Lan can rỉ sét
Cơn bão số năm càn quét qua Sài Gòn vào lúc nửa đêm bằng những luồng gió giật rít buốt óc. Bên ngoài cửa sổ Văn phòng Đào tạo, màn mưa đặc quánh như một tấm lưới khổng lồ quất liên hồi vào lớp kính chịu lực. Tiếng sấm rền vang từ phía chân trời xa, kéo theo những vệt chớp sáng trắng rạch đôi bầu trời đen kịt, hắt những luồng ánh sáng xanh xao, ma quái vào căn phòng ngập mùi giấy mốc.
Đỗ Minh Trí đứng bật dậy khỏi ghế làm việc. Bản năng đặc nhiệm ẩn sâu dưới lớp da thịt của một công chức bàn giấy suốt tám năm qua lập tức gào thét. Tiếng rầm rập của những đế giày chiến thuật nện xuống sàn gạch bông ở tầng trệt tòa nhà Hiệu bộ dội lên qua khe hở của hệ thống đường ống kỹ thuật. Đội bảo an Thiết Huyết của Vũ Đình Cương đang phong tỏa tòa nhà sớm hơn dự tính. Hải "Mù" đã chỉ điểm hành tung của anh.
"Rung... Rung..."
Chiếc điện thoại Nokia 105 "cục gạch" trong túi quần tây của Trí đột ngột rung mạnh. Anh rút nhanh chiếc máy ra, màn hình LCD đơn sắc nhấp nháy hiển thị tin nhắn từ một số máy lạ.
"Thầy Trí, em xin lỗi. Em không muốn làm gánh nặng cho mẹ nữa. Điểm số của em là thật, nhưng người ta bảo em điên. Em sẽ trả lại sự trong sạch cho bảng điểm bằng máu của mình tại Giảng đường A1. Em xin lỗi thầy."
Đó là tin nhắn của Trần Quốc Anh.
Đồng tử của Trí co rút lại. Cậu học trò nghèo vùng cao ấy đang đứng ở ranh giới của cái chết. Sự tuyệt vọng tột cùng khi bị cướp đi tương lai đã đẩy một thiên tài y khoa vào bước đường cùng. Trí nhìn màn hình máy tính, tiến trình sao lưu tệp nhật ký mạng (log file) chỉ mới đạt 45%. Nếu anh rút USB bây giờ, dữ liệu sẽ bị lỗi. Nhưng nếu anh nán lại thêm ba phút, Quốc Anh sẽ nhảy xuống từ độ cao mười lăm mét của Giảng đường A1.
"Mạng sống của học trò quan trọng hơn bằng chứng," Trí lầm bầm, giọng đanh lại.
Anh dứt khoát nhấn lệnh tạm dừng tiến trình sao lưu, rút chiếc USB Boot ra khỏi cổng sau máy chủ phụ và nhét nhanh vào ngăn bí mật của chiếc bật lửa Zippo bọc thép trong túi quần. Anh vơ vội chiếc ba lô dã chiến chứa Quỹ phúc lợi y tế Đông Á năm mươi triệu đồng tiền mặt, khoác lên vai.
Tiếng bước chân rầm rập đã lên tới cầu thang tầng hai. Trí không chạy ra cửa chính. Anh lách người về phía cửa sổ thông gió phía sau văn phòng, mở nhẹ lá sách gỗ. Bên dưới là mái tôn dốc của nhà xe cán bộ, ngập nước mưa trơn trượt. Trí khom người, thu hẹp diện tích cơ thể, rồi nhẹ nhàng trượt mình ra ngoài vách tường gạch cổ. Anh tiếp đất bằng một cú cuộn người giảm chấn hoàn hảo trên mái tôn, tiếng kim loại va chạm bị tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài nuốt chửng hoàn toàn.
Anh lách qua các góc khuất camera an ninh dọc theo chân tường Giảng đường B, lao thẳng vào màn mưa xối xả hướng về phía Giảng đường A1. Nước mưa lạnh buốt quất thẳng vào mặt, ngấm qua lớp áo sơ mi mỏng khiến da thịt anh run lên.
Chính lúc này, tiếng sấm sét nổ vang dội ngay trên đỉnh đầu kích hoạt chứng ám ảnh sợ tiếng ồn lớn (PTSD) của Trí. Ký ức về một đêm mưa bão năm năm trước tại chiến trường biên giới dội về như thác lũ. Tiếng đạn cối nổ xé toạc màn đêm, tiếng gào thét của đồng đội dính mảnh bom dội lại bên tai anh. Đôi bàn tay Trí bắt đầu run rẩy dữ dội, bước chân anh loạng choạng, suýt ngã quỵ xuống bồn hoa sũng nước.
Trí dừng lại sát chân tường Giảng đường A1, thở dốc. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội. Anh đưa bàn tay run rẩy vào túi áo trong, chạm vào chiếc ống nghe y tế Littmann của người vợ quá cố. Bề mặt kim loại lạnh buốt của kỷ vật như một dòng điện chạy thẳng vào tim anh, kéo lý trí anh trở lại thực tại.
"Tuyết... anh phải cứu đứa trẻ này," Trí thì thầm.
Anh nhắm mắt, áp dụng phương pháp Thở thiền quân y: hít vào bốn giây, nín thở bốn giây, thở ra bốn giây. Nhịp thở sâu ngắt quãng ép nhịp tim từ 140 xuống dưới 80 nhịp/phút. Cơn run rẩy biến mất. Ánh mắt sau cặp kính cận đầy nước mưa của Trí lấy lại sự sắc lạnh của một cựu sĩ quan đặc nhiệm. Anh lao vào lối cầu thang bộ của Giảng đường A1.
Cánh cửa dẫn lên sân thượng tầng bốn bị khóa chặt bằng một sợi xích sắt rỉ sét bản lớn. Trí không tốn thời gian bẻ khóa cơ học. Anh rút từ trong túi ba lô chiếc kìm cắt cáp chịu lực dã chiến, luồn lưỡi thép vào mắt xích yếu nhất. Grít răng phát lực bằng cơ bắp bả vai, Trí nhấn mạnh. Tiếng "bựt" khô khốc vang lên, sợi xích sắt đứt đôi rơi xuống sàn bê tông.
Trí đẩy cửa bước ra ngoài sân thượng.
Gió bão giật mạnh cấp bảy suýt thổi bay chiếc kính cận của anh. Sân thượng Giảng đường A1 rộng khoảng hai trăm mét vuông, trống trải và không có vật che chắn. Ở mép ngoài cùng, sát lan can sắt mục nát đã rỉ sét hoàn toàn, bóng dáng gầy gò của Trần Quốc Anh đứng đơn độc dưới màn mưa. Cậu chỉ mặc một chiếc áo thun mỏng đẫm nước bám sát vào da thịt, đôi chân trần đứng mấp mé trên gờ bê tông trơn trượt.
"Quốc Anh!" Trí hét lớn, tiếng hét bị gió bão xé vụn.
Cậu học trò quay đầu lại. Gương mặt Quốc Anh nhạt nhòa nước mắt và nước mưa, đôi mắt thâm quầng lộ rõ sự hoảng loạn và kiệt quệ tinh thần. Cậu gào lên trong tiếng gió rít:
"Thầy Trí! Thầy đừng đến đây! Họ bảo em gian lận... Họ bảo em tâm thần! Em không điên! Em tự làm bài được hai mươi chín điểm! Tại sao họ lại cướp đi tất cả của em? Mẹ em ở quê đang đợi em... Em không còn mặt mũi nào sống nữa!"
Trí không bước tới quá nhanh. Anh hạ thấp trọng tâm cơ thể để chống chọi với sức gió, hai tay giơ lên ngang ngực biểu thị sự không đe dọa. Anh sử dụng kỹ năng tâm lý chiến đàm phán dã chiến, giữ giọng điệu trầm ấm, điềm tĩnh nhưng đầy sức nặng thuyết phục:
"Quốc Anh, thầy biết em không điên! Thầy đã trực tiếp kiểm tra cơ sở dữ liệu thô trên máy chủ cục bộ. Em đạt hai mươi chín điểm tuyệt đối! Em là thủ khoa thực sự của Đại học Y Dược Đông Á!"
Quốc Anh lắc đầu điên cuồng, cơ thể cậu run lên bần bật trên gờ bê tông:
"Không tin... Em không tin nữa! Họ đã công bố bảng điểm mười chín điểm lên tivi rồi! Cả nước đều thấy! Không ai tin một đứa học trò nghèo vùng cao như em cả!"
"Thầy tin em!" Trí bước lên một bước nhỏ, đôi mắt anh nhìn thẳng vào cậu học trò. "Thầy đã tìm thấy bằng chứng. Địa chỉ IP tĩnh thực hiện lệnh ghi đè dữ liệu sửa điểm của em là192.168.1.10`. Đó là máy tính cá nhân của Hiệu trưởng Nguyễn Văn Tuyên! Họ đã cướp điểm của em để bán cho con trai tập đoàn Trường Sinh với giá hàng chục tỷ đồng!"
Thông tin về địa chỉ IP tĩnh phòng Hiệu trưởng và tên tập đoàn Trường Sinh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào tâm trí đang hoảng loạn của Quốc Anh. Cậu khựng lại, đôi mắt lộ rõ sự kinh ngạc:
"Hiệu trưởng Tuyên... sửa điểm của em?"
"Đúng thế!" Trí tận dụng khoảng trống tâm lý để kéo dài thời gian, anh bước thêm hai bước, thu hẹp khoảng cách xuống còn năm mét. "Họ muốn em chết để vụ án này vĩnh viễn bị chôn vùi dưới nấm mồ của sự im lặng! Nếu em nhảy xuống bây giờ, em đang giúp họ hoàn thành âm mưu bẩn thỉu đó! Mẹ em ở Hà Giang sẽ phải gánh chịu nỗi đau mất con và vết nhơ gian lận suốt đời! Em muốn đầu hàng những kẻ dùng tiền mua học thuật sao?"
"Em... em không muốn..." Quốc Anh khóc nấc lên, vai cậu sụp xuống. Sự kiên định tự sát của cậu bị bẻ gãy bởi khế ước danh dự nhà giáo mà Trí vừa dựng lên.
"Đưa tay cho thầy! Thầy hứa bằng danh dự của một người thầy, bằng mạng sống của một cựu binh quân y, thầy sẽ đòi lại hai mươi chín điểm cho em! Thầy sẽ bắt Nguyễn Văn Tuyên phải quỳ xuống xin lỗi em trước công chúng!"
Quốc Anh nhìn bàn tay chai sần, vững chãi của Trí đang đưa ra giữa màn mưa bão. Cậu run rẩy, từ từ đưa bàn tay gầy gò của mình ra.
Nhưng đúng lúc đó, một luồng gió giật cực mạnh quét qua sân thượng. Lan can sắt mục nát rỉ sét dưới chân Quốc Anh không chịu nổi lực rung lắc cơ học, phát ra một tiếng "rắc" giòn giã rồi gãy đôi hoàn toàn.
"Á!"
Quốc Anh mất điểm tựa chịu lực, cơ thể cậu trượt chân ngã ngửa ra ngoài khoảng không độ cao mười lăm mét của Giảng đường A1.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, trạng thái "Cựu binh phục hồi phản xạ" của Đỗ Minh Trí hoàn toàn thức tỉnh. Mọi chấn động PTSD bị đè bẹp bởi bản năng cứu người. Trí lao mình forward như một mũi tên dã chiến, cơ bắp đùi phát lực kinh hoàng vượt qua khoảng cách năm mét trơn trượt chỉ trong nửa giây. Anh đổ rạp người sát mép bê tông, cánh tay trái phóng ra ngoài khoảng không như một gọng kìm thép.
"Bụp!"
Trí tóm chặt lấy cổ tay trái của Quốc Anh ngay khi cơ thể cậu bé đang rơi tự do dưới gầm sân thượng.
Một phản lực giật đột ngột và cực mạnh từ trọng lượng cơ thể Quốc Anh truyền ngược lên cánh tay Trí. Tiếng "khục" khô khốc vang lên từ khớp bả vai trái của anh. Cơn đau xé thịt từ vết rách cơ bả vai trái nhẹ lập tức bùng nổ, khiến Trí suýt ngất đi. Máu nóng từ vết rách cơ ngầm rỉ ra dưới lớp da vai, nhưng năm ngón tay phải của anh vẫn khóa chặt cổ tay học trò như một chiếc còng sắt khóa chết.
Quốc Anh treo lơ lửng giữa không trung, gió bão quật cơ thể cậu va đập liên tục vào vách tường gạch cổ phía dưới. Cậu ngước nhìn lên, thấy gương mặt Trí đầm đìa nước mưa, răng cắn chặt đến mức rớm máu ở khóe môi để chịu đựng cơn đau khớp vai.
"Thầy... buông em ra đi! Vai thầy đang chảy máu kìa!" Quốc Anh gào khóc.
"Câm miệng! Giữ chặt lấy thầy!" Trí gầm lên qua kẽ răng.
Trí xoay người, dùng chân phải móc chặt vào một móc sắt chống sét cố định dưới sàn bê tông để tạo điểm tựa đòn bẩy chịu lực. Enduring the excruciating pain, anh dùng tay phải còn lại bám vào thắt lưng Quốc Anh, phối hợp lực kéo của toàn bộ cơ lưng đặc nhiệm để kéo ngược cơ thể cậu học trò lên khỏi ranh giới cái chết.
Với một tiếng hét phẫn nộ nuốt chửng cả tiếng sấm bão, Trí giật mạnh Quốc Anh lên. Cả hai cơ thể ngã nhào vào trong sàn bê tông sũng nước của sân thượng, thở dốc bên cạnh mảng lan can sắt rỉ sét vừa rơi xuống đất tan tành.
Trí nằm ngửa trên sàn, cánh tay trái tê dại hoàn toàn không thể cử động, vết rách cơ vai rát bỏng như bị lửa thiêu. Quốc Anh bò sát lại gần anh, khóc không thành tiếng.
Trí nén đau, chậm rãi quay đầu nhìn xuống sân trường qua kẽ hở của bức tường lan can gãy.
Giữa màn mưa trắng xóa của đêm bão, một chiếc xe bán tải màu đen Ford Ranger với kính đen bọc kín, lầm lũi tiến vào cổng chính trường Đại học Đông Á. Trên cánh cửa xe dán logo bằng thép không gỉ hình một con sói đỏ - biểu tượng của lực lượng an ninh tư nhân Thiết Huyết.
Vũ Đình Cương và lính của hắn đã đến để dọn dẹp hiện trường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!