Bình Minh Thủy Tinh
Sương mù buổi sáng trên sông Sài Gòn cuộn xoáy như những dải lụa xám tro, bao bọc lấy biệt viện đảo Thanh Long trong một bầu không khí tịch mịch và lạnh buốt. Diệp Dao ngồi bên bệ cửa sổ phòng ngủ hoàng gia, khẽ rùng mình. Cô đưa bàn tay phải lên trước mặt. Dưới lớp găng tay ren đen cổ điển, khớp ngón tay trỏ của cô vẫn hoàn toàn cứng đờ, hóa thành một mảnh pha lê trong suốt không chút cảm giác – cái giá tàn khốc của "Phản phệ Thủy tinh hóa" sau ca mài giũa lõi rồng đêm qua cho Thẩm Quân Dạ.
Cô cố gắng vận hành một chút lực tì cơ học, nhưng mười đầu ngón tay phải chỉ truyền về một cảm giác lạnh buốt như băng đá. Ở cổ tay trái, Chuỗi hạt bồ đề thạch anh do sư trụ trì Thích Đạo Quang tặng khẽ tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp dịu nhẹ, giữ cho nhịp tim cô không bị rối loạn trước luồng long khí hệ kim bạo ngược vẫn còn sót lại trong huyết quản.
"Thằng ranh Dạ đang ngủ đông để hấp thụ mười phần trăm năng lượng vừa được thanh tẩy. Nhưng luồng bức xạ rò rỉ từ lõi rồng của nó đã vượt ngoài tầm kiểm soát của các bức tường chì dưới mật thất rồi!" Quy Lão, chú rùa đá nhỏ bằng lòng bàn tay, bò lồm cồm trên chiếc bàn trang điểm khảm xà cừ, chiếc mai bằng thạch anh rêu khẽ nhấp nháy luồng ánh sáng xám xịt đầy lo ngại. "Năng lượng hệ kim tối cổ khi bộc phát tự do sẽ đồng hóa mọi cấu trúc vô cơ xung quanh thành tinh thể. Nhóc con, nếu không ngăn chặn, hòn đảo này sẽ biến thành một khối pha lê chết!"
*Cộc! Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ cửa cơ học dồn dập cắt ngang lời Quy Lão. Cánh cửa gỗ sồi chạm khắc hoa văn rồng cổ trượt mở, lộ ra dáng người hớt hải của Bà Vú Tám. Người quản gia câm lặng của biệt viện, người thường ngày luôn trầm tĩnh và chu đáo, giờ đây gương mặt tái mét không còn một giọt máu. Bà không thể phát ra tiếng động, nhưng đôi bàn tay gầy gò, khô ráp của bà liên tục múa máy trong không khí bằng những ký hiệu thủ ngữ dồn dập, đầy hoảng loạn. Bà chỉ tay ra phía ban công hướng về phía vườn hoa hồng rộng lớn bao quanh biệt thự, rồi ôm lấy ngực, bước chân run rẩy như sắp ngã quỵ.
Diệp Dao lập tức đứng dậy. Cô nhanh chóng giắt chiếc bút thử độ cứng Mohs bằng hợp kim tungsten vào thắt lưng tạp dề xám bám đầy bụi đá, bước nhanh ra phía ban công lộng gió sông.
Ngay khi mắt cô chạm vào cảnh tượng bên dưới, lồng ngực Diệp Dao thắt lại trong một cơn kinh ngạc tột độ.
Trước mắt cô, vườn hoa hồng hàng ngàn đóa – niềm kiêu hãnh của biệt viện đảo Thanh Long – đã hoàn toàn biến đổi thực thể chỉ trong một đêm. Dưới ánh bình minh xám xịt của sông Sài Gòn, không còn một đóa hoa nào mang sắc đỏ mềm mại của da thịt tự nhiên. Toàn bộ khu vườn rộng lớn đã hóa thành một rừng thủy tinh đỏ rực, lộng lẫy nhưng đầy rẫy sự nguy hiểm. Những cánh hoa mỏng manh thường ngày giờ đây là những phiến pha lê đỏ sậm sắc nhọn như lưỡi dao, phản chiếu ánh sáng mặt trời yếu ớt thành những tia sáng kính vạn hoa lấp lánh đến gai người.
Ngay cả những chiếc lá hồng xanh mướt cũng bị thủy tinh hóa thành màu ngọc bích cứng đờ, rít lên những tiếng rắc rắc khô khốc mỗi khi gió sông thổi qua. Mặt đất dưới chân các gốc hồng không còn là đất bùn ẩm ướt, mà đã kết tinh thành một lớp cát thạch anh xám xịt, tỏa ra những luồng hơi lạnh buốt mang theo bức xạ kim loại nặng ăn mòn.
"Kinh khủng thật..." Diệp Dao thì thầm, đôi mắt cô phản chiếu ánh sáng đa sắc từ rừng hoa thủy tinh. "Bức xạ từ lõi rồng của Thẩm Quân Dạ đã rò rỉ theo các mạch địa chất cổ dưới hầm mật thất lên thẳng bề mặt vườn hoa."
Cô vội vàng bước xuống cầu thang đá dẫn ra vườn hoa hồng thủy tinh. Khi bước gần đến rìa khu vườn, Diệp Dao cảm nhận được một luồng từ trường hệ kim bạo ngược đang điên cuồng dao động dưới lòng đất. Cô nhắm mắt lại, kích hoạt năng lực "Cảm thấu thạch âm". Tiếng thì thầm trầm đục của đá quý thường ngày giờ đây biến thành những tiếng rít gào chói tai của hàng vạn phân tử silica đang bị cưỡng ép tái cấu trúc liên kết. Sóng bức xạ rò rỉ mạnh đến mức làm da mặt cô bỏng rát, tủy xương bên trong cánh tay phải bắt đầu lạnh buốt do phản ứng tích tụ silica.
"Nhóc con! Không được chạm vào chúng bằng tay không!" Quy Lão bò theo sau, gầm khẽ trong thức hải của cô. "Độc tính rỉ sét hệ kim trong những đóa hồng đó có thể làm đông cứng huyết quản của mày vĩnh viễn!"
Diệp Dao cắn chặt môi. Cô nhìn dòng sông Sài Gòn chỉ cách rìa vườn hoa chưa đầy năm mươi mét. Làn sương mù xám xịt trên sông đang bắt đầu nhuốm một sắc vàng kim nhạt kỳ lạ.
"Nếu luồng sóng bức xạ này lan ra sông Sài Gòn, nó sẽ làm thủy tinh hóa toàn bộ hệ sinh thái đường thủy đô thị. Hơn nữa, từ trường rồng rò rỉ quy mô lớn chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của các thiết bị dò tìm từ tổ chức thợ săn cổ vật Apex Hunt của Nghiêm Sát!" Diệp Dao tỉnh táo phân tích. Cô biết mình không thể lùi bước.
Để thử nghiệm, Diệp Dao vươn tay trái, lấy một chai nước khoáng ngâm thảo dược mang theo bên mình, nhẹ nhàng tưới một ít nước lên một đóa hồng thủy tinh gần nhất để dập tắt bức xạ.
*Xèo... xèo... xèo!*
Hơi nước vừa chạm vào cánh hoa pha lê đỏ liền bốc hơi tức khắc với tiếng rít chói tai. Một luồng khói xám tro mang mùi rỉ sét kim loại nồng nặc bốc lên, để lại trên cánh hoa những vệt rỉ sét vàng xám xù xì, sắc nhọn hơn trước. Nhiệt độ từ trường trong lòng đất quá cao, nước thường hoàn toàn vô hiệu, thậm chí còn kích thích quá trình oxy hóa rỉ sét diễn ra nhanh hơn.
"Nước thường không thể dập tắt được bức xạ long thạch hệ kim," Diệp Dao trầm giọng nhận định. "Tôi phải dùng đá quý bổ trợ có tần số tương thích để dẫn dụ và lưu trữ luồng năng lượng rò rỉ này một cách an toàn xuống mạch đất phong thủy."
Cô lập tức rút bộ đàm chuyên dụng ra, bấm nút gọi vệ sĩ giám sát A Tấn: "A Tấn! Nghe tôi nói đây. Khẩn cấp vận chuyển toàn bộ các khối Thạch anh tóc vàng tự nhiên có trong kho trang sức của biệt viện ra vườn hoa hồng ngay lập tức!"
Đầu dây bên kia, giọng nói lạnh lùng của A Tấn vang lên đầy nghi ngờ: "Cô Diệp, tổng tài ra lệnh cô phải ở yên trong phòng ngủ để dưỡng thương. Tôi không thể tùy tiện điều động tài nguyên quý giá của tập đoàn chỉ vì yêu cầu của cô."
"A Tấn! Nhìn ra ngoài cửa sổ đi!" Diệp Dao gắt lên, giọng cô mang một sự uy nghiêm kiên định khiến đối phương phải giật mình. "Nếu anh không muốn ngày mai nhìn thấy toàn bộ biệt viện đảo Thanh Long biến thành một ngôi mộ thủy tinh khổng lồ, và Thẩm Quân Dạ bị nứt vỡ lõi rồng vĩnh viễn vì quá tải phản phệ, thì mau làm theo lời tôi! Tôi là người mài ngọc duy nhất giữ mạng cho chủ nhân của anh!"
Sự im lặng kéo dài ba giây trên bộ đàm. Cuối cùng, A Tấn nghiến răng đáp: "Rõ. Tôi sẽ vận chuyển ra ngay."
Chưa đầy mười phút sau, một chiếc xe đẩy cơ học chịu lực nặng nề được điều khiển bởi hai đặc nhiệm Kim Long gầm rú tiến vào vườn hoa hồng thủy tinh. Trên xe là sáu khối thạch anh tóc vàng tự nhiên khổng lồ, mỗi khối nặng gần năm mươi ký, rực sáng những sợi rutil vàng kim dày đặc bên trong cấu trúc tinh thể trong suốt. Đây là loại đá quý hệ kim có khả năng tích trữ và điều hòa từ trường rồng cực tốt mà tập đoàn Kim Long thu mua ngầm từ các mỏ đá cổ.
Bà Vú Tám dù run rẩy vì sợ hãi trước những đóa hồng sắc nhọn, vẫn kiên quyết đứng bên cạnh Diệp Dao, dùng đôi bàn tay gầy gò của mình giúp cô đẩy các khối thạch anh thô xuống đất.
"Bà Vú Tám, giúp con đặt khối thạch anh này ở hướng Tây Nam của vườn hoa. A Tấn, đặt khối kia ở hướng Đông Bắc!" Diệp Dao nhanh chóng chỉ đạo.
Cô sử dụng kiến thức phong thủy đá quý Triều Nguyễn được ghi chép trong di thư của cụ tổ Diệp Thế Vinh để thiết lập trận pháp "Trung hòa bức xạ long thạch". Trận pháp này lấy sáu khối thạch anh tóc vàng làm sáu mắt xích, sắp xếp theo sơ đồ Kim Thủy tương sinh, nhằm tạo ra một vòng xoáy từ trường tự nhiên hút ngược luồng bức xạ hệ kim đang rò rỉ từ dưới lòng đất vào bên trong cấu trúc thạch anh, sau đó dẫn dụ năng lượng dư thừa phân tán an toàn vào lòng đất sâu.
Khi khối thạch anh tóc vàng cuối cùng được đặt vào vị trí, Diệp Dao bước vào tâm trận pháp – ngay giữa rừng hoa hồng thủy tinh đỏ rực. Luồng từ trường bạo ngược xung quanh cô mạnh đến mức khiến chiếc kính lọc quang phổ trên mắt cô phát ra những tiếng bíp bíp cảnh báo liên tục, màn hình hiển thị mật độ thạch thạch rực lên một màu đỏ chói.
Diệp Dao hít sâu một hơi, cô nhắm mắt lại để cô lập mọi tạp âm xung quanh, vận hành kỹ năng "Mài giũa dòng chảy". Cô vươn bàn tay trái còn khỏe mạnh, không đeo găng tay bảo hộ, áp lòng bàn tay trực tiếp lên khối thạch anh tóc vàng trung tâm.
*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*
Mặt đất dưới chân cô khẽ rung chuyển. Một luồng chấn động lực hệ kim buốt lạnh, sắc nhọn như hàng vạn mũi kim châm từ lòng đất điên cuồng lao thẳng vào lòng bàn tay trái của cô. Diệp Dao cắn chặt răng để không phát ra tiếng thét đau đớn. Cô cảm nhận được tủy xương cánh tay trái của mình đang run lên bần bật, dòng máu mang gen thanh tẩy cổ xưa bắt đầu bộc phát mạnh mẽ để trung hòa độc tính rỉ sét.
"Dẫn dụ... dung hợp... phân tán!" Diệp Dao thầm niệm trong đầu. Cô điều hướng dòng năng lượng rò rỉ chạy dọc theo kinh mạch cánh tay trái, đi qua Chuỗi hạt bồ đề thạch anh để giảm bớt sát khí, rồi truyền dẫn dòng năng lượng đã được thanh lọc vào cấu trúc tinh thể của sáu khối thạch anh tóc vàng.
*Hưu... hưu... hưu...*
Một luồng gió xoáy lam nhạt rực rỡ bỗng chốc bùng phát, bao bọc lấy thân ảnh nhỏ bé của Diệp Dao ngay giữa vườn hoa hồng thủy tinh. Luồng gió xoáy cuốn theo những hạt bụi thạch anh siêu vi lấp lánh như bụi sao, đẩy lùi hoàn toàn sương mù độc hại xung quanh biệt viện. Sáu khối thạch anh tóc vàng tự nhiên đồng loạt rực sáng lên luồng ánh sáng vàng kim ấm áp, điên cuồng hấp thụ luồng bức xạ rò rỉ từ mặt đất.
Tuy nhiên, luồng năng lượng rò rỉ từ lõi rồng của Thẩm Quân Dạ quá mạnh mẽ và bạo ngược. Ca mài giũa đêm qua chỉ mới giải phóng được mười phần trăm áp lực, phần năng lượng còn lại bị dồn nén hàng trăm năm qua giờ đây đang điên cuồng tìm lối thoát.
*Rắc... rắc... rắc... rắc...*
Những tiếng nứt vỡ giòn giã bỗng nhiên vang lên từ hai khối thạch anh tóc vàng cỡ lớn ở hướng Tây Nam và Đông Bắc. Những sợi rutil vàng kim bên trong cấu trúc tinh thể của chúng bắt đầu chuyển sang màu đen kịt do bị bão hòa bức xạ quá tải.
"Trận pháp sắp vỡ rồi! Nhóc con, dừng lại ngay! Mày sẽ bị phản phệ nổ tung linh hồn đấy!" Quy Lão gào lên đầy hoảng loạn.
Diệp Dao mở mắt ra, đôi mắt cô rực lên luồng ánh sáng pha lê đa sắc đầy kiên định: "Không thể dừng lại! Nếu dừng lại bây giờ, toàn bộ biệt viện sẽ bị hủy hoại, và ông nội con ở vườn thảo dược Hóc Môn cũng sẽ không còn nơi bảo hộ!"
Cô nghiến răng, dồn toàn bộ tinh thần lực còn sót lại vào bàn tay trái. Cô chấp nhận trả giá bằng sự suy kiệt tủy xương nghiêm trọng, ép nhịp tim của mình đập cùng tần số với nhịp rung động bạo ngược của trận pháp. Dòng máu thanh tẩy từ vết thương trích máu nhỏ ở ngón tay trái cô rỉ ra, ngấm thẳng vào khối thạch anh trung tâm.
*Bùm! Bùm!*
Hai khối thạch anh tóc vàng bị bão hòa hoàn toàn nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn pha lê vàng đen bắn tứ tung. Một mảnh vỡ sắc nhọn sượt qua bả vai Diệp Dao, làm rách vạt áo tạp dề xám và để lại một vết cắt rớm máu. Nhưng luồng năng lượng bùng nổ cuối cùng đã bị màng bảo vệ từ trường của trận pháp ép ngược xuống lòng đất sâu.
Luồng chấn động lực tắt ngấm. Rừng hoa hồng thủy tinh xung quanh cô ngừng phát ra tiếng rít rắc rắc sắc bén, luồng hào quang đỏ rực bạo ngược dịu đi, trở thành những đóa hoa pha lê tĩnh lặng, lộng lẫy và vô hại như những tác phẩm nghệ thuật trưng bày.
Trận tai biến rò rỉ bức xạ đã bị phong tỏa và trung hòa hoàn toàn chín mươi lăm phần trăm trong phạm vi biệt viện đảo Thanh Long.
Diệp Dao thở dốc, cô quỳ sụp xuống nền cát thạch anh bên cạnh khối thạch anh trung tâm đã nứt nẻ hoàn toàn. Đầu óc cô quay cuồng dữ dội, mồ hôi lạnh bám đầy trán, cánh tay trái tê dại không còn chút sức lực. Nhưng cô khẽ mỉm cười nhẹ nhõm khi nhìn thấy sương mù sông Sài Gòn đã lấy lại màu xám trắng tự nhiên, không còn sắc vàng kim sắc bén đe dọa sinh thái đô thị.
Bà Vú Tám hớt hải chạy lại đỡ lấy bả vai cô, ánh mắt bà ngập tràn sự xót xa và kính phục sâu sắc dành cho cô gái nhỏ nhắn nhưng kiên cường này. A Tấn đứng ở rìa vườn hoa, chiếc bộ đàm trên tay hắn khẽ run rẩy. Hắn nhìn rừng hoa hồng thủy tinh tĩnh lặng, rồi nhìn Diệp Dao đang kiệt sức dưới găng tay ren đen, nội tâm vị vệ sĩ lạnh lùng bắt đầu dấy lên một luồng sóng dao động chấn động dữ dội.
Tuy nhiên, luồng sóng năng lượng thanh tẩy rực rỡ phát ra từ dòng máu của Diệp Dao trong lúc vá trận pháp, dù đã bị phong tỏa phần lớn, vẫn kịp rò rỉ một sợi nhỏ ra ngoài không khí, lan tỏa theo dòng nước sông Sài Gòn lạnh buốt.
Sâu dưới lòng sông Sài Gòn mờ tối, tại Vực nước đen sâu năm trăm mét cách biệt viện đảo Thanh Long không xa, một dòng nước xoáy khổng lồ bỗng nhiên khựng lại.
Giữa làn nước đen buốt bám đầy độc tố chì công nghiệp, một đôi mắt màu lam thẳm sâu như đại dương đột ngột mở ra.
Lục Hàn Châu – Thủy Long Vương dưới lốt Giám đốc Thủy cung thành phố – đứng lặng lẽ dưới đáy sông. Cơ thể rồng khổng lồ của anh đang bị bao phủ bởi lớp thạch anh xám rỉ sét rạn nứt, liên tục tỏa ra nhiệt độc hóa thạch đau đớn. Nhưng ngay khi sợi sóng năng lượng thanh tẩy mỏng manh của Diệp Dao chạm vào vảy rồng của hắn qua dòng nước sông, cơn đau bỏng rát bỗng chốc dịu đi một cách kỳ diệu.
Hắn khẽ vươn bàn tay thon dài rực sáng vảy lam nhạt, đón lấy sợi sóng năng lượng mỏng manh đang tan rã trong nước. Một nụ cười tà mị, thâm sâu khó lường xuất hiện trên gương mặt nho nhã của vị Thủy Long Vương.
"Tần số thanh tẩy thuần khiết thế này... Cuối cùng tôi cũng tìm thấy em rồi, người mài ngọc của tôi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!