Kế Hoạch Đột Kích Bến Cảng
Cơn mưa rào cuối mùa Chợ Lớn đã dứt từ lâu, nhưng bầu không khí ẩm ướt vẫn đặc quánh, cuộn theo làn sương mù mờ đục bốc lên từ lòng sông Sài Gòn. Chiếc xe bán tải không phù hiệu của Vy Thanh lao vun vút qua những con phố nhập nhèm ánh đèn đường của Quận 5.
Ở băng ghế sau, Diệp Dao ngồi bất động trong bóng tối. Tay trái cô siết chặt chiếc lắc tay thạch anh tím rỉ sét – di vật duy nhất của người chị họ Diệp Linh đã mất tích mười năm trước. Những viên đá thạch anh thô ráp, nứt nẻ găm vào lòng bàn tay cô một cảm giác lạnh buốt, nhưng nỗi đau đớn thể xác ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với sự tê dại đang gặm nhấm cánh tay phải của cô.
Dưới lớp găng tay ren đen rách nát, cánh tay phải của Diệp Dao nặng trịch như một khúc gỗ mục. Độc tố thạch anh khói tà ác từ ba mũi dao găm của sát thủ Bóng Ma đã ăn sâu vào kinh mạch, kết hợp với phản phệ của dị năng "Thủy Tinh Hóa Sinh Thể" khiến các khớp xương từ đầu ngón tay đến tận cổ tay cô đông cứng lại, chuyển sang một màu xám xịt, trong suốt như pha lê chết. Cô không thể cảm nhận được bất kỳ xúc giác nào từ cánh tay ấy nữa. Mỗi lần cố cử động, một cơn đau nhói buốt tận tâm can lại dội lên, như thể có hàng ngàn mảnh thủy tinh siêu vi đang găm thẳng vào tủy xương.
"Dao, cố chịu đựng một chút. Chúng ta sắp đến phòng khám của bác sĩ Quốc Anh rồi." Vy Thanh vừa bẻ lái gấp qua một khúc cua hẹp trên đường Trần Nhân Tông, vừa nhìn vào gương chiếu hậu với ánh mắt đầy lo âu. Gương mặt nữ cảnh sát hình sự đanh lại, bả vai cô vẫn còn vương những vệt bụi tro xám từ vụ sập hầm mài ngọc Ngọc Bảo Đường.
Diệp Dao khẽ gật đầu, giọng cô khản đặc, run rẩy: "Tớ không sao... Chỉ cần cứu được ông nội. Vy Thanh, chiếc lắc tay này... tớ cảm nhận được một luồng từ trường rồng rất yếu rò rỉ từ nó. Chị Linh... chắc chắn chị ấy đang bị giam giữ cùng một nơi với ông nội."
"Nghiêm Sát và tổ chức Apex Hunt của hắn không đơn giản chỉ muốn cướp tiệm ngọc." Vy Thanh nghiến răng, giọng nói lạnh lùng mang theo sát khí của một cảnh sát hình sự kỳ cựu. "Nhà kho bến cảng Quận 4 vốn dĩ là khu vực bốc dỡ container bỏ hoang, nhưng hồ sơ mật của đội trọng án cho thấy nó đã bị một công ty bình phong của Apex Hunt mua lại từ ba năm trước. Bọn chúng đã cải tạo nơi đó thành một pháo đài ngầm. Chúng ta không thể điều động lực lượng cảnh sát chính quy tấn công trực diện lúc này, vì Trương Thế Vinh – phó giám đốc sở tài nguyên – vẫn đang ngầm bao che cho bọn chúng. Nếu tớ rút súng chính thức, Nghiêm Sát sẽ lập tức ra lệnh thủ tiêu ông nội cậu để bịt đầu mối."
"Chúng ta sẽ đột nhập từ đường sông," Diệp Dao thì thầm, đôi mắt cô rực lên một ngọn lửa căm thù sắc lạnh. "Đó là con đường duy nhất không bị hệ thống quét nhiệt của bọn chúng phát hiện. Nhưng trước tiên, tớ phải khôi phục lại cử động của bàn tay này."
Chiếc xe bán tải dừng lại trước một tiệm thuốc Đông y cổ kính nằm sâu trong hẻm nhỏ Quận 5. Vy Thanh nhanh chóng đỡ Diệp Dao xuống xe, lướt qua những tủ thuốc bằng gỗ mun tỏa ra mùi nhân sâm và cam thảo nồng đậm, tiến vào căn phòng mật nằm sau bức tường đôi.
Bác sĩ Trần Quốc Anh đã đứng đợi sẵn bên bàn mổ bằng thép không gỉ. Nhìn thấy cánh tay phải xơ cứng, phát ra luồng hào quang xám xịt của Diệp Dao, gương mặt vị bác sĩ trung niên lịch lãm lập tức biến sắc. Ông vội vàng đeo găng tay y tế, dùng một thiết bị quét quang phổ mini rà soát dọc theo huyết quản của cô.
"Điên rồ! Quá điên rồ!" Bác sĩ Quốc Anh trầm giọng quát, đôi lông mày chớm bạc nhíu chặt lại. "Dao nhi, cháu có biết lượng silica tích tụ trong tủy xương của cháu đã vượt ngưỡng an toàn gấp ba lần không? Các khớp ngón tay của cháu đang bị thủy tinh hóa thực thể. Nếu ta không ức chế nó ngay lập tức, quá trình xơ hóa này sẽ lan đến tim trong vòng chưa đầy một tháng! Cháu đang dùng mạng sống của mình để đổi lấy cái danh thợ mài ngọc đấy à?"
"Bác sĩ Quốc Anh, cháu không có lựa chọn nào khác." Diệp Dao nhìn thẳng vào mắt ông, ánh mắt kiên định không hề dao động. "Bọn chúng đã bắt ông nội đi. Nếu cháu không mài giũa được, cháu sẽ không thể cứu ông. Xin bác... hãy tiêm huyết thanh cho cháu."
Bác sĩ Quốc Anh thở dài một tiếng đầy bất lực. Ông bước đến chiếc tủ bảo ôn tuyệt mật, nhập mật mã cơ học hai lớp để lấy ra một ống nghiệm chứa dung dịch màu lam nhạt, đặc quánh và phát ra ánh sáng huỳnh quang dịu nhẹ. Đó chính là Huyết thanh Silica-Soft – hợp chất sinh học do ông nghiên cứu ngầm suốt mười năm qua để làm chậm quá trình liên kết thạch anh trong máu của người mài ngọc.
"Huyết thanh này chỉ có tác dụng tạm thời trong vòng mười hai giờ," bác sĩ Quốc Anh nghiêm giọng cảnh báo khi đang rút dung dịch vào một ống tiêm xi-lanh bằng thép chuyên dụng. "Nó sẽ làm mềm các khớp thạch anh bị đông cứng, giúp cháu khôi phục lại cử động lực tay. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc. Sau khi thuốc hết tác dụng, tủy xương của cháu sẽ bị suy kiệt canxi nghiêm trọng, hệ miễn dịch giảm sút, và lần thủy tinh hóa tiếp theo sẽ đau đớn gấp mười lần. Cháu có chấp nhận không?"
"Cháu chấp nhận," Diệp Dao không hề do dự, cô đặt cánh tay phải cứng đờ lên bàn thép.
Trong lúc bác sĩ chuẩn bị tiêm, Vy Thanh trải tấm bản đồ kiến trúc của nhà kho bến cảng Quận 4 lên bàn dã chiến. Sơ đồ 3D hiển thị chi tiết các vành đai bảo vệ, các lối thoát hiểm ngầm rỉ sét và vị trí đặt hệ thống bẫy từ trường thạch anh Aegis-Trap của kỹ sư Tạ Tấn.
"Nhìn vào đây," Vy Thanh gõ ngón tay lên màn hình máy tính bảng. "Nhà kho này được bao bọc bởi một hệ thống quét nhiệt và cảm biến rung động địa chất cực kỳ nhạy. Lối vào duy nhất từ đường bộ được canh gác bởi toán thợ săn vũ trang của Sói Xám. Bọn chúng sử dụng đạn bọc bột đá rỉ sét gỉ sét có thể ăn mòn dị năng rồng. Nhưng tớ đã phát hiện ra một lỗ hổng: hệ thống cống ngầm thoát nước thải từ thời thuộc Pháp kết nối trực tiếp từ lòng sông Sài Gòn vào thẳng khu hầm ngục ngầm dưới nhà kho. Đây là sơ đồ hệ thống thoát nước."
Diệp Dao tập trung nhãn lực sát sao vào bản đồ. Cô rút từ trong túi áo khoác ra chiếc la bàn cổ – Kim định vị từ trường thạch anh. Trục kim bằng thạch anh nhạy cảm của chiếc la bàn khẽ rung động, rồi quay tròn liên tục trước khi chỉ thẳng về hướng tọa độ phía Đông Nam của bến cảng Quận 4. Sóng năng lượng rò rỉ từ long thạch hóa thạch và long khí yếu ớt của ông nội Diệp Minh đang phát ra một tần số thạch âm trầm đục mà chỉ có đôi tai cảm thụ của cô mới nghe thấy.
"Sóng từ trường ở đó rất mạnh," Diệp Dao phân tích, ngón tay trái cô vạch một đường dọc theo đường ống cống ngầm. "Bẫy từ trường Aegis-Trap của Tạ Tấn chắc chắn được đặt ngay tại trung tâm nhà kho để cô lập dị năng rồng của ông nội. Vy Thanh, khi chúng ta tiến vào vành đai bảo vệ ngoài, tớ sẽ dùng năng lực ngưng tụ bụi đá kết hợp với sương mù bến cảng để vô hiệu hóa hệ thống camera nhiệt của bọn chúng. Cậu sẽ dùng súng Glock-19 bắn đạn bọc bột bạc để áp chế lính gác."
"Được, tớ đã chuẩn bị sẵn hai băng đạn bọc bột bạc đặc chủng chống dị năng." Vy Thanh lên đạn khẩu Glock-19 một cách dứt khoát, ánh mắt rực sáng quyết tâm bảo vệ bạn thân.
Diệp Dao quay sang chiếc bàn chế tác bên cạnh. Cô cẩn thận nhấc bộ kẹp giữ phôi đồng-niken – thiết bị hỗ trợ lực tay do nghệ nhân Vĩnh Phát chế tạo bằng hợp kim hấp thụ chấn động lực nén cực đại. Cô lắp bộ kẹp vào một khung xương trợ lực carbon siêu nhẹ đeo dọc theo cánh tay phải. Thiết bị này sẽ giúp cô duy trì lực tì mài chuẩn xác lên đến hai mươi kilôgam ngay cả khi các khớp ngón tay của cô bị cứng đờ do phản phệ.
Tiếp theo, cô đặt bộ dao mài kim cương Aegis-9 gồm chín mũi dao siêu cứng vào một chiếc túi lụa dệt từ tơ tằm tự nhiên ngâm nước muối đậm đặc của bà Sáu Chợ Thiết. Chiếc túi lụa này có khả năng khóa chặt linh khí và ngăn chặn sự thất thoát năng lượng. Cuối cùng, cô cẩn thận đặt tất cả vào trong chiếc Hộp bảo ôn chì chống bức xạ dày năm xăng-ti-mét do thợ rèn A Kiệt đúc thủ công. Chiếc hộp chì nặng trịch này là lá chắn vật lý hoàn hảo ngăn chặn mọi sự rò rỉ từ trường rồng ra ngoài, tránh việc bị máy dò của Apex Hunt phát hiện từ xa.
"Mọi thứ đã sẵn sàng," Diệp Dao hít một hơi thật sâu, cô nhìn bác sĩ Trần Quốc Anh.
Bác sĩ Quốc Anh khẽ gật đầu, ánh mắt ông ngập tràn sự lo âu tột độ dành cho huyết mạch cuối cùng của Diệp gia. Ông cầm ống tiêm chứa Huyết thanh Silica-Soft, sát trùng vùng da bả vai phải của Diệp Dao, rồi găm mũi kim thép lạnh buốt vào sâu trong bắp cơ cô.
*Phập!*
Một luồng nhiệt lượng bùng phát dữ dội tức thời, nóng bỏng như một dòng nham thạch lỏng nung chảy xộc thẳng vào huyết quản cánh tay phải của Diệp Dao. Cô trợn tròn mắt, hai tay bấu chặt lấy cạnh bàn thép đến mức rớm máu. Cơn đau đớn tột cùng từ sự xung đột giữa huyết thanh làm mềm và các tinh thể thạch anh hóa cứng khiến toàn thân cô run lên bần bật, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.
Nhưng ngay sau đó, một cảm giác ấm áp kỳ diệu bắt đầu lan tỏa. Lớp đá pha lê xám xịt dưới da tay cô bắt đầu mềm lại, các đầu ngón tay phải khẽ cử động, xúc giác thạch âm siêu vi dần khôi phục. Cô siết chặt bàn tay phải thành nắm đấm, cảm nhận sức mạnh tạm thời đang tràn về trong huyết quản.
"Đi thôi, Vy Thanh," Diệp Dao đứng dậy, cô khoác chiếc măng-tô xám bám bụi khoáng, đeo chiếc hộp bảo ôn chì nặng trịch lên vai, đôi mắt pha lê đa sắc nhìn thẳng ra làn sương mù dày đặc ngoài cửa sổ bến cảng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!