Huyết Chiến Bến Cảng Quận 4
Sương mù trên sông Sài Gòn đêm muộn đặc quánh như một lớp thạch anh xám xịt khổng lồ, nuốt chửng những ánh đèn đường heo hắt của bến cảng Quận 4. Gió sông mang theo mùi phù sa nồng nặc trộn lẫn mùi dầu mỡ hoen gỉ từ những con tàu chở container cũ kỹ đậu sát mép nước.
Diệp Dao nấp sau một kiện hàng container màu đỏ rỉ sét, lồng ngực cô phập phồng dữ dội. Cơn sốt nóng rực từ liều huyết thanh Silica-Soft do bác sĩ Trần Quốc Anh tiêm cách đây hai giờ vẫn đang âm ỉ thiêu đốt dọc theo huyết quản cánh tay phải của cô. Dưới lớp găng tay ren đen, các khớp ngón tay tuy đã khôi phục lại cử động lực tay tạm thời, nhưng cô cảm giác như có hàng vạn chiếc kim siêu vi đang đâm sâu vào tủy xương. Cái giá của việc ép cơ thể vận động khi đang bị Phản phệ Thủy tinh hóa tàn phá là vô cùng khủng khiếp. Mỗi nhịp tim đập mạnh là một lần tủy xương của cô như bị rút cạn canxi.
"Dao, tớ vừa quét nhiệt vòng ngoài bằng ống nhòm chiến thuật." Vy Thanh khẽ khàng lướt đến bên cạnh cô, bả vai cô gái cảnh sát hình sự vẫn còn bám đầy bụi tro xám từ vụ sụp hầm ngầm Ngọc Bảo Đường. Cô lên đạn khẩu Glock-19 một cách dứt khoát, tiếng *rắc* khô khốc vang lên giữa tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền hoang phế. "Hệ thống camera nhiệt ngoài vành đai của bọn chúng đã bị sương mù sông che phủ hoàn toàn. Lối vào đường cống ngầm thời Pháp thuộc ngay phía dưới cầu cảng số 3 không có lính canh phòng. Chúng ta xuất kích thôi."
Diệp Dao khẽ gật đầu, tay trái cô siết chặt chiếc lắc tay thạch anh tím của người chị họ Diệp Linh đã mất tích mười năm trước. Những viên đá thạch anh tím thô ráp, nứt nẻ bỗng nhiên khẽ rung động nhè nhẹ. Đó không phải là một hiện tượng vật lý thông thường. Thông qua xúc giác thạch âm siêu vi nhạy cảm của mình, Diệp Dao cảm nhận được một luồng từ trường rồng cực kỳ yếu ớt, mang theo tần số u uất rò rỉ từ sâu bên trong nhà kho số 3. Luồng từ trường đó trùng khớp hoàn toàn với long khí của ông nội Diệp Minh đang bị giam giữ.
"Ông nội đang ở ngay phía sau bức tường đôi của nhà kho ngầm," Diệp Dao thì thầm, đôi mắt cô rực lên một ngọn lửa căm thù sắc lạnh ẩn sau gọng kính tròn mảnh bám đầy sương nước. "Bẫy từ trường Aegis-Trap của Tạ Tấn chắc chắn đã được kích hoạt. Tớ cảm nhận được một luồng lực hút vô hình đang liên tục kéo rút năng lượng silica trong huyết quản của mình. Vy Thanh, chúng ta phải nhanh lên."
Hai cô gái di chuyển như hai chiếc bóng lặng lẽ dưới làn sương mù, trượt xuống mạn sườn cầu cảng và chui vào miệng cống ngầm rỉ sét. Mùi nước thải hôi hám, ẩm ướt bốc lên nồng nặc. Nước dưới chân lạnh buốt, thấm qua lớp giày dã chiến của Diệp Dao. Cô phải gồng mình chịu đựng, tay phải đeo bộ kẹp giữ phôi đồng-niken bám chặt vào khung xương trợ lực carbon đeo dọc cánh tay để giữ thăng bằng. Chiếc Hộp bảo ôn chì chống bức xạ nặng trịch đeo sau lưng cô khẽ va chạm vào thành cống phát ra những tiếng *coong* siêu nhỏ.
Sau mười phút luồn lách qua những đường ống cống ngầm rỉ sét, họ tiếp cận được một ô cửa sắt thoát nước dẫn thẳng vào tầng hầm ngục dưới lòng nhà kho bến cảng Quận 4. Vy Thanh khéo léo dùng một chiếc kìm cộng lực bọc cao su cách điện cắt đứt chốt khóa rỉ sét mà không gây ra tiếng động lớn.
Khi cánh cửa sắt mở ra, đập vào mắt họ là một không gian rộng lớn, tối tăm và ngột ngạt dưới lòng đất. Những cột bê tông cốt thép bám đầy rêu mốc và gỉ sắt đỏ rực dưới ánh đèn neon vàng vọt nhấp nháy. Ở trung tâm căn hầm, ông nội Diệp Minh đang bị trói chặt trên một chiếc ghế sắt nặng nề, đầu ông gục xuống, hơi thở thoi thóp, xung quanh cổ ông là một chiếc vòng xích thạch anh phát ra luồng hào quang xám xịt ăn mòn.
"Ông nội!" Diệp Dao định lao ra nhưng Vy Thanh lập tức giữ chặt vai cô lại.
"Khoan đã, Dao! Có bẫy!" Vy Thanh cảnh cáo, ánh mắt sắc sảo của cô cảnh sát hình sự đảo quanh các góc tối của nhà kho.
*Bộp. Bộp. Bộp.*
Tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên từ phía bục cao bằng thép phía trên hầm ngục. Một gã đàn ông gầy gò, mặc chiếc áo khoác kỹ thuật xám bám đầy dây điện và thiết bị đo đạc bước ra. Một bên mắt của hắn đeo chiếc kính lúp điện tử liên tục quét những tia sáng đỏ rực rỡ dọc theo cơ thể Diệp Dao. Đó chính là kỹ sư năng lượng dị năng Tạ Tấn của tổ chức Apex Hunt.
"Chào mừng con ranh nhà họ Diệp đã tự chui đầu vào lưới," Tạ Tấn cười lạnh lùng, giọng nói méo mó qua bộ đàm đeo cổ. "Tao biết mày sẽ tìm đến đây bằng chiếc la bàn thạch anh rách nát đó. Nghiêm Sát tổng giám đốc rất tò mò về đôi bàn tay có thể làm mềm long thạch hóa thạch của mày. Nhưng trước khi mày được gặp ông ấy, hãy nếm thử món quà của tao."
Nói rồi, Tạ Tấn dứt khoát gạt mạnh chiếc cần gạt cơ học trên bảng điều khiển thép bên cạnh.
*Uỳnh! Roll! Roll! Roll!*
Bốn góc hầm ngục đột ngột rực sáng bốn luồng ánh sáng thạch anh tím khổng lồ. Thiết bị bẫy từ trường Aegis-Trap di động bắt đầu vận hành, phát ra một tiếng rít siêu tần chói tai nhức óc. Diệp Dao lập tức cảm thấy toàn bộ không khí xung quanh trở nên đặc quánh và nặng trịch như chì nung. Luồng từ trường bạo ngược liên tục kéo rút, hút kiệt toàn bộ năng lượng silica trong huyết quản của cô.
Cánh tay phải vừa được hồi phục nhờ huyết thanh Silica-Soft bỗng chốc co rút dữ dội, lớp giáp pha lê mờ ảo vừa định hình trên biểu bì da tay cô lập tức tan rã, nứt vỡ thành những mảnh vụn năng lượng lấp lánh rồi biến mất. Diệp Dao khuỵu gối xuống nền bê tông lạnh lẽo, hai tay bấu chặt lấy lồng ngực, phổi cô nghẹn thắt lại vì thiếu oxy, nhịp tim đập loạn xạ dưới áp lực từ trường khủng khiếp.
"Dao!" Vy Thanh hét lên, định lao đến đỡ bạn thân.
Nhưng từ trong bóng tối của một container cũ nát bên cạnh, một tiếng gầm rú bạo ngược như thú hoang vang lên xé rách không gian. Sói Xám – tên giang hồ sừng sỏ canh giữ con tin – bước ra. Cơ thể gã khổng lồ vốn dĩ đã vạm vỡ nay đang phình to ra một cách dị thường dưới tác động của huyết thanh hóa thú biến dị của Apex Hunt. Lông sói xám cứng như gai nhọn mọc tua tủa khắp bả vai và cánh tay gã, đôi mắt chột rực lên một màu đỏ ngầu tàn bạo, móng vuốt kim cương sắc lẹm dài hơn mười phân rít lên những tiếng ghê rợn khi gã cào mạnh xuống đất.
"Lũ ranh con! Hôm nay tao sẽ lột da tụi mày!" Sói Xám gầm lên, tốc độ phản xạ của gã nhanh như một làn gió xám, lao trực diện về phía Vy Thanh.
*Xoạt! Phập!*
Móng vuốt sắc nhọn của Sói Xám sượt qua không trung, cào rách một mảng lớn trên bả vai phải của Vy Thanh. Chiếc áo khoác da đen của cô bị xé nát, máu tươi đỏ rực phun ra, nhuộm đẫm bả vai. Vy Thanh nghiến răng chịu đựng nỗi đau đớn tột cùng, cô lùi lại ba bước, tay trái vẫn giữ chặt súng Glock-19, liên tục bóp cò.
*Đoành! Đoành! Đoành!*
Ba phát súng nổ vang dội nhà kho. Những viên đạn đặc chủng bọc bột bạc kháng dị năng găm thẳng vào ngực và đùi của Sói Xám. Bột bạc phát nổ tức thời khi tiếp xúc với da thịt thú hóa, tạo ra những luồng khói bạc ăn mòn, làm gián đoạn nhịp tấn công cuồng bạo của gã. Sói Xám đau đớn rú lên, bước chân gã khựng lại, đôi mắt đỏ ngầu bị khói bạc che phủ tầm nhìn.
"Dao... mau phá hủy... cái máy phát..." Vy Thanh quỳ một gối xuống đất, tay trái cô run rẩy giữ chặt bả vai đang chảy máu xối xả, giọng nói khản đặc vì mất máu nhưng ánh mắt vẫn rực sáng quyết tâm chiến đấu.
Diệp Dao nằm dưới đất, cơ thể cô lạnh toát do bão hòa Silica đang đạt đến giới hạn chịu đựng cực hạn của phàm nhân. Cô biết mình không thể đối đầu sức mạnh cơ bắp thô bạo với Sói Xám khi đang bị bẫy từ trường Aegis-Trap hút kiệt dị năng. Cô phải ưu tiên phá hủy nguồn năng lượng của máy phát trước để khôi phục lại khả năng Kết tinh phòng ngự.
Cố chịu đựng cơn đau thắt ở tim, Diệp Dao dùng chút sức tàn từ cánh tay phải bám chặt vào khung xương trợ lực, lết thân mình về phía bảng điều khiển của Tạ Tấn. Cô rút chiếc Kính lúp đồng cổ Diệp gia từ trong túi áo khoác ra. Thấu kính thạch anh tóc đỏ nguyên bản của kính lúp khẽ rực sáng một luồng hào quang lam nhạt mờ ảo.
Thông qua thấu kính giám định gia truyền, tầm mắt của Diệp Dao xuyên thấu qua lớp vỏ thép dày của máy phát Aegis-Trap. Cô tập trung toàn bộ nhãn lực vào lõi năng lượng thạch anh phát sóng trung tâm của máy.
*Kia rồi!*
Diệp Dao nheo mắt phát hiện ra một vết nứt siêu vi chạy dọc theo liên kết phân tử của khối thạch anh phát sóng. Do máy phải vận hành ở công suất cực đại để hút dị năng của cô và ông nội, lõi thạch anh đang bị quá tải nhiệt lượng nghiêm trọng, tạo ra một điểm yếu cấu trúc vật lý hoàn hảo.
"Tạ Tấn! Máy móc của mày... cũng chỉ là một đống sắt vụn lỗi thời thôi!" Diệp Dao gầm lên đầy phẫn nộ.
Cô dồn toàn bộ sức lực còn lại vào cánh tay phải, rút chiếc Bút thử độ cứng Mohs chuyên dụng bằng hợp kim tungsten cực bén giắt ở thắt lưng ra. Bằng kỹ năng *Gõ điểm nứt cấu trúc* đã được rèn luyện hàng ngàn lần trong hầm ngọc vô trùng, Diệp Dao đâm mạnh đầu bút tungsten siêu cứng vào đúng điểm yếu cấu trúc trên lõi thạch anh phát sóng của máy Aegis-Trap.
*Cạch! Keng!*
Một lực gõ chuẩn xác tuyệt đối đạt độ cứng Mohs cấp 9 truyền thẳng vào vết nứt siêu vi.
*Uỳnh! Đoành! Đoành!*
Khối thạch anh phát sóng trung tâm lập tức vỡ vụn thành hàng triệu mảnh pha lê nhỏ, kéo theo một vụ nổ từ trường khổng lồ bùng phát dữ dội. Luồng sóng xung kích màu tím rực quét qua toàn bộ hầm ngục, hất văng Tạ Tấn ngã nhào từ trên bục cao xuống đống đổ nát, ngất lịm đi. Hệ thống bẫy từ trường Aegis-Trap bị phá hủy hoàn toàn, luồng áp lực đè nặng lên lồng ngực Diệp Dao lập tức biến mất.
Cùng lúc đó, luồng năng lượng silica rò rỉ từ vụ nổ ập vào huyết quản của Diệp Dao, kích hoạt tức thời dị năng Kết tinh phòng ngự trong người cô.
"Con ranh! Tao sẽ xé xác mày!" Sói Xám điên cuồng gầm rú, gã đã thoát khỏi tầm ảnh hưởng của khói bạc, lao đến như một tia chớp xám, tung cú vuốt chí mạng cuối cùng nhắm thẳng vào đầu Diệp Dao.
Trong khoảnh khắc sinh tử tíc tắc, Diệp Dao không hề tránh né. Cô gồng mình, bộc phát dị năng *Hóa cứng biểu bì tạm thời* (Kết tinh phòng ngự) tập trung toàn bộ vào lòng bàn tay phải.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Toàn bộ lớp da lòng bàn tay phải của cô biến đổi tức thời thành một màng giáp pha lê thạch anh trong suốt rực rỡ rực sáng hào quang đa sắc, đạt độ cứng vật lý tương đương Mohs cấp 8.
*Keng! Phập!*
Móng vuốt sói của Sói Xám đập mạnh vào lòng bàn tay hóa cứng của Diệp Dao, phát ra một tiếng va chạm kim khí chói tai. Lực phản chấn cực đại từ lớp giáp pha lê khiến toàn bộ móng vuốt kim cương trên tay phải của Sói Xám bị gãy vụn rắc rắc. Gã đau đớn rú lên thảm thiết.
Không để đối thủ kịp lùi lại, Diệp Dao dùng bàn tay trái cầm bút thử độ cứng tungsten đâm mạnh vào điểm yếu khớp gối của Sói Xám. Dị năng *Thủy Tinh Hóa Sinh Thể* truyền dẫn qua đầu bút, kết tinh toàn bộ dịch khớp gối của gã thành dạng silica cứng đờ trong suốt. Khớp gối của Sói Xám bị hóa đá vĩnh viễn, gã gục xuống nền bê tông, gào rú điên cuồng trong bất lực.
"Vy Thanh... cứu... cứu ông nội..." Diệp Dao khàn giọng hét lên, cô loạng choạng bước đến chiếc ghế sắt, dùng bút tungsten gõ vỡ nát xích thạch anh đang trói ông nội Diệp Minh.
Ông nội Diệp Minh khẽ hé mắt nhìn cháu gái, giọng ông yếu ớt run rẩy: "Dao nhi... chạy... chạy mau... nơi này sắp sập rồi..."
Do vụ nổ quá tải từ trường của máy Aegis-Trap, cấu trúc bê tông cốt thép của nhà kho bến cảng Quận 4 bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt khổng lồ. Trần nhà rung lắc dữ dội, những mảng bê tông nặng hàng tấn bắt đầu rơi xuống rầm rập, bụi đất bốc lên mù mịt che phủ toàn bộ lối thoát hiểm.
Vy Thanh nén đau, cố gắng lết đến đỡ lấy ông nội Diệp Minh. Diệp Dao định bước theo hỗ trợ, nhưng ngay khi cô vừa nhấc chân, một cơn đau nhói buốt tận tâm can dội thẳng vào lồng ngực cô.
Liều huyết thanh Silica-Soft đã hết tác dụng sớm hơn dự kiến do cô cưỡng ép bộc phát dị năng Kết tinh phòng ngự để chặn đòn của Sói Xám. Cơn phản phệ Thủy tinh hóa bùng phát dữ dội gấp mười lần. Các khớp ngón tay phải của cô đông cứng lại hoàn toàn, lớp da chuyển sang một màu pha lê trong suốt thực thể lan rộng đến tận cổ tay phải. Cơn sốt thạch anh thiêu đốt khiến toàn thân cô lạnh toát, hơi thở đứt quãng, ý thức mờ dần.
"Dao! Cố lên Dao!" Vy Thanh hét lên trong tuyệt vọng khi thấy Diệp Dao ngã quỵ xuống đống đổ nát của nhà kho đang sụp đổ dần.
Trong màn sương đêm đặc quánh trộn lẫn khói bụi bê tông, tiếng bước chân dồn dập và tiếng còi xe bọc thép rú vang dội bên ngoài cầu cảng.
Nhưng đó không phải là lực lượng thợ săn của Apex Hunt.
Từ trong bóng tối của cửa kho đổ nát, một toán đặc nhiệm mặc giáp đen sang trọng, trên ngực áo có thêu họa tiết hình rồng vàng uốn lượn chìm rực sáng – lực lượng đặc nhiệm bảo an của Tập đoàn Kim Long – nhanh chóng tràn vào khống chế toàn bộ hiện trường.
Thẩm Quân Dạ – Kim Long Vương dưới lốt Tổng tài cao ngạo – bước ra từ làn sương mù sông Sài Gòn. Nửa người bên trái của anh phủ lớp vảy rồng hóa thạch xám xịt rực sáng luồng từ trường hệ kim áp chế tuyệt đối. Đôi mắt màu vàng kim sắc sảo của anh khóa chặt vào thân ảnh nhỏ bé của Diệp Dao đang nằm hôn mê bất động trên đất, bả vai anh khẽ run rẩy trước làn sóng năng lượng thanh tẩy rò rỉ từ cơ thể cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!