Lời Mời Từ Thủy Cung
Mật thất hóa thạch chìm trong một bầu không khí ngột ngạt đến mức đông cứng. Luồng hàn khí thạch anh buốt giá từ viên tín vật ngọc thạch thủy hệ màu lam lơ lửng giữa không trung va chạm kịch liệt với luồng hỏa khí hệ kim nóng rực đang rò rỉ từ bệ đá. Sương mù ngưng tụ thành những hạt sương pha lê nhỏ li ti, rơi lạo xạo trên nền đá cổ rêu phong.
*Rắc... rắc...*
Tiếng rạn nứt giòn tan vang lên từ phía bệ đá thạch anh vàng. Thẩm Quân Dạ khẽ động đậy bả vai hóa thạch. Đôi mắt màu vàng kim vương giả của vị tổng tài kiêu ngạo từ từ mở ra, rực lửa phẫn nộ khóa chặt vào viên tín vật màu lam đang lơ lửng trước ngực Diệp Dao. Luồng long khí hệ kim tối cổ trong cơ thể anh lập tức bộc phát dữ dội, áp lực trọng lực trong mật thất tăng vọt lên gấp đôi, khiến những khối thạch anh tóc vàng xung quanh phát ra tiếng kêu u uất.
"Em dám nhận vật của kẻ khác ngay trước mặt ta?" Giọng nói của Thẩm Quân Dạ trầm thấp, khàn đặc nhưng mang theo uy thế áp đảo của một vị vương giả rồng vương vừa tỉnh giấc sau giấc ngủ đông.
Anh chống một tay xuống bệ đá, gượng dậy. Nửa người bên trái của anh vẫn còn phủ đầy lớp vảy rồng hóa thạch xám xịt, nhưng nửa người bên phải rực sáng hào quang vàng kim rực rỡ. Thẩm Quân Dạ vung tay trái, một luồng từ trường kim loại vô hình lao vút ra, hóa thành những sợi xích sắt bén nhọn định bóp nát viên Lam Hải Châu thu nhỏ đang lơ lửng.
"Dừng tay!"
Diệp Dao hét lên, giọng cô khản đặc vì khói bụi thạch anh siêu vi còn vương trong mật thất. Không một chút do dự, cô bước lên một bước, dùng bàn tay trái trần – bàn tay duy nhất còn xúc giác phàm nhân nhưng đang rớm máu tươi thanh tẩy – chắn trước viên tín vật màu lam.
*Oàng!*
Sợi chỉ đỏ khế ước cộng sinh huyết mạch nối giữa lồng ngực Diệp Dao và Thẩm Quân Dạ lập tức rực sáng dồn dập. Một cơn đau nhói buốt như có ngàn mũi kim châm thẳng vào tim dội lên trong lồng ngực cả hai. Nhịp tim của Thẩm Quân Dạ bị ép phải đồng bộ với nhịp tim dồn dập của Diệp Dao thông qua khế ước, khiến luồng từ trường kim loại bạo ngược của anh khựng lại giữa chừng, vỡ vụn thành những hạt bụi sáng màu vàng kim rồi tan biến.
Thẩm Quân Dạ ôm ngực trái, thở dốc, đôi mắt vàng rực lửa giận dữ và tự trách: "Diệp Dao! Em điên rồi sao? Em dùng khế ước sinh mạng để ép ta? Chỉ vì một kẻ thuộc Thủy tộc?"
Diệp Dao nén cơn nhói buốt ở ngực, điều hòa lại nhịp thở theo chu kỳ của Thiền tịnh Kim Thiền. Cô đứng thẳng người, điều chỉnh lại gọng kính tròn mảnh trên sống mũi. Gương mặt cô nhợt nhạt dưới ánh sáng vạn hoa, nhưng đôi mắt cô tĩnh lặng, kiên định như mặt hồ đóng băng.
"Thẩm tổng, tôi không ép anh. Tôi đang cứu anh, cứu chính tôi và cả thành phố này," Diệp Dao khẽ giọng nói, tay trái cô nâng chiếc thau đồng cổ bốc khói thảo dược lên, chỉ vào lớp bột mịn màu xám đen bám dưới đáy thau. "Anh nhìn xem. Đây là bột thạch anh rỉ sét độc hại. Nguồn nước ngầm của biệt viện đảo Thanh Long đã bị nhuốm độc tố từ khối long thạch biến dị mà Trịnh Hữu Toàn đang vận chuyển lậu ở bến cảng số 3. Độc tố đã lan đến tận đây, âm thầm ăn mòn long mạch của anh."
Thẩm Quân Dạ nheo mắt nhìn lớp bột xám đen dưới đáy thau đồng, luồng long khí phẫn nộ trong mắt anh khẽ dịu đi một nhịp, thay thế bằng sự kinh ngạc ngầm.
Diệp Dao tiếp tục nói, giọng điệu sắc sảo, logic của một giám định viên chuyên nghiệp: "Lục Hàn Châu – Thủy Long Vương đang bị quá tải nhiệt độc hóa thạch rỉ sét dưới lòng sông Sài Gòn. Nếu lõi Lam Hải Châu của anh ta bị nứt vỡ vĩnh viễn, toàn bộ hệ thống đường thủy của thành phố sẽ bị tê liệt, long mạch hệ thủy sụp đổ sẽ kéo theo sự sụp đổ của long mạch hệ kim của anh. Khi đó, không chỉ đảo Thanh Long này biến thành rừng thủy tinh chết, mà tiệm ngọc Ngọc Bảo Đường của gia đình tôi cũng sẽ bị chôn vùi. Anh nghĩ tôi có thể đứng yên nhìn điều đó xảy ra sao?"
Thẩm Quân Dạ bước xuống bệ đá, bước chân anh nặng nề, dẫm lên những mảnh thạch anh tóc vàng nứt vỡ phát ra tiếng kêu lạo xạo. Anh tiến lại gần Diệp Dao, chiều cao vượt trội của vị vương giả rồng vương tạo ra một bóng đen bao phủ lấy thân ảnh nhỏ bé của cô. Anh đưa bàn tay thô ráp nâng cằm cô lên, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt vàng kim sắc sảo của mình.
"Em lo cho long mạch của ta, hay em lo cho mạng sống của tên họ Lục kia?" Giọng nói của anh trầm thấp, đầy ghen tuông độc chiếm. Sợi chỉ đỏ khế ước giữa lồng ngực hai người nhấp nháy luồng sáng đỏ rực đầy kịch tính.
Diệp Dao không tránh né ánh mắt của anh. Cô khẽ khàng nhưng kiên quyết gạt tay anh ra: "Tôi lo cho sự cân bằng năng lượng của thế giới này. Sự kiêu ngạo vương giả của anh không mài giũa được lời nguyền hóa thạch đâu, Thẩm tổng. Chỉ có sự thấu cảm và kỹ thuật mài giũa của tôi mới làm được. Hãy để tôi đi."
Thẩm Quân Dạ siết chặt nắm tay, luồng từ trường hệ kim xung quanh anh dao động dữ dội, làm rung chuyển các bức tường chì phòng mài. Anh biết cô nói đúng. Nếu không có máu thanh tẩy của cô, lời nguyền hóa thạch sẽ vắt kiệt sinh mệnh của tất cả bọn họ. Sự giằng xé giữa khát vọng độc chiếm bảo vệ cô gái nhỏ bé này và gánh nặng sinh mệnh của long tộc khiến lồng ngực anh thắt nghẹn.
Sau một hồi im lặng kéo dài đến nghẹt thở, Thẩm Quân Dạ khẽ thở dài một tiếng đầy bất lực. Anh đưa tay lên collarbone của mình, rực sáng hào quang vàng kim rực rỡ.
*Rắc!*
Anh dứt khoát giật ra một mảnh vảy ngược màu vàng kim lấp lánh – chiếc Vảy ngược bán thức tỉnh chứa đựng một phần ý chí bảo hộ tối cao của Kim Long Vương. Anh cầm lấy bàn tay trái đang rớm máu của Diệp Dao, đặt chiếc vảy ngược vào lòng bàn tay cô, rồi siết chặt lại.
"Đeo nó vào," Thẩm Quân Dạ gầm khẽ, giọng nói đầy vẻ cảnh cáo và độc chiếm tuyệt đối. "Nếu tên họ Lục kia dám dùng thủy áp hay long khí làm tổn hại đến em dù chỉ một sợi tóc, chiếc vảy ngược này sẽ lập tức kích hoạt lá chắn kim loại hộ mệnh của ta. Lúc đó, ta sẽ dùng ngự kim thuật san bằng cả thủy cung của hắn."
Diệp Dao khẽ run lên khi cảm nhận được luồng nhiệt lượng ấm áp, mạnh mẽ từ chiếc vảy ngược truyền vào lòng bàn tay. Cô khẽ gật đầu, cẩn thận cất chiếc vảy ngược vào túi áo khoác dã chiến xám tro, bên cạnh chiếc lắc tay thạch anh tím của người chị họ Diệp Linh.
"Cảm ơn anh, Thẩm Quân Dạ."
Cô quay người, bước nhanh ra khỏi mật thất tối tăm. Tay phải cô, giấu dưới lớp găng tay ren đen rách nát, cứng đờ và mất đi hoàn toàn xúc giác, nhưng ý chí của cô chưa bao giờ kiên định hơn thế.
Khi Diệp Dao bước ra đến sảnh chính biệt viện đảo Thanh Long, sương mù sông Sài Gòn đã dày đặc đến mức không nhìn rõ năm ngón tay. Gió sông thổi vào lạnh buốt, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc của bột rỉ sét độc hại.
*Bíp bíp!*
Hai tiếng còi ngắn ngủi vang lên từ phía lối đi rải sỏi ngoài sân biệt viện. Một chiếc xe sedan bọc thép màu đen sẫm, được ngụy trang kỹ lưỡng chống nhiễu sóng từ trường, đang đỗ xịch trước thềm hoa hồng thủy tinh. Cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt khỏe khoắn, sắc sảo dưới mái tóc ngắn cá tính của Vy Thanh. Nữ cảnh sát hình sự đang đeo kính lọc quang phổ, tay siết chặt vô lăng, ánh mắt đầy cảnh giác quan sát xung quanh biệt viện.
"Dao! Lên xe mau!" Vy Thanh khẽ gọi lớn.
Diệp Dao nhanh chóng chạy về phía chiếc xe. Thế nhưng, ngay khi cô vừa chạm tay vào tay nắm cửa xe bọc thép, một luồng gió xoáy cực mạnh bất ngờ bộc phát từ phía hành lang biệt viện, hóa thành những lưỡi dao gió sắc bén chặn đứng lối đi.
A Tấn – đội trưởng vệ sĩ giám sát hệ phong của biệt viện – lao vút ra từ bóng tối sương mù. Đôi mắt anh ta rực sáng luồng sáng phong hệ xanh nhạt, tay đặt lên bao súng chiến thuật, nghiêm giọng nói: "Diệp tiểu thư, Thẩm tổng ra lệnh không ai được phép rời đảo Thanh Long mà không có sự đồng thuận của ban hội đồng. Xin cô quay lại."
Vy Thanh lập tức đẩy cửa xe bước xuống, khẩu súng lục Glock-19 cải tiến bắn đạn bọc bột bạc chống dị năng đã lên nòng, hướng thẳng vào đầu A Tấn: "Tránh ra! Cảnh sát đang thi hành công vụ đặc biệt điều tra đường dây buôn lậu hóa thạch. Ai cản trở sẽ bị bắn hạ tại chỗ!"
Bầu không khí căng thẳng nổ ra giữa hai thế lực phàm nhân và dị nhân phong hệ. Đúng lúc A Tấn định kích hoạt tốc độ di chuyển cực đại để tước súng của Vy Thanh, một tiếng gầm rống trầm thấp của Thẩm Quân Dạ đột ngột truyền qua sóng từ trường thức hải của anh ta:
"Lui xuống. Để cô ấy đi."
A Tấn khựng lại, luồng sáng xanh nhạt trên mắt anh ta vụt tắt. Anh ta kinh ngạc nhìn về phía mật thất ngầm, rồi cúi đầu, cung kính lùi lại vào bóng tối sương mù.
Diệp Dao nhanh chóng bước vào ghế phụ của xe bọc thép. Vy Thanh đạp ga kịch sàn, chiếc xe gầm rú lao vút đi, vượt qua Trận pháp thủy áp đảo Thanh Long đang cuộn xoáy dữ dội dưới lòng sông Sài Gòn, hướng thẳng về phía trung tâm thành phố.
"Cậu ổn không, Dao?" Vy Thanh vừa bẻ lái gấp qua các ngõ hẻm Quận 5 để tránh tai mắt thợ săn, vừa nhìn cánh tay phải đeo găng ren rách nát của Diệp Dao đầy lo lắng. "Tớ phát hiện thiết bị dò tìm của Apex Hunt do Nghiêm Sát chỉ huy đang quét sóng từ trường thạch anh dày đặc quanh khu vực bến cảng số 3. Bọn chúng đã ngửi thấy mùi rò rỉ năng lượng từ viên Lam Hải Châu."
Diệp Dao mím chặt môi, dùng bàn tay trái trần vuốt nhẹ lên ngực trái – nơi sợi chỉ đỏ khế ước đang nhói lên từng nhịp ấm áp: "Tớ ổn. Vy Thanh, chúng ta phải đến Thủy cung thành phố nhanh nhất có thể. Lục Hàn Châu đang bị quá tải nhiệt lượng rỉ sét cực hạn dưới Vực nước đen. Nếu để Nghiêm Sát tiếp cận trước, hắn sẽ dùng bẫy từ trường Aegis-Trap để hút kiệt lõi rồng của anh ta."
Chiếc xe sedan bọc thép lao đi như một bóng ma đen trong đêm sương mù dày đặc của Sài Gòn. Những ánh đèn đường vàng vọt hắt qua kính xe, chiếu rọi lên gương mặt trầm tĩnh nhưng đầy lo âu của hai cô gái trẻ đang gánh vác vận mệnh của cả giới siêu năng lực ngầm đô thị.
Sau gần ba mươi phút chạy đua nghẹt thở, chiếc xe đột ngột giảm tốc độ rồi đỗ xịch sau rặng cây dừa nước rậm rạp bên cạnh Thủy cung thành phố.
Không gian xung quanh Thủy cung hoang vắng, tĩnh mịch đến rợn người. Toàn bộ khu vực sảnh trưng bày kính khổng lồ vốn rực rỡ ánh đèn màu xanh đại dương giờ đây chìm trong bóng tối âm u. Sương mù từ sông Sài Gòn tràn vào sảnh, ngưng tụ thành một lớp băng mỏng bám đầy trên các bề mặt kính trưng bày.
Diệp Dao mở cửa xe bước xuống. Ngay khi gót giày dã chiến của cô vừa chạm vào thềm đá Thủy cung, một luồng hàn khí thạch anh buốt giá, sắc nhọn tột cùng bất ngờ dội thẳng vào thức hải của cô.
*Rắc... rắc... rắc...*
Thông qua năng lực Cấp 3: Cảm thấu linh hồn đá và Cảm thấu thạch âm vừa bộc phát, Diệp Dao cảm nhận được một luồng hàn khí thạch anh cực mạnh đang điên cuồng rò rỉ từ dưới lòng vực nước sâu sông Sài Gòn sát mép Thủy cung. Tiếng rên rỉ u uất, đau đớn của Lục Hàn Châu vang vọng trong tâm trí cô rõ mồn một như tiếng pha lê nứt vỡ.
Lõi Lam Hải Châu của Thủy Long Vương đang cận kề điểm nứt vỡ vĩnh viễn vỡ vụn vĩnh viễn dưới áp lực nhiệt độc hóa thạch rỉ sét. Những tấm kính trưng bày khổng lồ chứa hàng ngàn sinh vật biển xung quanh sảnh Thủy cung bắt đầu xuất hiện những vết nứt siêu vi dài ngoằn ngoèo dọc theo các thớ kính phản chiếu, sẵn sàng nổ tung dưới áp lực hàn khí rò rỉ cực đại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!