Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Tiếng sấm giả tạo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng lách cách kim loại từ ổ khóa cửa sắt căn hộ 302 vang lên giữa đêm tĩnh mịch giống như tiếng lên nòng của một khẩu súng bắn tỉa. Trong bóng tối dày đặc của căn phòng ngập mùi giấy mốc, Đỗ Minh Trí cảm nhận rõ rệt luồng khí lạnh tràn qua khe cửa. Sát thủ Lê Công Khanh đang ở ngay bên ngoài. Mồi nhử đã được tung ra, và kẻ dọn dẹp bẩn của Thiết Huyết đã đánh hơi thấy con mồi.


Trí không một chút do dự. Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn nắm lấy vai thủ thư già Mai Văn Thắng, đẩy nhẹ ông cụ về phía góc phòng—nơi chiếc kệ sách gỗ sồi khổng lồ che khuất một khoảng tường hụt nhỏ, vốn là lối thông hơi cũ của tòa nhà tập thể.


"Chú Thắng, trốn vào đó. Đóng chặt chốt trong. Đừng ra ngoài dù nghe thấy bất kỳ tiếng động nào," Trí thì thầm, giọng nói trầm thấp nhưng mang theo mệnh lệnh sắt đá của một cựu sĩ quan đặc nhiệm dã chiến.


Ông Thắng run rẩy gật đầu, lách mình vào khoảng tối phía sau kệ sách. Tiếng xột xoạt của tấm gỗ sồi khép lại vừa dứt cũng là lúc cánh cửa sắt bảo vệ vòng ngoài căn hộ khẽ chuyển động. Khóa cơ đã bị bẻ hoàn toàn.


Trí lùi nhanh về phía phòng tắm nhỏ ở góc hông căn hộ. Bả vai trái của anh nhói lên một cơn đau buốt sắc lẹm dọc sống lưng—vết rách cơ trên gai từ cú nhảy thoát hiểm ở nhà xe tòa Hiệu bộ vẫn đang rỉ máu, vắt kiệt lực cánh tay trái của anh. Anh không thể cận chiến trực diện với Khanh trong điều kiện thể chất rách nát này. Anh cần không gian rộng hơn để ngụy trang và di chuyển.


Trí lách người qua khung cửa sổ thông gió hẹp của phòng tắm, dùng tay phải bám chặt lấy đường ống nước thải bằng sắt rỉ sét chạy dọc vách tường ngoài của khu tập thể. Nước mưa lạnh buốt dội thẳng vào mặt, làm nhòe đi tròng kính cận nứt góc dán băng keo. Anh nín thở, trượt nhẹ người xuống theo đường ống sắt, triệt tiêu hoàn toàn tiếng động bằng kỹ thuật di chuyển im lặng dã chiến.


Phía trên đầu anh, tiếng cửa phòng khách căn hộ 302 bị đẩy mở nhẹ nhàng. Ánh đèn pin quét một vệt sáng mỏng qua khung cửa sổ phòng tắm tối om. Khanh đã vào trong. Nhưng căn phòng lúc này chỉ còn là một cái vỏ rỗng. Trí thả mình xuống bãi cỏ sũng nước dưới chân tòa nhà tập thể, lẩn nhanh vào bóng tối của con hẻm Quận 10.


***


Sáu giờ sáng. Bầu trời Sài Gòn xám xịt dưới những đám mây giông vần vũ của cơn bão số năm.


Tại quán cà phê cóc đối diện cổng trường Đại học Y Dược Đông Á, Đỗ Minh Trí ngồi lặng lẽ ở góc khuất dưới mái hiên di động rách nát. Anh mặc một chiếc áo khoác gió sờn màu xám tro dính đầy bùn đất, đầu đội mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy vết trầy xước. Trên tay anh là tờ báo giấy cũ được giở rộng, giả vờ như một người lao động nghèo đang đọc tin tức buổi sáng, nhưng đôi mắt sắc lạnh sau tròng kính cận nứt góc đang quét liên tục qua từng mét vuông của cổng chính trường Đông Á.


Bả vai trái của anh nhói lên từng cơn đau buốt đều đặn theo nhịp tim. Trí đưa tay phải vào trong áo, khẽ miết nhẹ lên lớp băng gạc dán y tế để kiểm tra vết thương. Máu đã ngừng rỉ, nhưng cơ vai hoàn toàn đông cứng. Anh thở sâu theo nhịp bốn-bốn-bốn để ép nhịp tim xuống mức bảy mươi nhịp trên phút, ức chế cơn đau vật lý để duy trì sự tỉnh táo tối đa.


Cổng trường Đông Á lúc này đã hoàn toàn thay đổi diện mạo. Những chiếc rào chắn sắt sơn đỏ trắng đã được dựng lên từ sớm. Một cuộn dây cảnh báo màu vàng tươi có in dòng chữ đen nổi bật: "KHU VỰC DIỄN TẬP PHÒNG CHÁY CHỮA CHÁY - CẤM VÀO" được giăng kín mít quanh lối vào tòa nhà Thư viện Pháp cổ.


"Kịch bản diễn tập giả định của Nguyễn Văn Tuyên," Trí lầm bầm dưới vành mũ.


Anh quan sát thấy một chiếc xe bán tải màu đen dán logo Công ty An ninh Thiết Huyết đỗ xịch ngay trước sảnh thư viện. Vũ Đình Cương—Trưởng phòng Bảo vệ trường—bước xuống từ cabin xe. Gã mặc bộ đồng phục bảo an đen bó sát, để lộ bắp tay u thịt bắp cuồn cuộn. Cổ tay phải của Cương vẫn quấn băng trắng do chấn thương từ cú vụt thước thép của Trí ngày hôm trước, nhưng gương mặt dữ dằn với vết sẹo ngang chân mày của gã lúc này tràn đầy vẻ đắc ý.


Cương cầm bộ đàm, hét lớn điều phối một toán lính tuần tra Thiết Huyết gồm sáu tên mang theo dùi cui titan và lá chắn bạo động bọc thép. Chúng bắt đầu rải dây niêm phong phong tỏa toàn bộ các lối đi dẫn vào thư viện.


"Mỗi chu kỳ thay ca của lính Thiết Huyết ở cổng chính kéo dài đúng bốn mươi lăm phút," Trí lẩm nhẩm tính toán, mắt không rời chiếc đồng hồ kim cũ trên tay phải. "Tên lính gác phía Đông cứ mười hai giây lại quay mặt về phía tường rào gạch cổ một lần. Đó là điểm mù duy nhất không bị camera AI quét tới."


Đúng lúc đó, một chiếc xe tải thùng kín cỡ nhỏ lùi sát vào sảnh hông của thư viện. Cương đích thân bước tới mở cửa thùng xe. Trí nheo mắt lại. Từ trong thùng xe, hai tên lính Thiết Huyết bắt đầu khệ nệ khiêng xuống các bình nhựa màu xanh lá cây loại hai mươi lít, dán nhãn hóa chất công nghiệp chống cháy.


Nhưng khứu giác nhạy cảm của một cựu sĩ quan quân y lập tức nhận diện được sự bất thường. Gió bão thổi ngược từ phía sân trường mang theo một mùi dung dịch hăng nồng, ngọt lịm đặc trưng của xăng thơm công nghiệp và cồn cất nồng độ cao.


"Chúng không mang chất chữa cháy. Chúng mang xăng thơm để phóng hỏa," Trí siết chặt tờ báo giấy trong tay, các ngón tay phải hằn lên những khớp xương trắng bệch.


Tuyên và Cương đang chuẩn bị thiêu rụi toàn bộ hầm thư viện để tiêu hủy chiếc ổ cứng vật lý gốc WD-Red chứa cơ sở dữ liệu điểm thi thô trước khi đoàn thanh tra Bộ kịp tiếp cận. Nếu hầm ngầm bị hỏa hoạn thiêu rụi, Quốc Anh sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội đòi lại danh dự thủ khoa, và cái chết của những sinh viên nghèo bị thử thuốc lậu sẽ bị chôn vùi dưới lớp tro tàn.


Anh không còn nhiều thời gian. Chỉ còn chưa đầy hai tiếng đồng hồ trước khi kịch bản diễn tập cháy giả được kích hoạt vật lý.


Trí thọc tay phải vào túi quần, chạm vào chiếc điện thoại Nokia 105 cục gạch. Anh dùng ngón tay bấm phím cơ học không cần nhìn màn hình, gửi một mật tin ngắn gọn cho Lâm Mù ở Bình Chánh: "Chuẩn bị xe bán tải bọc thép đón ngoài kênh Nhiêu Lộc. Thiết Huyết chuẩn bị kích hoạt bẫy hỏa hoạn."


Tin nhắn được gửi đi bằng SIM rác không định vị GPS. Trí cất điện thoại, đứng dậy khỏi quán cà phê cóc, kéo sụp vành mũ lưỡi trai để che khuất khuôn mặt trước camera quét chính diện của cổng trường.


Anh di chuyển chậm rãi dọc theo vách tường rào gạch cổ phía sau trường Đông Á. Đây là khu vực Giảng đường B cổ kính được xây dựng từ thời Pháp thuộc, với những bức tường gạch nung mục nát phủ đầy dây leo rêu mốc. Tiếng sấm sét đầu tiên của cơn giông bão vang lên rền vang trên bầu trời, tạo nên một màn ngụy trang âm thanh tự nhiên tốt nhất.


Trí tiếp cận cổng phụ phía Đông, nơi có đầu đọc thẻ từ nhân sự của phòng Đào tạo. Anh rút chiếc thẻ từ đa năng của Trưởng phòng Đào tạo ra, định quét vào khe đọc để đột nhập nhanh. Nhưng ngay khi chạm tay vào thiết bị, anh khựng lại.


Khe đọc thẻ từ đã bị dán đè bằng một lớp băng keo niêm phong màu đỏ có chữ ký của Trần Minh Hải. Hệ thống điện tử đã bị ngắt vật lý từ bên trong.


"Hải đã khóa thẻ của mình từ máy chủ trung tâm," Trí phân tích nhanh. "Nếu mình cố quét thẻ, hệ thống an ninh sẽ kích hoạt báo động đỏ trực tiếp về bộ đàm của Cương."


Trí dứt khoát bỏ thẻ từ vào túi quần. Anh chuyển sang phương án hai: Đột nhập vượt địa hình qua bức tường gạch cổ.


Anh nép sát thân người vào bóng tối của một cây cổ thụ xà cừ lớn sát vách tường. Bả vai trái bị thương nhói lên đau đớn khi anh cố gắng nâng cánh tay trái lên để lấy thăng bằng. Trí cắn chặt răng, dùng tay phải bám chặt lấy gờ gạch nung lồi ra của bức tường rào rỉ sét.


Một tiếng sấm lớn nổ vang trời, rung chuyển cả mặt đất. Đúng khoảnh khắc tiếng sét át hoàn toàn mọi âm thanh cơ học, Trí dứt khoát đạp mạnh chân phải vào gốc cây xà cừ, rướn người leo qua bờ tường gạch nung mục nát của trường Đông Á.


Anh tiếp đất nhẹ nhàng bằng má ngoài bàn chân theo kỹ thuật di chuyển im lặng dã chiến, lăn mình vào bụi cây rậm rạp sát vách Giảng đường B. Vết khâu vai trái nhói buốt, máu tươi bắt đầu rỉ ra qua lớp băng gạc sũng nước mưa, nhưng Trí đã lọt vào bên trong khuôn viên trường bị phong tỏa.


Trước mắt anh, tòa nhà Thư viện Pháp cổ kính chìm trong màn sương mù của cơn bão đang đến gần. Những sợi dây niêm phong màu vàng giăng lối như mạng nhện của một cái bẫy chết người. Trí lách người qua bóng tối của những cây cổ thụ sát vách thư viện, mắt hướng về phía giếng trời thông gió trên mái vòm kính rỉ sét phía trên cao. Cuộc đột kích sinh tử chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!