Sóng Ngầm Đêm Đột Kích
Tiếng kính vỡ vụn sắc lẹm xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của phòng nghiên cứu cổ ngữ. Ánh chớp màu xanh lơ chói mắt rạch đôi bóng tối, cuốn theo mùi ozone khét lẹt và những tia lửa điện bò loằng ngoằng trên mặt sàn gỗ lim bám đầy bụi. Giáo sư Lê Văn Hưu thét lên một tiếng kinh hoàng, cả thân hình già nua ngã nhào về phía sau, kéo đổ sập chiếc giá sách chứa hàng trăm cuốn cổ thư dày cộp.
"Dao! Nằm xuống!" Vy Thanh phản ứng nhanh như một bản năng đặc nhiệm. Cô lao tới, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể đẩy mạnh Diệp Dao xuống gầm chiếc bàn gỗ gụ dày, đồng thời tay trái cô thoăn thoắt gom sạch những tờ giấy nháp ghi chép dòng dịch thuật di thư của cụ tổ Diệp Thế Vinh nhét tọt vào chiếc túi xách dã chiến.
Một luồng sét cao áp rít gào phóng qua khe cửa sổ vỡ nát, đánh trúng chiếc bục gỗ nơi đặt khối Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn. Năng lượng đỏ rỉ sét bạo ngược từ khối ngọc rò rỉ lập tức tương tác với dòng điện, tạo ra một tiếng nổ từ trường đinh tai nhức óc. Ánh sáng vàng-lam-đỏ rực lên rồi vụt tắt, để lại những làn khói xám đục ngầu cuộn xoáy.
"Bọn chúng đến nhanh hơn tớ tưởng!" Vy Thanh nghiến răng, lồng ngực phập phồng thở dốc dưới lớp áo khoác da đen bám đầy bụi. Cô rút khẩu Glock-19 giắt bên hông, ánh mắt sắc sảo khóa chặt vào ô cửa sổ vỡ nát. "Trưởng lão Thẩm Thiên Kính đã phát hiện ra biến động năng lượng của ngọc rồng phong thủy. Hắn đang cho sát thủ càn quét nơi này để bịt đầu mối!"
Diệp Dao nén cơn nhói buốt đang cuộn lên từ lồng ngực trái. Sợi chỉ đỏ khế ước kết nối cô với Kim Long Vương Thẩm Quân Dạ đang nhấp nháy luồng sáng vàng nhạt dồn dập, báo hiệu vị vương giả rồng đang nằm sâu dưới mật thất đảo Thanh Long cũng đang phải chịu đựng chấn động từ trường này. Bàn tay phải của cô, giấu dưới chiếc găng tay ren đen cổ điển, cứng đờ và mất đi 30% xúc giác vĩnh viễn, nhưng bàn tay trái vẫn siết chặt lấy chiếc Túi lụa ngâm muối tơ tằm chứa khối ngọc rồng bị nứt.
"Giáo sư Hưu! Bác trốn dưới gầm bàn gạch phía sau, cảnh sát Quận 5 sẽ đến ứng cứu trong vòng năm phút!" Diệp Dao hét lên giữa tiếng sấm sét nhân tạo đang rền vang ngoài hành lang.
"Đi lối lối thoát hiểm ngầm phía sau thư viện! Mau lên!" Giáo sư Hưu run rẩy chỉ tay về phía bức rèm nhung đỏ bị cháy xém một góc. Lão giáo sư già dù kinh hoàng nhưng vẫn cố giữ lấy cuốn từ điển cổ ngữ rồng rách nát trước ngực.
Vy Thanh không chần chừ, cô bắn liên tiếp ba phát đạn bọc bột bạc chống dị năng về phía cửa chính để tạo khoảng trống, rồi kéo Diệp Dao lao thẳng ra lối thoát hiểm ngầm. Hành lang tối tăm của trường đại học lúc này rực sáng bởi những tia chớp xanh lơ phóng ra từ đôi găng tay siêu tụ điện L-Glove của sát thủ Tia Chớp. Tiếng bước chân dồn dập của lính đặc nhiệm Apex Hunt bám sát phía sau, tiếng đạn rít gió xé rách những bức tường thạch cao cổ kính.
"Chúng ta phải về biệt viện đảo Thanh Long ngay lập tức!" Diệp Dao vừa chạy vừa thở dốc, bả vai trái của cô nhói đau do vết trầy xước cũ bị kéo căng. "Thẩm Quân Dạ đang trong trạng thái suy yếu do ca mài giũa dở dang ngày hôm qua. Nếu Thẩm Thiên Kính liên kết với thợ săn tấn công hòn đảo biệt lập, anh ấy sẽ hóa thạch vĩnh viễn!"
Vy Thanh bẻ lái chiếc xuồng máy ẩn giấu trong rặng sậy bến sông Quận 5, động cơ gầm rú xé rách màn sương mù dày đặc đang cuộn xoáy trên sông Sài Gòn. Chiếc xuồng lướt đi như một mũi tên bạc hướng thẳng về phía hòn đảo biệt lập. Gió sông lạnh buốt tạt thẳng vào mặt Diệp Dao, xoa dịu phần nào cơn sốt thạch anh đang âm ỉ cháy trong tủy xương cô.
***
Biệt viện đảo Thanh Long hiện ra giữa màn đêm như một pháo đài cổ kính ngủ say dưới sương mù. Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy chỉ là vỏ bọc trước một cơn bão lớn. Ngay khi chiếc xuồng máy vừa lách qua hàng rào dừa nước phía sau đảo, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của biệt viện đột ngột vụt tắt. Hòn đảo chìm vào bóng tối đen đặc.
"Mất điện toàn bộ hòn đảo rồi!" Vy Thanh giảm tốc độ xuồng, ánh mắt cảnh giác nhìn lên những tòa nhà tối om. "Hệ thống điện lưới dự phòng cũng không hoạt động. Trận pháp thủy áp bao quanh đảo đang yếu dần!"
Diệp Dao bước nhanh lên bờ đất ẩm ướt, bàn tay trái áp chặt vào Chuỗi hạt bồ đề thạch anh để ổn định nhịp tim đang đập loạn. Cô cảm nhận được một luồng hàn khí lôi điện cực mạnh đang bao phủ bầu khí quyển của hòn đảo. Đó là dị năng của Tia Chớp – kẻ có khả năng phóng điện cao áp để làm tê liệt toàn bộ mạng lưới phòng thủ công nghệ cao.
"Đội trưởng Trần Hùng! Có nghe thấy tôi nói không?" Vy Thanh bật bộ đàm mã hóa tần số siêu cao, nhưng đáp lại chỉ là những tiếng rè rè chói tai do nhiễu từ trường cực mạnh.
Từ phía sảnh chính của biệt viện, tiếng súng nổ vang rền kèm theo những tiếng gầm rú thô bạo của kim loại bị xé rách. Diệp Dao lao nhanh qua vườn hoa hồng thủy tinh đỏ rực dưới ánh trăng mờ. Những đóa hoa hồng hóa pha lê phản chiếu ánh chớp màu xanh điện xẹt qua từ phía sảnh ngoài, tạo nên những vệt sáng lộng lẫy nhưng đầy chết chóc.
Tại sảnh chính biệt viện, cảnh tượng hỗn loạn hiện ra trước mắt. Đội đặc nhiệm bảo an Kim Long do Trần Hùng chỉ huy đang nỗ lực thiết lập bức tường đá phòng ngự tạm thời bằng dị năng thổ hệ của mình. Thế nhưng, đối thủ của họ là Thẩm Quân Sơn – thiếu gia phản loạn của chi thứ Kim Long tộc, kẻ đang sử dụng thanh kiếm rồng bằng hợp kim titan-thạch anh rực sáng long khí ăn mòn.
"Trần Hùng! Đầu hàng đi! Thẩm Quân Dạ đã là một phế vật hóa thạch, Kim tộc từ hôm nay sẽ thuộc về trưởng lão Thẩm Thiên Kính!" Thẩm Quân Sơn cười tà mị, hắn vung kiếm chém dọc một đường sắc lẹm. Luồng long khí hệ kim sắc bén như hàng vạn lưỡi dao vô hình xé rách bức tường đá của Trần Hùng, chém đứt đôi những khẩu súng điện bọc bạc của đội bảo an.
Trần Hùng thét lên một tiếng đau đớn, lồng ngực vạm vỡ bị chấn động lực đá chém rách một đường dài, máu tươi tuôn xối xả. Anh ngã quỵ xuống nền đá cẩm thạch của sảnh chính, chiếc bộ đàm mã hóa bị bóp nát vụn dưới gót giày của Thẩm Quân Sơn.
"Đưa con bé mài ngọc ra đây, ta sẽ cho các ngươi một cái chết toàn thây!" Thẩm Quân Sơn lạnh lùng ra lệnh cho đám sát thủ đặc nhiệm Apex Hunt đang tràn vào sảnh.
"Vy Thanh! Cậu ở lại hỗ trợ Trần Hùng và đội bảo an! Tớ phải xuống mật thất cứu Thẩm Quân Dạ!" Diệp Dao dứt khoát ra lệnh, cô lách người qua hành lang tối tăm dẫn xuống lối hầm ngầm.
"Dao! Cẩn thận! Sát thủ Tia Chớp đang hướng xuống phía dưới đó!" Vy Thanh hét lên, cô liên tục nổ súng Glock-19 bắn đạn bọc bạc để chặn đứng bước tiến của Thẩm Quân Sơn, tạo khoảng trống cho Diệp Dao trốn thoát.
***
Lối hầm ngầm dẫn xuống mật thất hóa thạch Kim Long tối tăm và lạnh buốt. Mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi bức xạ kim loại rò rỉ từ lõi rồng của Thẩm Quân Dạ tạo ra một áp lực hô hấp nghẹt thở. Diệp Dao chạy nhanh xuống những bậc thang đá cổ kính, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc thái dương. Khớp ngón tay trỏ phải bị khóa cứng hoàn toàn khiến cánh tay cô nặng trịch dưới lớp găng tay ren đen, nhưng ý chí sinh tồn và lời thề bảo vệ gia đình đã đẩy cô vượt qua giới hạn thể xác.
Khi cô bước đến trước cửa đá thạch anh khổng lồ của mật thất, một luồng ánh sáng xanh điện đột ngột rực sáng từ phía sau hành lang tối. Sát thủ Tia Chớp bước ra, đôi găng tay siêu tụ điện L-Glove phóng ra những tia lửa điện cao áp xẹt xẹt chói tai, chiếu rọi gương mặt kiêu ngạo đầy tàn nhẫn của hắn.
"Tìm thấy em rồi, con chuột mài ngọc nhỏ bé của Thẩm Quân Dạ," Tia Chớp cười lạnh, hắn vung tay phóng một luồng sét xanh lơ nhắm thẳng vào cửa đá thạch anh.
*Ầm! Ầm!*
Cửa đá thạch anh khổng lồ của mật thất bị luồng sét cao áp đánh trúng, nổ tung thành hàng vạn mảnh vỡ đá nhọn hoắt văng ra tứ tán. Bụi thạch anh siêu vi bốc lên mù mịt, lấp đầy không gian chật hẹp của hầm ngầm.
Trong tíc tắc sinh tử, Diệp Dao gồng mình bộc phát dị năng "Kết tinh phòng ngự (Sơ cấp)". Lớp biểu bì da ở cánh tay phải và lòng bàn tay trái của cô tức thời biến đổi thành một lớp giáp pha lê thạch anh trong suốt rực rỡ, đạt độ cứng vật lý Mohs cấp 8.
*Keng! Keng! Keng!*
Hàng loạt mảnh vỡ đá thạch anh văng ra từ vụ nổ va chạm mạnh vào lớp giáp pha lê trên tay cô, phát ra những tiếng va đập kim khí chói tai. Lớp giáp pha lê bị rạn nứt nhẹ, nhưng đã chặn đứng toàn bộ sát thương vật lý cho Diệp Dao. Tuy nhiên, áp lực phóng điện từ luồng sét của Tia Chớp vẫn truyền qua lớp giáp, gây ra một vết bỏng phóng điện nhẹ, đỏ rực và rát bỏng ở cánh tay phải của cô.
Diệp Dao nén đau đớn, cô lùi nhanh vào trong mật thất hóa thạch. Khói bụi mù mịt tản đi, lộ ra cơ thể khổng lồ đang bị hóa thạch một nửa của Thẩm Quân Dạ nằm trên bệ đá cổ kính. Lồng ngực trái của anh rực sáng ngọn lửa vàng kim bạo ngược nhưng yếu ớt, những vết nứt hóa thạch xám xịt dọc bả vai phải vẫn đang rò rỉ long khí ăn mòn. Anh đang ngủ sâu, hoàn toàn suy yếu sau ca mài giũa cực hạn ngày hôm qua và không thể tự vệ trước đòn tấn công lôi điện.
"Thẩm Quân Dạ! Tỉnh lại đi!" Diệp Dao lao đến bên bệ đá, cô dùng bàn tay trái trần chạm vào bả vai lạnh toát của anh. Sợi chỉ đỏ khế ước giữa hai lồng ngực rực sáng rực rỡ, nhịp tim của cô đập dồn dập dội thẳng vào thức hải của vị vương vương rồng.
"Vô ích thôi! Hắn không thể tỉnh lại kịp đâu!" Tia Chớp bước vào mật thất, hắn cười điên cuồng, đôi găng tay L-Glove tích tụ một quả cầu sét khổng lồ rực sáng màu xanh lơ, tỏa ra nhiệt độ cao áp đè nặng lên không gian mật thất. "Chết đi cùng với chủ nhân của em đi!"
Luồng sét cao áp khổng lồ từ tay Tia Chớp phóng ra, nhắm thẳng vào lồng ngực chứa lõi rồng đang suy yếu của Thẩm Quân Dạ.
Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, Diệp Dao hiểu rằng cô không thể né tránh. Nếu cô tránh đi, Thẩm Quân Dạ sẽ chết, và khế ước sinh mệnh sẽ phản phệ làm cô hóa đá vĩnh viễn. Cô phải đánh cược bằng chính dòng máu thanh tẩy của mình.
Diệp Dao nhanh chóng lấy chiếc "Vảy ngược bán thức tỉnh" màu vàng kim rực rỡ mà Thẩm Quân Dạ dâng tặng ra khỏi hộp bảo ôn chì đeo sau lưng. Cô dùng chiếc bút thử độ cứng Mohs bằng hợp kim tungsten đâm mạnh vào đầu ngón tay trái trần của mình. Máu tươi thanh khiết, mang theo gen cộng sinh cổ đại rớm ra đỏ rực.
Cô nhỏ trực tiếp ba giọt máu thanh tẩy nguyên chất lên bề mặt chiếc vảy ngược rồng.
*Vút! vút! vút!*
Máu tươi vừa chạm vào vảy rồng lập tức bốc khói trắng thanh khiết, kích hoạt hoàn toàn năng lượng ẩn giấu bên trong chiếc vảy ngược. Ý chí bảo hộ vương giả của Kim Long Vương được sạc đầy bằng dòng máu thanh tẩy bùng phát dữ dội.
Một lá chắn kim loại vương giả khổng lồ rực sáng hào quang vàng kim rực rỡ xuất hiện tức thời trước mặt Diệp Dao và Thẩm Quân Dạ, chắn ngang toàn bộ không gian mật thất.
*Oành! Oành!*
Luồng sét cao áp khổng lồ của Tia Chớp đánh mạnh vào lá chắn vàng kim, phát ra tiếng nổ rung trời chuyển đất. Dòng điện xanh lơ bị lực từ trường kim loại cực mạnh của lá chắn triệt tiêu và khúc xạ ngược lại hoàn toàn, chém rách những bức tường đá cổ kính xung quanh mật thất. Sức mạnh phản chấn từ lá chắn vàng kim dội ngược lại khiến Tia Chớp bị đẩy lùi liên tiếp năm bước, đôi găng tay L-Glove của hắn bốc khói đen khét lẹt do quá tải dòng điện.
"Cái gì?! Lá chắn vảy ngược của Kim Long Vương?! Làm sao một con phàm nhân lại có thể kích hoạt được nó?!" Tia Chớp kinh hoàng hét lên, đôi mắt hắn rực sáng tia lửa điện nhỏ co rút lại đầy sợ hãi.
Diệp Dao quỳ sụp xuống nền đá mật thất, bàn tay trái của cô run rẩy kịch liệt, máu tươi vẫn rỉ ra từ đầu ngón tay. Việc nhỏ máu thanh tẩy lần thứ hai liên tiếp trong trạng thái thể chất suy kiệt đã đẩy cô chạm đến Ngưỡng bão hòa Silica. Toàn thân cô lạnh toát, các khớp ngón tay phải cứng đờ như pha lê chết dưới lớp găng tay ren đen.
Thế nhưng, sự hy sinh của cô đã nhận được sự hồi đáp từ thần linh.
Dòng máu thanh tẩy rò rỉ từ vảy ngược và lòng bàn tay cô đã nhỏ xuống bệ đá cổ, thấm sâu vào lõi Long thạch hóa thạch (Kim Long) trong lồng ngực Thẩm Quân Dạ. Sự cộng hưởng nhịp tim qua sợi chỉ đỏ khế ước bùng phát mạnh mẽ chưa từng có.
*Gào! Gào! Gào!*
Một tiếng gầm rống uy nghiêm, bạo ngược tột cùng vang dội từ sâu trong lồng ngực của Thẩm Quân Dạ, rung lắc toàn bộ pháo đài cổ kính đảo Thanh Long và lan ra tận mặt sông Sài Gòn đang cuộn sóng.
Hào quang vàng kim rực rỡ bộc phát khổng lồ từ cơ thể anh, xua tan hoàn toàn màn sương lôi điện màu xanh lơ của kẻ thù. Đôi mắt màu vàng kim sắc sảo của vị vương giả rồng đột ngột mở ra, rực sáng thần thái uy nghiêm áp thế tuyệt đối.
Cơ thể khổng lồ của Thẩm Quân Dạ từ từ ngồi dậy từ bệ đá, bả vai phải bị nứt hóa thạch tạm thời mềm lại rực sáng vảy vàng kim hoàn mỹ. Anh bước xuống bệ đá, từng bước đi của anh làm nền đá mật thất rung chuyển dữ dội dưới áp lực trọng lực hệ kim cực đại.
Cửa mật thất hóa thạch bị sát thủ Tia Chớp dùng lôi điện phá hủy hoàn toàn; khói bụi tản đi lộ ra Thẩm Quân Sơn đang cầm thanh kiếm rồng titan-thạch anh bước vào cùng đám truy binh vũ trang.
Thẩm Quân Dạ gầm lên rực sáng hào quang vàng kim thức tỉnh, anh lao vút lên chắn trước mặt Diệp Dao đang kiệt sức quỳ dưới đất, đôi mắt rực lửa vương giả nhìn chằm chằm vào Thẩm Quân Sơn và Tia Chớp khi kẻ thù tràn vào.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!