Nợ máu dưới hầm sâu
Thanh tiến trình sao chép trên màn hình laptop dã chiến nhấp nháy con số 100% kèm theo dòng chữ thông báo ngắn gọn: "Sao lưu hoàn tất. Cơ sở dữ liệu SQL đã được bảo mật."
Đỗ Minh Trí thở hắt ra một hơi dài, lồng ngực co thắt lại vì làn khí Formol hăng nồng trộn lẫn với mùi xăng thơm công nghiệp đang rò rỉ ngày một đậm đặc từ phía trên trần hầm ngầm. Anh nhanh chóng dùng tay phải rút nóng chiếc ổ cứng vật lý WD-Red 4TB ra khỏi khay lưu trữ RAID của máy chủ. Thiết bị kim loại vuông vức, nặng trịch và ấm nóng nhiệt lượng hoạt động nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Trí cẩn thận bọc chiếc ổ cứng vào túi chống nước chuyên dụng bọc chì, kéo khóa kín rồi nhét sâu vào ngực áo khoác gió sờn cũ, ngay sát lồng ngực đang đập dồn dập.
Cơn đau từ bả vai trái lại trỗi dậy như một nhát dao nung đỏ cắm sâu vào khớp xương. Vết rách cơ trên gai từ cú nhảy thoát hiểm ở nhà xe tòa Hiệu bộ đang co rút kịch liệt dưới tác động của nhiệt độ lạnh mười sáu độ C trong phòng máy chủ. Cánh tay trái của anh buông thõng hoàn toàn vô lực, các đầu ngón tay tê dại không còn chút cảm giác. Trí phải dùng tay phải giữ chặt bả vai trái, ép sát cánh tay hỏng vào mạn sườn để cố định khớp, rồi áp dụng phương pháp Thở thiền quân y theo nhịp bốn-bốn-bốn. Hít vào bốn giây, nín thở bốn giây, thở ra bốn giây. Anh ép nhịp tim từ một trăm mười nhịp xuống còn bảy mươi nhịp trên phút, khóa chặt luồng Adrenaline đang chực bùng nổ làm run rẩy cơ thể.
Trong bóng tối dày đặc của căn hầm ngầm thư viện Đông Á, Trí đưa tay phải sờ vào túi quần, cảm nhận vết xước sâu trên vỏ thép của chiếc bật lửa Zippo quân y—kỷ vật của người vợ quá cố Lê Thị Tuyết. Vết xước gồ ghề dưới đầu ngón tay như một mỏ neo tinh thần kéo anh ra khỏi cơn khủng hoảng tâm lý PTSD đang chực chờ bùng phát khi nghe tiếng sấm bão gầm rú dột mưa ngoài mái vòm kính phía trên. Anh tự nhủ bản thân không được phép gục ngã tại đây. Lời hứa bảo vệ tương lai của những học trò nghèo hiếu học như Trần Quốc Anh và món nợ ân nghĩa với thủ thư già Mai Văn Thắng là những sợi dây vô hình giữ chặt lấy ý chí sinh tồn của anh.
Tuyên đã đe dọa anh bằng việc nhắc đến thời tiết lạnh giá ở Lâm Đồng—nơi con gái nhỏ Đỗ Minh Thư đang nương tựa vào bố vợ Bình để điều trị căn bệnh hen suyễn bẩm sinh. Lũ khốn Thiết Huyết đã bắt đầu vươn vòi bạch tuộc đến gia đình anh. Trí siết chặt nắm tay phải, ánh mắt sau tròng kính cận nứt góc dán băng keo bừng lên một luồng sát khí lạnh lẽo.
Anh phải rút lui ngay lập tức.
Trí lách người ra khỏi phòng máy chủ ngoại tuyến, khép hờ cánh cửa thép dày bọc chì để ngăn bớt mùi xăng thơm đang lan nhanh. Anh di chuyển chậm rãi dọc theo hành lang gạch vòm tối tăm của hầm ngầm thư viện cổ, đi bằng má ngoài bàn chân theo kỹ thuật di chuyển im lặng dã chiến để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động trên nền gạch ẩm ướt. Không khí dưới hầm lúc này đã bắt đầu nóng lên một cách bất thường. Những luồng khí nóng mang theo tàn tro đen li ti bắt đầu tràn xuống từ các khe hở thông gió của trần hầm. Thư viện phía trên đã bị phóng hỏa.
Trí tiến sâu vào khu vực phòng đọc sách cũ dưới hầm—nơi ông Thắng thường ngồi trực ca đêm. Không gian im ắng một cách đáng sợ, chỉ có tiếng tích tắc đều đặn, khô khốc của chiếc đồng hồ quả lắc cổ bằng gỗ sồi treo trên vách gạch nung mục nát. Tiếng tích tắc ấy từ lâu đã là âm thanh quen thuộc của thư viện cổ, nhưng đêm nay, nó vang lên như tiếng gõ cửa của tử thần.
"Chú Thắng?" Trí gọi khẽ, giọng khàn đặc do ngạt khí Formol và khói axit.
Không có tiếng trả lời.
Trí bật chiếc đèn pin siêu sáng vỏ thép Fenix bằng tay phải, che bớt luồng sáng bằng lòng bàn tay để chỉ tạo ra một vệt sáng mỏng quét sát mặt sàn gạch. Vệt sáng lướt qua những kệ sách gỗ sồi cũ kỹ, rồi dừng lại ở góc phòng đọc sách.
Một bóng người đang ngồi bất động trên chiếc ghế bành gỗ sồi cổ điển hướng mặt về phía chiếc đồng hồ quả lắc.
Đó là thủ thư già Mai Văn Thắng.
Trí lao nhanh tới, quỳ sụp xuống bên cạnh chiếc ghế bành. Anh đưa ngón tay phải đặt vào động mạch cảnh bên cổ ông Thắng.
Lạnh buốt. Không có dao động mạch đập. Cơ thể ông đã bắt đầu cứng đờ do co rút cơ học sau khi chết.
Thủ thư già Mai Văn Thắng đã tử vong.
Lồng ngực Trí nghẹn lại, một cơn sóng phẫn nộ và đau đớn tột cùng tràn qua tâm trí anh. Người thầy già hiền lành, người cựu binh thông tin đã sống lặng lẽ suốt ba mươi năm qua để bảo vệ những trang sử cũ của ngôi trường này, người vừa mới vài giờ trước còn tự tay trao cho anh bản đồ hầm ngầm và chùm chìa khóa cổ để cứu học trò nghèo, giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn.
Trí nén đau thương, nghiêng đầu ông Thắng dưới ánh sáng hẹp của đèn pin để kiểm tra dấu vết thương tổn thực thể. Bằng kiến thức pháp y và kinh nghiệm quân y thực chiến, anh lập tức phát hiện ra một vết kim tiêm cực nhỏ sau gáy ông Thắng, nằm khuất dưới nếp gấp da cổ đã nhăn nheo. Xung quanh vết đâm có vệt xuất huyết li ti màu đỏ tía.
Đây không phải là một vụ tử vong tự nhiên do đột quỵ hay tai nạn hỏa hoạn. Ông Thắng đã bị mưu sát một cách tinh vi. Kẻ ra tay chắc chắn là sát thủ chuyên nghiệp Lê Công Khanh của Thiết Huyết. Khanh đã dùng kỹ thuật siết cổ khống chế nhanh, sau đó tiêm một liều Kali Clorua nồng độ cao thẳng vào động mạch sau gáy để gây ngưng tim đột ngột, dàn dựng hiện trường giả thành một vụ đột quỵ tự nhiên trước khi phóng hỏa tiêu hủy toàn bộ thư viện.
"Lê Công Khanh..." Trí nghiến chặt răng, khớp xương tay phải kêu lên răng rắc. Nỗi đau mất đi người đồng đội già, người dẫn đường chính trực đã biến thành ngọn lửa thù hận âm ỉ cháy trong lòng cựu đặc nhiệm quân y. Anh thề sẽ bắt kẻ thủ ác phải đền mạng bằng chính công lý thực thể.
Nhìn chiếc đồng hồ quả lắc cổ vẫn đang gõ nhịp tích tắc đều đặn bên cạnh xác ông Thắng, Trí chợt nhớ lại ánh mắt sâu kín và lời dặn dò cuối cùng của ông về chiếc đồng hồ quả lắc cổ. Anh đứng dậy, dùng tay phải xoay mạnh hai chiếc kim đồng hồ bằng đồng thau về đúng mốc thời gian mười chín giờ ba mươi phút (19:30)—năm thành lập trường Đông Á.
*Cạch. Khục.*
Một tiếng động cơ học nhỏ vang lên từ phía sau hộp gỗ sồi của đồng hồ. Tấm vách lưng bằng gỗ trượt xuống, lộ ra một ngăn bí mật nhỏ bám đầy bụi tro. Bên trong ngăn bí mật là một chiếc hộp sắt quân dụng chống nước. Trí mở hộp sắt, bên trong chứa bộ giải mã dữ liệu cầm tay chuyên dụng và bảng điểm gốc in giấy năm 2025 có chữ ký tươi của các giám thị phòng thi.
Đây chính là bản sao lưu vật lý dự phòng tối mật mà ông Thắng đã âm thầm lưu giữ suốt nhiều năm qua để phòng hờ trường hợp máy chủ ngoại tuyến bị phá hủy hoàn toàn. Trí nhanh chóng nhét bộ giải mã và tập tài liệu giấy gốc vào ngăn chống nước của ba lô dã chiến.
Đột nhiên, một tiếng rít kéo dài vang lên từ góc hông phòng đọc sách.
*Xì... xì... xì...*
Trí quay ngoắt đầu lại. Ánh đèn pin quét qua vách tường gạch cổ phía sau kệ sách cổ số mười hai. Tại đó, một bình gas mini khè lửa đang hoạt động hết công suất, ngọn lửa xanh lè phun thẳng vào vách tường đã được tẩm đẫm xăng thơm công nghiệp từ trước. Đây là bẫy phóng hỏa hẹn giờ mà Lê Công Khanh đã thiết lập trước khi rút lui khỏi hầm ngầm.
*Bùm!*
Bình gas mini kích nổ dưới tác động của nhiệt độ cao. Sức ép của vụ nổ hất văng Trí lùi lại phía sau ba mét, lưng đập mạnh vào kệ sách gỗ sồi dày dặn. Hàng trăm cuốn sách y khoa cổ đổ ập xuống người anh. Cơn đau từ bả vai trái rách cơ như muốn nổ tung, khiến Trí suýt ngất đi vì sốc chấn thương.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội, bén nhanh vào các kệ sách gỗ sồi cổ và những thùng chứa cồn công nghiệp dùng để bảo quản tiêu bản giấy nằm sát vách hầm. Trong vòng chưa đầy mười giây, một bức tường lửa khổng lồ màu đỏ rực đã dựng lên, chặn đứng hoàn toàn lối thoát hiểm duy nhất dẫn ngược lên hầm lò sưởi cũ của thư viện.
Khói đen ngột ngạt, dày đặc và nồng nặc mùi nhựa cháy từ các đường ống kỹ thuật phía trên bắt đầu tràn xuống hầm ngầm với tốc độ chóng mặt. Oxy trong phòng cạn kiệt nhanh chóng. Trí cảm thấy lồng ngực mình thắt chặt lại, cổ họng bỏng rát và mắt không thể mở ra do tác động của khói độc.
Anh nhanh chóng thọc tay phải vào ba lô dã chiến, rút ra chiếc mặt nạ phòng độc quân dụng GP-5 bằng cao su xám của Liên Xô cũ do Lâm Mù tặng. Trí dùng tay phải kéo mạnh lớp cao su, khéo léo đội kín đầu và siết chặt các dây đai ôm sát khuôn mặt sũng mồ hôi. Đầu lọc than hoạt tính của mặt nạ rít lên khò khè khi anh hít vào luồng khí đầu tiên được lọc sạch bụi thạch cao và hơi xăng độc hại.
Tầm nhìn qua lớp kính tròn của mặt nạ GP-5 bị hạn chế xuống còn sáu mươi phần trăm, lại bị hơi nước bão ngưng tụ làm nhòe mờ. Qua lớp kính mờ ảo, Trí nhìn thấy trần hầm ngầm bằng gạch nung xây từ thời Pháp thuộc bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt lớn chạy dọc theo các vòm cuốn chịu lực. Tiếng gạch nung nứt vỡ dưới tác động của nhiệt độ cao nghe răng rắc ghê người. Thư viện ba tầng phía trên đang sụp đổ dần xuống, đè nặng lên cấu trúc chịu lực yếu ớt của hầm ngầm.
Lửa cháy và khói độc ngạt thở hoàn toàn dồn Trí vào ranh giới của cái chết.
Trí biết mình chỉ còn tối đa ba phút trước khi toàn bộ trần hầm ngầm đổ sập chôn vùi anh cùng chiếc ổ cứng vật lý. Anh không thể rút lui theo lối lò sưởi cũ được nữa. Lối thoát duy nhất lúc này nằm dưới chân anh: nắp cống thoát nước thải ngầm dẫn ra kênh Nhiêu Lộc.
Trí dùng tay phải nhấc chiếc bình chữa cháy khí CO2 hóa lỏng áp suất cao treo trên cột gạch gần đó. Anh rút chốt an toàn, hướng vòi phun trực tiếp vào bức tường lửa đang cháy ngùn ngụt sát sàn hầm.
*Xoẹt... xì...*
Luồng khí CO2 lạnh buốt phun ra với áp lực kinh hoàng, dập tắt cục bộ một khoảng ngọn lửa đang bao vây nắp cống bằng gang dưới sàn. Sương lạnh CO2 bốc lên mù mịt, kết hợp với khói đen tạo thành một màn sương dày đặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn.
Trí quỳ sụp xuống sàn gạch nóng bỏng bằng gối phải. Anh dùng chiếc xà beng nhỏ bằng thép chịu lực lấy từ hộp dụng cụ lò sưởi, lách đầu nhọn vào khe hở của nắp cống gang đã bị rỉ sét đóng chặt qua nhiều thập kỷ.
Anh dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên cánh tay phải, tì mạnh xà beng xuống để mượn lực đòn bẩy nạy nắp cống.
*Két... kít...*
Tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau vang lên khô khốc. Nắp cống gang nặng nề nhích lên được hai centimet. Đúng lúc đó, một mảng trần bê tông lớn từ thư viện phía trên đổ sập xuống, đè nát chiếc bàn đọc sách bằng gỗ sồi sát bên cạnh Trí. Mảnh vụn gạch đá văng tung tóe găm vào lưng áo khoác gió của anh.
Trí nghiến răng chịu đựng, gầm lên một tiếng dứt khoát rồi dùng hết sức tàn của tay phải đẩy mạnh xà beng thêm một lần nữa.
*Rầm.*
Nắp cống gang bị lật ngược ra sau, lộ ra một khoảng tối sâu hoắm bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của nước thải rò rỉ và bùn đất. Đó là hệ thống đường ống thoát nước thải ngầm phi 800 dẫn thẳng ra kênh Nhiêu Lộc.
Trí nhìn lại xác ông Thắng đang nằm yên bình trên chiếc ghế bành giữa biển lửa. Anh cố gắng dùng tay phải nắm lấy vạt áo của ông để kéo theo, nhưng lối cống thoát nước thải quá hẹp, chỉ rộng đúng tám mươi centimet, và bão táp lửa phía trên đang đổ sụp xuống với tốc độ chóng mặt. Cánh tay trái liệt hoàn toàn của anh không cho phép anh thực hiện các thao tác bốc vác nặng nề dưới áp lực thời gian đếm ngược.
Trí nhắm mắt lại trong một giây, cúi đầu trước người thầy già vĩ đại.
"Chú Thắng, con xin lỗi. Con phải bảo vệ tương lai của thằng Quốc Anh," Trí thì thầm qua lớp mặt nạ phòng độc.
Anh dứt khoát buông tay, khóa chặt ba lô dã chiến chứa ổ cứng WD-Red và bảng điểm giấy gốc sát vào lồng ngực.
Đúng khoảnh khắc đó, một tiếng nổ kinh hoàng từ bình gas phụ đặt sát chân cột chịu lực trung tâm hầm ngầm kích nổ. Sức ép của vụ nổ thứ hai cực mạnh làm sập hoàn toàn bức tường gạch cổ chịu lực phía sau, chặn đứng lối lên lò sưởi duy nhất và chôn vùi chiếc đồng hồ quả lắc cổ trong đống đổ nát của gạch đá và lửa đỏ.
Bức tường sụp đổ tạo ra một cơn địa chấn nhỏ, đẩy Trí rơi tự do xuống hệ thống đường ống nước thải tối đen phía dưới nắp cống gang vừa mở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!