Mạch Thạch Anh Dưới Lòng Đất
Cơn mưa bão từ chiều tối đã chuyển thành những dải sương mù ẩm ướt, giăng mắc khắp các ngõ hẻm chằng chịt của Quận 5. Tại hẻm 108 Trần Hưng Đạo, những mảng tường gạch cũ kỹ rêu phong sũng nước, phản chiếu ánh đèn đường màu vàng hiu hắt. Đêm đã về khuya, không gian Chợ Lớn chìm vào sự tĩnh lặng tịch mịch, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những mái hiên tôn rỉ sét.
Phía trước tiệm ngọc cổ Ngọc Bảo Đường, những mảnh kính vỡ của chiếc tủ trưng bày bị băng nhóm của Mãnh "Sẹo" đập phá hồi chiều đã được dọn dẹp sạch sẽ, tạm thời được che chắn bằng một tấm bạt dứa sọc xanh đỏ. Dù Vy Thanh đã dẫn đội cảnh sát hình sự đến trấn áp và bắt giữ vài tên đàn em, nhưng bầu không khí căng thẳng vẫn bao trùm lên ngôi nhà gỗ hai tầng. Diệp Dao ngồi trong sảnh tiệm tối mờ, đôi bàn tay quấn băng bảo hộ khẽ siết chặt. Cô biết rõ, thời hạn bảy ngày mà Cao Đại đưa ra đang đếm ngược từng giờ. Lũ chợ đen Quận 5 dưới trướng đốc công Tiêu Hùng sẽ không dừng lại ở những trò phá hoại vặt vãnh này.
*Cộc. Cộc. Cộc.*
Ba tiếng gõ cửa cơ học rất nhẹ, ngắt quãng theo một nhịp điệu riêng biệt vang lên từ phía cửa sau thông ra con hẻm tối. Diệp Dao lập tức đứng dậy, bước đi không tiếng động. Cô giắt chiếc bút thử độ cứng Mohs bằng hợp kim tungsten vào thắt lưng tạp dề xám, tay trái khẽ đặt lên chốt cửa gỗ.
Cánh cửa mở hé, tiết lộ một dáng người vạm vỡ, cao lớn đứng khuất trong bóng tối của bức tường đôi. Đó là Sơn "Cụt", cựu đại ca bảo kê bến bãi khét tiếng một thời của Quận 5. Gã mặc một chiếc áo ba lỗ màu xám sờn cũ bám đầy bụi đá, cánh tay trái đã mất được thay thế bằng một cánh tay giả bằng sắt thô kệch, xù xì. Gương mặt gã hằn sâu một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống má, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Dao lại ngập tràn sự kính trọng và biết ơn sâu sắc. Chính đôi bàn tay giám định kỳ diệu của cô đã phát hiện ra khối u thạch anh quái ác trong phổi con trai gã, cứu mạng đứa trẻ độc nhất của gã khỏi cái chết hóa đá.
"Cô Dao," Sơn "Cụt" trầm giọng, thanh âm khàn đặc như tiếng đá cuội cọ xát. Gã đặt một bao tải dứa nặng trịch xuống bực cửa gạch. "Hàng của cô đây. Silica thô Quận 5, được khai thác lén lút từ mạch khoáng ngầm sâu dưới lòng chợ cũ. Tôi phải dùng đến ba lớp bao chì để bọc lại mới ngăn được luồng từ trường rò rỉ của nó."
Diệp Dao cúi xuống, chạm nhẹ đầu ngón tay trái vào lớp bao dứa. Ngay lập tức, một luồng xung động điện từ cực nhẹ, lạnh buốt và sắc nhọn như kim châm truyền qua lớp vải dầy, khiến khớp ngón tay cô khẽ giật mạnh. Đây đúng là loại silica thô nguyên thủy có nồng độ từ trường cao, thứ nguyên liệu hoàn hảo để cô rèn luyện xúc giác siêu vi.
"Cảm ơn anh, anh Sơn," Diệp Dao khẽ nói, giọng cô trầm tĩnh nhưng kiên định. "Có ai bám theo anh không?"
Sơn "Cụt" cười lạnh, cánh tay giả bằng sắt khẽ co duỗi phát ra tiếng rít cơ khí khô khốc. "Lũ tai mắt của Tiêu Hùng gác ở đầu hẻm đã bị tôi dùng nam châm cực mạnh trên tay giả làm nhiễu loạn sóng bộ đàm rồi. Nhưng cô Dao phải cẩn thận, tôi nghe ngóng được tin đốc công Tiêu Hùng đang rất tức giận vì gậy sắt của Mãnh 'Sẹo' bị cô gõ vỡ. Gã đã liên hệ với một dị nhân hệ đất tên là Lâm Chí để dò tìm cấu trúc ngầm của Ngọc Bảo Đường. Bọn chúng nghi ngờ cô giấu thứ gì đó dưới lòng đất."
"Tôi hiểu rồi. Anh về đi, chăm sóc tốt cho thằng bé," Diệp Dao gật đầu, một tay xách bao tải dứa nặng gần ba mươi ký bước vào nhà, cánh cửa gỗ khép lại vội vã.
Cô khóa chặt chốt cửa, kéo lê bao tải dứa đi về phía gian ban thờ tổ tiên ở phía sau. Xoay đúng khớp gạch cổ phong thủy theo sơ đồ bát quái sau ban thờ, một tiếng *rắc* cơ học trầm đục vang lên, để lộ lối thông đạo dẫn xuống căn hầm mài ngọc Ngọc Bảo Đường. Đây là thánh địa tuyệt mật được thiết kế bởi người cha quá cố của cô, Diệp Thanh Sơn, một căn hầm cách âm và vô trùng hoàn toàn nằm sâu dưới lòng đất.
Diệp Dao bước xuống những bậc thang gạch ẩm ướt, mang theo bao tải silica thô. Khi cánh cửa hầm bằng hợp kim đồng-niken khép lại, toàn bộ tiếng mưa gió bão bùng của thế giới bên ngoài hoàn toàn bị triệt tiêu. Căn hầm chỉ còn lại ánh sáng trắng lạnh từ những thanh đèn LED công nghiệp và mùi tinh dầu trầm hương thoang thoảng trộn lẫn mùi kim khí đặc trưng.
Cô đặt bao tải dứa lên chiếc bàn mài bằng thép không gỉ. Việc đầu tiên Diệp Dao làm là bước đến bảng điều khiển cơ học ở góc hầm, gạt mạnh cần gạt đồng. Hệ thống "Lọc bụi thạch anh vô trùng" lập tức khởi động với một tiếng vút gió êm ái. Chiếc quạt hút bụi ly tâm chạy bằng pin lithium bắt đầu vận hành, đồng thời máy phun sương siêu vi tự động phun ra một làn sương nước ấm áp, duy trì độ ẩm trong hầm mài luôn ở mức chín mươi phần trăm. Quy trình nghiêm ngặt này do cha cô thiết kế nhằm ép toàn bộ các hạt bụi thạch anh siêu vi lơ lửng trong không khí ngưng tụ thành giọt nước và rơi xuống đất, bảo vệ lá phổi của cô khỏi căn bệnh xơ cứng phổi nghề nghiệp đã cướp đi sinh mạng của mẹ cô năm xưa.
Diệp Dao cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, mặc vào chiếc tạp dề thợ kim hoàn màu xám tro bám đầy bụi đá cổ. Cô tháo dải băng cá nhân ở bàn tay phải ra. Khớp ngón tay trỏ và ngón giữa của cô đã bắt đầu sưng tấy nhẹ, da dẻ hơi nhợt nhạt và có cảm giác xơ cứng nhẹ – triệu chứng ban đầu của căn bệnh phản phệ thủy tinh hóa tàn khốc. Lời cảnh báo rùng rợn của sư phụ mù Tần Thiết về kết cục hóa đá vĩnh viễn của những thợ mài ngọc phục vụ long tộc vẫn còn văng vẳng bên tai cô.
Nhưng Diệp Dao không sợ hãi. Đôi mắt cô ẩn sau chiếc kính gọng tròn mảnh rực sáng lên một niềm quyết tâm kiên định. Cô biết, muốn bảo vệ Ngọc Bảo Đường trước thời hạn bảy ngày siết nợ, cô buộc phải đột phá cảnh giới mài ngọc của mình lên một tầm cao mới trước kỳ thi đặc cách của Hiệp hội Giám định.
Cô mở bao tải dứa, lấy ra một khối Silica thô Quận 5 lớn bằng nắm tay. Khối thạch thô xù xì, bám đầy rỉ sét màu xám đen và những mảng oxit sắt đỏ sẫm. Nhưng dưới nhãn quang của kỹ năng "Nhận biết vân đá", Diệp Dao nhìn thấy dòng chảy năng lượng thô sơ màu lam nhạt đang luân chuyển hỗn loạn bên trong cấu trúc phân tử thạch anh cứng nhắc.
Để mài giũa được khối đá có độ cứng Mohs cấp 7 này bằng tay không, cô phải đạt đến "Đột phá Ngưỡng Mohs 7". Đây là ranh giới cực kỳ nguy hiểm, đòi hỏi người mài phải đồng bộ hóa nhịp tim của mình với tần số rung động tự nhiên của đá thạch anh. Nếu nhịp tim bị lệch tần số dù chỉ một nhịp, áp lực phản chấn năng lượng từ khối đá sẽ lập tức làm vỡ mạch máu tim, gây ngừng đập vĩnh viễn.
Diệp Dao hít một hơi thật sâu, đặt khối thạch thô vào bộ kẹp giữ phôi đồng-niken để cố định. Cô bật chiếc "Máy mài áp lực cao cầm tay", lắp vào đó một mũi kim mài từ "Bộ dao mài Aegis-9" mạ bột kim cương nhân tạo siêu cứng. Tiếng động cơ máy mài rít lên một âm thanh bén nhọn, đạt tốc độ năm mươi ngàn vòng mỗi phút.
Cô cầm máy mài bằng tay phải, truyền dẫn dòng điện sinh học từ tay trái chạm nhẹ vào bề mặt khối đá thô để cảm nhận tần số.
*Rẹt... rẹt... rẹt...*
Mũi dao mài Aegis-9 tiếp xúc với vỏ đá xù xì, bắn ra những tia lửa màu lam nhạt siêu vi. Lực phản chấn từ độ cứng Mohs 7 của khối thạch anh lập tức dội ngược lại cánh tay phải của cô. Cơn đau rát buốt nhói bùng phát từ các khớp ngón tay, lan nhanh dọc theo huyết quản cánh tay phải như thể có hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ đang điên cuồng cào xé da thịt từ bên trong.
Độ cứng của đá thô quá lớn, kết hợp với cơn đau khớp tay làm tay phải cô khẽ run rẩy. Lực tì tay bị lệch đi một milimet.
*Rắc!*
Một tiếng nứt giòn giã vang lên. Khối thạch anh thô dưới mũi dao mài bị rạn nứt một đường dài dọc theo vân cấu trúc, vỡ đôi thành hai mảnh đá vụn vô giá trị. Lần mài đầu tiên hoàn toàn thất bại do cô chưa kiểm soát được lực tì tay khi bị cơn đau chi phối.
Diệp Dao tắt máy mài, lồng ngực phập phồng thở dốc. Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương cô, thấm ướt vạt tóc mai đen nhánh. Cánh tay phải của cô run rẩy dữ dội, các khớp ngón tay cứng đờ như thể bị đóng băng.
"Không được nôn nóng," Diệp Dao tự nhủ, cô nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế nhịp thở dồn dập. Cô nhớ lại những lời dạy nghiêm khắc của sư phụ Tần Thiết: *"Đá quý có sinh mệnh, người mài không được dùng sức mạnh cơ bắp thô bạo để uốn nắn nó. Con phải dùng đôi tay mềm dẻo như dòng nước để thấu cảm tần số của đá, để đá tự nguyện dâng hiến vẻ đẹp của nó cho con."*
Cô quyết định vận hành phương pháp "Mài vô cảm xúc giác". Diệp Dao tập trung tinh thần lực tối đa vào hệ thần kinh trung ương, cô lập hoàn toàn mọi xúc giác đau đớn ở mười đầu ngón tay phải. Da đầu ngón tay cô dần chuyển sang màu xám nhạt như đá cuội, lạnh toát và không còn cảm giác nhiệt độ hay đau rát.
Cô lấy ra một khối silica thô thứ hai đặt vào kẹp giữ phôi. Lần này, cô không vội vàng bật máy mài. Diệp Dao áp lòng bàn tay trái chưa bị tổn thương vào bề mặt khối đá, nhắm mắt lại và bắt đầu vận hành phương pháp điều hòa nhịp tim cộng hưởng. Cô lắng nghe tiếng thì thầm siêu vi phát ra từ cấu trúc phân tử thạch anh, ép nhịp tim của mình đập chậm lại, đồng bộ hoàn toàn với tần số rung động bảy mươi hai hertz của khối silica.
*Thình thịch... thình thịch...*
Nhịp tim của Diệp Dao đập chậm dần, hòa làm một với nhịp thở của khối đá thô. Khi sự đồng bộ đạt đến mức tuyệt đối một trăm phần trăm, một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra. Dòng máu mang huyết mạch thanh tẩy cổ xưa chảy trong huyết quản của cô bắt đầu phản ứng nhẹ với phôi ngọc thô. Một luồng ánh sáng lam nhạt ấm áp, rực rỡ đột ngột bộc phát từ mười đầu ngón tay cô, bao bọc lấy khối silica thô xù xì.
Khối đá thô dưới tác động của dòng máu thanh tẩy bỗng chốc trở nên mềm mại dẻo dai như đất sét ấm. Vết thương bỏng lạnh và sự xơ cứng ở các khớp ngón tay của Diệp Dao lập tức được làm dịu bởi một luồng linh khí nhỏ giải phóng ra từ khối ngọc thô được thanh tẩy.
Diệp Dao mở mắt, bật máy mài cầm tay. Lần này, mũi dao mài Aegis-9 di chuyển chậm rãi, lướt nhẹ nhàng trên bề mặt khối silica thô như một nét bút vẽ trên lụa tơ tằm. Bột đá thạch anh mịn màng như tuyết trắng rơi xuống tấm bạt vô trùng dưới bàn mài, không hề có tiếng rít hay tia lửa bùng phát.
Cô mài từng lát mỏng áp lực thấp, tỉ mỉ gọt giũa lớp vỏ rỉ sét bên ngoài, để lộ ra phần lõi thạch anh trong suốt, rực rỡ ánh sáng lam nhạt hoàn mỹ bên trong. Khối đá quý tỏa ra một luồng từ trường phong thủy ổn định, ấm áp làm bừng sáng cả căn hầm mài vô trùng.
*Đột phá thành công Ngưỡng Mohs 7!*
Diệp Dao tắt máy mài, nâng khối thạch anh đã được mài nhẵn bóng hoàn mỹ lên trước mắt. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức, một cơn tê dại tàn khốc ập đến. Phương pháp mài vô cảm xúc giác đã hết tác dụng, mười đầu ngón tay phải của cô hoàn toàn mất đi cảm giác xúc giác thông thường, cứng đờ và lạnh toát như băng đá. Cô biết cái giá tích lũy của lần đột phá này là cô sẽ không thể cảm nhận được bất kỳ vật thể nào bằng tay phải trong vòng sáu giờ tới. Cô nhanh chóng quấn dải băng cá nhân bảo hộ lại quanh tay, đeo chiếc găng tay ren đen vào để che giấu dị biến.
*Ầm...*
Một tiếng động trầm đục, cực kỳ nhẹ nhưng mang theo một chấn động lực đất bất thường đột ngột truyền qua lớp tường bê tông dày của căn hầm ngầm.
Diệp Dao biến sắc. Cô lập tức đứng dậy, áp lòng bàn tay trái vào bức tường gạch của căn hầm vô trùng, vận hành kỹ năng "Cấp 1: Cảm nhận rung động thô".
Thông qua lớp tường gạch sũng nước ngầm, cô cảm nhận được một luồng sóng chấn động lực đất siêu vi đang liên tục quét qua cấu trúc móng của Ngọc Bảo Đường từ phía bên ngoài tường hẻm. Luồng sóng này mang theo từ trường thô ráp của dị năng hệ đất, đang cố gắng vẽ lại sơ đồ địa hình ngầm của căn hầm mài ngọc.
Kẻ thù đã đến. Dị nhân hệ đất Lâm Chí dưới trướng đốc công Tiêu Hùng đang đứng ngoài con hẻm tối, sử dụng dị năng đất để dò tìm cấu trúc ngầm của tiệm ngọc cổ, chuẩn bị phát động cuộc đột kích sập hầm hòng chôn sống cô và cướp đoạt bí thuật.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!