Chân tướng sau gáy
Tiếng gót giày da nện cồm cộp lên thềm xi măng của trạm y tế phường nghèo Quận 5 vang lên đều đặn, lạnh lùng và dứt khoát. Dưới ánh đèn xoay xanh đỏ của xe tuần tra hắt qua khe cửa kính mờ bụi, bóng của ba cảnh sát hình sự đổ dài, méo mó trên bức tường vôi bong tróc. Áp lực từ Đội Cảnh sát hình sự Quận 5 đang đè nặng lên từng mét vuông của căn phòng tiểu phẫu ngột ngạt mùi cồn sát trùng.
Lê Ngọc Thảo nhanh tay vứt bộ đồ đẫm máu và những mảnh gạc dính mủ của Trí vào thùng rác y tế nguy hại màu vàng, đậy nắp lại rồi dùng chân đá nhẹ chiếc thùng vào góc khuất sau tủ thuốc. Cô quay sang Trí, ánh mắt kiên định nhưng giọng nói thì thì thầm cực nhỏ: "Cửa hông trạm xá thông ra con hẻm chứa rác của chợ hẻm. Anh đi lối đó. Dũng sẽ tạo tiếng động giả đầu hẻm chính để kéo bọn họ đi. Đi mau!"
Trí không chậm trễ một giây. Dù bả vai trái vừa được khâu mười hai mũi chỉ tự tiêu đang nóng ran như bị áp sắt nung, khớp vai lỏng lẻo hoàn toàn mất lực nâng đỡ, anh vẫn giữ được sự lạnh lùng chiến thuật của một cựu sĩ quan Đặc nhiệm Quân y. Anh dùng cánh tay phải lành lặn ôm chặt chiếc ba lô dã chiến chứa ổ cứng WD-Red 4TB và bảng điểm giấy gốc trước ngực, áp dụng phương pháp Thở thiền quân y để ép nhịp tim đang đập dồn dập vì sốt cao xuống mức ổn định. Anh lách người qua cánh cửa hông bằng gỗ mục nát, trượt nhẹ vào màn mưa tối tăm của con hẻm nhỏ.
*Ầm!*
Tiếng cánh cửa chính trạm xá bị đẩy mạnh ra phía sau vang lên ngay khi Trí vừa chạm chân xuống nền đất sũng nước của hẻm rác. Từ đầu hẻm chính, tiếng gầm rú đột ngột của động cơ chiếc Toyota Vios của Dũng vang lên xé toạc màn đêm mưa. Tiếng lốp xe rít rền rĩ trên mặt đường trơn trượt cùng một cú bẻ cua gấp cố tình đâm vào thùng rác tôn tạo nên một tiếng động lớn kinh hoàng, thành công thu hút toàn bộ sự chú ý của nhóm cảnh sát hình sự đang định tiến vào phòng tiểu phẫu.
"Có xe nghi vấn bỏ chạy! Đuổi theo!" Tiếng hô hoán của cảnh sát vang lên đầu hẻm.
Trí nép sát người vào vách tường gạch rêu mốc, tận dụng bóng tối và cơn mưa xối xả làm màn che chắn tự nhiên. Cánh tay trái buông thõng vô lực bên sườn, nhưng bàn tay phải của anh vẫn nắm chặt chiếc điện thoại Nokia 105 cục gạch bọc nilon bảo vệ trong túi quần. Anh lướt đi như một bóng ma qua những ngách hẻm ngoằn ngoèo của Quận 5, hướng về phía một căn nhà kho bỏ hoang sát bờ kênh Nhiêu Lộc để tạm lánh dòng người truy quét.
***
Cùng lúc đó, tại Văn phòng Pháp y Thành phố.
Không khí bên trong phòng mổ tử thi số 3 lạnh lẽo và vô trùng đến rợn người. Tiếng quạt thông gió chạy rì rầm đều đặn không thể xua tan nổi mùi formol nồng nặc đặc trưng. Trên chiếc bàn mổ inox sáng choang dưới ánh đèn không bóng công suất cao là thi thể lạnh ngắt, xám xịt của thủ thư già Mai Văn Thắng.
Bác sĩ pháp y Hoàng Lan đứng bất động bên bàn mổ. Cô mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh xám, đeo khẩu trang và kính chắn giọt bắn, đôi mắt sắc sảo sau gọng kính mảnh hiện rõ vẻ mệt mỏi nhưng cực kỳ kiên định. Đứng đối diện cô, sát cửa ra vào bọc chì, là Trần Quốc Bảo—Thanh tra trường biến chất của Đông Á. Bảo mặc bộ suit xám chỉnh tề, gương mặt mập mạp đầy vẻ quan liêu hách dịch, tay cầm một tập hồ sơ dày.
"Bác sĩ Lan, kết quả khám nghiệm hiện trường của cơ quan điều tra và biên bản của thanh tra trường đã rất rõ ràng," Bảo gõ nhẹ ngón tay lên tập hồ sơ, giọng nói mang theo sự đe dọa ngầm dứt khoát. "Nạn nhân Mai Văn Thắng tử vong do đột quỵ tự nhiên trước khi vụ cháy xảy ra. Việc Đỗ Minh Trí đột nhập hầm thư viện hủy hoại tài sản công và tấn công đồng nghiệp đã có biên bản ký nhận khống đầy đủ. Cô chỉ cần ký vào bản báo cáo pháp y xác nhận nguyên nhân tử vong do nhồi máu cơ tim cấp để chúng tôi đóng hồ sơ vụ án."
Hoàng Lan khẽ nhếch môi dưới lớp khẩu trang y tế. Cô biết Bảo đã nhận một phong bì khổng lồ từ Trưởng phòng Tài chính Lê Thị Bích để tạo dựng hồ sơ pháp lý bẩn nhằm bôi nhọ Trí và che đậy tội ác giết người bịt đầu mối của Thiết Huyết. Cô không trả lời Bảo ngay, mà cầm kéo phẫu thuật và kẹp vô trùng, cúi xuống sát vùng đầu cổ của thi thể ông Thắng.
"Thanh tra Bảo, khoa học pháp y không hoạt động dựa trên biên bản hành chính hay những thỏa thuận cửa sau của các người," Lan giọng lạnh lùng, âm sắc đều đều nhưng đầy sức nặng thuyết phục của một chuyên gia độc chất học. "Tôi quan sát thấy hoen tử thi của nạn nhân tập trung bất thường ở vùng mặt và ngực, kết mạc mắt xuất hiện các chấm xuất huyết nhỏ li ti. Đây là dấu hiệu điển hình của tình trạng ngạt thở cấp tính trước khi chết, hoàn toàn không phải do nhồi máu cơ tim."
Bảo biến sắc, bước lên một bước, giọng trầm hẳn xuống đầy đe dọa: "Cô Lan, cô nên nhớ rằng kinh phí hoạt động của Văn phòng Pháp y này có một phần không nhỏ từ quỹ tài trợ nghiên cứu của Tập đoàn Y dược Trường Sinh. Hiệu trưởng Tuyên và Chủ tịch Vũ Minh Đạt không muốn thấy bất kỳ sự 'nhầm lẫn' nào trong báo cáo này. Đừng tự hủy hoại sự nghiệp của mình vì một kẻ đào tẩu giết người như Đỗ Minh Trí."
Lan lờ đi lời đe dọa của Bảo. Cô dùng ngón tay đeo găng cao su tỉ mỉ vạch từng nếp gấp da dày ở vùng gáy của ông Thắng, ngay sát hố chẩm sau đầu cổ. Dưới ánh đèn không bóng cực sáng, cô phát hiện ra một vệt bầm tím microscopic cực nhỏ, chỉ bằng đầu mũi kim, ẩn sâu dưới chân tóc.
"Tìm thấy rồi." Lan thì thầm.
Cô dùng kính lúp chuyên dụng soi sát vào vệt bầm. Đó là một vết đâm kim tiêm siêu nhỏ bị che giấu cực kỳ tinh vi dưới nếp gấp da gáy. Xung quanh vết đâm có hiện tượng xuất huyết nhẹ dưới da, chứng minh mũi tiêm được thực hiện khi tim nạn nhân vẫn còn đập.
"Vết kim tiêm cực nhỏ sau gáy ông Thắng này chứa dư lượng chất độc Kali Clorua đậm đặc," Lan ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Bảo, ánh mắt cô sắc lạnh như dao mổ. "Chất độc này khi tiêm trực tiếp vào tĩnh mạch cảnh sau gáy sẽ ngay lập tức làm tăng nồng độ kali trong máu cực hạn, gây rung thất và ngưng tim đột ngột trong vòng chưa đầy ba mươi giây mà không để lại dấu vết tổn thương mạch vành. Phương thức ám sát tinh vi này chỉ có thể được thực hiện bởi những kẻ có kiến thức y khoa chuyên sâu và nguồn độc chất tuồn ra từ các phòng thí nghiệm vô trùng cấp độ cao—như Lab-7 của Trường Sinh."
Trần Quốc Bảo lùi lại một bước, trán gã lấm tấm mồ hôi lạnh trước lập luận khoa học đanh thép của Lan. Gã biết mình không thể dùng quyền lực hành chính để bẻ cong sự thật vật lý này nếu Lan quyết tâm đưa nó vào báo cáo gốc.
"Cô... cô định chống lại cả hệ thống sao?" Bảo lắp bắp.
"Tôi chỉ bảo vệ sự thật của tử thi," Lan dứt khoát quay lưng lại phía gã, cầm lấy điện thoại chuyên dụng trên bàn làm việc: "Yêu cầu thanh tra rời khỏi phòng mổ tử thi để tôi hoàn thành báo cáo độc chất học lâm sàng."
Bảo hậm hực quay người bước ra ngoài, tiếng đóng cửa bọc chì vang lên rầm rầm đầy phẫn nộ.
***
Trong căn nhà kho bỏ hoang ngột ngạt mùi rỉ sét và rác thải sát bờ kênh Nhiêu Lộc, Trí ngồi tựa lưng vào một cuộn cáp điện hỏng. Cơn sốt do nhiễm trùng vết mổ vai trái bắt đầu dâng cao, khiến cơ thể anh run lên bần bật dưới lớp áo sơ mi trắng sũng nước mưa. Anh cắn chặt răng, dùng tay phải lôi chiếc điện thoại Nokia 105 cục gạch ra khỏi túi nilon bọc bảo vệ. Màn hình LCD đơn sắc nhấp nháy hiển thị một cuộc gọi đến từ số máy lạ.
Trí nhấn nút nhận cuộc gọi, áp chặt điện thoại vào tai phải.
"Thầy Trí, tôi là Hoàng Lan đây," Giọng Lan vang lên gấp gáp nhưng cực kỳ rõ ràng qua loa điện thoại. "Tôi vừa hoàn thành khám nghiệm tử thi ông Thắng tại Văn phòng Pháp y Thành phố. Đúng như anh dự đoán, ông Thắng bị mưu sát tinh vi bằng cách tiêm Kali Clorua đậm đặc vào tĩnh mạch cảnh sau gáy để dàn dựng thành một vụ đột quỵ tự nhiên. Tôi đã lấy mẫu máu và chụp lại vết kim tiêm làm bằng chứng độc chất học không thể chối cãi."
Trí thở dốc nhẹ, giọng khàn đặc vì bỏng niêm mạc họng: "Cảm ơn cô, Lan. Bằng chứng đó là chìa khóa duy nhất để giải oan cho cái chết của ông Thắng. Nhưng cô phải cẩn thận, Bảo và người của Trường Sinh sẽ tìm mọi cách tiêu hủy báo cáo gốc của cô."
"Tôi biết. Tôi đã sao lưu tệp báo cáo gốc vào máy chủ bảo mật độc lập của sở pháp y trước khi Bảo can thiệp," Lan cảnh báo. "Nhưng anh phải trốn ngay đi. Hiệu trưởng Tuyên đang điên cuồng phản công. Hắn đã cấu kết với thanh tra Bảo và truyền thông bẩn để bít lối thoát của anh."
Ngay khoảnh khắc đó, qua khe hở của bức tường tôn rỉ sét của nhà kho bỏ hoang, ánh sáng từ chiếc tivi cũ nát đặt ở quán cà phê cóc ven đường đối diện bờ kênh đột ngột bừng sáng rực.
Giọng nói lanh lảnh, giả tạo của nữ phóng viên bẩn Trần Thị Hoa vang lên dồn dập, xé toạc màn đêm bão:
"Bản tin thời sự đặc biệt đêm nay. Cơ quan điều tra phối hợp cùng Ban Giám hiệu Đại học Đông Á vừa công bố đoạn video trích xuất từ camera an ninh thư viện cổ. Đoạn clip ghi lại hình ảnh rõ nét của nghi phạm Đỗ Minh Trí—Trưởng phòng Đào tạo vừa bị đình chỉ công tác—đang cầm chiếc ổ cứng vật lý chứa tài liệu mật tháo chạy khỏi hiện trường vụ cháy hầm ngầm, ngay sau khi ra tay sát hại dã man thủ thư già Mai Văn Thắng để bịt đầu mối vụ án giết người cướp của..."
Trí bàng hoàng nhìn chăm chăm vào màn hình tivi qua khe tôn hẹp. Trên màn hình là đoạn clip cắt ghép tinh vi đã bị làm mờ thời gian thực tế, chỉ hiển thị bóng dáng anh ôm chiếc ba lô dã chiến chạy ra khỏi làn khói thư viện. Ngay dưới chân hình ảnh là dòng chữ chạy đỏ rực, sắc lạnh của Đội Cảnh sát hình sự Quận 5:
"LỆNH TRUY NÃ ĐỎ TOÀN THÀNH PHỐ: TRUY BẮT NGHI PHẠM GIẾT NGƯỜI ĐẶC BIỆT NGUY HIỂM ĐỖ MINH TRÍ."
Gương mặt Trí xuất hiện trên bản tin thời sự đặc biệt với dòng chữ lớn: 'Nghi phạm giết người đặc biệt nguy hiểm đang lẩn trốn'.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!