Bóng Đen Hẻm 108
Cơn mưa rào của Chợ Lớn vẫn chưa có dấu hiệu dứt hạt. Nước mưa xối xả tuôn dọc theo những máng xối rỉ sét của hẻm 108 Trần Hưng Đạo, gõ vào những tấm tôn cũ tạo nên một bản nhạc hỗn loạn, ầm ĩ. Dưới lòng đất của tiệm ngọc cổ Ngọc Bảo Đường, không gian phòng mài ngọc vô trùng lại chìm trong một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. Ánh sáng vàng ấm từ chiếc đèn dầu lạc đặt trên bệ đá tỏa ra luồng sáng mờ ảo, hắt bóng hai ông cháu Diệp Dao lên bức tường gạch loang lổ vết ẩm mốc.
Diệp Dao nằm nghiêng trên chiếc phản gỗ gụ, cánh tay trái của cô đặt trên chiếc gối nhỏ bọc lụa xám. Ông nội cô – Diệp Minh – gương mặt hằn sâu những nếp nhăn lo âu, đang cẩn thận vê nhẹ từng cây kim bạc mảnh như sợi tóc, chậm rãi châm vào các huyệt đạo quanh khớp ngón tay và cổ tay cô. Mỗi lần mũi kim cắm xuống, một làn khói xám nhạt, cực kỳ vi diệu và mang theo mùi rỉ sét nồng hắc, khẽ thoát ra từ lỗ chân lông của Diệp Dao rồi tan biến vào không khí.
"Dao nhi, con phải kiềm chế nhịp thở," ông nội Minh trầm giọng dặn dò, đôi bàn tay già nua nhưng vô cùng chuẩn xác khẽ gõ nhẹ vào chuôi kim bạc. "Độc tố thạch anh khói khói ám khí từ khối đá giả của Cao Đại đã ngấm vào kinh mạch của con. May mà con mới chỉ ở cảnh giới Cấp 1, dị năng chưa dung hợp sâu vào tủy xương. Nếu không, chỉ cần một lượng nhỏ silica rỉ sét đó cũng đủ làm xơ cứng toàn bộ huyết quản cánh tay trái của con ngay lập tức."
Diệp Dao cắn chặt răng, mồ hôi lạnh rịn ra đầy trán. Cô cảm nhận được một luồng khí lạnh buốt, sắc nhọn như hàng vạn mảnh thủy tinh vụn đang điên cuồng càn quét bên trong các khớp xương ngón tay trái. Đây chính là cái giá tàn khốc của dị năng mài ngọc – "Phản phệ Thủy tinh hóa". Mỗi lần cô sử dụng đôi tay trần để cảm nhận tần số hoặc làm mềm liên kết bề mặt đá thô rỉ sét mà không có công cụ bảo hộ, cơ thể cô sẽ tự động hấp thụ một lượng silica độc hại, tích tụ dần cho đến khi các mô cơ biến thành pha lê vô hồn.
"Ông nội," Diệp Dao khàn giọng nói, đôi mắt ẩn sau chiếc kính gọng tròn vẫn kiên định đến đáng sợ. "Bảy ngày trì hoãn của Cao Đại chỉ là kế hoãn binh. Con biết gã không cần tiền lẻ, mục tiêu của chúng là phong thủy long mạch dưới Ngọc Bảo Đường này. Con buộc phải tham gia kỳ thi đặc cách của Hiệp hội Giám định để lấy chứng chỉ cao cấp. Chỉ có danh phận pháp lý chính quy mới giúp chúng ta giữ được tiệm ngọc trước áp lực chính quyền."
Ông nội Diệp Minh thở dài một tiếng đầy u uất. Ông rút cây kim bạc cuối cùng ra, lau sạch vết máu xám đen đọng ở đầu kim. "Ông biết dã tâm của chúng. Nhưng con đường này quá nguy hiểm. Cha con ngày xưa cũng vì muốn tìm kiếm chất ức chế sự thủy tinh hóa ở mỏ khoáng Tây Bắc mà bị chúng hãm hại..."
*Xoảng!*
Tiếng kính vỡ khô khốc đột ngột vang lên từ phía sảnh tiệm trên tầng trệt, cắt ngang lời nói của ông nội. Tiếp theo đó là những tiếng la hét hỗn loạn của khách hàng và tiếng chửi bới thô tục rống lên giữa màn mưa bão.
"Lũ thợ ngọc rách nát hẻm 108 bước ra đây! Hôm nay không giao nộp mặt bằng, tụi tao sẽ san phẳng cái tiệm này!"
Diệp Dao biến sắc. Cô lập tức bật dậy khỏi phản gỗ, bất chấp cánh tay trái vẫn còn tê dại và mất cảm giác. Cô quấn vội dải băng cá nhân bảo hộ quanh mười đầu ngón tay, giắt chiếc bút thử độ cứng Mohs bằng hợp kim tungsten vào thắt lưng tạp dề xám rồi lao nhanh lên cầu thang gỗ.
Tại sảnh trưng bày của Ngọc Bảo Đường, cảnh tượng vô cùng hỗn độn. Chiếc tủ kính trưng bày trang sức cổ bằng gỗ trắc khảm xà cừ ở góc phòng đã bị đập vỡ nát, những mảnh kính vụn văng tung tóe trên nền gạch bông cũ kỹ. Ba gã giang hồ thô kệch, mình trần xăm trổ, tay lăm lăm gậy sắt và gạch đá đang điên cuồng đập phá các kệ hàng. Khách hàng hoảng loạn tháo chạy ra ngoài hẻm tối.
Lão bảo vệ già A Lực – cựu võ sĩ quyền Anh giải nghệ với mái tóc hoa râm – đang đơn độc lấy thân mình chắn trước lối vào kho chứa đá thô. Ông sử dụng cặp côn nhị khúc bằng gỗ lim bọc thép để chống đỡ những cú vụt gậy sắt của đối phương. Tuy nhiên, do tuổi già sức yếu và bị áp đảo bởi số lượng, bả vai trái của ông đã bị trúng một đòn nặng, máu đỏ rỉ ra thấm đẫm chiếc áo bảo vệ màu xanh sờn cũ.
"Dừng tay lại!" Diệp Dao hét lớn, cô lao đến đỡ lấy lão A Lực khi ông đang lảo đảo quỵ xuống.
Tên cầm đầu băng nhóm – Mãnh "Sẹo" – ngậm điếu thuốc lá rực sáng trong mưa bão, bước qua khung cửa vỡ. Vết sẹo dài chéo qua mắt trái của hắn co rúm lại đầy tàn nhẫn khi hắn nhìn thấy Diệp Dao. Hắn gõ gõ cây gậy sắt xù xì bọc gai nhọn xuống nền gạch, tạo ra những tiếng *bốp bốp* đầy đe dọa.
"Con ranh con! Cuối cùng mày cũng chịu ló mặt ra rồi sao?" Mãnh "Sẹo" nhổ bãi nước bọt đầy tàn thuốc xuống sàn. "Đốc công Tiêu Hùng có lời nhắn gửi đến mày: Luật rừng Chợ Lớn không có chỗ cho những kẻ thích dùng luật pháp thường nhân để chống đối. Hôm nay tao đến để lấy lại khối ngọc phôi phong thủy của Cao Đại, và... bẻ gãy đôi bàn tay ma thuật của mày!"
Hắn gầm lên, vung cây gậy sắt bọc gai nhọn giáng thẳng xuống đầu Diệp Dao. Lực vụt cực mạnh xé rách không khí, mang theo luồng từ trường hệ lực sĩ cấp thấp bạo ngược.
Diệp Dao không hề né tránh. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cô tập trung nhãn lực tối đa, vận hành kỹ năng "Nhận biết vân đá". Thông qua thấu kính của chiếc kính gọng tròn, cô nhìn thấu cấu trúc bên trong cây gậy sắt của Mãnh "Sẹo". Cây gậy sắt này vốn được đúc từ thép phế thải chứa nhiều tạp chất silica chưa được khử sạch, bên trong có một đường rạn nứt siêu vi chạy dọc theo thân gậy – một điểm yếu cấu trúc vô cơ hoàn hảo.
Cô thò tay trái ra, mười đầu ngón tay dán chặt vào thân gậy sắt để cảm nhận tần số rung động, đồng thời dùng tay phải rút chiếc bút thử độ cứng tungsten cực bén ra. Cô không dùng lực cơ bắp để chống đỡ cú vụt, mà khéo léo lách người qua một bên, dùng đầu bút tungsten gõ nhẹ một lực chuẩn xác 2kg vào đúng huyệt nứt phân tử của cây gậy sắt.
*Cộc!*
Một tiếng gõ thanh mảnh vang lên. Ngay sau đó, một tiếng *rắc* chói tai bùng phát. Cây gậy sắt bọc gai nhọn trong tay Mãnh "Sẹo" đột ngột xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt như mạng nhện, rồi vỡ vụn thành hàng trăm mảnh sắt vụn rơi loảng xoảng xuống đất trước sự kinh hoàng của cả băng nhóm.
"Cái... cái gì?!" Mãnh "Sẹo" trố mắt nhìn chuôi gậy sắt trống rỗng trong tay mình, run rẩy lùi lại một bước. Hắn không thể hiểu nổi tại sao một gậy sắt đặc có thể bị một cô gái gầy gò làm vỡ vụn chỉ bằng một cái gõ nhẹ.
"Mãnh 'Sẹo', vũ khí của ông được rèn đúc quá tồi tệ," Diệp Dao lạnh lùng nói, bàn tay trái của cô tê rại dữ dội do phải gánh chịu lực phản chấn năng lượng từ cây gậy sắt. "Nếu ông còn dám bước tới một bước, thứ vỡ vụn tiếp theo sẽ là khớp gối của ông!"
"Mẹ kiếp! Đồ yêu quái! Tụi bây lao lên xé xác nó cho tao!" Mãnh "Sẹo" điên cuồng gào hét.
*Hú... ú... ú...*
Tiếng còi hú chói tai của xe cảnh sát đột ngột vang dội từ đầu hẻm 108, xé rách màn mưa bão. Ánh đèn chớp xanh đỏ rực rỡ quét qua khung cửa vỡ của Ngọc Bảo Đường, làm sáng tỏ gương mặt hoảng hốt của đám giang hồ.
Một chiếc xe sedan đặc chủng phanh gấp ngay trước cửa tiệm. Cánh cửa xe mở phăng, Vy Thanh – nữ cảnh sát hình sự hai mươi sáu tuổi, mặc chiếc áo khoác da đen năng động, quần jeans ôm sát – nhanh nhẹn bước xuống. Cô rút khẩu súng lục Glock-19 cải tiến bắn đạn bọc bột bạc chống dị năng ra, hướng thẳng về phía băng nhóm của Mãnh "Sẹo".
"Cảnh sát đây! Tất cả đứng im, bỏ vũ khí xuống và giơ tay lên đầu!" Giọng nói của Vy Thanh vang dội, đầy uy nghiêm và quả cảm.
Đằng sau Vy Thanh, bốn cảnh sát cơ động trang bị dùi cui và khiên chống bạo động nhanh chóng tràn vào sảnh tiệm, khống chế hai tên đàn em của Mãnh "Sẹo" ngay tại chỗ. Mãnh "Sẹo" nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt lộ rõ vẻ kiêng dè trước khẩu súng bọc bạc của Vy Thanh. Hắn biết loại đạn này có thể triệt tiêu hoàn toàn dị năng hệ lực sĩ của mình.
"Vy Thanh... cô được lắm! Hãy đợi đấy!" Mãnh "Sẹo" hậm hực ném chuôi gậy sắt xuống đất, lùi nhanh ra cửa sau hẻm tối rồi lẩn trốn vào màn mưa xối xả trước khi cảnh sát kịp bao vây.
Vy Thanh không đuổi theo. Cô nhanh chóng thu súng, lao đến bên cạnh Diệp Dao, ánh mắt sắc sảo ngập tràn sự lo lắng. Cô nắm lấy bờ vai mảnh mai của bạn thân, giọng run rẩy: "Dao nhi! Cậu có sao không? Tớ đã cố gắng dẫn đội đến nhanh nhất có thể khi nhận được tin báo từ Hồng Ngọc đối diện."
"Tớ không sao, Vy Thanh," Diệp Dao khẽ lắc đầu, cố gắng giấu cánh tay trái đang run rẩy vào sau vạt tạp dề xám. "Nhưng chú A Lực bị thương ở vai. Cậu giúp tớ gọi xe cứu thương khẩn cấp được không?"
"Tớ đã gọi rồi. Đội cứu hộ sẽ đến ngay," Vy Thanh trầm giọng nói, cô nhìn quanh sảnh tiệm bị tàn phá hoang tàn, lòng thắt lại. Cô biết rõ áp lực khổng lồ mà Diệp Dao đang phải gánh vác để bảo vệ tiệm ngọc gia truyền. "Dao nhi, Tiêu Hùng đã bắt đầu dùng bạo lực đường phố. Bọn chúng không từ thủ đoạn nào đâu. Cậu phải cẩn thận."
Sau khi bàn giao hiện trường cho đồng sự điều tra và đưa chú A Lực đi bệnh viện, Vy Thanh kéo Diệp Dao vào góc khuất của phòng mài ngọc hầm vô trùng. Cô chăm chú nhìn vào đôi găng tay ren mỏng che giấu các đầu ngón tay của Diệp Dao, ánh mắt sắc sảo đầy cảnh giác.
"Dao nhi, đưa tay trái cho tớ xem," Vy Thanh nghiêm giọng ra lệnh.
Diệp Dao do dự một chút, rồi chậm rãi tháo chiếc găng tay ren đen ra. Dưới ánh sáng mờ ảo của bệ đá, mười đầu ngón tay trái của cô đã xuất hiện những vết nứt nhỏ li ti màu xám xịt như vân đá, các khớp ngón tay cứng đờ, mất hoàn toàn cảm giác xúc giác thông thường. Triệu chứng "Phản phệ Thủy tinh hóa" đang lan rộng một cách đáng lo ngại.
Vy Thanh hít một hơi thật sâu, đôi mắt cô đỏ hoe vì xót xa. Cô nhẹ nhàng chạm vào những ngón tay cứng đờ của bạn thân. "Cậu lại lạm dụng dị năng để cảm thấu thạch khói khói ám khí của Cao Đại đúng không? Dao nhi, cậu có biết nếu tiếp tục thế này, đôi bàn tay của cậu sẽ biến thành tượng đá vĩnh viễn không?"
"Tớ biết, Vy Thanh," Diệp Dao khẽ mỉm cười xót xa, cô đeo lại chiếc găng tay ren đen để che giấu khuyết tật. "Nhưng tớ không có sự lựa chọn. Tớ phải bảo vệ Ngọc Bảo Đường, bảo vệ ông nội. Tớ cần tìm gặp sư phụ Tần Thiết ngay trong đêm nay. Ông ấy là người duy nhất biết cách điều hòa tần số rung động để bảo vệ đôi tay này khỏi sự tàn phá của silica."
Vy Thanh kiên quyết nắm chặt tay Diệp Dao: "Tớ sẽ đi cùng cậu. Tớ không thể để cậu tự mình đi vào những hẻm tối Quận 5 trong đêm mưa bão này được."
Hai cô gái lặng lẽ rời khỏi Ngọc Bảo Đường qua lối cửa sau, băng qua những con hẻm tối tăm, ngập nước của khu Chợ Lớn cổ kính. Sau hơn ba mươi phút đi bộ dưới cơn mưa tầm tã, họ dừng chân trước một căn nhà cổ lụp xụp nằm sâu trong một con hẻm rỉ sét bám đầy muội than công nghiệp.
Căn nhà hoang tàn của Tần Thiết tỏa ra một mùi ẩm mốc, rỉ sét và bụi thạch anh bám dày đặc trên những khung cửa gỗ mục nát. Nơi đây từng là một tiệm chế tác ngọc thủ công lâu đời, nhưng nay chỉ còn lại những dụng cụ mài rỉ sét nằm chỏng chơ trong bóng tối.
Diệp Dao gõ nhẹ lên cánh cửa gỗ mục. Cánh cửa tự động hé mở ra một khe nhỏ, phát ra những tiếng *két két* rợn người. Bên trong căn nhà hoàn toàn tối tăm, không có một ánh đèn nào được thắp lên.
"Sư phụ Tần, con là Diệp Dao đây," cô cất giọng lễ phép bước vào.
Từ trong bóng tối sâu thẳm của gian phòng trong, một giọng nói khàn khàn, trầm đục và khô khốc như tiếng hai viên đá cọ xát vào nhau vang lên:
"Dao nhi... con lại đến tìm ta vì đôi bàn tay sắp hóa đá của con đúng không?"
Một bóng người gầy gò, lưng còng rạp bước ra từ bóng tối. Đó chính là Tần Thiết – lão nghệ nhân mài ngọc mù sáu mươi lăm tuổi. Ông mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ bám đầy bụi đá xám xịt. Đôi mắt ông hõm sâu, đục ngầu không một tia sáng, nhưng đôi tai ông khẽ giật giật theo nhịp bước chân của Diệp Dao.
Khi Tần Thiết giơ đôi bàn tay ra để đón lấy Diệp Dao, Vy Thanh không khỏi thốt lên một tiếng kinh ngạc dồn nén. Đôi bàn tay của lão Tần đã hoàn toàn biến dạng, da dẻ chuyển sang màu xám xịt như đá bazan, mười đầu ngón tay đông cứng, hóa thạch thành những khối thạch anh xù xì, rạn nứt nghiêm trọng. Đây chính là minh chứng sống động nhất cho cái giá tàn khốc của một thợ mài ngọc bị long tộc thải loại sau khi cạn kiệt máu thanh tẩy.
Tần Thiết chậm rãi bước đến trước mặt Diệp Dao. Ông không dùng mắt nhìn, mà giơ đôi bàn tay hóa thạch xám xịt của mình chạm nhẹ vào cổ tay trái của cô. Ông vận hành bí thuật "Thính Thạch Quyết", mười đầu ngón tay đá của ông khẽ rung động nhẹ theo tần số mạch đập của Diệp Dao.
Ngay khi chạm vào làn da cô, đôi mắt mù đục ngầu của Tần Thiết đột ngột trợn trừng. Gương mặt già nua của ông co rúm lại vì kinh ngạc và sợ hãi. Ông cảm nhận được một luồng năng lượng thanh tẩy cực kỳ thuần khiết, rực rỡ và ấm áp đang chảy tuần hoàn bên trong huyết quản của cô gái trẻ – tần số rung động nguyên thủy trùng khớp hoàn toàn với dòng máu của bộ tộc Mài Ngọc cổ đại ngàn năm trước.
Lão Tần lập tức rụt tay lại như bị điện giật, đôi bàn tay hóa đá của ông run rẩy dữ dội trong không khí tối tăm.
"Dao nhi... con... con sở hữu dòng máu thanh tẩy tinh thạch độc nhất vô nhị của bộ tộc Hộ Vệ cổ xưa!" Giọng lão Tần lạc đi vì hoảng loạn và u sầu tột độ. Ông túm chặt lấy vai Diệp Dao, đôi mắt mù hướng thẳng vào cô đầy lo âu.
"Sư phụ, ông cảm nhận được gì sao?" Diệp Dao lo lắng hỏi.
Tần Thiết thở hắt ra một hơi lạnh buốt, giọng ông hạ thấp xuống thành tiếng thì thầm rùng mình vang vọng khắp căn nhà hoang tàn:
"Con mang dòng máu có thể làm mềm lớp hóa thạch rồng cứng nhất... Nhưng nghe ta dặn đây! Long tộc là loài sinh vật kiêu ngạo, tàn bạo và có tính chiếm hữu cực kỳ khủng khiếp. Khi năm vị long vương hóa thạch nhận ra dòng máu của con là chìa khóa duy nhất giúp chúng ngăn chặn cái chết hóa đá vĩnh viễn, chúng sẽ dùng mọi xiềng xích quyền lực để giam cầm con, vắt kiệt từng giọt máu tim của con cho đến khi con biến thành một bức tượng thủy tinh vô hồn giống như ta! Con sẽ phải đối mặt với sự hủy diệt vĩnh viễn nếu dám bước chân vào thế giới ngầm của chúng!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!