sáng vàng vọt, sắc lẹm quét loang loáng qua những kệ sách cổ, tiến sát về phía sợi cáp treo nơi Trí đang lơ lửng giữa không trung.
Nếu luồng sáng quét trúng sợi cáp, Trí sẽ bị phát hiện ngay lập tức trong thế cô độc không lối thoát.
Trong khoảnh khắc sinh tử, phản xạ của một cựu đặc nhiệm quân y được kích hoạt. Trí dùng tay phải rút chiếc đèn pin siêu sáng vỏ thép Fenix từ thắt lưng. Anh không bật nguồn sáng thông thường mà ngón tay cái nhấn giữ nút đuôi đèn để kích hoạt chế độ nhấp nháy Strobe cường độ cao hai ngàn lumens.
Anh dứt khoát ném mạnh chiếc đèn pin về phía góc đối diện của sảnh chính tầng hai—nơi có những chồng sách cũ xếp cao sát trần. Chiếc đèn pin vỏ thép vừa rơi xuống sàn gỗ đã phát ra những luồng ánh sáng trắng nhấp nháy liên tục với tần số cực nhanh, phản chiếu mạnh mẽ lên những tấm kính vòm của thư viện, tạo nên một hiệu ứng lóa mắt và đánh lừa thị giác hoàn hảo.
Tên lính tuần tra Thiết Huyết giật mình trước luồng ánh sáng nhấp nháy đột ngột xuất hiện ở góc đối diện. Theo bản năng tự vệ, hắn đưa tay trái lên che mắt để tránh bị mù võng mạc tạm thời trước luồng Strobe cường độ cao, đồng thời quay ngoắt nòng súng bắn đạn cao su về phía góc phòng phát ra ánh sáng.
"Ai đó? Đứng im!" Tên lính hét lớn, giọng nói run lên vì bất ngờ.
Đó là hai giây vàng ngọc của Trí. Lợi dụng lúc võng mạc của đối phương đang bị lóa mắt và hướng chú ý bị lệch hoàn toàn sang góc đối diện, Trí dứt khoát buông sợi cáp, thả mình rơi tự do nhẹ nhàng xuống tấm thảm len dày trải trên sàn gỗ sảnh chính tầng hai. Tiếng tiếp đất hoàn toàn bị át đi bởi tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài mái vòm kính.
Trí lộn một vòng trên thảm để triệt tiêu lực rơi, bả vai trái đau nhói như bị kim châm nhưng anh nhanh chóng khống chế nhịp thở, lướt nhanh người vào bóng tối phía sau kệ sách cổ số mười hai.
Anh áp sát lưng vào vách gỗ sồi mát lạnh, nín thở hoàn toàn. Cách chỗ anh đứng chưa đầy ba mét, tên lính tuần tra Thiết Huyết đang thận trọng tiến về phía chiếc đèn pin Fenix vẫn đang nhấp nháy liên tục dưới sàn. Tay hắn run nhẹ khi cầm bộ đàm lên, chuẩn bị phát tín hiệu báo cáo về trung tâm an ninh.
Trí siết chặt tay phải thành nắm đấm, cơ bắp căng thẳng sẵn sàng cho một đòn khống chế cận chiến không tiếng động ngay khi đối phương bước vào tầm áp sát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!