Bảng điểm câm lặng
Đêm Sài Gòn cuối tháng Tám đổ một cơn mưa giông rát mặt. Tiếng nước mưa xối xả nện lên những mái ngói máng xối bằng đồng rỉ sét của tòa nhà Hiệu bộ Đại học Y Dược Đông Á, một công trình kiến trúc Pháp cổ được xây dựng từ thập niên 1930. Gió rít qua các khe cửa gỗ lá sách, tạo nên những tiếng hú dài u uất dọc theo các hành lang sâu thẳm, ngập tràn bóng tối.
Tại Văn phòng Trưởng phòng Đào tạo ở tầng hai, ánh sáng duy nhất phát ra từ chiếc màn hình máy tính Dell 24 inch cũ kỹ. Đỗ Minh Trí ngồi bất động, dáng người hơi gù xuống dưới lớp áo sơ mi trắng sờn cổ. Đôi kính cận gọng đen dày cộm phản chiếu những dòng lệnh SQL màu xanh lá cây chạy dài vô tận. Trên bàn làm việc, chiếc quạt máy nhỏ quay tít, phả ra mùi bụi giấy mốc đặc trưng của những tập hồ sơ lưu trữ lâu năm.
Trí năm nay ba mươi tám tuổi. Trong mắt đồng nghiệp tại ngôi trường y khoa danh tiếng này, anh là một gã công chức bàn giấy lầm lì, cứng nhắc đến mức lập dị. Họ chỉ thấy một Trưởng phòng Đào tạo mẫn cán, luôn đi sớm về muộn, mặc những bộ quần áo tây sẫm màu lỗi thời và chẳng bao giờ xuất hiện trong các buổi tiệc tùng ngoại giao. Không ai biết, đằng sau cặp kính cận dày và dáng đi có phần chậm chạp ấy là phản xạ của một cựu sĩ quan đặc nhiệm quân y từng có tám năm lăn lộn chiến trường biên giới.
Ngón tay trỏ của Trí gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu đều đặn, chậm rãi. Đó là thói quen vô thức của anh mỗi khi não bộ bước vào trạng thái phân tích chiến thuật cường độ cao.
Trên màn hình, Trí đang thực hiện một lệnh truy vấn đối chiếu giữa cơ sở dữ liệu thô ngoại tuyến của máy chủ sao lưu cục bộ và hệ thống cổng thông tin tuyển sinh trực tuyến vừa được đồng bộ hóa chiều nay. Kết quả hiển thị khiến đồng tử của anh co rút lại.
Thí sinh Trần Quốc Anh, số báo danh 250014, quê quán Hà Giang. Điểm thi thực tế: Toán 10, Hóa 9.5, Sinh 9.5. Tổng điểm: 29.0. Trạng thái trên máy chủ cục bộ: Thủ khoa ngành Y đa khoa.
Nhưng trên hệ thống cổng thông tin trực tuyến đã công bố, điểm số của Trần Quốc Anh chỉ còn: Toán 6, Hóa 6.5, Sinh 6.5. Tổng điểm: 19.0. Trạng thái: Trượt nguyện vọng một.
Kế bên đó, thí sinh Vũ Minh Đức, số báo danh 250102. Điểm thi thực tế: Toán 6, Hóa 7, Sinh 6. Tổng điểm: 19.0. Nhưng trên hệ thống trực tuyến, điểm số của Đức đã nhảy vọt lên: Toán 10, Hóa 9.75, Sinh 9.75. Tổng điểm: 29.5. Trạng thái: Thủ khoa tuyển thẳng.
Trí kéo nhẹ ngăn kéo bàn làm việc, nhìn vào chiếc hộp sắt nhỏ chứa Quỹ phúc lợi y tế Đông Á. Đó là số tiền mặt trị giá 50 triệu đồng tiền mặt mệnh giá 500.000đ mà anh được giao quản lý khẩn cấp cho các trường hợp sinh viên nghèo gặp tai nạn y khoa. Trí không chạm vào tiền, nhưng bàn tay anh lướt qua chiếc chìa khóa sơ cua của két sắt phòng Đào tạo. Bản năng đặc nhiệm cũ cảnh báo anh rằng một cơn bão không chỉ ở ngoài trời đang ập đến. Anh lén bỏ chiếc chìa khóa vào túi quần tây.
"Mười điểm..." Trí lầm bầm, giọng khàn đặc. "Họ dám hạ mười điểm của một thiên tài để nhường chỗ cho một kẻ dốt nát."
Trí nhớ rất rõ cái tên Trần Quốc Anh. Cậu học trò nghèo vùng cao ấy từng đoạt giải Nhất học sinh giỏi quốc gia môn Sinh học, một đứa trẻ có đôi mắt sáng bừng nghị lực mà Trí đã trực tiếp gặp trong chuyến công tác tuyển sinh. Việc sửa điểm này không chỉ là gian lận, nó là một tội ác cướp đoạt tương lai của một con người.
Anh gõ lệnh truy cập vào nhật ký hệ thống (log file) để tìm dấu vết thay đổi. Địa chỉ IP thực hiện lệnh ghi đè dữ liệu lúc 14:22 chiều nay hiện lên rõ ràng: `192.168.1.10`.
Đó là địa chỉ IP tĩnh của máy tính đặt tại phòng làm việc cá nhân của Hiệu trưởng Nguyễn Văn Tuyên.
"Két..."
Tiếng bản lề cửa gỗ Văn phòng Đào tạo rít lên một âm thanh khô khốc giữa tiếng mưa bão. Trí không quay đầu lại, nhưng cơ vai anh lập tức căng lên, tư thế ngồi chuyển từ thả lỏng sang sẵn sàng phát lực chỉ trong một phần mười giây.
"Anh Trí, muộn thế này rồi mà vẫn chưa về sao?"
Trần Minh Hải, Phó phòng Đào tạo, bước vào. Hải ba mươi tám tuổi, bằng tuổi Trí nhưng ăn mặc cực kỳ chải chuốt với bộ comple xám may đo vừa vặn, mái tóc vuốt keo bóng loáng và chiếc kính gọng vàng thời thượng. Gã mang theo mùi nước hoa Hugo Boss nồng nặc lấn át cả mùi giấy mốc của căn phòng.
Trí chậm rãi nhấn tổ hợp phím̀Alt + Tab̀ để ẩn màn hình cơ sở dữ liệu, thay vào đó là một bảng Excel báo cáo văn phòng thông thường. Anh xoay ghế lại, đưa tay đẩy gọng kính cận lên mũi, trưng ra vẻ mặt mệt mỏi, cam chịu của một công chức sắp đến tuổi trung niên.
"À, anh Hải. Tôi đang rà soát lại danh sách văn phòng phẩm chuẩn bị cho lễ khai giảng sắp tới. Còn anh?"
Hải không trả lời ngay. Đôi mắt gã lướt qua màn hình máy tính của Trí, rồi dừng lại trên chiếc bật lửa Zippo quân y khắc chìm hình chữ thập đỏ đặt cạnh bàn phím. Hải cười nhạt, bước tới gần bàn làm việc, chống hai tay xuống mặt gỗ:
"Tôi vừa đi tiếp khách với Hiệu trưởng về. Đi ngang qua thấy phòng anh còn sáng đèn nên vào thăm. Anh Trí này, có những chuyện... mình cứ làm tròn bổn phận bàn giấy của mình thôi. Rà soát sâu quá, đôi khi lại mỏi mắt, ảnh hưởng đến sức khỏe."
Câu nói của Hải đầy ẩn ý. Trí nhận ra ánh mắt của Hải chứa đựng sự dò xét cực kỳ sắc lạnh. Hải chính là kẻ cơ hội luôn đố kỵ với Trí, kẻ sẵn sàng làm bất cứ việc bẩn thỉu nào để leo lên chiếc ghế Trưởng phòng của anh.
"Cảm ơn anh Hải đã nhắc nhở. Tôi làm nốt phần việc này rồi về ngay," Trí điềm tĩnh đáp, giọng không chút gợn sóng.
Hải đứng thẳng người, phủi nhẹ vạt áo vest:
"Vậy thì tốt. À phải rồi, Hiệu trưởng Tuyên đang đợi anh trên phòng làm việc. Thầy nói có việc khẩn cần trao đổi về danh sách thủ khoa chính thức. Anh lên ngay đi, đừng để thầy đợi lâu."
Trí nhìn Hải gật đầu, rồi đứng dậy. Anh tắt màn hình máy tính, cầm theo chiếc bật lửa Zippo bỏ vào túi quần. Khi bước ra khỏi phòng, anh cảm nhận được ánh mắt của Hải vẫn bám chặt sau lưng mình như một con rắn độc đang rình mồi.
Hành lang tòa nhà Hiệu bộ tối tăm và lạnh lẽo. Những bóng đèn huỳnh quang treo trên trần cao chập chờn phát ra tiếng vo vo nhức óc. Trí bước đi chậm rãi, tiếng đế giày tây nện lên nền gạch bông cổ điển vang vọng khắp không gian câm lặng. Mỗi bước đi, anh lại âm thầm phân tích sơ đồ kiến trúc của tòa nhà: khoảng cách từ hành lang này đến lối thoát hiểm phía sau là ba mươi mét, góc khuất của camera an ninh nằm ở chân cầu thang gỗ, và nếu có biến cố xảy ra, mái hiên nhà xe phía dưới cửa sổ tầng hai là điểm tiếp đất an toàn duy nhất.
Bản năng của một chiến binh bóng đêm đang dần thức tỉnh bên dưới lớp vỏ bọc "Công chức bàn giấy ngụy trang".
Trí dừng trước cánh cửa gỗ bọc da sang trọng của phòng Hiệu trưởng. Anh gõ cửa ba tiếng đều đặn. Inside, giọng nói trầm ấm, đầy uy nghiêm của Nguyễn Văn Tuyên vang lên:
"Vào đi."
Trí đẩy cửa bước vào. Căn phòng rộng lớn ngập tràn mùi trà oolong thượng hạng và gỗ trầm hương đắt tiền. Nguyễn Văn Tuyên, năm mươi tám tuổi, ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn. Ông ta mặc một bộ comple đen sang trọng, mái tóc bạc phơ được chải chuốt gọn gàng, gương mặt phúc hậu với đôi mắt sáng sau cặp kính lão gọng vàng. Trông ông ta hoàn toàn giống một giáo sư y khoa đáng kính, một người thầy cả đời cống hiến cho học thuật.
Nhưng Trí biết, đằng sau vẻ ngoài thánh thiện ấy là một con cáo già thâm hiểm, kẻ đứng đầu đường dây chạy điểm triệu đô liên kết với tập đoàn dược phẩm Trường Sinh.
"Ngồi đi, anh Trí," Tuyên mỉm cười, tay chỉ vào chiếc ghế da đối diện. "Uống chút trà nóng cho ấm người. Thời tiết Sài Gòn dạo này bão bùng quá."
Trí ngồi xuống, không chạm vào chén trà nóng mà Tuyên vừa rót. Anh thẳng lưng, nhìn thẳng vào mắt vị Hiệu trưởng:
"Thưa Hiệu trưởng, anh Hải nói thầy có việc khẩn cần gặp tôi."
Tuyên không vội trả lời. Ông ta chậm rãi nhấp một ngụm trà, rồi kéo ngăn kéo bàn làm việc, lấy ra một tập hồ sơ dày và một phong bì màu nâu lớn, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ gụ. Chiếc phong bì dày cộm, mép giấy hơi phồng lên, để lộ những tệp tiền polymer mệnh giá lớn bên trong.
"Đây là danh sách trúng tuyển chính thức của kỳ tuyển sinh năm nay đã có chữ ký duyệt của Hội đồng trường," Tuyên nói, giọng đều đều như đang trao đổi một văn bản hành chính thông thường. "Tôi cần anh ký xác nhận cuối cùng với tư cách Trưởng phòng Đào tạo để chúng ta kịp gửi báo cáo lên Bộ vào sáng mai."
Trí nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn chiếc phong bì nâu. Anh không hề dao động. Đôi mắt anh lạnh lùng quét qua gương mặt của Tuyên:
"Thưa Hiệu trưởng, tôi vừa đối chiếu dữ liệu thô trên máy chủ cục bộ ngoại tuyến. Điểm số của thí sinh Trần Quốc Anh đã bị hạ từ 29 xuống 19 điểm. Ngược lại, thí sinh Vũ Minh Đức được nâng từ 19 lên 29.5 điểm để lấy suất thủ khoa tuyển thẳng. Sự sai lệch này... không thể giải thích bằng lỗi kỹ thuật."
Nụ cười trên môi Tuyên nhạt dần. Ông ta đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ chạm vào mặt gỗ phát ra một âm thanh sắc gọn:
"Anh Trí, anh làm việc ở phòng Đào tạo đã tám năm rồi. Anh phải hiểu, một trường đại học muốn phát triển thì cần nguồn lực tài chính. Tập đoàn Y dược Trường Sinh vừa ký hợp đồng tài trợ 50 tỷ đồng để xây dựng tòa nhà thư viện công nghệ cao mới cho trường chúng ta. Vũ Minh Đức là con trai duy nhất của Chủ tịch Vũ Minh Đạt. Sự hiện diện của cậu bé đó tại trường này chính là bảo chứng cho tương lai của hàng ngàn sinh viên khác."
"Bằng cách cướp đoạt tương lai của một đứa trẻ nghèo hiếu học sao?" Giọng Trí trầm xuống, nhưng chứa đựng một áp lực vô hình. "Trần Quốc Anh đạt điểm tuyệt đối môn Sinh học. Cậu ấy xứng đáng là thủ khoa thực tế của ngôi trường này. Nếu chúng ta ký duyệt bảng điểm giả này, chúng ta đang phản bội lại lời thề y đức và danh dự của người thầy."
Tuyên khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế. Ánh mắt ông ta không còn vẻ phúc hậu nữa, thay vào đó là sự lạnh lùng tột cùng của một kẻ nắm giữ quyền lực tuyệt đối:
"Y đức? Danh dự? Anh Trí ơi, những thứ đó không mua được thiết bị y tế hiện đại, không trả lương được cho giảng viên, và càng không thể giúp con gái anh chữa bệnh."
Trí lồng ngực thắt lại. Hai chữ "con gái" như một nhát dao đâm thẳng vào tử huyệt của anh. Đỗ Minh Thư, con gái tám tuổi của anh, bị hen suyễn bẩm sinh nghiêm trọng, hiện đang phải gửi nuôi tại nhà ngoại ở Lâm Đồng để tránh bầu không khí ô nhiễm của Sài Gòn. Chi phí thuốc men và điều trị cho cô bé là gánh nặng tài chính duy nhất khiến Trí phải chấp nhận làm một công chức bàn giấy suốt nhiều năm qua.
"Tôi nghe nói dạo này thời tiết ở Lâm Đồng lạnh lắm, bệnh hen suyễn của bé Thư rất dễ tái phát," Tuyên chậm rãi nói, giọng điệu mang đầy tính đe dọa ngầm. "Một người cha tốt thì nên tập trung lo cho gia đình của mình. Chiếc phong bì này chứa 500 triệu đồng, đủ để anh đưa con gái sang Singapore điều trị dứt điểm. Và vị trí Trưởng phòng Đào tạo của anh... sẽ luôn vững vàng."
Căn phòng rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài cửa kính cường lực dày bọc chì.
Trí cảm nhận được nhịp tim mình đang tăng lên nhanh chóng. Ký ức đau đớn về cái chết của người vợ quá cố trên chiến trường biên giới năm xưa dội về, kèm theo tiếng ù tai dữ dội của chứng PTSD. Đôi bàn tay anh bắt đầu run nhẹ dưới gầm bàn.
Anh nhắm mắt lại trong một giây. Áp dụng "Phương pháp Thở thiền quân y" dã chiến: hít vào bốn giây, nín thở bốn giây, thở ra bốn giây. Chu kỳ thở đều đặn lập tức ép nhịp tim của anh hạ xuống mức ổn định dưới 80 nhịp/phút. Cơn run tay biến mất. Luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng giúp lý trí của anh trở nên sáng suốt tột độ.
Trí mở mắt ra. Ánh mắt anh không còn chút sợ hãi nào, chỉ còn sự lạnh lùng của một sĩ quan đặc nhiệm đối mặt với kẻ thù trên chiến tuyến.
"Thưa Hiệu trưởng," Trí đứng thẳng dậy, đẩy chiếc phong bì nâu về phía Tuyên. "Quy chế tuyển sinh của Bộ Giáo dục quy định rất rõ về việc bảo mật cơ sở dữ liệu gốc. Nhật ký hệ thống mạng (log file) đã lưu lại toàn bộ thời gian, địa chỉ IP thực hiện việc sửa điểm từ máy tính của thầy. Bản ghi đó không thể bị xóa sạch hoàn toàn trên máy chủ ngoại tuyến dưới hầm thư viện. Tôi không thể ký duyệt bảng điểm giả này. Nếu thầy cố tình công bố, tôi sẽ báo cáo sự việc lên Thanh tra Bộ."
Gương mặt phúc hậu của Nguyễn Văn Tuyên hoàn toàn sụp đổ, lộ ra vẻ hung tợn và thâm hiểm của một kẻ quyền lực bẩn bị dồn vào góc. Ông ta đập mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mặt Trí:
"Đỗ Minh Trí! Anh nghĩ mình là ai? Một gã công chức quèn không có vây cánh mà đòi đấu với tôi sao? Tôi chỉ cần một cuộc gọi là có thể khiến anh mất việc, khiến con gái anh không có thuốc uống, và khiến anh biến mất khỏi cái thành phố này không tì vết!"
Trí không nói thêm lời nào. Anh cúi đầu chào theo đúng thủ tục hành chính một cách lạnh lùng, rồi xoay người bước dứt khoát ra khỏi phòng.
"Anh bước ra khỏi cánh cửa này thì không còn đường quay lại đâu!" Tiếng gầm thét của Tuyên vang lên sau lưng anh, bị tiếng sấm sét của cơn giông ngoài trời nuốt chửng.
Trí bước nhanh dọc theo hành lang tối tăm về phía văn phòng của mình. Anh biết mình vừa chính thức tuyên chiến với một thế lực khổng lồ. Tuyên chắc chắn sẽ không để anh yên. Việc đầu tiên ông ta làm sẽ là tiêu hủy chiếc máy tính cá nhân của anh và toàn bộ dữ liệu trên máy chủ ngoại tuyến.
Anh phải hành động ngay lập tức.
Khi bước vào phòng làm việc, Trí khóa chặt cửa gỗ. Anh tiến đến két sắt phụ của phòng Đào tạo ở góc phòng, dùng chìa khóa sơ cua lén mở khóa cơ học. Bên trong là Quỹ phúc lợi y tế Đông Á trị giá 50 triệu đồng tiền mặt. Trí nhanh chóng rút toàn bộ số tiền mặt bọc vào một túi nilon chống nước bỏ vào ba lô dã chiến cũ đặt dưới gầm bàn. Đây sẽ là nguồn tài chính sinh tồn duy nhất của anh khi tài khoản ngân hàng bị phong tỏa.
Trí ngồi xuống máy tính, cắm chiếc USB Boot chuyên dụng chứa phần mềm bẻ khóa vào cổng sau máy chủ phụ. Ngón tay anh lướt nhanh trên bàn phím, bắt đầu tiến trình sao lưu toàn bộ tệp log file gốc ghi lại địa chỉ IP sửa điểm của Tuyên.
Ngoài hành lang, tiếng bước chân rầm rập bắt đầu vang lên. Trí liếc nhìn camera giám sát góc phòng, phát hiện đèn hồng ngoại của camera đã bị tắt hoàn toàn.
Đó là dấu hiệu của một cuộc phong tỏa vật lý.
Cùng lúc đó, tại góc tối cuối hành lang tầng hai, Trần Minh Hải đứng nép mình sau một cột trụ gạch cổ. Gã cầm chiếc điện thoại thông minh, áp sát vào tai, giọng nói thì thầm đầy đố kỵ và tàn nhẫn:
"Anh Cương à? Lão Trí vừa từ phòng Hiệu trưởng ra. Lão không chịu thỏa hiệp và đang cố tình sao lưu tài liệu mật trên máy tính văn phòng. Cho đội Thiết Huyết chuẩn bị phong tỏa toàn bộ khu vực tòa nhà Hiệu bộ ngay trong đêm nay đi. Đừng để lão mang bất kỳ thứ gì ra khỏi đây."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!