Nhạc nềnKengeki

Nghi Thức Mài Giũa Đầu Tiên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Lồng ngực trái của Thẩm Quân Dạ rực sáng ngọn lửa vàng kim bạo ngược, phát ra bức xạ nóng rực làm cháy xém vạt áo sơ mi lụa xám nhạt của hắn. Luồng nhiệt lượng bạo phát ấy không mang hơi nóng của lửa phàm, mà là một thứ áp lực từ trường kim loại nóng bỏng, làm biến dạng không khí xung quanh và khiến những chiếc đèn chùm pha lê trên trần phòng ngủ hoàng gia phát ra những tiếng rít rắc rắc siêu nhỏ như sắp vỡ vụn.


"Thằng ranh Dạ! Mau đưa con bé xuống mật thất! Lõi rồng của mày sắp nghẽn mạch hoàn toàn rồi!" Giọng nói khàn khàn, gấp gáp của Quy Lão vang lên trực tiếp trong thức hải của Diệp Dao. Chú rùa đá nhỏ bằng lòng bàn tay đang điên cuồng bò trên kệ ngọc, chiếc mai bằng thạch anh rêu cổ kính xám xanh của ông cụ rùa rực lên những tia sáng cảnh báo màu đỏ nhạt.


Thẩm Quân Dạ khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, một bàn tay hắn siết chặt lấy lồng ngực trái, nơi luồng ánh sáng vàng kim rạn nứt đang điên cuồng rò rỉ. Gương mặt góc cạnh lạnh lùng như tạc tượng của vị tổng tài kiêu ngạo giờ đây tái nhợt, mồ hôi lạnh rịn ra đầy trán, nhưng đôi mắt màu vàng kim sắc sảo vẫn khóa chặt lấy Diệp Dao đầy vẻ độc đoán.


"Đi... xuống hầm..." Thẩm Quân Dạ nghiến răng ra lệnh, giọng nói trầm thấp của hắn run lên vì cơn đau tàn khốc của Giai đoạn 1: Hóa thạch 50%. Nửa người bên trái của hắn, từ bả vai kéo dài xuống hông, lớp vảy rồng hóa thạch màu xám xịt đang dần chuyển sang một màu đen kịt, tỏa ra những luồng khí rỉ sét ăn mòn đáng sợ.


Diệp Dao không chần chừ. Dù bàn tay phải của cô đang bị Phản phệ Thủy tinh hóa sâu đến cổ tay, nặng trịch và mất đi hoàn toàn xúc giác dưới chiếc găng tay ren đen, cô vẫn tỉnh táo đến lạ lùng. Cô hiểu rõ lời cảnh báo của Quy Lão: nếu lõi rồng của Thẩm Quân Dạ phát nổ, toàn bộ hòn đảo biệt lập này và cả cô đều sẽ tan biến thành tro bụi thạch anh. Hơn nữa, khế ước cộng sinh huyết mạch vừa được ký kết bằng máu của hai người đã ràng buộc sinh mệnh của họ làm một. Hắn chết, cô cũng không thể sống sót.


Cô vươn bàn tay trái còn khỏe mạnh, đỡ lấy cánh tay phải to lớn của Thẩm Quân Dạ. Ngay khi da thịt hai người tiếp xúc, Chuỗi hạt bồ đề thạch anh trên cổ tay trái của cô bỗng rực lên luồng nhiệt lượng ấm áp, xoa dịu phần nào áp lực trọng lực khủng khiếp đang đè nặng lên lồng ngực cô.


"Để tôi đỡ anh. Quy Lão, dẫn đường!" Diệp Dao kiên định nói, giọng nói của một cô thợ ngọc bình thường nhưng lại mang một sự trấn tĩnh khiến cả vị long vương kiêu ngạo cũng phải im lặng phục tùng.


Cánh cửa đá thạch anh khổng lồ ở góc phòng ngủ tự động trượt mở dưới sự kích hoạt từ trường sinh học của Thẩm Quân Dạ. Họ nhanh chóng bước vào một chiếc thang máy cơ học chạy ngầm, đi sâu xuống lòng đất hàng chục mét, hướng thẳng về phía Mật thất hóa thạch Kim Long – nơi đặt phòng làm việc chuyên dụng tối tân nhất: Phòng mài ngọc biệt viện.


Không gian dưới lòng đất rộng lớn và lạnh buốt, được bao bọc bởi những bức tường bằng hợp kim chì dày nửa mét để ngăn chặn hoàn toàn sự rò rỉ bức xạ năng lượng rồng ra ngoài. Ở trung tâm phòng mài là chiếc bàn mài bằng hợp kim đồng-niken chịu lực cực lớn, xung quanh được trang bị các thiết bị phân tích quang phổ và hệ thống thông gió vô trùng hiện đại nhất thế giới.


Diệp Dao đỡ Thẩm Quân Dạ nằm lên chiếc bàn mài đồng-niken. Hắn thở dốc, lớp vảy rồng hóa thạch trên bả vai trái khẽ cọ xát vào mặt bàn kim loại phát ra những tiếng sột soạt khô khốc. Luồng bức xạ kim loại rò rỉ từ lồng ngực hắn mạnh đến mức khiến Diệp Dao cảm thấy da mặt mình bỏng rát, tủy xương bên trong cánh tay phải của cô bắt đầu lạnh buốt do phản ứng tích tụ silica.


"Quy Lão, chuẩn bị nước ngâm tay thảo dược cho tôi sau ca mài. Tôi không thể duy trì tay trái quá lâu," Diệp Dao dặn dò chú rùa đá đang bò lên bệ máy phân tích. Cô nhanh chóng tháo chiếc găng tay ren đen ở tay phải, để lộ mười đầu ngón tay đã hóa pha lê trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn halogen trắng lạnh. Cô đeo vào một chiếc kính lọc quang phổ cầm tay do Hoàng Nam cải tiến, rồi cầm lấy thiết bị quét hồng ngoại.


"Bắt đầu quét mật độ hóa thạch," Diệp Dao lẩm bẩm, cô bấm nút kích hoạt thiết bị quét dọc theo bả vai trái kéo dài xuống cánh tay của Thẩm Quân Dạ.


Trên màn hình LCD nhỏ của chiếc kính lọc quang phổ, một biểu đồ 3D phức tạp hiện lên với những mảng màu đỏ sẫm biểu thị cho vùng bị hóa thạch sâu nhất. Diệp Dao nheo mắt quan sát các vết nứt siêu vi. Lớp vỏ thạch thạch xám xịt bao bọc ngoài lõi rồng của hắn có độ cứng vật lý đạt đến Mohs cấp 9 – tương đương với sapphire và chỉ đứng sau kim cương. Lớp vỏ đá này đang nghẽn mạch hoàn toàn, ngăn chặn dòng chảy long khí hệ kim tuần hoàn trong cơ thể hắn, tạo ra áp lực nhiệt lượng cực đại.


"Độ cứng cấp 9... Nếu dùng lực mài thô bạo thông thường, lõi rồng sẽ tự phát nổ trước khi lớp đá kịp tan rã," Diệp Dao nhận định, cô đặt máy quét xuống và cầm lấy một mũi dao mài mạ kim cương nhân tạo từ bộ Aegis-9.


Cô cố gắng vận hành máy mài cầm tay, định cắt trực diện một đường nhỏ trên bề mặt hóa thạch bả vai để kiểm tra độ phản chấn. Nhưng ngay khi mũi dao mài vừa chạm vào lớp vảy xám xịt, một tiếng rít chói tai, sắc nhọn vang lên dọc khắp mật thất.


*Két... rắc!*


Một luồng chấn động lực cực mạnh dội ngược lại từ bả vai Thẩm Quân Dạ. Chiếc máy mài cầm tay trên tay trái Diệp Dao suýt nữa văng ra ngoài, mũi dao Aegis-9 bị mẻ một góc nhỏ rụng xuống đất. Thẩm Quân Dạ gầm khẽ một tiếng đau đớn, lồng ngực trái của hắn rực sáng ngọn lửa vàng kim bạo ngược, làm rạn nứt thêm một đường nhỏ trên lõi rồng.


"Đồ ngu! Tao đã bảo là không được mài trực tiếp bằng cơ khí rồi mà!" Quy Lão truyền âm gầm rú trong đầu cô. "Nhiệt lượng ma sát sẽ làm nứt vỡ lõi rồng vĩnh viễn!"


Diệp Dao hít sâu một hơi, cô lau vệt mồ hôi lạnh trên trán bằng vạt áo tạp dề xám bám đầy bụi đá. Cô nhìn mũi dao bị mẻ, thầm tự trách mình đã quá nôn nóng. Cô hít thở điều hòa theo nhịp thiền tịnh, ép nhịp tim đang đập loạn của mình ổn định trở lại.


"Tôi hiểu rồi. Phải giảm nhiệt độ ma sát xuống mức tối thiểu," Diệp Dao nói, cô vươn tay lấy lọ Dầu đánh bóng ngọc cổ truyền chiết xuất trầm hương mà sư phụ mù Tần Thiết đã truyền lại. Cô đổ một lượng dầu trầm hương thơm nồng lên bả vai trái của Thẩm Quân Dạ. Mùi trầm hương thanh khiết lập tức lan tỏa khắp mật thất, xoa dịu phần nào luồng sát khí hệ kim bạo ngược đang cuộn xoáy.


Tiếp theo, Diệp Dao lắp một mũi dao mài Aegis-9 mới vào máy mài, điều chỉnh tốc độ vòng quay xuống mức thấp nhất. Cô áp dụng phương pháp Cắt xẻ áp lực thấp, di chuyển mũi dao một cách cực kỳ chậm rãi, cắt từng lát mỏng chỉ khoảng 0.5mm trên bề mặt vảy rồng hóa thạch.


Đồng thời, cô tập trung tinh thần lực vào lòng bàn tay trái, kích hoạt dị năng Cấp 2: Thao túng liên kết bề mặt. Một luồng dòng điện sinh học lam nhạt chạy dọc từ tay trái cô truyền vào lớp dầu trầm hương, làm mềm dần các liên kết phân tử silica cứng nhất ở bề mặt ngoài của vảy rồng.


*Xẹt... xẹt... xẹt...*


Tiếng mài ngọc giờ đây trở nên trầm đục, êm ái hơn. Từng lát đá thô mỏng như cánh ve sầu bắt đầu bong tróc ra, rơi xuống khay đồng dưới bàn mài như tuyết mịn. Nhưng quá trình mài giũa này tiêu hao một lượng tinh thần lực khổng lồ. Diệp Dao cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng, cơn đau buốt nhói chạy dọc từ các khớp ngón tay phải bị xơ cứng lên đến tận bả vai, tủy xương cô như bị hút rỗng canxi để cung cấp năng lượng cho dị năng.


Tuy nhiên, độ cứng Mohs cấp 9 của lớp vỏ hóa thạch vẫn quá kiên cố. Dù đã có dầu bôi trơn và dị năng làm mềm bề mặt, mũi dao mài Aegis-9 thứ hai bắt đầu có dấu hiệu bị mòn vẹt, tốc độ cắt xẻ chậm lại rõ rệt trong khi luồng hỏa khí rỉ sét từ lõi rồng của Thẩm Quân Dạ lại bắt đầu tích tụ nóng rực trở lại.


"Không kịp rồi... Lớp đá bọc ngoài quá dày, dao mài không thể cắt sâu vào lõi trước khi nó quá tải nhiệt," Diệp Dao cắn chặt môi, cô nhìn gương mặt đang co rúm vì đau đớn của Thẩm Quân Dạ. Cô biết mình phải đưa ra một quyết định liều lĩnh.


Cô đặt máy mài xuống, dùng tay trái rút chiếc bút thử độ cứng bằng hợp kim tungsten giắt ở thắt lưng ra. Diệp Dao không chần chừ, cô đâm nhẹ đầu bút tungsten sắc nhọn vào đầu ngón tay trỏ trái của mình.


Một giọt máu tươi đỏ rực, mang theo tần số thanh tẩy nguyên thủy của huyết mạch bộ tộc Mài Ngọc cổ xưa, từ từ rỉ ra.


Diệp Dao áp ngón tay rớm máu trực tiếp lên vết nứt rỉ sét trên bả vai trái của Thẩm Quân Dạ.


*Xèo... xèo...*


Một làn khói trắng thanh khiết bốc lên từ điểm tiếp xúc, mang theo mùi rỉ sét kim loại bị trung hòa. Phản ứng hóa học xảy ra tức thời và ngoạn mục. Giọt máu thanh tẩy của cô như một dòng nước mát lạnh dội vào khối than hồng, làm mềm nhũn lớp vảy rồng hóa thạch cứng nhất thành một trạng thái dẻo như đất sét dẻo trong vòng vài giây.


"Cơ hội đây rồi!" Diệp Dao thầm nghĩ, cô nhanh chóng cầm lại máy mài cầm tay, vận hành Cắt xẻ áp lực thấp mài nhanh dọc theo bả vai trái của hắn.


Dưới tác dụng làm mềm của máu thanh tẩy và kỹ năng mài giũa dòng chảy của cô, lớp vỏ hóa thạch xám xịt bị bóc tách ra một cách dễ dàng, lộ ra lớp vảy rồng màu vàng kim rực rỡ, phát ra luồng hào quang ấm áp nguyên bản bên dưới cánh tay trái của Thẩm Quân Dạ.


Dòng chảy long khí hệ kim bị nghẽn mạch suốt hàng trăm năm qua bỗng chốc được khơi thông, tuần hoàn trở lại trong cơ thể hắn. Nhịp thở dồn dập của Thẩm Quân Dạ dần ổn định, ngọn lửa vàng kim bạo ngược nơi lồng ngực trái dịu đi, thu hồi hoàn toàn vào sâu trong lõi rồng.


Ca mài giũa khẩn cấp đầu tiên kết thúc sau ba giờ đồng hồ căng thẳng tột độ. Diệp Dao đã mài sạch thành công 10% lớp vỏ hóa thạch bên ngoài cánh tay trái của Thẩm Quân Dạ, tạm thời kéo hắn ra khỏi cửa tử của sự quá tải nhiệt lượng.


Nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc. Diệp Dao ngã quỵ xuống cạnh bàn mài, hai đầu gối cô run rẩy không còn chút sức lực. Cơn đau buốt nhói từ Phản phệ Thủy tinh hóa bùng phát dữ dội. Cô nhìn xuống bàn tay phải của mình – khớp ngón tay trỏ phải giờ đây đã hoàn toàn đông cứng, khóa chặt thành một cấu trúc pha lê trong suốt không thể cử động, và cô biết tình trạng này sẽ kéo dài ít nhất 12 giờ tiếp theo. Tủy xương cô trống rỗng, suy kiệt sinh lực nghiêm trọng.


Thẩm Quân Dạ từ từ ngồi dậy trên bàn mài. Hắn nhìn xuống bả vai trái đã lấy lại màu vàng kim rực rỡ của mình, rồi nhìn sang Diệp Dao đang kiệt sức nằm gục bên bệ máy. Ánh mắt vàng kim của vị vương giả thoáng qua một tia phức tạp – sự kiêu ngạo độc đoán thường ngày bị thay thế bởi một luồng cảm xúc thấu cảm, biết ơn ngầm khó tả.


Nhưng ngay khi Diệp Dao vừa thở phào nhẹ nhõm, Quy Lão bò đến mép bàn mài, đôi mắt ti hí của ông cụ rùa đá rực lên vẻ lo ngại tột độ:


"Nhìn kìa... Luồng bức xạ rò rỉ từ lõi rồng của nó sau ca mài không hề tiêu biến, nó đang ngấm qua các khe tường đá, lan tỏa ra toàn bộ vườn hoa biệt viện..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!