Người giữ chìa khóa cổ
Cơn bão số năm vẫn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt khi chiếc xe tải chở nông sản năm tấn của Đỗ Minh Tuấn lầm lũi lăn bánh qua cổng phụ Đại học Y Dược Đông Á. Dưới gầm xe, Đỗ Minh Trí buông lỏng tay phải, toàn thân áp sát vào thanh dầm thép lạnh buốt để giảm thiểu tối đa lực rung chấn dội lên cơ thể. Cánh tay trái của anh hoàn toàn tê liệt. Vết rách cơ trên gai ở bả vai trái sau cú nhảy từ tầng hai tòa nhà Hiệu bộ đang co rút dữ dội, rỉ máu thấm đẫm lớp băng gạc dán vội. Mỗi nhịp xóc nảy của bánh xe trên gờ giảm tốc rải đầy đá sỏi giống như một nhát búa tạ nện thẳng vào hệ thần kinh trung ương của anh. Trí cắn chặt môi đến mức bật máu, ép bản thân vận hành nhịp thở thiền quân y bốn-bốn-bốn để khống chế cơn sốc chấn thương đang chực chờ làm tối sầm võng mạc.
Nguyễn Tuấn đã làm rất tốt. Lớp bột phấn viết bảng thạch cao khan mà cậu bảo vệ trẻ cố tình làm đổ ra sân không chỉ hút sạch vệt máu rỉ ra từ vai Trí, mà còn tạo ra một màn sương bụi mỏng che mắt hoàn toàn hệ thống camera giám sát AI của Thiết Huyết ở cổng phụ. Trí hé mắt qua khe hở gầm xe, nhìn cánh cổng sắt rỉ sét từ từ khép lại sau đuôi xe tải. Anh đã tạm thời thoát khỏi pháo đài giảng đường Đông Á, nhưng cuộc săn lùng thực sự của Vũ Đình Cương và tập đoàn Trường Sinh giờ mới chính thức bắt đầu.
Chiếc xe tải rẽ vào con hẻm tối tăm dẫn ra đường lớn Quận 10. Khi xe giảm tốc độ xuống dưới mười cây số một giờ tại một khúc cua khuất bóng đèn đường, Trí dứt khoát buông tay phải, lăn người nhẹ nhàng xuống thảm cỏ sũng nước ven đường. Chiếc xe tải của Tuấn tiếp tục di chuyển ra quốc lộ để đánh lạc hướng dòng quét định vị của Thiết Huyết. Trí nằm im trong bụi rậm suốt ba phút, lắng nghe tiếng mưa bão gào rú để chắc chắn không có chiếc xe máy bám đuôi nào của đối phương phát hiện ra hành tung của mình. Anh dùng tay phải kéo lê chiếc ba lô dã chiến chứa năm mươi triệu đồng Quỹ phúc lợi và kiểm tra chiếc bật lửa Zippo bọc thép trong túi quần—nơi cất giữ chiếc thẻ nhớ MicroSD chứa một trăm phần trăm tệp nhật ký mạng (log file) sửa điểm gốc của Quốc Anh. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn.
Trí gượng dậy, dùng vạt áo sơ mi trắng sũng nước lau sạch vết bùn đất bám trên tròng kính cận nứt góc. Anh đi bộ dọc theo những dãy nhà phố cũ kỹ, nép sát vào bóng tối dưới những mái hiên di động để tránh camera an ninh đô thị. Điểm đến của anh là khu tập thể cổ được xây dựng từ những năm 1975 nằm sâu trong hẻm Quận 10—nơi ở của thủ thư già Mai Văn Thắng.
Khu tập thể ba tầng hiện ra trước mắt Trí như một khối bê tông xám xịt, loang lổ rêu mốc dưới làn mưa bão. Những bậc cầu thang bộ nhỏ hẹp, tường vách ẩm ướt bốc lên mùi vôi vữa mục nát và nước thải rò rỉ. Trí bước đi bằng má ngoài bàn chân theo kỹ thuật di chuyển im lặng, triệt tiêu hoàn toàn tiếng động của đế giày trên bậc tam cấp gạch men cũ. Lên đến tầng ba, anh dừng lại trước cánh cửa gỗ sờn sơn xanh của căn phòng số 302. Đây là nhà của ông Thắng.
Trí đưa ngón tay gõ nhẹ lên mặt gỗ theo mật hiệu đặc nhiệm quân thông cũ: ba tiếng chậm, hai tiếng nhanh.
Bên trong có tiếng sột soạt của dép cao su kéo lê trên sàn nhà. Một khe sáng nhỏ xuất hiện khi cánh cửa gỗ từ từ hé mở. Gương mặt khắc khổ, nhăn nheo của thủ thư già Mai Văn Thắng hiện ra sau chiếc kính lão trễ xuống mũi. Ánh mắt ông cụ quét nhanh qua vết máu loang lổ trên ngực áo Trí, rồi lập tức kéo mạnh anh vào trong, khóa chặt chốt cửa sắt bảo vệ vòng ngoài.
"Cậu Trí... cậu bị thương nặng quá," ông Thắng nói bằng giọng trầm ấm nhưng đầy lo âu, nhanh tay rót một ly trà gừng nóng đặt lên chiếc bàn trà bằng gỗ sồi cũ kỹ.
Căn hộ của ông Thắng rộng chưa đầy bốn mươi mét vuông, nhưng ngập tràn hàng vạn cuốn sách cũ xếp cao sát trần nhà. Mùi giấy mốc đặc trưng trộn lẫn mùi dầu hỏa sưởi ấm tạo nên một bầu không khí hoài cổ, tĩnh lặng đối lập hoàn toàn với tiếng mưa giông gào rú bên ngoài cửa sổ kính. Ở góc phòng, chiếc đồng hồ quả lắc bằng gỗ sồi cổ điển phát ra tiếng tích tắc đều đặn, nặng nề.
Trí ngồi sụp xuống ghế, đón lấy ly trà bằng tay phải, cánh tay trái vẫn buông thõng vô lực. Anh hớp một ngụm trà nóng, để hơi ấm làm dịu đi cơn co thắt cơ vai.
"Cháu không sao, chú Thắng. Cháu đã lấy được log file thô từ máy chủ phòng Đào tạo trước khi Cương niêm phong văn phòng," Trí nói, giọng khàn đặc. "Nhưng dữ liệu bị mã hóa hai lớp trên hệ thống mạng nội bộ. Cháu cần phải đột nhập vào hầm lưu trữ ngầm dưới thư viện trường để lấy được ổ cứng vật lý gốc chứa cơ sở dữ liệu thô chưa qua chỉnh sửa. Chỉ có ổ cứng đó mới khớp với khóa giải mã."
Ông Thắng khựng lại khi nghe đến cụm từ "hầm lưu trữ ngầm". Gương mặt ông tối sầm lại, những nếp nhăn trên trán hằn sâu hơn dưới ánh đèn dây tóc vàng vọt. Ông bước đến bên chiếc đồng hồ quả lắc cổ, vuốt nhẹ vỏ gỗ sồi đã lên nước bóng loáng.
"Cậu có biết mình đang đối đầu với cái gì không, Trí?" Ông Thắng thở dài, giọng u uất. "Nguyễn Văn Tuyên không chỉ chạy điểm cho con trai Vũ Minh Đạt để đổi lấy gói tài trợ năm mươi tỷ xây thư viện mới. Thư viện mới đó thực chất là một cái vỏ bọc để Trường Sinh xây dựng trung tâm nghiên cứu thử nghiệm lâm sàng lậu. Chúng dùng chính những sinh viên nghèo nhận học bổng của trường làm vật thí nghiệm cho các loại thuốc tim mạch chưa qua kiểm duyệt. Ông Thắng già này giữ thư viện ba mươi năm, đã thấy quá nhiều đứa trẻ khỏe mạnh bỗng dưng bị suy tim, bị buộc phải thôi học vì 'lý do sức khỏe'."
Trí siết chặt ly trà trong tay phải, khớp xương ngón tay kêu răng rắc. Chân tướng về sự tha hóa của một ngôi trường y khoa danh tiếng đang dần lộ ra trước mắt anh tàn bạo hơn những gì anh tưởng tượng. Bản bệnh án tâm thần giả của Quốc Anh, những lời đe dọa gián tiếp của Tuyên về bệnh hen suyễn bẩm sinh của bé Thư ở Lâm Đồng—tất cả đều là một phần của hệ thống bảo vệ lợi ích nhóm bẩn thỉu này.
"Bởi vậy, chúng sẽ không để cậu sống sót bước vào hầm thư viện," ông Thắng tiếp tục, ánh mắt quắc thước nhìn thẳng vào Trí. "Thiết Huyết đã thiết lập kịch bản diễn tập phòng cháy giả định để phong tỏa toàn bộ khu vực thư viện cổ trong đêm nay. Vũ Đình Cương đang điều động lính mang theo các bình xăng thơm công nghiệp vào thư viện. Chúng định phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ hồ sơ giấy tờ và máy chủ phụ để xóa sạch dấu vết chạy điểm trước khi đoàn thanh tra Bộ vào cuộc."
"Cháu biết," Trí điềm tĩnh trả lời, ánh mắt không hề dao động. "Chính vì thế cháu mới cần đến chú. Bản đồ kiến trúc cũ của khu giảng đường Pháp cổ xây từ năm 1930. Chú là người duy nhất còn giữ nó."
Ông Thắng nhìn Trí đăm đăm suốt một phút lâm li. Trong ánh mắt của người cựu binh thông tin già nua ấy, Trí nhìn thấy sự giằng xé giữa nỗi sợ hãi tuổi già và lòng tự trọng của một nhà giáo chính trực. Cuối cùng, ông Thắng gật đầu dứt khoát. Ông cụ bước tới chiếc hòm gỗ cổ đặt dưới gầm giường, mở khóa bằng một chiếc chìa khóa nhỏ giấu trong túi áo ngực.
Từ trong hòm, ông Thắng lấy ra một cuốn sách y học cổ bằng tiếng Pháp đã mục nát góc. Ông lật nhẹ các trang sách, rút ra một bản vẽ tay bằng giấy can cũ kỹ đã ngả màu vàng ố—đó là Bản vẽ đường hầm kỹ thuật thời Pháp cổ (Sơ đồ hệ thống hầm lò sưởi cũ của Pháp). Kèm theo bản vẽ là một chùm chìa khóa bằng đồng thau chế tác thủ công rỉ sét xanh.
"Đây là hệ thống đường ống hơi sưởi ấm và thoát nước thải ngầm kết nối giữa các tòa nhà giảng đường cũ," ông Thắng chỉ ngón tay gầy guộc lên bản vẽ. "Nó đã bị xóa khỏi bản đồ quy hoạch hiện đại của trường từ năm 1990 để che giấu các lối đi ngầm. Lối vào duy nhất nằm ở hầm lò sưởi cũ bị bịt kín phía sau kệ sách số mười hai của thư viện cổ. Chùm chìa khóa cơ vạn năng này sẽ mở được tất cả các cửa sắt cổ dọc đường hầm ngầm dẫn thẳng xuống phòng máy chủ vật lý ngoại tuyến."
Trí trải bản vẽ lên bàn, dùng tay phải ghi nhớ từng thông số kỹ thuật, từng ngã rẽ và các điểm mù camera giám sát dọc đường hầm ngầm vào đầu. Khả năng ghi nhớ sơ đồ kiến trúc cực tốt của một cựu đặc nhiệm giúp anh tái tạo lại bản đồ 3D trong não bộ chỉ sau một lần quan sát.
"Chú Thắng, chú giữ chiếc đồng hồ quả lắc này cẩn thận," Trí nhìn chiếc đồng hồ quả lắc cổ đang phát ra tiếng tích tắc đều đặn. "Cháu có cảm giác nó chứa đựng một bí mật kỹ thuật quan trọng hơn."
Ông Thắng mỉm cười u uất, không trả lời trực tiếp mà chỉ vỗ nhẹ vào bả vai phải lành lặn của Trí: "Giữ mạng sống để đòi lại công lý cho thằng bé Quốc Anh, Trí ạ. Bảng điểm của bác sĩ là mạng sống của bệnh nhân sau này. Chúng ta không thể để đồng tiền bôi bẩn nó."
Đột ngột, chiếc đèn dây tóc treo trên trần nhà nhấp nháy hai lần rồi vụt tắt hoàn toàn. Toàn bộ căn hộ chìm vào bóng tối dày đặc của đêm mưa bão.
Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc cổ bỗng trở nên lớn hơn, dồn dập hơn giữa sự im lặng đáng sợ.
Từ phía hành lang chung cư cũ bên ngoài, tiếng bước chân đi giày bốt da nện nhẹ nhưng dứt khoát trên nền bê tông ẩm ướt bắt đầu vang lên. Đi kèm với đó là tiếng lách cách kim loại đặc trưng của khóa cửa sắt căn hộ đang bị một công cụ chuyên dụng bẻ khóa từ bên ngoài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!