Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Mũi chỉ dã chiến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bánh xe cao su của chiếc Toyota Vios nghiến sầm sập trên những vũng nước đọng của con hẻm nhỏ thuộc Quận 5. Gió bão số năm vẫn rít gào liên hồi, quất từng luồng mưa xối xả vào phần kính chắn gió phía sau đã vỡ nát của chiếc xe. Bùi Tiến Dũng xoay mạnh vô lăng bằng cả hai tay, đưa chiếc taxi công nghệ luồn lách qua những khúc cua hẹp, tối tăm của khu phố nghèo ven kênh. Ghế sau xe dập dềnh theo từng nhịp xóc nảy. Đỗ Minh Trí nằm bất động dưới tấm bạt rách dính đầy dầu máy hôi hám, hơi thở của anh đứt quãng, nóng rực và nồng nặc mùi nước thải cống ngầm trộn lẫn vị sắt tanh của máu.


"Thầy Trí, ráng thêm chút nữa. Sắp tới rồi." Giọng Dũng trầm xuống, mắt gã không rời khỏi kính chiếu hậu để đề phòng hai chiếc xe máy của Thiết Huyết có thể bám theo từ phía bờ kênh Nhiêu Lộc.


Chiếc xe phanh khịt lại trước một ngôi nhà cấp bốn cũ kỹ nằm khuất sau rặng chuối dại sũng nước. Biển hiệu hộp đèn bằng nhựa mica đã bạc màu, chỉ còn lờ mờ dòng chữ: 'Trạm y tế phường'. Dũng tắt phụt đèn pha, chỉ để lại ánh đèn đờ-mi mờ ảo. Gã nhanh chóng xuống xe, lách mình ra băng ghế sau, đỡ Trí dậy.


Cơ thể Trí nóng như một hòn than rực lửa. Cơn sốt cao do nhiễm trùng nước bẩn từ hệ thống thoát nước ngầm Đông Á đang vắt kiệt những chút kháng cự cuối cùng của cựu sĩ quan đặc nhiệm. Bả vai trái của anh rách sâu một đường dài mười centimet, lớp da thịt lật ngược ra ngoài, để lộ những bó cơ trên gai xám xịt vì ngấm nước bẩn. Mạn sườn trái dập nát do đạn cao su bắn sượt rỉ máu liên tục, khiến mỗi nhịp thở của anh đều phát ra tiếng khò khè đau đớn qua lồng ngực co thắt.


Cửa trạm y tế khẽ mở. Nữ y tá Lê Ngọc Thảo bước ra, dáng người mảnh khảnh dưới chiếc áo blouse trắng sờn vai. Gương mặt cô trẻ trung nhưng đôi mắt kiên định, không hề lộ vẻ hoảng hốt khi nhìn thấy một người đàn ông đẫm máu, bùn đất nhem nhuốc đang được dìu vào. Thảo nhanh chóng đỡ lấy một bên sườn của Trí, cùng Dũng đưa anh vào bên trong căn phòng tiểu phẫu nhỏ hẹp.


*Cạch.*


Cánh cửa sắt khóa chặt. Thảo tắt phụt bóng đèn tuýp trên trần, chỉ bật chiếc đèn bàn tiêu phẫu ánh sáng vàng ấm áp hướng thẳng xuống chiếc bàn inox. Cô quay sang Dũng, giọng dứt khoát: "Anh ra canh chừng đầu hẻm. Có động tĩnh gì thì nháy máy hai cuộc ngắn. Để tôi xử lý vết thương cho anh ấy."


Dũng gật đầu, lén nhìn Trí một lần cuối rồi lủi nhanh vào màn mưa tối.


Trong phòng tiểu phẫu ngột ngạt mùi cồn sát trùng và nước tẩy rửa, Thảo nhanh chóng dùng kéo y tế cắt phăng chiếc áo sơ mi trắng sũng nước và bùn đen của Trí. Khi lớp vải dính chặt vào da thịt bị lột ra, Trí khẽ run lên, răng cắn chặt để không phát ra tiếng rên rỉ. Vết rách ở vai trái của anh thực sự là một cơn ác mộng y khoa: những mảnh kính vỡ li ti từ vụ nổ cầu kính và hầm ngầm găm sâu vào tận màng xương, bao bọc bởi lớp mủ vàng nhạt đang bắt đầu hình thành.


Thảo mở chiếc tủ kính lấy ra một lọ Lidocaine 2%, chuẩn bị ống tiêm gây tê. Nhưng ngay khi mũi kim chuẩn bị chạm vào vùng da quanh vai, một bàn tay phải thô ráp, đầy vết xước của Trí đột ngột vươn lên, giữ chặt lấy cổ tay cô.


"Không... không dùng thuốc tê." Giọng Trí khàn đặc, hơi thở nóng hổi phả vào không khí.


Thảo nhíu mày, ánh mắt hiện lên sự bất đồng rõ rệt: "Anh điên rồi sao? Vết rách sâu mười phân, dính đầy bùn đất và kính vỡ. Tôi phải nạo sạch mủ và khâu ít nhất mười hai mũi. Không có thuốc tê, anh sẽ bị sốc đau đớn mà ngừng tim đấy!"


Trí lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh của một cựu binh Đặc nhiệm Quân y nhìn thẳng vào cô: "Lidocaine sẽ phong tỏa sợi vận động của đám rối thần kinh cánh tay... Trong vòng sáu tiếng tới, phản xạ cánh tay trái của tôi sẽ bị liệt hoàn toàn. Nếu Thiết Huyết ập vào, tôi sẽ là một bao cát câm lặng. Tôi cần sự tỉnh táo lý trí... và phản xạ cơ bắp tối thiểu để tự vệ. Khâu sống đi."


Thảo lặng đi trước lời phân tích chiến thuật lạnh lùng đến tàn nhẫn của người đàn ông trước mặt. Cô biết anh nói đúng về mặt dược lý học lâm sàng, nhưng việc chịu đựng cơn đau nạo xương khâu thịt không thuốc mê là điều vượt quá giới hạn sinh học của một người bình thường. Nhìn chiếc ba lô dã chiến chứa ổ cứng WD-Red 4TB đang được Trí ôm khư khư bên cạnh bằng tay phải, Thảo hiểu rằng anh đang gánh vác một khế ước danh dự lớn hơn cả mạng sống của chính mình.


"Được." Thảo thở dài, đặt ống tiêm Lidocaine xuống. Cô lấy từ trong khay vô trùng một thanh gỗ đè lưỡi bọc gạc y tế dày, đưa sát vào miệng Trí: "Cắn chặt cái này. Đừng nuốt lưỡi."


Trí đón lấy thanh gỗ dã chiến, cắn chặt giữa hai hàm răng. Anh nhắm mắt lại, ép cơ thể bước vào trạng thái Chiến binh bóng đêm. Lồng ngực anh phập phồng nhẹ nhàng theo nhịp thở bốn-bốn-bốn của phương pháp Thở thiền quân y. Hít vào bốn giây qua mũi, nín thở bốn giây để cô lập luồng suy nghĩ, rồi thở ra chậm rãi trong bốn giây. Nhịp tim của anh từ một trăm hai mươi nhịp bắt đầu hạ dần xuống mức tám mươi nhịp trên phút, khóa chặt luồng Adrenaline đang chực chờ bùng nổ.


Thảo bắt đầu hành động. Cô cầm chai cồn đỏ sát trùng mạnh, đổ trực tiếp lên vùng vai rách nát của Trí để tẩy rửa bùn đất cống ngầm.


*XÈO...*


Cơn đau ập đến như một luồng điện cao thế hàng ngàn vôn đánh thẳng vào đại não Trí. Da thịt anh co giật kịch liệt. Thanh gỗ đè lưỡi trong miệng anh phát ra tiếng răng rắc dưới lực cắn kinh hoàng của cơ hàm. Mồ hôi lạnh từ trán Trí vã ra như tắm, chảy thành dòng qua tròng kính cận nứt góc đang treo lệch trên sống mũi. Nhưng Trí không hét lên một tiếng. Anh dùng ý chí thép ép nhịp thở của mình giữ nguyên chu kỳ thiền định, cố gắng tách biệt ý thức ra khỏi hệ thần kinh cảm giác đang bị tàn phá.


Thảo sử dụng kẹp phẫu thuật vô trùng, tỉ mỉ gắp từng mảnh kính vỡ li ti găm sâu trong các bó cơ trên gai vai trái. Mỗi lần mũi kẹp kim loại chạm vào màng xương nhạy cảm để gắp mảnh kính ra, toàn thân Trí lại gồng cứng, những mạch máu trên cổ và bắp tay phải nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất đỏ hỏn. Đầu ngón tay phải của anh bấu chặt vào mép bàn inox đến mức móng tay rớm máu.


"Một mảnh... hai mảnh... ráng lên, sắp sạch rồi." Giọng Thảo run nhẹ, dù đã thực hiện hàng trăm ca tiểu phẫu dã chiến thời thực tập tại các trạm xá nghèo, cô chưa từng thấy ai có khả năng khống chế chấn thương vai trái phi thường như người đàn ông này.


Sau mười phút nạo sạch bùn đất và mảnh vỡ, Thảo lấy ra bộ chỉ khâu tự tiêu và kim khâu cong y tế từ ba lô dã chiến của Trí. Cô áp dụng kỹ thuật sơ cứu khẩn cấp dưới áp lực—phương pháp khâu nhanh hai lớp của quân y dã chiến mà cô từng được huấn luyện bởi các cựu binh Đặc nhiệm Quân y năm xưa.


Mũi kim cong đầu tiên đâm xuyên qua lớp cân cơ sâu của bả vai. Trí nhắm nghiền mắt, ảo ảnh về trận chiến biên giới cũ và hình ảnh người vợ Tuyết nằm đẫm máu trên băng ca dã chiến lại dội về theo từng cơn đau thắt lồng ngực.


"Giữ vững nhịp thở... Một... hai... ba... bốn..." Trí tự nhủ trong bóng tối của tâm trí.


Thảo lướt nhanh mũi khâu cong, đóng kín miệng vết thương vai dài mười centimet bằng mười hai mũi khâu hai lớp hoàn hảo. Sợi chỉ tự tiêu kéo căng các thớ thịt rách lại với nhau, cầm cự hoàn toàn dòng máu tươi đang rỉ ra. Tiếp đó, cô nhanh chóng dùng băng gạc vô trùng quấn chặt bả vai trái của anh sát vào mạn sườn để cố định khớp vai đang lỏng lẻo do rách cơ.


"Xong rồi." Thảo thở phào, mồ hôi đầm đìa trên trán. Cô nhanh chóng lấy một ống tiêm kháng sinh liều cao, tiêm thẳng vào mông Trí để chặn đứng nguy cơ nhiễm trùng máu từ nước bẩn cống ngầm.


Trí nhả thanh gỗ đè lưỡi đã dập nát ra, thở dốc kịch liệt. Cơ thể anh run rẩy nhẹ do phản ứng tự nhiên sau cơn đau tột cùng, nhưng ánh mắt anh đã lấy lại sự tỉnh táo lạnh lùng của một chiến binh. Anh khẽ cử động các ngón tay trái—chúng vẫn phản xạ được dù lực bóp rất yếu. Đúng như anh tính toán, việc không dùng Lidocaine đã bảo toàn hệ thần kinh vận động của cánh tay trái.


Thảo nhanh chóng dọn dẹp hiện trường. Cô lén giấu bộ đồ đẫm máu và bùn đất của Trí vào thùng rác y tế nguy hại màu vàng ở góc phòng để xóa hoàn toàn dấu vết ADN trước khi có bất kỳ cuộc kiểm tra nào.


"Anh cần nằm im ít nhất hai tiếng để kháng sinh phát huy tác dụng và vết khâu ổn định," Thảo nói, vừa băng bó vết dập sườn trái cho anh.


Nhưng lời khuyên y khoa của cô chưa kịp dứt thì không gian yên tĩnh của trạm y tế nghèo đột ngột bị xé toạc.


*Ú... ÒO... Ú... ÒO...*


Tiếng còi hú dồn dập, sắc lạnh của xe tuần tra cảnh sát hình sự vang vọng lên từ phía đầu hẻm chính dẫn vào trạm y tế. Ánh đèn xoay xanh đỏ phản chiếu loang loáng qua lớp cửa kính mờ bụi của phòng tiểu phẫu, báo hiệu gọng kìm truy quét của Đội Cảnh sát hình sự Quận 5 đã bắt đầu khép chặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!