Nhạc nềnKengeki

Tiếng Thì Thầm Từ Thạch Anh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vy Thanh khẽ áp sát tai Diệp Dao, ánh mắt cô rực sáng quyết tâm: "Tuyến đường thủy ngầm bến cảng số 3... chính là nơi cất giấu khối long thạch biến dị." Dứt lời, nữ cảnh sát hình sự nhanh nhẹn thu mình lại, lướt qua bục cửa sổ vỡ nát của biệt biệt đảo Thanh Long, tan biến vào màn sương mù dày đặc đang cuộn xoáy trên mặt sông Sài Gòn. Tiếng bước chân tuần tra của đặc nhiệm Kim Long ngoài hành lang vang lên đều đặn, kéo Diệp Dao trở lại với thực tại lạnh lẽo.


Căn phòng ngủ hoàng gia rơi vào sự tĩnh lặng ngột ngạt. Diệp Dao ngồi trên giường bệnh, tay trái siết chặt tập tài liệu mật mà Vy Thanh vừa để lại. Cánh tay phải của cô, giấu dưới chiếc găng tay ren đen rách nát, nặng trịch như một khúc gỗ chết. Cô thử gập ngón tay trỏ và ngón giữa, nhưng chúng trơ lì, các khớp xương xơ cứng hoàn toàn. Triệu chứng Phản phệ Thủy tinh hóa đang ăn sâu vào huyết quản, tàn nhẫn tước đi xúc giác phàm nhân của cô thợ ngọc. Cơn sốt thạch anh âm ỉ cháy trong tủy xương khiến trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh, lồng ngực thắt lại từng cơn khó thở.


Cô nhìn xuống chiếc thau đồng cổ bốc khói nghi ngút bên cạnh giường, nơi chứa Nước muối ngâm tay thảo dược mà Bà Vú Tám vừa chuẩn bị. Khi khói trắng mỏng dần, Diệp Dao chợt nheo mắt. Dưới đáy thau đồng, đọng lại một lớp bột mịn màu xám đen, lấp lánh những tinh thể rỉ sét nhỏ li ti. Cô dùng đầu ngón tay trái quẹt nhẹ một ít bột đưa lên mũi ngửi. Một mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi kim loại rỉ sét xộc thẳng vào phế quản, khiến cô ho khan dữ dội.


Đây không phải là cặn thảo dược thông thường. Đó là bột thạch anh rỉ sét độc hại! Biệt viện đảo Thanh Long sử dụng nguồn nước giếng ngầm được lọc qua các mạch đá sâu dưới lòng đảo. Việc bột đá rỉ xuất hiện trong thau nước ngâm tay chứng tỏ mạch nước ngầm của sông Sài Gòn xung quanh đảo đã bắt đầu bị nhuốm long khí ô nhiễm và độc tố từ khối long thạch biến dị mà Trịnh Hữu Toàn đang vận chuyển ngầm ở bến cảng số 3. Độc tố đã lan đến tận nơi này, âm thầm ăn mòn nguồn sống của biệt viện.


Đúng lúc đó, từ căn hầm ngầm sâu dưới biệt viện, một luồng sóng năng lượng bạo ngược bất ngờ dội lên. Sợi chỉ đỏ khế ước cộng sinh huyết mạch nối giữa lồng ngực Diệp Dao và Thẩm Quân Dạ rực sáng luồng ánh sáng vàng kim dồn dập. Cô cảm nhận được một cơn đau nhói buốt như có ngàn mũi kim châm thẳng vào tim. Lõi Long thạch hóa thạch (Kim Long) của Thẩm Quân Dạ đang bị quá tải nhiệt lượng hệ kim nghiêm trọng. Bức xạ kim loại rò rỉ mạnh mẽ xuyên qua các kẽ đá cổ, khiến không khí trong phòng điều dưỡng bỗng chốc trở nên khô khốc, nồng nặc mùi ozone cháy khét.


Diệp Dao hiểu rằng nếu cô không lập tức mài giũa làm mát lõi rồng của Thẩm Quân Dạ, luồng bức xạ hệ kim tối cổ này sẽ biến toàn bộ biệt viện thành một rừng thủy tinh chết chóc, và chính cô cũng sẽ bị bão hòa silica vĩnh viễn. Cô cắn răng chịu đựng cơn đau, gượng dậy bước xuống giường bệnh. Tay phải cô hoàn toàn không còn cảm giác, cô buộc phải dùng tay trái cầm lấy bộ dao mài Aegis-9 và chiếc kính lúp đồng cổ Diệp gia, chậm rãi tiến xuống mật thất hóa thạch dưới lòng đất.


Mật thất tối tăm rực sáng ánh hào quang vàng kim bạo ngược phát ra từ lồng ngực của Thẩm Quân Dạ. Vị tổng tài kiêu ngạo đang nằm ngủ sâu trên bệ đá thạch anh, nhưng nửa người bên trái phủ đầy vảy rồng hóa thạch của anh đang run rẩy kịch liệt, bốc ra những luồng khí rỉ sét ăn mòn đáng sợ. Diệp Dao tiến lại gần bệ đá, cố gắng nâng máy mài cầm tay lên để mài thô các vết rạn nứt trên lớp vỏ hóa thạch của anh mà không có sự chuẩn bị phong thủy.


*Oàng!*


Ngay khi mũi dao mài kim cương vừa chạm vào bề mặt lớp đá xám, một luồng từ trường hệ kim cực mạnh bộc phát, tạo ra lực phản chấn khủng khiếp gõ mạnh vào lồng ngực Diệp Dao. Cô bị đẩy lùi lại vài bước, ngực nghẹn thở dữ dội, máu trong huyết quản sôi sục như muốn vỡ tung. Sức mạnh hệ kim bạo ngược của rồng vương khi quá tải không cho phép bất kỳ sự can thiệp thô bạo nào bằng cơ khí phàm nhân.


Diệp Dao thở dốc, lau vệt mồ hôi lạnh trên trán. Cô nhận ra mình đã quá nôn nóng. Cô không thể dùng lực mài thô bạo khi lõi rồng đang quá tải; cô phải điều hòa và hấp thụ bớt luồng bức xạ rò rỉ này trước.


Cô mở chiếc túi dã chiến, lấy ra sáu khối Thạch anh tóc vàng tự nhiên mà cô đã tích lũy được từ Chợ đá quý cổ Quận 5. Bàn tay trái thon dài của cô thoăn thoắt sắp xếp sáu khối thạch thô xung quanh bệ đá của Thẩm Quân Dạ theo trận pháp phong thủy bát quái mà tổ tiên Diệp Vô Trần đã truyền lại trong di thư. Những sợi rutil vàng óng như kim sợi bên trong các khối thạch anh lập tức rực sáng, bắt đầu như những chiếc cột thu lôi, điên cuồng hấp thụ và trung hòa luồng bức xạ hệ kim bạo ngược đang rò rỉ từ lõi rồng.


Không khí trong mật thất dịu đi rõ rệt. Diệp Dao ngồi kiết già cạnh bệ đá, nhắm mắt lại và bắt đầu vận hành Thiền tịnh Kim Thiền. Cô điều hòa nhịp thở theo chu kỳ chậm rãi, ép nhịp tim của mình đập cùng tần số với nhịp rung động của các sợi thạch anh tóc vàng. Khi tâm trí đạt đến cảnh giới tĩnh lặng tuyệt đối, cô mở mắt ra, đôi mắt giờ đây chuyển sang màu pha lê đa sắc lấp lánh dưới ánh sáng vạn hoa.


Cô đưa bàn tay trái trần – bàn tay duy nhất còn xúc giác phàm nhân – chậm rãi áp vào vết nứt sâu hoắm trên lõi Long thạch hóa thạch (Kim Long) ở lồng ngực trái của Thẩm Quân Dạ.


*Rắc!*


Sóng bức xạ hệ kim bùng phát tức thời từ vết nứt, sắc nhọn như những lưỡi dao nhỏ cứa rách lòng bàn tay trái của cô. Máu tươi thanh tẩy rỉ ra từ vết trầy xước, nhỏ trực tiếp vào thớ đá hóa thạch xám xịt. Dòng máu mang gen cộng sinh cổ đại bốc lên một làn khói trắng thanh khiết, xèo xèo làm mềm đi lớp vỏ đá thô cứng như sắt nguội. Thế nhưng, nỗi đau đớn từ vết thương rớm máu khiến Diệp Dao khẽ rên rỉ, cơ thể cô run rẩy kịch liệt dưới áp lực ma sát năng lượng.


Không rút tay lại, Diệp Dao tập trung toàn bộ tinh thần lực, kích hoạt dị năng Cấp 3: Cảm thấu linh hồn đá.


*Uỳnh...*


Thức hải của cô nổ tung. Không gian mật thất biến mất, thay thế bằng một khoảng không vạn hoa đa sắc. Thông qua kỹ năng Cảm thấu thạch âm, những tiếng thì thầm cổ xưa của đá quý bắt đầu vang vọng trong não bộ cô như những tiếng chuông đồng trầm bổng. Cô nhìn thấy ký ức ngàn năm của Kim Long tộc, nỗi cô đơn tột cùng của Thẩm Quân Dạ khi phải tự phong ấn bản thân dưới lòng đất để chống lại sự ô nhiễm của Long Thần Tối Cổ. Sự thấu cảm tâm linh kỳ diệu thiết lập một cầu nối năng lượng thông suốt giữa hai linh hồn.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc cộng hưởng đỉnh cao ấy, tiếng thạch âm bỗng nhiên bị bẻ cong bởi một tần số rung động vô cùng kỳ lạ.


Từ sâu trong lòng thạch âm u uất, Diệp Dao nghe thấy một tiếng gầm rống đau đớn, lạnh buốt thấu xương vọng lại từ một khoảng không gian xa xôi dưới lòng nước sâu. Đó không phải là giọng của Thẩm Quân Dạ. Đó là tiếng kêu cứu u uất của một vị long vương khác, mang theo hàn khí thạch anh rỉ sét cực mạnh đang ăn mòn kinh mạch thủy hệ.


Diệp Dao giật mình mở mắt. Tay trái cô vẫn áp chặt vào lõi rồng của Thẩm Quân Dạ, nhưng ý thức của cô đã bị dẫn dắt bởi tiếng thạch âm u uất kia. Cô đưa tay vào túi áo, siết chặt chiếc lắc tay thạch anh tím của người chị họ mất tích Diệp Linh. Chiếc lắc tay bỗng nhiên rung động kịch liệt, những viên thạch anh tím rực sáng ánh hào quang lam nhạt, cộng hưởng tuyệt đối với tần số thủy năng đang rò rỉ dưới lòng sông Sài Gòn.


"Lục Hàn Châu... Thủy Long Vương..." Diệp Dao khẽ thì thầm trong vô thức. Tiếng thạch âm vừa tiết lộ cho cô một chân tướng chấn động: vị long vương thứ hai đang bị giam cầm và quá tải nhiệt độc hóa thạch ngay dưới lòng sông Sài Gòn, nơi nguồn nước bị ô nhiễm bởi chất thải độc hại của tổ chức thợ săn cổ vật Apex Hunt.


*Rào... rào...*


Một tiếng động nước chảy róc rách đột ngột vang lên giữa mật thất đá khô khốc. Diệp Dao quay đầu nhìn về phía chiếc thau đồng cổ đựng nước ngâm tay thảo dược đặt ở góc phòng. Mặt nước trong thau đồng bỗng nhiên cuộn xoáy dữ dội, tạo thành một vệt nước xoáy màu lam nhạt rực rỡ.


Từ tâm vệt nước xoáy, một luồng hàn khí lạnh buốt bốc lên, làm đóng băng tức thời các đóa hồng thủy tinh trưng bày xung quanh kệ đá. Một vật thể nhỏ bé, rực sáng màu lam trong suốt từ từ trồi lên khỏi mặt nước cuộn xoáy, lơ lửng giữa không trung mật thất.


Đó là một tín vật ngọc thạch thủy hệ hoàn mỹ – một viên Lam Hải Châu thu nhỏ có khắc trận pháp thủy long cổ xưa, đang liên tục phát ra những tiếng thì thầm thạch âm khẩn cầu Diệp Dao. Tiếng vọng của Lục Hàn Châu vang lên trong tâm trí cô, yếu ớt nhưng đầy kiên quyết: "Người mài ngọc... cứu tôi... Vực nước đen sông Sài Gòn..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!