Nhạc nềnKengeki

Biệt Viện Trên Sông Sài Gòn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn lơ mơ kéo dài như một chuỗi mộng mị không lối thoát, nơi Diệp Dao thấy mình chìm sâu dưới lòng sông Sài Gòn lạnh buốt, đôi bàn tay cô vươn ra cố bám víu lấy những mảnh thạch anh tím rỉ sét của chị Linh, nhưng tất cả chỉ là ảo ảnh tan biến vào dòng nước đục ngầu. Khi ý thức đột ngột giật mạnh trở lại, điều đầu tiên Diệp Dao cảm nhận được không phải là cái lạnh của nước sông, mà là một mùi hương trầm hương dịu nhẹ, thanh khiết pha lẫn mùi sương sớm ẩm ướt.


Cô khẽ rên rỉ, cố gắng cử động bả vai nhưng toàn thân rã rời như vừa bị một cỗ máy nghiền nát. Diệp Dao từ từ mở mắt. Đập vào tầm mắt cô không phải là những bức tường bê tông hoen gỉ của nhà kho bến cảng Quận 4, mà là một trần nhà cao vút với những xà gỗ cổ kính được chạm khắc hoa văn tinh xảo theo phong cách kiến trúc Pháp cổ. Ánh sáng bình minh nhạt nhòa lọt qua khung cửa sổ sát đất bằng kính cường lực lớn, soi rõ những làn sương mù dày đặc đang cuộn xoáy trên mặt sông Sài Gòn ngay bên ngoài ban công.


Diệp Dao giật mình, theo bản năng muốn bật dậy nhưng cánh tay phải lập tức truyền đến một cơn đau nhói buốt tận tâm can. Cô hít vào một hơi khí lạnh, nhìn xuống tay mình. Dưới lớp chăn lụa màu xám tro, bàn tay phải của cô vẫn đang đeo chiếc găng tay ren đen quen thuộc, nhưng cảm giác tê dại, nặng trịch như một khúc gỗ chứng minh triệu chứng Phản phệ Thủy tinh hóa đã ăn sâu đến tận cổ tay. Cô hoàn toàn mất đi xúc giác phàm nhân ở bàn tay này, chỉ còn lại một luồng khí lạnh buốt âm ỉ chạy dọc huyết quản, khóa chặt các khớp ngón tay thành một cấu trúc cứng đờ như pha lê chết.


Cô cố dùng tay trái chạm vào tay phải. May mắn thay, trên cổ tay trái của cô, Chuỗi hạt bồ đề thạch anh do sư trụ trì Thích Đạo Quang tặng vẫn còn nguyên vẹn. Những viên thạch anh tóc đỏ trên chuỗi hạt khẽ tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp, xoa dịu phần nào cơn sốt năng lượng đang âm ỉ thiêu đốt tủy xương cô.


Diệp Dao nheo mắt quan sát xung quanh. Căn phòng rộng lớn này được bài trí vô cùng xa hoa nhưng lạnh lẽo. Mọi vật dụng kim loại, từ tay nắm cửa bằng đồng đến khung giường bằng thép không gỉ, đều đang rung động nhè nhẹ theo một tần số siêu vi. Đó không phải là động đất, mà là sự cộng hưởng từ trường của một nguồn năng lượng hệ kim khổng lồ đang hiện hữu rất gần.


Cô khẽ cắn môi, dùng tay trái khỏe mạnh chống xuống nệm giường lụa mềm mại, cố gắng bước xuống đất. Nhưng ngay khi chân cô vừa chạm vào nền đá cẩm thạch lạnh buốt, cánh cửa gỗ đôi khổng lồ của căn phòng lùi lại, mở ra không một tiếng động.


Một dáng người cao lớn bước vào từ hành lang mờ tối. Sự xuất hiện của hắn khiến luồng từ trường hệ kim trong phòng bỗng chốc tăng áp lực đột ngột. Những chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà khẽ phát ra tiếng rít rắc rắc siêu nhỏ.


Thẩm Quân Dạ bước đi thong dong nhưng đầy uy nghiêm. Hắn đã cởi bỏ chiếc áo khoác măng tô đen dã chiến đêm qua, chỉ mặc một chiếc sơ mi lụa màu xám nhạt mở hở ba chiếc cúc ngực, để lộ vòm ngực rộng săn chắc. Tuy nhiên, điều khiến Diệp Dao không thể rời mắt chính là nửa người bên trái của hắn. Lớp vảy rồng hóa thạch màu xám xịt, xù xì rải rác từ bả vai trái kéo dài xuống tận hông, bám chặt vào da thịt hắn như một lớp ký sinh đá cổ xưa. Lõi năng lượng ở lồng ngực trái của hắn đang rực sáng một luồng hào quang vàng kim nhạt nhưng rạn nứt, phát ra bức xạ kim loại nóng rực làm méo mó không khí xung quanh. Đây chính là Giai đoạn 1: Hóa thạch 50% của Kim Long Vương, trạng thái suy kiệt sinh học tàn khốc đang gặm nhấm sinh mệnh của vị tổng tài kiêu ngạo này.


"Tỉnh rồi sao?" Giọng nói của Thẩm Quân Dạ trầm thấp, lạnh lùng như tiếng kim khí va chạm. Đôi mắt màu vàng kim sắc sảo của hắn khóa chặt vào thân ảnh nhỏ bé của Diệp Dao, mang theo sự áp chế tuyệt đối của một vị vương giả.


Diệp Dao lùi lại nửa bước, lưng cô chạm vào cột giường gỗ trắc cứng ngắc. Cô nén cơn đau ở tay phải, khàn giọng hỏi: "Đây là đâu? Ông nội tôi đâu rồi? Vy Thanh thế nào?"


Thẩm Quân Dạ dừng lại cách giường cô ba bước. Hắn khoanh hai tay trước ngực, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng: "Mày đang ở Biệt viện đảo Thanh Long, một hòn đảo biệt lập trên sông Sài Gòn thuộc sở hữu tuyệt mật của tộc Kim Long. Còn về ông nội mày, lão già họ Diệp đã được người của tao đưa đến Vườn thảo dược thanh tẩy Hóc Môn dưới sự bảo hộ của Bà Tư Trầu. Lão ta tạm thời an toàn khỏi sự truy quét của Apex Hunt. Vy Thanh cũng đã được đưa vào bệnh viện tư nhân của tập đoàn để điều trị vết thương do móng vuốt rỉ sét của Sói Xám gây ra."


Hắn tiến thêm một bước, luồng hào quang áp chế Kim Long bộc phát mạnh mẽ. Không khí xung quanh Diệp Dao đột ngột co rút lại, áp lực trọng lực tăng lên gấp đôi khiến hai đầu gối cô khẽ run rẩy, suýt chút nữa quỳ rạp xuống nền đá lạnh. Sức mạnh vương giả của rồng muốn ép buộc cô phàm nhân này phải quỳ gối phục tùng.


"Nhưng sự bảo hộ đó không miễn phí, Diệp Dao," Thẩm Quân Dạ cúi đầu nhìn cô, ánh mắt vàng kim rực sáng dã tâm lạnh khốc. "Dòng máu thanh tẩy của mày là thứ duy nhất có thể làm mềm lớp vỏ hóa thạch đang ăn mòn lõi rồng của tao. Mày phải ký vào khế ước mài giũa này. Từ nay về sau, mày là thợ mài ngọc hoàng gia của tao, dùng máu và đôi tay của mày để cứu sống tao. Nếu từ chối, tao sẽ rút toàn bộ đặc nhiệm bảo an khỏi vườn thảo dược Hóc Môn. Mày nghĩ ông nội mày sẽ sống sót được bao lâu trước họng súng của Nghiêm Sát?"


Diệp Dao cắn chặt môi đến rớm máu tươi để tỉnh táo trước luồng uy áp tinh thần khủng khiếp đang đè nặng lên não bộ. Cô cảm nhận được Chuỗi hạt bồ đề thạch anh trên tay trái đang rung lên dữ dội, hút bớt các tia bức xạ kim loại bạo ngược xung quanh cô. Cô hít sâu một hơi theo nhịp thở điều hòa thiền tịnh, ép nhịp tim đang đập loạn xạ ổn định trở lại ở ngưỡng an toàn.


Cô không quỳ. Cô bướng bỉnh đứng thẳng dậy, đôi mắt đen ẩn sau gọng kính tròn mảnh trừng thẳng vào vị tổng tài kiêu ngạo.


"Anh nghĩ dùng bạo lực và sự đe dọa có thể ép tôi mài ngọc sao, Thẩm Quân Dạ?" Diệp Dao lạnh lùng đáp, giọng nói tuy run rẩy vì kiệt sức nhưng đầy kiên định. "Tổ tiên Diệp gia của tôi đã để lại Quy tắc mài giũa đồng thuận. Long tộc là loài sinh vật kiêu ngạo, nhưng nếu người mài ngọc không có sự đồng thuận linh hồn với rồng, nếu tôi cố tình mài lệch tần số dù chỉ một micromet trong lúc anh đang hóa thạch, lõi rồng của anh sẽ tự bộc phát năng lượng hủy diệt và nổ tung vĩnh viễn. Anh muốn đánh cược mạng sống của mình với sự ép buộc này không?"


Đôi mắt vàng kim của Thẩm Quân Dạ khẽ co rút lại. Áp lực trọng lực trong phòng đột ngột giảm bớt. Hắn không ngờ một cô gái phàm nhân nhỏ nhắn, cơ thể đang bị thủy tinh hóa tàn phá lại có thể đứng vững trước hào quang áp chế của mình, thậm chí còn nắm rõ cấm kỵ tối cao của long giới đến vậy.


"Mày đang thương lượng với tao sao?" Thẩm Quân Dạ nheo mắt, sát khí hệ kim thoáng qua.


"Tôi đang thiết lập một mối quan hệ đối tác công bằng," Diệp Dao thẳng thắn đáp, cô chỉ tay vào bàn tay phải đang đeo găng ren đen của mình. "Tay phải của tôi đã bị Phản phệ Thủy tinh hóa sâu đến cổ tay do vụ nổ máy bẫy từ trường đêm qua. Để mài giũa lõi rồng của anh, tôi cần bảo vệ đôi bàn tay này và lá phổi của mình không bị xơ cứng thêm. Tôi có ba điều kiện."


Thẩm Quân Dạ khoanh tay, im lặng lắng nghe với vẻ tò mò ngạo nghễ.


"Thứ nhất, tôi yêu cầu anh cung cấp đầy đủ thiết bị lọc bụi thạch anh vô trùng ly tâm công suất cao trong phòng mài ngọc biệt viện để đảm bảo quy trình Lọc bụi thạch anh vô trùng đạt tiêu chuẩn tuyệt đối. Tôi không muốn chết vì bệnh xơ phổi như mẹ tôi. Thứ hai, tôi phải được tự do di chuyển trong phạm vi biệt viện đảo Thanh Long và có quyền định kỳ đến vườn thảo dược Hóc Môn thăm ông nội. Thứ ba, anh phải đảm bảo Vy Thanh được điều trị y tế tốt nhất và không bị thợ săn Apex Hunt quấy nhiễu."


Thẩm Quân Dạ im lặng nhìn cô suốt một phút dài. Sự bướng bỉnh và tư duy thực tế của cô thợ ngọc này khiến hắn có một cái nhìn hoàn toàn khác. Hắn khẽ cười lạnh, một tiếng cười chứa đựng sự thú vị ngầm.


"Điều kiện thứ nhất và thứ ba, tao chấp nhận. Phòng mài ngọc hoàng gia tại biệt viện này có những thiết bị tối tân nhất thế giới, tao sẽ cho người lắp đặt thêm hệ thống lọc khí vô trùng theo yêu cầu của mày. Vy Thanh cũng sẽ được bảo vệ nghiêm ngặt dưới danh nghĩa nhân chứng của tập đoàn. Nhưng điều kiện thứ hai... mày không được phép rời khỏi hòn đảo này khi chưa có sự đồng ý của tao. Trận pháp thủy áp bao quanh đảo Thanh Long sẽ nghiền nát bất kỳ thường nhân nào cố tình bỏ trốn."


Hắn vươn bàn tay trái to lớn, thon dài nhưng lạnh buốt ra trước mặt cô. Một khế ước bằng năng lượng vàng kim mờ ảo xuất hiện lơ lửng giữa hai người, mang theo những điều khoản vô hình của Khế ước cộng sinh huyết mạch.


"Ký đi, Diệp Dao. Máu của mày đổi lấy mạng sống của ông nội mày và sự bảo hộ tuyệt đối của tộc Kim Long."


Diệp Dao nhìn chằm chằm vào khế ước vàng kim. Cô biết mình không còn đường lui. Trận pháp thủy áp bao quanh đảo là một vành đai phòng ngự tự nhiên cực kỳ kiên cố; cô không thể trốn thoát bằng sức phàm nhân. Cách tốt nhất để bảo vệ gia đình lúc này là biến mình thành thực thể không thể thay thế đối với sinh mệnh của Kim Long Vương. Cô vươn bàn tay trái chưa bị liệt ra, định cắn đầu ngón tay để nhỏ máu tươi ký kết.


*Sột soạt... sột soạt...*


Một tiếng động nhỏ, kỳ lạ phát ra từ chiếc kệ gỗ trắc trưng bày những khối ngọc thạch thô ở góc phòng.


Từ sau một khối thạch anh rêu cổ kính xám xanh, một sinh vật nhỏ bé bằng lòng bàn tay chậm rãi bò ra. Đó là một chú rùa nhỏ có chiếc mai bằng đá thạch anh rêu cổ xù xì, đôi mắt ti hí phát ra ánh sáng thông tuệ rực rỡ. Quy Lão – thần thú giám hộ cổ đại cộng sinh với Thẩm Quân Dạ – vươn chiếc cổ nhăn nheo ra, hướng thẳng về phía Diệp Dao.


"Khoan đã! Con ranh nhà họ Diệp! Đừng nhỏ máu vội!" Một giọng nói già nua, khàn khàn nhưng vô cùng gấp gáp đột ngột vang lên trực tiếp trong trí não của Diệp Dao.


Diệp Dao giật mình kinh ngạc nhìn chú rùa đá nhỏ. Quy Lão không thèm nhìn Thẩm Quân Dạ đang cau mày khó chịu, ông cụ rùa gấp gáp truyền âm: "Ký khế ước ngay lập tức, nhưng mày phải tiến hành mài giũa khẩn cấp cho thằng ranh Dạ này ngay bây giờ! Nhìn vào lồng ngực nó đi! Lõi rồng của nó đang bị quá tải nhiệt lượng hệ kim cực hạn do rò rỉ bức xạ từ đêm qua! Nếu không mài giũa để giải phóng nhiệt lượng ngay lập tức, lõi rồng của nó sẽ tự nổ tung, và toàn bộ cái biệt viện này cùng một nửa sông Sài Gòn sẽ bị san phẳng thành tro bụi thạch anh đấy!"


Diệp Dao kinh hoàng nhìn sang Thẩm Quân Dạ. Đúng như lời Quy Lão nói, luồng hào quang vàng kim rạn nứt nơi lồng ngực trái của hắn đột ngột rực sáng lên một cách bạo ngược, những tia lửa năng lượng nhỏ bắt đầu bốc lên làm cháy xém vạt áo sơ mi lụa xám, sương mù xung quanh ban công bỗng chốc bị nung nóng đến mức bốc hơi nghi ngút.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!