Nhạc nềnRetroRPG_Battle2

Dòng nước đen tội lỗi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cú rơi tự do từ độ cao gần năm mét dưới nắp cống gang của hầm ngầm thư viện Đông Á kết thúc bằng một tiếng sấm động đục ngầu. Dòng nước thải lạnh buốt, đen kịt và nồng nặc mùi hôi thối của bùn rác tích tụ lâu năm lập tức nuốt chửng lấy toàn bộ thân thể Đỗ Minh Trí. Sự va chạm vật lý đột ngột với mặt nước lạnh buốt như hàng ngàn cây kim châm thẳng vào da thịt, giật mạnh một luồng xung điện đau đớn thấu xương chạy dọc từ bả vai trái lên tận đại não.


"Khục..."


Trí nghẹn họng dưới lớp mặt nạ phòng độc GP-5. Áp lực nước ép mạnh vào lồng ngực đang co thắt dữ dội của anh. Vết rách cơ trên gai bả vai trái—hậu quả từ cú nhảy thoát hiểm ở nhà xe tòa Hiệu bộ và lực kéo sinh tử cứu Quốc Anh trước đó—bị lực chấn động của cú rơi xé toạc ra thêm một lần nữa. Cơn đau nhói buốt, sắc lẹm như một lưỡi dao nung đỏ đang cắm sâu vào khớp xương, khiến toàn bộ cánh tay trái của anh hoàn toàn tê liệt, buông thõng vô lực bên sườn.


Bằng phản xạ sinh tồn của một cựu sĩ quan đặc nhiệm quân y, Trí không hoảng loạn. Anh dùng cánh tay phải còn lành lặn ôm chặt lấy chiếc ba lô dã chiến trước ngực. Bên trong chiếc ba lô đó, bọc trong túi chì chống nước bảo mật, là chiếc ổ cứng vật lý WD-Red 4TB chứa cơ sở dữ liệu điểm gốc của kỳ tuyển sinh và tập bảng điểm giấy năm 2025—những vật chứng tối thượng có thể đập tan toàn bộ đường dây chạy điểm triệu đô của Hiệu trưởng Nguyễn Văn Tuyên và tập đoàn tài phiệt Y dược Trường Sinh.


Trí đạp mạnh chân phải xuống đáy cống đầy bùn nhão, đẩy cơ thể trồi lên mặt nước. Lớp cao su xám của chiếc mặt nạ GP-5 bám chặt vào khuôn mặt đẫm mồ hôi và nước bẩn của anh. Đầu lọc than hoạt tính rít lên khò khè, cố gắng lọc sạch luồng không khí ngột ngạt dột đầy khí độc và hơi xăng thơm công nghiệp đang tràn xuống từ hầm ngầm thư viện sụp đổ phía trên.


Qua lớp kính tròn mờ đục của mặt nạ, Trí nhìn lên. Nắp cống gang phía trên đã bị những mảng bê tông và gạch nung cổ của thư viện đổ sập che lấp hoàn toàn, cắt đứt lối quay lại mặt đất. Những tia lửa đỏ rực và khói đen ngùn ngụt vẫn lọt qua các khe hở hẹp, phản chiếu xuống dòng nước đen dưới lòng đất những vệt sáng đỏ lòm như máu.


Cơn bão số năm ngoài trời đang trút những trận mưa xối xả xuống Sài Gòn. Nước mưa từ hệ thống cống lộ thiên trên mặt đất đổ dồn về đây, khiến mực nước trong hệ thống đường hầm kỹ thuật xây từ thời Pháp cổ này dâng lên với tốc độ chóng mặt. Chỉ trong vòng vài phút, dòng nước đen ngỏm đã ngập đến thắt lưng, rồi nhanh chóng dâng sát ngực Trí. Luồng nước chảy xiết cuồn cuộn, mang theo rác thải, mảnh gỗ mục và cả xác chuột cống trôi nổi, không ngừng xô đẩy, muốn cuốn trôi anh vào những ngách tối sâu thẳm của lòng đất.


Cơn đau từ vai trái ngày một dữ dội hơn khi vết thương hở tiếp xúc trực tiếp với dòng nước cống đầy vi khuẩn. Trí cảm thấy một luồng hơi nóng âm ỉ bắt đầu lan tỏa từ vết rách cơ—dấu hiệu đầu tiên của sự nhiễm trùng nhẹ do nước bẩn xâm nhập vào da thịt. Nếu không nhanh chóng thoát khỏi đây và sát trùng vết thương, anh sẽ bị sốc nhiễm trùng máu trước khi kịp đưa ổ cứng ra ánh sáng.


"Phải giữ bình tĩnh," Trí tự nhủ, giọng nói trầm khàn vang vọng bên trong khoang mặt nạ cao su.


Anh nhắm mắt lại, ép mình áp dụng phương pháp Thở thiền quân y theo nhịp bốn-bốn-bốn. Hít vào bốn giây bằng mũi, nín thở bốn giây trong lồng ngực, thở ra bốn giây thật chậm qua van xả của mặt nạ. Chu kỳ thở đều đặn được lặp lại liên tục năm lần. Dần dần, nhịp tim đang đập loạn xạ ở mức một trăm hai mươi nhịp của anh bắt đầu hạ xuống, ổn định ở mức bảy mươi lăm nhịp trên phút. Luồng Adrenaline tự nhiên đang tàn phá hệ thần kinh của anh bị khóa chặt, giúp anh khống chế được cơn đau thể xác tột cùng để giữ vững sự tỉnh táo chiến thuật.


Trí mở mắt, bắt đầu vận dụng quy tắc "Bản đồ tinh thần" 3D trong đầu. Trong suốt tám năm làm công tác quản lý đào tạo và cơ sở vật chất tại Đại học Đông Á, anh đã nghiên cứu rất kỹ sơ đồ kiến trúc cũ của trường. Hệ thống đường hầm gạch vòm này được xây dựng từ những năm mười chín ba mươi bởi người Pháp, ban đầu dùng để chạy các đường ống hơi nước nóng sưởi ấm toàn bộ khu giảng đường. Dựa vào hướng chảy của dòng nước bão đang đổ dồn dập về phía Nam, Trí suy luận ra lối thoát duy nhất dẫn ra cửa xả thải của kênh Nhiêu Lộc nằm ở cuối đường ống kỹ thuật này.


Anh bắt đầu di chuyển xuôi theo dòng chảy. Cánh tay trái liệt hoàn toàn được anh dùng vạt áo khoác gió thắt chặt lại sát hông để tránh va đập, trong khi tay phải bám vào những viên gạch nung rêu phong của vách hầm để giữ thăng bằng. Mỗi bước đi dưới lòng cống ngập bùn nhão đều nặng nề như đeo chì. Bóng tối dưới hầm ngầm dày đặc như mực, chỉ có vệt sáng đỏ mờ ảo từ hỏa hoạn phía trên hắt xuống một đoạn ngắn, phần còn lại là khoảng không câm lặng và lạnh lẽo.


Đi được khoảng năm mươi mét, Trí phát hiện một nắp cống kỹ thuật nằm ngay trên trần hầm gạch vòm. Ánh sáng vàng nhạt từ đèn đường lọt qua những khe hở của nắp gang hắt xuống những tia sáng mỏng như sợi chỉ.


Hy vọng nhen nhóm. Trí dùng tay phải bám vào những thanh sắt của chiếc thang kỹ thuật rỉ sét gắn chặt vào vách tường gạch mục nát. Anh dùng sức mạnh của đôi chân và lực kéo duy nhất từ tay phải để leo lên từng bậc thang. Khớp vai trái rên rỉ đau đớn theo mỗi nhịp rướn người của cơ thể. Khi đầu chạm sát vào nắp cống gang, Trí dùng bả vai phải tì mạnh, cố gắng đẩy nắp cống lên.


*Két... két...*


Nắp cống gang nặng nề chỉ nhích lên được vài centimet rồi khựng lại bởi một tiếng kim loại va chạm khô khốc.


*Cạch. Rầm.*


Trí nheo mắt qua lớp kính mặt nạ. Qua khe hở nhỏ, anh bàng hoàng nhận ra nắp cống đã bị xích chặt bằng một sợi xích sắt dày bọc chì và khóa bằng ổ khóa đồng cỡ lớn từ bên ngoài. Ban giám hiệu của Hiệu trưởng Tuyên và đội bảo an Thiết Huyết đã tính toán đến mọi đường rút lui của anh. Chúng đã khóa chết tất cả các nắp cống kỹ thuật trong khuôn viên trường dưới danh nghĩa diễn tập phòng cháy chữa cháy.


Cú đẩy thất bại khiến Trí mất đà, cơ thể rơi ngược trở lại dòng nước đen buốt giá. Nước cống bắn tung tóe, ngấm vào vết thương vai trái khiến anh phải nghiến chặt răng để không bật ra tiếng thét đau đớn.


"Khốn kiếp..." Trí lầm bầm.


Anh đứng vững lại dưới dòng nước giờ đã dâng cao đến ngực. Thời gian của anh không còn nhiều. Đầu lọc mặt nạ GP-5 chỉ có thể hoạt động trong điều kiện thiếu oxy tối đa ba mươi phút nữa trước khi bị bão hòa bởi khí độc độc hại.


Đột nhiên, từ phía ngã rẽ của đường ống gạch vòm phía trước, một vệt sáng trắng cực mạnh đột ngột quét qua vách tường tối, kéo theo những tiếng vang dội đục ngầu.


*Rầm rập... rầm rập...*


Tiếng giày bốt bọc thép nện xuống nước cống chảy xiết vang lên đều đặn, kèm theo tiếng xì xào của máy bộ đàm UHF dải tần rộng.


"Phân khu một nghe rõ, chúng tôi đã tiến vào đường ống kỹ thuật phía Đông. Chưa phát hiện dấu vết của Đỗ Minh Trí. Yêu cầu bật camera tầm nhiệt của các chốt chặn cửa xả."


Trí lập tức nhận diện được giọng nói vang vọng qua vách hầm gạch. Đó là giọng nói trầm, thô bạo của Phạm Văn Răng—tên lính tuần tra hộ pháp của Thiết Huyết, kẻ có sức khỏe vượt trội và tàn nhẫn khét tiếng dưới quyền Vũ Đình Cương.


Lực lượng Thiết Huyết đã đột nhập vào hệ thống cống ngầm. Chúng sở hữu các thiết bị chiếu sáng công suất lớn và thể lực sung mãn, trong khi Trí đang bị thương nặng, kiệt sức và chỉ có một mình trong bóng tối.


Ánh đèn pin siêu sáng của toán lính bắt đầu quét loang loáng dọc theo những vòm gạch cổ, chỉ còn cách vị trí của Trí chưa đầy ba mươi mét. Tiếng nước xao động mạnh chứng tỏ chúng đang di chuyển với tốc độ rất nhanh.


Trí không thể rút lui ngược dòng nước chảy xiết, bả vai trái rách cơ hoàn toàn triệt tiêu khả năng bơi lội cơ động của anh. Anh cũng không thể cận chiến trực diện với bốn tên lính trang bị dùi cui điện và giáp bạo hộ trong không gian ngập nước sâu này.


Anh cần một phương án ẩn nấp tức thì.


Trí quan sát nhanh xung quanh bằng ánh sáng phản chiếu yếu ớt. Phía bên phải vách hầm gạch vòm có một khoảng hụt sâu khoảng ba mươi centimet—nơi những viên gạch nung cổ đã bị dòng nước ăn mòn và sụp đổ từ nhiều thập kỷ trước, tạo thành một hốc tối tự nhiên bám đầy bùn đen và rêu mục.


Trí nhanh chóng áp sát cơ thể vào khoảng hụt tường gạch cổ. Để triệt tiêu hoàn toàn khả năng bị phát hiện bởi ánh đèn pin công suất lớn, anh cúi người dùng bàn tay phải xúc một nắm bùn đen dẻo quánh, hôi thối dưới đáy cống, bôi đều lên khắp mũ vải, lớp cao su xám của mặt nạ GP-5 và cả tròng kính cận nứt góc dán băng keo của mình. Lớp bùn đen lạnh buốt dính chặt vào cơ thể anh, biến anh thành một khối đen xám xịt hòa lẫn hoàn toàn vào vách tường gạch mục nát.


Anh nín thở, ép chặt tấm lưng vào hốc tường tối, tay phải giữ chặt chiếc ba lô trước ngực để giảm thiểu diện tích nhô ra.


*Vút... vút...*


Luồng ánh sáng trắng cực mạnh từ chiếc đèn pin Maglite của Phạm Văn Răng quét thẳng qua ngã rẽ, rọi sáng rực cả một đoạn đường ống gạch vòm ngay sát vị trí của Trí. Ánh sáng mạnh đến mức xuyên qua cả lớp bùn mỏng trên kính cận của Trí, khiến đồng tử anh co rút lại.


Tiếng bước chân dừng lại ngay ngã ba cống, chỉ cách hốc ẩn nấp của Trí chưa đầy năm mét.


"Đội trưởng Răng, có vết bùn mới bị xáo trộn dưới đáy cống ở ngã rẽ này," một tên lính Thiết Huyết lên tiếng, giọng vang vọng qua vách hầm ẩm ướt.


Trí nghe rõ tiếng lách cách của khóa an toàn dùi cui điện đang được kích hoạt. Tia lửa điện xanh lè rít lên chói tai trong không gian ngột ngạt.


"Nó không thể chạy xa với cánh tay hỏng," giọng Phạm Văn Răng vang lên trầm đục, đầy sát khí. "Chia quân ra. Hai người lùng sục ngách cống phía Đông dẫn ra Giảng đường B. Tôi và tên còn lại sẽ đi thẳng về hướng cửa xả kênh Nhiêu Lộc. Gặp mục tiêu là nổ súng áp chế ngay lập tức, không cần bắt sống."


"Rõ!"


Tiếng nước xao động mạnh khi toán lính chia làm hai ngả. Ánh đèn pin của chúng quét liên tục dọc theo các kẽ gạch của vách hầm, tạo ra những bóng đen dài ngoằn ngoèo nhảy múa trên trần cống vòm.


Trí nằm im bất động trong hốc tường tối, lồng ngực ép chặt để giảm thiểu tiếng thở khò khè qua van xả mặt nạ GP-5. Vết rách vai trái của anh đau nhức nhối vô lực, máu tươi rỉ ra hòa cùng nước cống bẩn nhuộm đỏ một mảng áo khoác gió dưới lớp bùn đen. Cơn sốt nhẹ bắt đầu xuất hiện, khiến đầu óc anh có lúc chao đảo.


Nhưng anh biết, chỉ cần một cử động nhỏ, một tiếng thở mạnh, hay một vệt phản quang từ tròng kính cận bị phát hiện, cuộc chiến bảo vệ bảng điểm của Quốc Anh và khế ước danh dự nhà giáo của anh sẽ kết thúc vĩnh viễn tại dòng nước đen tội lỗi này.


Ánh đèn pin của Phạm Văn Răng quét sát qua mép hốc tường nơi Trí đang ẩn nấp, dừng lại ở đó trong ba giây dài đằng đẵng như một thế kỷ.


Trí nín thở hoàn toàn, bàn tay phải siết chặt chiếc ba lô dã chiến sát ngực, sẵn sàng cho một tình huống cận chiến sinh tử bằng tay không nếu bị phát hiện.


Con thú săn mồi Thiết Huyết đang ở ngay trước mặt anh, và tiếng bước chân rầm rập của gã bắt đầu hướng thẳng về phía ngách ẩn nấp của Trí.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!