Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Lệnh niêm phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão số năm càn quét qua Sài Gòn suốt đêm qua đã bắt đầu suy yếu khi rạng đông ló dạng, nhưng bầu trời phía trên khuôn viên Đại học Y Dược Đông Á vẫn trĩu nặng những mảng mây xám xịt như chì. Hơi nước ẩm ướt trộn lẫn mùi đất ẩm và mùi lá mục nồng nặc bốc lên từ những bồn hoa sũng nước dọc lối đi. Gió rít từng cơn lạnh buốt qua các hành lang vắng lặng của tòa nhà Hiệu bộ cổ kính được xây dựng từ thời Pháp thuộc.


Đỗ Minh Trí bước đi lầm lũi dọc hành lang tầng hai, bước chân anh cố ý giữ nhịp điệu chậm rãi, đều đặn của một công chức bàn giấy mẫn cán thường nhật. Nhưng bên dưới lớp áo sơ mi trắng sờn cổ rộng thùng thình, từng bó cơ trên cơ thể anh đang căng ra như dây đàn. Bả vai trái của anh nhức nhối dữ dội. Mỗi nhịp bước đi, một cơn đau buốt sắc lẹm lại chạy dọc từ khớp vai trái xuống tận thắt lưng, khiến Trí phải khẽ nghiến răng chịu đựng. Tiếng "khục" khô khốc từ đêm qua khi anh dùng hết lực tàn kéo Quốc Anh ngược trở lại từ lan can gãy của Giảng đường A1 đã để lại hậu quả thực tế: một vết rách cơ trên gai bả vai trái nghiêm trọng. Hiện tại, cánh tay trái của anh gần như vô lực, chỉ có thể buông thõng bên sườn một cách gượng gạo.


Trí đã giấu Quốc Anh an toàn bên trong nhà kho chứa dụng cụ lao công của bà Lan dưới gầm cầu thang Giảng đường C. Đó là một ngóc ngách tối tăm, ngột ngạt mùi nước tẩy rửa và chổi tre, nơi mà đội bảo an Thiết Huyết của Vũ Đình Cương ít ngờ tới nhất trong những giờ đầu của cuộc truy quét. Anh đã để lại cho cậu học trò nghèo một chai nước lọc, vài chiếc bánh ngọt mua vội ở tiệm tạp hóa cổng sau và lời dặn dò đanh thép: "Ở yên đây. Không được phát ra tiếng động, dù có nghe thấy bất kỳ chuyện gì xảy ra bên ngoài."


Bây giờ, Trí phải hoàn thành phần việc còn dang dở của mình trước khi gọng kìm của Hiệu trưởng Nguyễn Văn Tuyên hoàn toàn khép chặt.


Anh bước vào Văn phòng Trưởng phòng Đào tạo, khép hờ cánh cửa gỗ lim dày dặn rồi khóa chốt trong lại. Căn phòng rộng khoảng ba mươi mét vuông tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió đập phần phật vào lớp kính cửa sổ thông gió phía sau bàn làm việc. Trí tiến nhanh về phía chiếc máy tính Dell cũ kỹ đặt ở góc phòng. Anh bật nguồn, tiếng quạt tản nhiệt rít lên khe khẽ trong không gian yên ắng.


Trí rút từ túi quần tây chiếc bật lửa Zippo quân y bằng thép dày khắc chìm hình chữ thập đỏ. Đầu ngón tay anh miết nhẹ lên bề mặt kim loại lạnh buốt, cảm nhận vết xước sâu trên vỏ thép – kỷ vật duy nhất còn sót lại của Tuyết, người vợ quá cố đã ngã xuống nơi biên thùy năm năm trước. Trí xoay nhẹ phần đế bọc thép chống nước dưới khoang chứa xăng dã chế của chiếc bật lửa, khéo léo lách ngón tay lấy ra chiếc thẻ nhớ MicroSD 64GB được bọc trong một lớp silicon mỏng bảo vệ. Đây là nơi anh sẽ lưu giữ chiếc phao cứu sinh cuối cùng của Quốc Anh.


Anh cắm thẻ nhớ vào chiếc đầu đọc thẻ nhỏ bằng ngón tay cái, rồi luồn tay phải cắm nó vào cổng USB phía sau thùng máy tính. Cánh tay trái hoàn toàn bất động, ép sát vào hông để tránh kích hoạt cơn đau rách cơ.


Đăng nhập vào hệ thống quản lý điểm thi của trường bằng thẻ từ đa năng của Trưởng phòng Đào tạo, Trí lập tức gõ phím liên hồi bằng tay phải. Trên màn hình CRT cũ kỹ, các dòng lệnh cơ sở dữ liệu SQL màu xanh lá cây bắt đầu lướt qua nhanh chóng. Anh truy cập vào tệp nhật ký mạng (log file) thô của hệ thống máy chủ phụ.


"Đây rồi," Trí lầm bầm, đôi mắt sau cặp kính cận dày co rút lại.


Trên màn hình hiển thị rõ ràng bản ghi đè dữ liệu điểm số của thí sinh Trần Quốc Anh vào lúc 14 giờ 22 phút ngày hôm qua. Lệnh ghi đè được thực hiện bởi một tài khoản quản trị tối cao, và địa chỉ IP tĩnh thực hiện hành vi này hiển thị rõ ràng trên màn hình: `192.168.1.10`.


Địa chỉ IP này không thể giả mạo dễ dàng từ bên ngoài vì nó được định tuyến vật lý trực tiếp đến cổng Ethernet đặt trong phòng làm việc riêng của Hiệu trưởng Nguyễn Văn Tuyên tại tầng ba tòa nhà Hiệu bộ. Đây là bằng chứng đanh thép nhất, không thể chối cãi, chứng minh chính Tuyên là kẻ đã trực tiếp dùng quyền lực tối cao để cướp đi tương lai của Quốc Anh.


Trí nhanh chóng kéo tệp log file gốc vào thư mục sao lưu của thẻ nhớ MicroSD. Tiến trình sao chép bắt đầu chạy: 45%... 50%... 55%...


Nhưng thanh trạng thái tiến trình di chuyển cực kỳ chậm chạp. Trí nhíu mày. Anh nhận ra băng thông mạng nội bộ đang bị bóp nghẹt một cách bất thường.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng đập cửa dữ dội đột ngột vang lên từ phía hành lang bên ngoài, cắt nát sự tĩnh lặng của văn phòng. Tiếng gỗ lim dày chịu lực rung lên bần bật.


"Đỗ Minh Trí! Mở cửa ra ngay lập tức!"


Giọng nói của Trần Minh Hải – gã Phó phòng Đào tạo cơ hội – vang lên đầy hách dịch và đố kỵ. Kế sau đó là tiếng bước chân rầm rập của ít nhất mười gã bảo an Thiết Huyết mặc đồng phục đen bó sát, tiếng xích sắt và dùi cui va chạm vào nhau lách cách.


"Anh Trí, tôi biết anh đang ở bên trong!" Hải tiếp tục gào lên qua khe cửa. "Hiệu trưởng Tuyên đã ký quyết định đình chỉ công tác khẩn cấp đối với anh kể từ sáu giờ sáng nay vì hành vi gây rối trật tự và phá hoại tài sản đêm qua tại Giảng đường A1! Anh không còn tư cách pháp lý để chạm vào bất kỳ thiết bị nào trong phòng này nữa! Trưởng phòng Cương, phá cửa cho tôi!"


Trí không trả lời. Anh liếc nhìn màn hình máy tính: tiến trình sao lưu mới chỉ đạt 62%. Với tốc độ mạng bị bóp nghẹt này, anh cần ít nhất hai phút nữa.


"Bịch! Bịch!"


Tiếng xà beng sắt nạy vào khe cửa gỗ lim vang lên những tiếng rắc rắc khô khốc. Bản lề cửa bằng đồng thau bắt đầu biến dạng dưới lực tác động cực mạnh của những gã bảo an to khỏe. Trí biết cánh cửa gỗ lim thời Pháp này dù rất chắc chắn cũng không thể chịu nổi lực phá hoại cơ học quá ba nhát búa tạ của Vũ Đình Cương.


Anh phải kéo dài thời gian bằng mọi giá. Nhưng cánh tay trái của anh đang bị liệt tạm thời do rách cơ vai.


Trí cắn chặt môi, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán. Anh lách người về phía chiếc tủ tài liệu bằng thép dày đặt sát góc tường bên cạnh cửa ra vào. Chiếc tủ cao gần hai mét, chứa hàng trăm cuốn sổ điểm giấy nặng nề của các khóa học viên trước. Trọng lượng tổng thể của nó không dưới một trăm năm mươi kg.


Tận dụng nguyên lý đòn bẩy và trọng lực cơ thể, Trí nép sát bả vai phải vào hông tủ, chân phải làm trụ vững chắc trên sàn gạch men, tay phải bám chặt vào cạnh tủ. Anh nín thở, áp dụng phương pháp Thở thiền quân y để ức chế cơn đau nhói buốt đang chực chờ bùng nổ từ vai trái.


"Một... hai... ba!" Trí rít lên qua kẽ răng.


Anh phát lực từ cơ đùi và cơ lưng bọc lót, đẩy mạnh chiếc tủ thép trượt đi trên sàn gạch sũng nước mưa rò rỉ. Tiếng kim loại miết xuống sàn gạch rít lên chói tai. Chiếc tủ thép nặng nề dịch chuyển chèn chặt vào ngay phía sau cánh cửa gỗ lim đang bị nạy phá, tạo nên một khối vật lý kiên cố chặn đứng hướng mở vào trong.


"Rầm!"


Một cú thúc xà beng cực mạnh từ bên ngoài đập thẳng vào cánh cửa. Cánh cửa gỗ lim nứt toác một đường dọc dài ba mươi centimet, nhưng chiếc tủ thép chèn phía sau đã hấp thụ hoàn toàn lực chấn động, giữ cho cánh cửa không bị bung ra.


"Mẹ kiếp! Có vật cản phía sau!" Tiếng Vũ Đình Cương chửi thề vang lên đầy tức tối. "Lấy búa tạ đến đây! Đập vỡ ô kính thông gió phía trên!"


Trí quay lại màn hình máy tính: 78%... 82%...


Anh dùng tay phải gõ nhanh một lệnh truy cập sâu vào hệ thống máy chủ để xóa sạch lịch sử truy cập (log file) của tài khoản Trưởng phòng Đào tạo nhằm che giấu sự hỗ trợ từ xa của kỹ sư mạng Phạm Minh Đức.


"Choang!"


Tiếng kính cường lực của ô cửa thông gió phía trên cửa chính bị búa tạ đập vỡ vụn, rơi loảng xoảng xuống sàn nhà như một cơn mưa mảnh thủy tinh sắc nhọn.


Ngay sau đó, một cánh tay to khỏe, xăm trổ đầy vết sẹo của Vũ Đình Cương luồn qua ô kính vỡ, mò mẫm xuống phía dưới để tìm chốt khóa xích sắt của cửa chính. Cương là một cựu võ sĩ tự do, sải tay của hắn cực dài và khỏe.


Trí liếc nhìn bàn làm việc. Anh nhặt chiếc thước kẻ bằng thép carbon dày năm mươi centimet dùng trong đo đạc bản vẽ kiến trúc. Khom người để tránh tầm nhìn của Cương qua ô cửa vỡ, Trí lách người áp sát vách tường cạnh cửa.


Ngay khi những ngón tay thô bạo của Cương vừa chạm vào sợi xích sắt, Trí vung tay phải, dùng cạnh sắc của chiếc thước thép carbon vụt mạnh một nhát chính xác như một nhát mổ giải phẫu vào khớp cổ tay của Cương – ngay vị trí dây thần kinh trụ đi qua.


"Bốp!"


"Á! Thằng chó đẻ!"


Cương rú lên đau đớn dữ dội. Cú đánh bằng thước thép vào điểm yếu giải phẫu khiến toàn bộ bàn tay hắn bị tê liệt tức thì, các ngón tay co rút lại không thể cầm nắm. Hắn vội vã rút cánh tay rướm máu vì quệt vào mảnh kính vỡ ngược trở ra ngoài ô thông gió.


"Đập nát cái cửa này cho tao! Đập chết mẹ nó!" Cương điên cuồng gào thét bên ngoài hành lang.


Tiếng búa tạ nện liên tiếp vào cánh cửa gỗ lim vang lên như tiếng sấm nổ trong không gian hẹp: "Oành! Oành!"


Cánh cửa gỗ lim nứt vỡ nham nhở, chiếc tủ thép chèn phía sau bắt đầu bị xô lệch, các cuốn sổ điểm giấy bên trong rơi lả tả xuống sàn.


Trí nhìn lại màn hình máy tính: 92%... 95%...


Đột ngột, màn hình Dell cũ kỹ vụt tắt ngấm, chuyển sang màu đen tối tăm. Dòng chữ "No Signal" nhấp nháy đầy lạnh lùng.


Trí khựng lại, tim anh đập mạnh một nhịp. Trần Minh Hải ngoài hành lang đã đoán trước được nước đi của anh, gã đã chạy xuống phòng kỹ thuật tầng trệt để ngắt nguồn điện vật lý và đường cáp quang của toàn bộ khu vực phòng Đào tạo.


Trí nghiến răng, giật mạnh chiếc đầu đọc thẻ nhớ MicroSD ra khỏi cổng USB phía sau thùng máy. Anh đưa chiếc thẻ nhớ nhỏ xíu lên dưới ánh sáng mờ nhạt của ban mai dột qua cửa sổ. Trên bề mặt thẻ nhớ, đèn LED nhỏ màu đỏ của đầu đọc đã kịp nhấp nháy báo hiệu tiến trình sao chép hoàn tất 100% đúng một giây trước khi nguồn điện bị ngắt hoàn toàn. Log file chứa bằng chứng IP̀192.168.1.10` đã được bảo toàn nguyên vẹn.


Trí nhanh chóng tháo thẻ nhớ MicroSD, nhét ngược vào ngăn bí mật dưới khoang chứa xăng của chiếc bật lửa Zippo quân y. Anh xoay chặt nắp thép bảo vệ chống nước, rồi đút sâu chiếc bật lửa vào túi quần tây bên phải cùng với chiếc ba lô dã chiến chứa năm mươi triệu đồng tiền mặt Quỹ phúc lợi.


"Rầm!"


Cú đập búa tạ cuối cùng với lực quán tính kinh hoàng của Thiết Huyết đã làm gãy đôi hoàn toàn cánh cửa gỗ lim. Chiếc tủ thép chèn phía sau bị húc đổ nghiêng sang một bên, đập mạnh xuống sàn nhà tạo nên một tiếng động đinh tai nhức óc. Giấy tờ, hồ sơ sinh viên bay tứ tung trong không khí như những cánh bướm trắng giữa trận cuồng phong.


Văn phòng làm việc mười năm qua của Đỗ Minh Trí chính thức tan hoang. Vỏ bọc công chức mẫn cán, lặng lẽ của anh đã bị xé nát hoàn toàn.


Vũ Đình Cương bước qua đống đổ nát của cánh cửa gãy, gương mặt dữ dằn đầy sẹo ngang chân mày lộ rõ sát khí điên cuồng. Vết thương ở cổ tay phải bị Trí vụt thước thép vẫn đang run rẩy rỉ máu, khiến hắn càng trở nên tợn tạo hơn. Mười gã bảo an Thiết Huyết cao lớn lập tức tràn vào phòng, khóa chặt mọi góc thoát hiểm hướng ra hành lang chính.


Cương dùng tay trái rút từ thắt lưng ra chiếc dùi cui điện Titan cường độ cao. Hắn nhấn nút kích hoạt.


"Xẹt! Xẹt!"


Những tia lửa điện màu xanh lè rít lên chói tai, nổ lách tách liên hồi trong căn phòng tối tăm thiếu sáng, hắt những luồng ánh sáng xanh xao, lạnh lẽo sát ngay trước mặt Đỗ Minh Trí.


Trí lùi sâu một bước, lưng anh chạm sát vào bệ cửa sổ gỗ hướng ra mái hiên nhà xe cán bộ phía dưới. Bả vai trái của anh đau nhức nhối vô lực, cánh tay trái buông thõng hoàn toàn. Anh đối mặt với gọng kìm Thiết Huyết trong thế cô độc không lối thoát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!