Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Lối thoát gầm xe

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia lửa điện xanh lè rít lên chói tai ngay sát mặt Trí. Sức nóng ion hóa từ đầu dùi cui Titan của Vũ Đình Cương tỏa ra một mùi khét lẹt đặc trưng, kích thích khứu giác nhạy bén của một cựu binh đặc nhiệm quân y. Trí có thể đọc vị được quỹ đạo chuyển động của Cương chỉ qua hướng vai và nhịp thở dồn dập đầy giận dữ của hắn. Cương là một cựu võ sĩ tự do, sải tay dài và những cú ra đòn đầy lực bộc phát, nhưng hắn đang phạm một sai lầm chí mạng của những kẻ cậy mạnh: quá nôn nóng kết liễu con mồi.


Trong không gian hẹp chưa đầy ba mươi mét vuông của phòng làm việc rải rác mảnh kính vỡ, Trí không có lựa chọn đối đầu trực diện. Cánh tay trái của anh hoàn toàn buông thõng, vô lực. Cơn đau nhói buốt từ vết rách cơ trên gai bả vai trái cuộn lên theo từng nhịp tim, nhức nhối như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang đâm sâu vào bao khớp. Trí hít một hơi sâu, áp dụng phương pháp Thở thiền quân y theo nhịp bốn-bốn-bốn: hít vào bốn giây, nín thở bốn giây để ép nhịp tim từ một trăm hai mươi xuống mức ổn định bảy mươi lăm nhịp trên phút, khóa chặt luồng Adrenaline đang chực chờ bùng nổ làm run rẩy cơ tay phải.


"Thằng hèn, hết đường chạy rồi chứ gì?" Cương gầm lên, bước chân sấn tới, vung dùi cui điện quét một đường vòng cung từ phải qua trái nhắm thẳng vào thái dương Trí.


Trí không lùi. Anh quan sát thấy góc vung của Cương quá rộng, để lộ toàn bộ vùng sườn phải không có vật che chắn. Nhưng anh không tấn công. Mục tiêu tối thượng lúc này là bảo toàn chiếc bật lửa Zippo chứa thẻ nhớ MicroSD trong túi quần và ba lô dã chiến chứa năm mươi triệu đồng Quỹ phúc lợi trên vai. Trí chủ động hạ thấp trọng tâm, gập người né cú vụt trong gang tấc. Luồng điện xẹt qua đỉnh đầu làm dựng đứng những sợi tóc gáy.


Ngay khoảnh khắc Cương mất đà do quán tính của cú vụt hụt, Trí dùng tay phải vơ lấy chiếc dập ghim kim loại nặng trên bàn, ném mạnh về phía góc phòng đối diện cửa sổ để tạo tiếng động giả đánh lạc hướng thính giác của nhóm lính Thiết Huyết đang tràn vào. Cùng lúc, anh dùng chân phải đạp mạnh vào cạnh chiếc bàn gỗ, mượn phản lực đẩy toàn bộ cơ thể lao ngược về phía sau, băng qua khung cửa sổ thông gió đã mở sẵn.


"Nó nhảy cửa sổ rồi! Chặn khu nhà xe!" Tiếng gầm của Cương vang lên sau lưng bị cắt đứt bởi tiếng gió rít.


Trí rơi tự do từ độ cao gần năm mét của tầng hai tòa nhà Hiệu bộ xuống mái hiên nhà xe cán bộ phía dưới. Cơn bão số năm vẫn đang trút những dải mưa xối xả làm trơn trượt toàn bộ lớp tôn dốc màu xanh. Trí chủ động xoay người trên không, cố gắng để bả vai phải và phần hông tiếp đất trước nhằm giảm thiểu chấn động cho cánh tay trái đang chấn thương.


"Bịch! Rầm!"


Tiếng tôn chịu lực rên rỉ dưới sức nặng của cơ thể Trí. Cú va chạm cơ học tàn nhẫn dội ngược từ gót chân lên cột sống. Bả vai trái của anh đập mạnh vào gờ sắt của mái hiên, một tiếng "khục" nhỏ dội thẳng vào màng nhĩ. Cơn đau rách cơ trên gai bả vai trái bị xé rộng thêm, nhức nhối đến mức mắt Trí tối sầm lại trong một giây, mồ hôi lạnh vã ra hòa cùng nước mưa buốt giá. Anh cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ, dùng tay phải bám chặt vào mép tôn, lăn người trượt dài xuống thảm cỏ sũng nước phía sau khu nhà xe.


Dưới sân trường, ánh đèn pin siêu sáng của đội bảo an Thiết Huyết đã bắt đầu quét loang loáng qua các bụi cây. Trí gượng dậy, cánh tay trái hoàn toàn mất cảm giác, lủng lẳng như một khúc gỗ chết. Anh biết mình không thể chạy bộ ra cổng phụ. Qua khe hở của những chiếc xe con đang đỗ, anh phát hiện chốt kiểm soát an ninh vòng ngoài đã được kích hoạt hệ thống camera AI nhận diện khuôn mặt. Bất kỳ bóng người nào di chuyển lộ thiên lúc này đều sẽ kích hoạt còi báo động đỏ kết nối thẳng với đồn cảnh sát.


Ánh mắt Trí quét nhanh qua khu vực đỗ xe tải. Ở góc khuất sát tường rào rỉ sét, chiếc xe tải chở nông sản năm tấn bọc bạt xanh của em họ Đỗ Minh Tuấn đang đỗ nổ máy chờ bốc dỡ các thùng hàng cuối cùng. Gầm xe tải cao hơn một mét, khoảng không giữa cầu xe và bình nhiên liệu đủ rộng để làm góc khuất chiến thuật hoàn hảo.


Trí bò sát đất, dùng tay phải kéo lê cơ thể sũng nước lách vào gầm chiếc xe tải nông sản. Anh nằm ngửa mặt lên, hai chân quấn chặt vào khung sắt giá đỡ lốp dự phòng, tay phải dùng hết sức tàn bám vào thanh dầm chịu lực dọc của khung gầm xe. Đầu anh ép sát vào bình xăng để tránh bị ánh sáng đèn pin lọt vào.


"Quét kỹ gầm các xe con cho tao! Nó bị thương vai trái, không chạy xa được đâu!" Giọng Vũ Đình Cương oang oang từ phía cầu thang nhà xe vọng lại.


Tiếng giày bốt da nện rầm rập trên nền bê tông sũng nước ngày một gần. Ánh đèn pin cực sáng quét dọc qua gầm chiếc Toyota Camry đỗ cách Trí chỉ ba mét, hắt những vệt sáng sắc lẹm lên mặt anh. Trí lập tức quệt một nắm bùn đất trộn lẫn dầu mỡ rò rỉ dưới gầm xe tải lên mặt, lên cổ và bôi mờ hai tròng kính cận để triệt tiêu hoàn toàn bất kỳ sự phản quang hay vệt da sáng màu nào dưới ánh đèn.


Đúng lúc đó, Nguyễn Tuấn – cậu bảo vệ trẻ hai mươi hai tuổi mang ơn Trí cứu mạng mẹ – đi ngang qua khu vực gầm xe tải. Tuấn liếc thấy bóng người và vệt máu loãng đang bị nước mưa hòa tan dưới bánh xe tải nông sản. Cậu không hô hoán. Tuấn khựng lại một nhịp, gương mặt trẻ măng thoáng qua nét căng thẳng tột độ, nhưng ánh mắt cậu nhanh chóng lấy lại sự kiên định.


Tuấn giả vờ vấp ngã vào chiếc xe đẩy dọn vệ sinh kề bên. Chiếc xô nhựa đổ nhào, đổ tràn một lượng lớn bột phấn viết bảng (thành phần thạch cao khan) mà cậu chuẩn bị để dọn dẹp các vết dầu loang. Lớp bột thạch cao trắng xóa lập tức phủ kín vùng đất sũng nước xung quanh bánh xe tải, hút sạch độ ẩm và che lấp hoàn toàn vệt máu rỉ ra từ vai Trí, tạo nên một vùng khô ráo giả tạo đánh lừa thị giác của đội tuần tra.


"Làm cái gì thế hả thằng ranh?" Một gã lính Thiết Huyết to con bước tới, gạt mạnh Tuấn ra.


"Dạ, em trơn trượt chân..." Tuấn lí nhí, cố tình đứng chắn trước góc quét đèn pin của gã lính. "Hình như em thấy bóng ai chạy hướng Giảng đường B! Nhanh lên không nó trốn mất!"


Gã lính Thiết Huyết nghe vậy, lập tức hướng ánh đèn pin về phía Giảng đường B, hô hoán đồng bọn đuổi theo. Tuấn lén cúi người dọn dẹp chiếc xô, khéo léo dùng chân gạt chùm chìa khóa cổng phụ của trường – vật phẩm cậu mang theo bên mình – vào sát bánh sau xe tải, ngay tầm với của tay phải Trí.


Nằm dưới gầm xe chịu đựng những đợt rung chấn dữ dội từ động cơ diesel đang nổ máy của chiếc xe tải năm tấn, Trí cảm nhận rõ rệt từng thớ cơ bả vai trái đang co giật liên hồi do mất máu và nhiễm lạnh. Anh dùng tay phải luồn vào túi áo trong, rút chiếc điện thoại Nokia "cục gạch" không định vị GPS ra. Anh cần phải thực hiện một bước đi chiến thuật khẩn cấp trước khi Thiết Huyết tìm đến Lâm Đồng.


Trí bấm số gọi cho chị gái Đỗ Minh Hạnh. Tiếng tút dài vang lên nghẹt thở giữa tiếng gầm rú của động cơ xe tải.


"Chị Hạnh, em Trí đây," Trí nói bằng giọng khàn đặc, nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. "Nghe em nói kỹ đây. Tuyên đã ra tay. Chúng sẽ dùng con Thư để khống chế em. Chị gọi ngay cho bố Bình bằng điện thoại bàn, bảo ông mang súng săn, đưa con Thư lánh sâu vào rừng tràm ngay lập tức. Không được mang theo điện thoại thông minh, không được liên lạc với bất kỳ ai cho đến khi em gọi lại. Đi ngay!"


"Trí... em đang ở đâu? Máu... trên tivi người ta nói..." Giọng Minh Hạnh run rẩy ở đầu dây bên kia.


"Tin em. Đi ngay lập tức!" Trí dứt khoát ngắt cuộc gọi, tháo pin chiếc điện thoại Nokia để triệt tiêu hoàn toàn khả năng bị chuyên viên CNTT của Thiết Huyết quét sóng di động.


Chiếc xe tải nông sản của Đỗ Minh Tuấn bắt đầu chuyển bánh, loạng choạng tiến về phía cổng phụ của trường Đông Á. Trí phải dùng toàn bộ lực cánh tay phải và cơ đùi bám chặt vào khung sắt gầm xe. Mỗi nhịp xóc nảy của chiếc xe trên những gờ giảm tốc là một lần bả vai trái của anh như bị xé toạc ra, đau đớn đến tận cùng xương tủy. Anh cắn chặt răng, mồ hôi trộn lẫn bùn đất chảy ròng ròng vào mắt, nhưng ánh mắt sau lớp kính cận nứt vẫn lạnh lùng, sắc bén.


Phía trước, cánh cổng phụ bằng sắt rỉ sét đang từ từ khép lại dưới mệnh lệnh phong tỏa nội bất xuất ngoại bất nhập của Vũ Đình Cương phát ra từ bộ đàm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!