Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Nước bão Nhiêu Lộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối ngập ngụa nuốt chửng Đỗ Minh Trí ngay khi thân hình anh lọt thỏm vào lòng đường ống xả tràn phi tám trăm. Dòng nước lũ từ bể thu nước phòng cháy chữa cháy của trường Đông Á cuồn cuộn trút xuống với áp lực kinh hoàng, biến đường ống gạch vòm thành một họng súng áp lực khổng lồ bắn thẳng anh ra ngoài.


Cơn đau từ mạn sườn trái—nơi viên đạn cao su của Nguyễn Hữu Thắng găm sượt qua ở cự ly chưa đầy ba mét—bùng lên như một nhát dao nung đỏ cắm sâu vào tận xương sườn. Sức chấn động của thuốc súng làm dập nát các bó cơ liên sườn, khiến mỗi nhịp co thắt của lồng ngực Trí trở thành một cực hình tra tấn. Máu tươi rỉ ra từ vết rách da nóng hổi, nhanh chóng bị dòng nước bão lạnh buốt rửa trôi, hòa vào làn nước cống đen ngòm hôi thối.


Nhưng mối đe dọa lớn nhất lúc này không phải là chấn thương thực thể, mà là cơn khủng hoảng tâm lý PTSD đang điên cuồng xé rách tâm trí anh. Tiếng nổ đanh gọn của phát súng cao su dội vào màng nhĩ trong không gian hẹp của bể nước đã kích hoạt mạnh mẽ những ký ức chiến trường biên giới mà Trí đã cố chôn giấu suốt tám năm qua.


Trong bóng tối đen đặc của lòng đất, tiếng sấm bão dội từ mặt đất xuống qua các khe hở kỹ thuật biến thành tiếng pháo kích rền vang. Những luồng sáng đỏ từ đèn báo động của trường chớp tắt liên tục ngoài cửa xả hóa thành ánh lửa lựu đạn xé toạc màn đêm. Hình ảnh người vợ quá cố Lê Thị Tuyết nằm bất động trên chiếc băng ca dã chiến dột mưa bão, máu tươi tuôn ra từ vết thương áp lực cao, đột ngột hiện lên rõ rệt trước mắt anh.


"Thở đi Trí! Mày phải thở!" Một tiếng thét vô hình gào rú trong đại não anh.


Trí cảm thấy lồng ngực mình nghẹt cứng. Cơ hoành co thắt kịch liệt, phản xạ tự nhiên của cơ thể đòi hỏi anh phải há miệng hít vào. Nhưng xung quanh anh lúc này chỉ có dòng nước bão cuồn cuộn đầy bùn đất và rác thải. Nếu anh đầu hàng phản xạ đó, nước bẩn sẽ tràn ngập phế nang, kết liễu mạng sống của anh trong vòng chưa đầy ba mươi giây.


Bằng bản năng sinh tồn của một cựu sĩ quan đặc nhiệm quân y, Trí ép mình bước vào trạng thái Chiến binh bóng đêm (Mù cảm xúc). Anh nhắm nghiền mắt, triệt tiêu mọi cảm xúc hoảng loạn, cô lập nỗi đau đớn thể xác và những ảo ảnh ký ức ra khỏi luồng suy nghĩ cốt lõi. Anh bắt đầu đếm nhịp trong đầu, áp dụng phương pháp Thở thiền quân y ngắt quãng dã chiến để ức chế cơn co thắt lồng ngực.


Một... hai... ba... bốn...


Anh nín thở hoàn toàn, dùng cánh tay phải lành lặn ôm chặt lấy chiếc ba lô dã chiến trước ngực. Bên trong chiếc ba lô đó, nằm gọn trong túi bọc chì chống nước bảo mật, là chiếc ổ cứng vật lý WD-Red 4TB chứa cơ sở dữ liệu điểm gốc tuyển sinh và tập bảng điểm giấy năm 2025—những sinh mệnh học thuật của hàng vạn học trò nghèo mà anh đã thề phải bảo vệ bằng cả danh dự nhà giáo của mình. Cánh tay trái bị liệt hoàn toàn do rách cơ trên gai vai trái được anh ép chặt vào mạn sườn, dùng chính sức ép của ba lô để cố định khớp vai đang lỏng lẻo.


Trí áp dụng Kỹ thuật bơi nín thở trong đường ống ngầm. Anh không cố sức vùng vẫy chống lại dòng nước xiết, bởi việc đó sẽ vắt kiệt nguồn oxy ít ỏi còn sót lại trong phổi và làm rách sâu thêm vết thương sườn trái. Anh thả lỏng cơ thể, dùng lực đạp chân phải để định hướng thân người nằm dọc theo trục đường ống phi tám trăm, để mặc quán tính của dòng nước lũ đẩy mình lao đi với tốc độ chóng mặt trong bóng tối hoàn toàn.


Đường ống xả tràn trơn trượt đầy rêu mốc và những mảnh rác thải công nghiệp sắc nhọn. Thỉnh thoảng, cơ thể Trí lại va đập mạnh vào những mối nối gạch nung rỉ sét. Mỗi cú va chạm vào mạn sườn trái dập cơ làm anh run bắn người, mồ hôi lạnh vã ra hòa vào dòng nước buốt giá. Anh cắn chặt môi đến mức bật máu, dùng thính giác dã chiến để cảm nhận không gian xung quanh qua tiếng rít của nước va vào vách ống.


Sau gần ba mươi giây nín thở chịu đựng cực hạn, Trí cảm nhận được luồng gió bão lạnh buốt thổi ngược vào trong đường ống mạnh mẽ hơn, tiếng gầm của dòng nước xiết bắt đầu vang vọng hơn. Đầu ống xả tràn đã ở ngay phía trước.


Trí co chân phải, đạp mạnh vào vách ống để đẩy cơ thể lao vút ra ngoài.


*ÙM!*


Cơ thể Trí rơi mạnh xuống dòng nước cuồn cuộn của kênh Nhiêu Lộc. Dòng kênh đêm mưa bão dâng cao ngập ngụa, nước chảy xiết như một con quái vật đen ngòm đang điên cuồng gào rú. Trí lập tức buông lỏng chân, đạp mạnh để đẩy đầu nhô lên khỏi mặt nước.


Chiếc mặt nạ phòng độc GP-5 dính đầy bùn đất đen ngòm bám chặt vào mặt anh. Trí dùng tay phải giật phăng chiếc mặt nạ ra, ném nó vào dòng nước cuốn. Anh hít một hơi thật sâu, luồng không khí lạnh buốt pha lẫn mùi nước mưa bão dội thẳng vào cuống họng khô rát, khiến anh ho sặc sụa. Nước bão lạnh buốt dội sầm sập xuống đầu anh, làm nhòe đi tầm nhìn mờ ảo dưới màn đêm.


Trí dùng tay phải ôm chặt ba lô, bơi nghiêng người bằng một chân hướng về phía bờ kênh phía Nam. Dòng nước xiết của kênh Nhiêu Lộc liên tục cuốn anh trôi xuôi dòng với tốc độ cực nhanh. Để tự cứu mình trước khi bị cuốn ra sông lớn, Trí rướn người bám chặt lấy một rễ cây bần cổ thụ đang chìa ra sát mặt nước ven bờ tường bê tông của kênh.


*Khục!*


Cánh tay phải của anh căng lên chịu lực giật của toàn bộ trọng lượng cơ thể dưới dòng nước chảy xiết. Cơn đau từ bả vai trái rách cơ và mạn sườn dập nát dội lên óc, khiến Trí suýt nữa buông tay. Anh nghiến răng, dùng lực chân phải đạp mạnh vào các gờ đá rêu để giảm bớt tải lực cho cánh tay phải, cố gắng giữ cho đầu mình nổi trên mặt nước để thở.


Đúng lúc này, một luồng ánh sáng trắng cực mạnh, sắc lạnh đột ngột quét qua mặt nước kênh Nhiêu Lộc, chỉ cách vị trí của Trí chưa đầy mười mét.


Trí lập tức nín thở, lặn sâu đầu xuống dưới làn nước đen ngòm, áp sát cơ thể vào thân rễ cây bần xù xì để ngụy trang. Qua làn nước mờ đục, anh nhìn thấy luồng sáng quét qua quét lại trên mặt nước liên tục.


Lê Công Khanh đã hành động cực kỳ nhanh chóng và tàn nhẫn. Kẻ sát thủ máu lạnh này không hề đánh giá thấp Trí. Ngay khi nhận được tin báo từ Nguyễn Hữu Thắng về việc Trí nhảy xuống đường ống xả thải, Khanh đã lập tức điều phối hai toán tuần tra Thiết Huyết trang bị đèn pha công suất cao lùng sục dọc hai bên bờ kênh Nhiêu Lộc.


Trí trồi đầu lên mặt nước cực kỳ nhẹ nhàng sau khi luồng sáng quét qua. Anh nép mình dưới bóng râm cơ học của những tán lá bần rủ xuống sát bờ kênh, lắng nghe tiếng động trên bờ tường bê tông phía trên.


Tiếng giày bốt nện cồm cộp trên nền đất sũng nước kèm theo tiếng rít bộ đàm rè rè vang lên, chỉ cách anh khoảng mười mét:


"Toán hai báo cáo. Chưa phát hiện dấu vết mục tiêu tại khu vực cửa xả. Nước kênh dâng quá cao, tầm nhìn cực kỳ hạn chế."


Giọng nói của Lê Công Khanh vang lên qua tần số bộ đàm UHF mà Trí vẫn nghe loáng thoáng từ chiếc bộ đàm dắt bên hông:


"Khám xét kỹ các bụi rậm và rễ cây ven bờ. Thằng Trí bị thương nặng ở vai và sườn, nó không thể bơi xa được. Nếu phát hiện vật thể khả nghi, nổ súng tiêu diệt ngay lập tức. Không cần giữ lại mạng sống."


Trí cảm thấy cơ thể mình đang lạnh dần đi. Nhiệt độ nước sông đêm bão xuống dưới hai mươi độ C, kết hợp với việc mất máu liên tục từ vết thương vai trái và sườn trái đang vắt kiệt thể lực của anh. Sốt nhẹ bắt đầu xuất hiện, đầu óc anh có lúc chao đảo mệt mỏi. Nếu anh tiếp tục ngâm mình dưới nước lạnh thêm mười phút, cơ thể anh sẽ rơi vào trạng thái hạ thân nhiệt nghiêm trọng, mất hoàn toàn khả năng vận động tự vệ.


Anh phải lên bờ ngay lập tức.


Trí quan sát bờ tường bê tông của kênh Nhiêu Lộc phía trên. Bờ tường dốc đứng cao hơn hai mét, trơn trượt do bùn đất và nước mưa bão xối xả. Với cánh tay trái hoàn toàn vô lực và cánh tay phải đang mỏi cơ rã rời, việc tự bám kéo cơ thể lên bờ tường bê tông là một nhiệm vụ bất khả thi. Mỗi lần anh cố rướn người định bám vào gờ bê tông, vết rách cơ vai trái lại nhói lên kịch liệt, buộc anh phải trượt xuống dòng nước lạnh.


Cơ hội sinh tồn của anh đang cạn kiệt dần theo từng nhịp quét của đèn pha tuần tra Thiết Huyết.


Đúng lúc Trí cảm nhận được sự kiệt quệ hoàn toàn của thể xác, chiếc điện thoại Nokia 105 cục gạch bọc trong túi nilon bảo mật trong túi quần tây của anh khẽ rung lên ba nhịp ngắn ngủi.


Đó là tín hiệu khẩn cấp dã chiến từ Lâm "Mù".


Lâm Mù từ căn cứ xưởng phế liệu Bình Chánh đã dùng trạm thu phát sóng vô tuyến tự chế để theo dõi các tần số đàm thoại của Thiết Huyết. Nhận ra Trí đang bị dồn vào đường cùng tại bờ kênh Nhiêu Lộc, Lâm đã lập tức điều phối Bùi Tiến Dũng—chàng tài xế taxi công nghệ dũng cảm vốn là cựu lính nghĩa vụ—lái chiếc xe Toyota Vios đời cũ áp sát khu vực bờ kênh để cứu viện khẩn cấp.


Tiếng động cơ xe hơi gầm rú từ phía đường lộ ven kênh vang lên, xé toạc tiếng mưa bão gào thét.


Một chiếc xe Toyota Vios màu bạc đời cũ, tắt hoàn toàn đèn pha chính, lầm lũi lao sát vào vỉa hè cỏ ven bờ kênh, chỉ cách vị trí của Trí khoảng mười lăm mét. Người lái xe—Bùi Tiến Dũng—đội mũ lưỡi trai sụp xuống mắt, gương mặt lạnh lùng đầy cảnh giác. Dũng thực hiện một pha bẻ lái điêu luyện, lùi đuôi xe áp sát vào bờ cỏ dốc, đồng thời mở sẵn cửa sau phía bên phải và hạ thấp băng ghế sau xuống tạo thành một khoảng trống ngụy trang hoàn hảo dưới tấm bạt rách dính đầy bùn đất.


Trí nhận ra chiếc xe cứu viện. Anh tính toán nhịp quét của đèn pha lính tuần tra Thiết Huyết trên bờ kênh. Luồng ánh sáng quét qua vị trí của anh theo chu kỳ năm giây một lần.


Anh cần đúng năm giây đó để đột phá lên bờ.


Ngay khi luồng ánh sáng vừa quét qua hướng ngược lại, Trí dùng lực tàn của chân phải đạp mạnh vào rễ cây bần, rướn người lao mình bò lên bờ cỏ dốc sũng nước bão. Anh dùng khuỷu tay phải kéo lê toàn bộ cơ thể rách nát qua những vạt cỏ sắc nhọn dính đầy bùn đất. Cơn đau từ mạn sườn trái dập cơ liên sườn như muốn bóp nghẹt nhịp thở của anh, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một mảng cỏ xanh.


Bùi Tiến Dũng lướt nhanh ra khỏi ghế lái, cúi thấp người lao ra bờ cỏ. Với phản xạ nhanh nhẹn của một cựu lính nghĩa vụ, Dũng tóm chặt lấy cổ áo khoác của Trí, dùng lực kéo mạnh cơ thể anh trượt trên cỏ bùn, đưa anh lao thẳng vào băng ghế sau của chiếc xe taxi.


"Nằm im dưới bạt, thầy Trí!" Dũng thì thầm nhanh gọn, giọng đanh lại đầy quyết đoán.


Trí lăn mình xuống sàn xe, nép chặt cơ thể dưới tấm bạt rách hôi hám mùi dầu máy. Tay phải anh vẫn ôm chặt chiếc ba lô chứa ổ cứng WD-Red bảo mệnh trước ngực. Anh áp dụng thở thiền ngắt quãng để kiểm soát tiếng thở dốc dồn dập, giữ cho cơ thể hoàn toàn bất động.


Dũng nhanh chóng đóng sầm cửa sau, nhảy tót vào ghế lái và nổ máy xe tăng tốc.


Đúng lúc chiếc xe Toyota Vios vừa chuyển bánh, luồng ánh sáng cực mạnh từ đèn pha của toán tuần tra Thiết Huyết quét ngược trở lại bờ cỏ.


Tên lính tuần tra đi đầu đột ngột dừng bước, hạ thấp đèn pin quét sát mặt đất. Gã phát hiện ra một vệt bùn nước rò rỉ bất thường kéo dài từ mép kênh lên bờ cỏ, cùng những vệt máu tươi chưa kịp bị nước mưa bão xóa sạch trên những vạt cỏ dập nát.


"Mục tiêu đã lên bờ! Có vết máu tươi ở đây!" Tên lính hét lớn vào bộ đàm.


Ánh đèn pha công suất cao lập tức quét thẳng về phía đuôi chiếc xe Toyota Vios màu bạc đang tăng tốc phóng đi trên đường lộ ven kênh.


"Đứng lại!"


Tên lính Thiết Huyết gầm lên, dứt khoát rút khẩu súng bắn đạn cao su RG-88 từ thắt lưng, chĩa thẳng về phía kính chắn gió phía sau của chiếc xe taxi và nổ súng liên tiếp.


*ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG!*


Những phát đạn cao su cỡ chín milimet xé toạc màn mưa bão, bắn vỡ vụn góc kính chắn gió phía sau của chiếc xe Toyota Vios. Những mảnh kính cường lực vỡ vụn bay loang loáng trong khoang xe, găm sượt qua tấm bạt rách che chở cho Trí phía dưới.


Bùi Tiến Dũng nghiến răng, đạp mạnh chân ga sát sàn. Động cơ chiếc Vios được độ lại gầm rú điên cuồng, bánh xe quay tít trên mặt đường nhựa sũng nước bão trước khi bám đường dứt khoát, lao vút vào bóng tối của những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo Quận 5, tạm thời cắt đuôi luồng ánh sáng săn lùng của toán tuần tra Thiết Huyết bờ kênh.


Nằm dưới tấm bạt rách đầy mùi dầu máy rỉ sét, Đỗ Minh Trí cảm nhận được chiếc xe đang chao đảo mạnh mẽ dưới những pha bẻ lái điêu luyện của Dũng. Cơn đau từ bả vai rách cơ và mạn sườn dập nát dội lên liên tục, khiến anh rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê do sốt cao nhiễm trùng nước bẩn. Nhưng tay phải anh vẫn ôm chặt chiếc ba lô chứa ổ cứng WD-Red trước ngực như một khế ước danh dự không thể phá vỡ.


Anh đã thoát khỏi pháo đài giảng đường Đông Á thành công, nhưng cuộc truy quét nghẹt thở của Lê Hải Sơn và lệnh truy nã đỏ toàn thành phố giờ mới thực sự bắt đầu khép chặt vòng vây quanh anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!