Nhạc nềnKengeki

Sập Hầm Và Bắt Cóc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sóng địa chấn rùng rùng truyền qua lòng bàn tay trái của Diệp Dao, lạnh buốt và rung động với tần số cực cao. Bức tường bê tông dày của căn hầm mài ngọc Ngọc Bảo Đường vốn dĩ vô cùng kiên cố, nay lại phát ra những tiếng kêu răng rắc ghê người. Bột thạch anh trắng mịn từ các khe nứt bắt đầu rơi lả tả như mưa tuyết.


"Tiểu Bảo! Nằm xuống ngay!"


Diệp Dao hét lớn, giọng cô khản đặc vì khói bụi. Không một giây chần chừ, cô dùng hết sức lực của cánh tay trái còn linh hoạt, nắm lấy cổ áo cậu bé trợ lý mồ côi mười hai tuổi, kéo mạnh cậu vào gầm chiếc bàn mài bằng hợp kim đồng-niken chịu lực cực đại ở góc hầm. Chiếc bàn mài này do nghệ nhân Vĩnh Phát đúc thủ công, nặng tới hơn hai tạ, là chỗ ẩn nấp an toàn duy nhất lúc này khi trần hầm đang có dấu hiệu sạt lở.


Tiểu Bảo mặt cắt không còn giọt máu, hai tay ôm chặt lấy đầu, run rẩy dưới gầm bàn. Đúng lúc đó, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía bức tường phía Tây. Dị năng hệ đất của Lâm Chí đã hoàn toàn xuyên thủng hệ thống phòng ngự vật lý của căn hầm. Một luồng sóng xung kích màu xám đục, mang theo hàng tấn đất đá và những khối bê tông vỡ vụn, đổ ụp xuống như một thác lũ.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Khói bụi thạch anh siêu vi bốc lên mù mịt. Hệ thống lọc bụi ly tâm tự chế chạy bằng pin lithium bị một khối bê tông lớn rơi trúng, bốc cháy và phát ra những tiếng nổ điện xẹt xẹt rồi tắt ngấm. Màn sương nước ấm áp từ máy phun sương bị dập tắt, thay thế bằng một bầu không khí ngột ngạt, khô khốc và đầy rẫy những mảnh thạch thô vỡ vụn bay tứ tán. Diệp Dao ho sặc sụa, phổi cô bỏng rát vì hít phải bụi đá độc hại. Cánh tay phải của cô – vốn đã mất hoàn toàn xúc giác từ ca mài ngọc trước đó – nay tê dại và nặng trịch như một khúc gỗ dưới lớp găng tay ren đen.


"Ông nội..."


Trong tiếng đổ nát rầm rập, Diệp Dao chợt nghe thấy một tiếng kêu thét nghẹn ngào từ phía lối cầu thang gỗ dẫn lên tầng trên. Đó là giọng của ông nội Diệp Minh. Ông đang cố gắng chạy xuống hầm để cứu cô và Tiểu Bảo.


Một bóng đen mờ ảo, u ám như tàn tro đột ngột trồi lên từ đống đổ nát ở góc hầm. Hắn di chuyển hoàn toàn không phát ra tiếng động, tựa như một bóng ma lướt đi trong đêm tối. Đó chính là Bóng Ma, sát thủ dị năng hệ ám cấp trung do Nghiêm Sát thuê để đột nhập bắt cóc ông nội cô. Đôi mắt hắn lạnh lùng, vô cảm lộ ra sau chiếc mặt nạ vải đen tuyền, khóa chặt lấy dáng vẻ gầy gò của Diệp Minh đang lảo đảo bước xuống cầu thang.


"Thả ông tôi ra!"


Diệp Dao hét lên, cô cố gượng đứng dậy nhưng một cơn chóng mặt dữ dội ập đến do tủy xương bị suy kiệt canxi từ lần mài ngọc trước. Bóng Ma không hề bận tâm đến tiếng hét của cô. Hắn vung tay phải, ba mũi dao găm tẩm độc thạch anh khói ám khí phát ra luồng ánh sáng tím sẫm tà ác, xé rách không khí phóng thẳng về phía lồng ngực của Diệp Minh. Với thể trạng của một người thường bảy mươi tuổi như ông nội, chỉ cần một mũi dao sượt qua cũng đủ để độc tố xơ cứng mô cơ tước đi mạng sống của ông trong vòng vài giây.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bản năng cộng sinh huyết mạch trong người Diệp Dao bùng phát dữ dội. Cô không thể trơ mắt nhìn người thân duy nhất của mình bị sát hại.


"Kết tinh!"


Diệp Dao gầm lên trong lòng. Cô gồng mình, tập trung toàn bộ dị năng "Thủy Tinh Hóa Sinh Thể" còn sót lại vào lớp biểu bì da ở cánh tay phải đang bị tê liệt. Dưới lớp găng tay ren đen, một luồng ánh sáng pha lê trắng tinh khiết bộc phát rực rỡ. Các tế bào da và mô cơ của cánh tay phải cô biến đổi tức thời, hóa cứng thành một lớp giáp thạch anh trong suốt, rực rỡ và sắc cạnh như một phiến pha lê cường lực đạt độ cứng Mohs cấp 8.


Cô lao thẳng về phía trước, dùng cánh tay phải đã hóa giáp pha lê chắn ngang trước ngực ông nội.


*Keng! Keng! Keng!*


Ba tiếng va chạm kim khí giòn giã vang lên trong không gian chật hẹp. Ba mũi dao găm tẩm độc của Bóng Ma đâm sầm vào cánh tay giáp thạch anh của Diệp Dao, vỡ vụn thành những mảnh vụn màu tím đen. Tuy nhiên, lực phản chấn cực mạnh kết hợp với độc tố lạnh buốt từ dao găm lập tức truyền qua lớp giáp pha lê, dội ngược vào xương tủy cô. Cánh tay phải của Diệp Dao phát ra những tiếng rắc nhẹ, lớp giáp thạch anh xuất hiện vài vết nứt siêu vi. Một cơn đau buốt nhói, lạnh thấu xương tủy bắn thẳng lên bả vai, khiến cô ngã quỵ xuống bực thềm gỗ, hơi thở đứt quãng.


Bóng Ma khẽ ngạc nhiên trước phòng ngự của cô, nhưng hắn phản ứng cực nhanh. Hắn lướt tới như một cái bóng, bàn tay đeo găng đen vươn ra bóp chặt lấy cổ họng Diệp Minh, nhấc bổng ông cụ lên. Độc tố ám khí từ tay hắn khiến Diệp Minh lập tức bị tê liệt kinh mạch, gương mặt ông tím tái, đôi mắt mờ đục nhìn Diệp Dao đầy lo âu và đau đớn.


"Dao nhi... chạy..." Ông nội khẽ thốt lên những lời yếu ớt cuối cùng trước khi hoàn toàn mất đi ý thức.


"Ông nội!"


Cơn giận dữ và nỗi tuyệt vọng tột cùng bùng lên trong tim Diệp Dao. Cô dùng bàn tay trái còn lành lặn, rút phắt chiếc "Bút thử độ cứng Mohs chuyên dụng" bằng hợp kim tungsten bén nhọn giắt ở thắt lửng tạp dề. Dưới nhãn quang của kỹ năng "Nhận biết vân đá", cô nhìn thấu qua bóng tối, phát hiện ra một điểm yếu cấu trúc – vết rạn nứt năng lượng siêu vi nằm ngay khớp gối phải của Bóng Ma khi hắn đang dồn lực giữ con tin.


Diệp Dao dồn toàn bộ sức nặng cơ thể, lao tới đâm mạnh đầu bút tungsten cực bén vào khớp gối của hắn.


*Phập!*


Đầu bút tungsten đâm xuyên qua lớp giáp vải của Bóng Ma, găm chặt vào khớp gối hắn. Bóng Ma rên lên một tiếng đau đớn dữ dội, máu đen rỉ ra từ vết thương. Hắn không ngờ một cô thợ ngọc bình thường lại có thể chuẩn xác đâm trúng điểm yếu kinh mạch của mình. Tuy nhiên, là một sát thủ chuyên nghiệp của Apex Hunt, hắn quyết đoán vô cùng. Biết không thể dây dưa, hắn lập tức kích hoạt một lọ khói ám khí thạch anh độc hại giắt bên hông.


Một làn sương mù màu tím đen dày đặc, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và độc tố ăn mòn bùng phát dữ dội, che phủ hoàn toàn tầm nhìn trong bán kính năm mét. Diệp Dao bị làn khói độc tạt thẳng vào mặt, cô ho sặc sụa, mắt cay xè và ngã nhào ra đất. Cô cố gắng vận hành dị năng ngưng tụ bụi đá để làm lóa mắt hắn và xua tan làn khói, nhưng nồng độ ám khí quá dày đặc đã triệt tiêu hoàn toàn tầm nhìn của cô.


Khi làn sương mù màu tím đen dần tan đi dưới sức gió từ các khe nứt hầm ngầm, căn hầm mài ngọc chỉ còn lại một đống đổ nát hoang tàn. Bóng Ma đã biến mất không dấu vết cùng với ông nội Diệp Minh.


"Không... Ông nội..."


Diệp Dao quỳ rạp trên nền đất lạnh bám đầy bụi đá, hai tay cào xé những mảnh bê tông vỡ vụn trong vô vọng. Cánh tay phải của cô hoàn toàn mất cảm giác, lạnh ngắt và tê liệt hoàn toàn do phản phệ thủy tinh hóa sâu kết hợp với vết bỏng lạnh từ độc tố của Bóng Ma. Nỗi bất lực và đau đớn tột cùng bóp nghẹt lấy trái tim cô. Người thân duy nhất, mỏ neo tinh thần lớn nhất đời cô, đã bị bắt đi ngay trước mắt cô.


*Khục... khục...*


Một tiếng ho nhỏ phát ra từ gầm bàn mài đồng-niken. Diệp Dao sực tỉnh, cô nén đau đớn, bò đến gạt bỏ những mảnh gỗ vỡ và kéo Tiểu Bảo ra ngoài. Cậu bé gầy gò bám đầy bụi trắng, khóc nấc lên vì sợ hãi nhưng may mắn không bị thương tích nghiêm trọng nhờ chiếc bàn mài chịu lực che chở.


"Tỷ tỷ... ông nội bị bắt đi rồi..." Tiểu Bảo mếu máo ôm lấy cánh tay trái của cô.


"Chị biết... Chị sẽ cứu ông về..." Diệp Dao khẽ thì thầm, giọng cô lạnh tanh nhưng ánh mắt lại rực lên một ngọn lửa căm thù sắc lạnh.


Đúng lúc đó, cửa hầm ngầm bị một lực lượng mạnh mẽ từ bên ngoài phá vỡ. Vy Thanh dẫn đầu đội cảnh sát hình sự Quận 5, súng ngắn Glock cầm tay, lao vào hiện trường đổ nát với gương mặt đầy lo âu.


"Dao! Cậu có sao không?" Vy Thanh lao đến đỡ lấy Diệp Dao, ánh mắt cô đanh lại khi nhìn thấy căn hầm mài ngọc bị tàn phá hoàn toàn và cánh tay phải cứng đờ của bạn thân.


"Vy Thanh... bọn chúng bắt ông nội đi rồi. Là người của Apex Hunt..." Diệp Dao khàn giọng nói, đôi môi cô mím chặt đến rớm máu.


Vy Thanh nghiến răng, cô lập tức ra lệnh cho cấp dưới phong tỏa hiện trường và truy tìm dấu vết của chiếc xe chở con tin. Sau mười phút rà soát các camera an ninh khu vực lân cận hẻm 108, Vy Thanh bước lại gần Diệp Dao, gương mặt cô lộ rõ vẻ nghiêm trọng.


"Dấu vết định vị từ camera nhiệt cho thấy bọn chúng đã dùng một chiếc xe bọc thép chuyên dụng di chuyển cực nhanh về hướng nhà kho bến cảng Quận 4. Nhưng có một thứ này... thuộc hạ của tớ vừa tìm thấy ở ngay vành đai lối vào khu vực bến cảng bốc dỡ của nhà kho đó."


Vy Thanh xòe bàn tay ra. Trên lòng bàn tay cô là một chiếc lắc tay bằng thạch anh tím tự nhiên, các viên đá thô được mài giũa thủ công một cách vụng về nhưng tinh tế. Chiếc lắc tay bị đứt một góc, bám đầy bụi rỉ sét màu xám đen.


Diệp Dao nhìn trân trân vào chiếc lắc tay thạch anh tím, toàn thân cô khẽ run lên bần bật. Cô nhận ra nó. Đây chính là chiếc lắc tay do chính tay người chị họ mất tích mười năm trước của cô, Diệp Linh, tự tay chế tác trước khi biến mất bí ẩn.


"Chiếc lắc tay này... là của chị Linh..." Diệp Dao khẽ thì thầm, một luồng ánh sáng hy vọng đau đớn và mãnh liệt đột ngột bùng phát trong đôi mắt pha lê đa sắc của cô. Chị họ cô vẫn còn sống, và manh mối về chị ấy đang nằm ngay tại nhà kho bến cảng Quận 4 – nơi ông nội cô vừa bị đưa đến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!