Lời Nguyền Dưới Mộ Cổ
Sương mù buổi sớm trên sông Sài Gòn dày đặc như một bức tường sữa khổng lồ, nuốt chửng cả những rặng dừa nước rì rào quanh biệt viện đảo Thanh Long. Đứng ngoài ban công phòng ngủ, Diệp Dao khẽ siết chặt chiếc điện thoại bảo mật trong lòng bàn tay trái. Dòng tin nhắn mật của Vy Thanh rực sáng trên màn hình như một đốm lửa nhỏ nhoi giữa khoảng không xám xịt. Ngọc Bảo Đường đã bị dán băng niêm phong cảnh sát điều tra. Lệnh phong tỏa tạm thời mười bốn ngày là lá chắn pháp lý cuối cùng mà Vy Thanh và Thượng úy Nguyễn Minh Triết có thể giành giật cho gia đình cô trước dã tâm cưỡng chế của Tập đoàn Trịnh Thị và thế lực biến chất đứng sau là Phó giám đốc Sở Trương Thế Vinh.
Mười bốn ngày. Đó là tất cả thời gian cô có trước khi một quyết định cưỡng chế tối cao vượt quyền cảnh sát được ban hành.
Diệp Dao cúi xuống, nhìn bàn tay phải của mình. Dưới lớp găng tay ren đen cổ điển mỏng manh, các khớp ngón tay trỏ và ngón giữa đã hoàn toàn mất đi xúc giác phàm nhân. Khi cô cố gắng gập ngón tay, cảm giác nhận lại chỉ là một sự đông cứng lạnh buốt, trơ lì như pha lê chết. Triệu chứng Phản phệ Thủy tinh hóa đang ăn sâu vào thực thể cơ thể cô, tàn nhẫn và không thể đảo ngược. Sợi chỉ đỏ khế ước vô hình kết nối lồng ngực cô với Kim Long Vương Thẩm Quân Dạ khẽ nhấp nháy một luồng sáng vàng nhạt ấm áp, nhè nhẹ xoa dịu cơn sốt thạch anh đang âm ỉ cháy trong tủy xương cô. Thẩm Quân Dạ vẫn đang ngủ sâu dưới mật thất sau ca mài giũa khẩn cấp ngày hôm qua. Anh đã tiêu hao quá nhiều long khí để bảo vệ ý thức của cô trong không gian gương, bả vai phải của anh vẫn còn những vết nứt hóa thạch chưa lành.
Cô biết mình không thể ở yên đây chờ đợi sự bảo hộ của rồng. Muốn đối đầu với tổ chức thợ săn cổ vật quốc tế Apex Hunt và giải cứu gia đình vĩnh viễn, cô phải chủ động tìm ra lối thoát. Và chìa khóa duy nhất nằm ở Ngọc Bảo Đường – nơi cất giữ bức tượng ngọc rồng phong thủy bị nứt vỡ trong mật thất bức tường đôi sau ban thờ tổ tiên.
"Nhóc con, em định lén trốn đi sao?"
Một tiếng thì thầm khàn khàn vang lên từ chiếc kệ ngọc bên cạnh ban công. Quy Lão, chú rùa đá nhỏ bằng lòng bàn tay, khẽ vươn chiếc đầu ti hí ra khỏi chiếc mai thạch anh rêu xám xanh cổ kính. Đôi mắt nhỏ như hạt đỗ của ông phát ra luồng sáng thông tuệ đầy lo âu.
"Quy Lão, em phải về Ngọc Bảo Đường," Diệp Dao khẽ nói, giọng cô thấp đến mức chỉ có sinh vật cộng sinh này mới nghe thấy. "Mảnh vỡ ngọc rồng bị nứt trong trận hỏa hoạn chứa đựng manh mối địa chất của cha em. Em cần mang nó đến gặp Giáo sư Lê Văn Hưu để giải mã. Thẩm Quân Dạ sẽ không cho phép em đi, nhưng nếu em không đi, mười bốn ngày nữa tiệm ngọc của ông nội sẽ biến thành tro bụi."
Quy Lão khẽ thở dài, chiếc mai rùa nhấp nháy một luồng sáng xám nhạt: "Thằng Dạ có tính chiếm hữu cực kỳ bạo ngược của Kim tộc. Khế ước cộng sinh đã liên kết sinh mệnh hai đứa, em gặp nguy hiểm, nó sẽ lập tức cảm nhận được. Nhưng... ta biết một lối thoát thủy lộ ngầm phía sau đảo không có trận pháp thủy áp bảo vệ. Đi đi, nhóc con. Ta sẽ dùng linh khí thạch anh rêu để ngụy trang sóng năng lượng của em trong vòng ba giờ."
"Cảm ơn ông, Quy Lão."
Nửa giờ sau, dưới sự dẫn đường ẩn mật của chú rùa đá cổ, Diệp Dao lách qua hàng rào dừa nước lạnh buốt phía sau đảo Thanh Long. Một chiếc xuồng máy nhỏ không tiếng động của Vy Thanh đã đợi sẵn trong rặng sậy. Vy Thanh kéo Diệp Dao lên xuồng, ném cho cô một chiếc áo khoác măng-tô xám bám đầy bụi khoáng để ngụy trang.
"Cậu liều lĩnh quá, Dao," Vy Thanh vừa bẻ lái xuồng lướt đi trên mặt sông Sài Gòn mờ sương, vừa nhíu mày đầy lo lắng. "Thẩm Quân Dạ mà biết tớ lén đưa cậu đi, hắn sẽ dùng từ trường kim loại bóp nát chiếc xuồng này mất."
"Hắn đang ngủ sâu dưới mật thất. Chúng ta chỉ có ba giờ trước khi hắn thức giấc," Diệp Dao khẽ chỉnh lại gọng kính tròn mảnh, bàn tay trái áp chặt vào Chuỗi hạt bồ đề thạch anh trên cổ tay để giữ nhịp tim ổn định. "Chúng ta phải đến Ngọc Bảo Đường trước khi tên luật sư Lê Sỹ tìm cách quay lại."
Chiếc xuồng máy cập bến sông Quận 5. Hai cô gái nhanh chóng len lỏi qua những con hẻm tối tăm, ẩm ướt của khu phố cổ Chợ Lớn. Trước cửa Ngọc Bảo Đường, dải băng niêm phong màu vàng rực rỡ của cảnh sát vẫn còn nguyên vẹn, căng ngang cánh cửa gỗ lim cổ kính bị cháy xém một góc sau vụ thách đấu của Hỏa Long Vương.
Vy Thanh cảnh giác đứng gác ở đầu hẻm 108. Diệp Dao lách người qua dải băng niêm phong một cách khéo léo, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ bước vào trong sảnh tiệm. Mùi gỗ trắc cháy sém trộn lẫn với mùi trầm hương cũ kỹ và bụi đá thạch anh tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, u uất. Sảnh tiệm trống trải, những tủ kính trưng bày trang sức trống rỗng bám một lớp bụi mịn xám xịt.
Diệp Dao không dừng lại ở tầng trệt. Cô bước nhanh lên tầng hai, đi thẳng đến gian thờ tổ tiên Diệp gia ấm cúng nhưng lạnh lẽo vì thiếu hơi người. Khói hương đã tắt từ lâu. Đứng trước bức hoành phi cổ, cô khẽ cúi đầu hành lễ, rồi bước vòng ra phía sau ban thờ gỗ gụ.
Tại bức tường đôi bằng gạch cổ rêu phong, Diệp Dao đưa bàn tay trái trần chạm vào thớ gạch thứ ba bên phải. Cô nhắm mắt, vận hành dị năng Cấp 1: Cảm nhận rung động thô. Đầu ngón tay trái của cô truyền đi một dòng điện sinh học siêu vi, cảm nhận cấu trúc rỗng bên trong bức tường gạch.
*Cạch. Cạch. Cạch.*
Cô xoay nhẹ khớp gạch cổ theo sơ đồ bát quái phong thủy mà ông nội Diệp Minh từng dạy từ thuở nhỏ. Một tiếng động cơ học khô khốc vang lên sâu bên trong tường. Bức tường đôi từ từ trượt mở, tiết lộ một khoảng trống nhỏ tối tăm – Mật thất bức tường đôi Ngọc Bảo Đường.
Bên trong mật thất, đặt trên một chiếc bệ gỗ lim nhỏ bám đầy bụi thạch anh đen, chính là Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn. Khối ngọc phôi thô hình rồng uốn lượn có tuổi đời hàng trăm năm, vốn là báu vật trấn phong thủy bảo vệ tiệm ngọc khỏi các đòn tấn công dị năng ngầm. Nhưng giờ đây, trên thân rồng ngọc xuất hiện một vết nứt dài chạy dọc từ đầu đến đuôi rồng, rỉ ra những vệt năng lượng màu lam nhạt yếu ớt.
Diệp Dao run rẩy đưa tay trái ôm lấy khối ngọc rồng nặng trịch. Cô lấy chiếc Kính lúp đồng cổ Diệp gia giắt ở thắt lồng ra, áp sát thấu kính thạch anh tóc đỏ vào vết nứt để quan sát cấu trúc siêu vi bên trong. Cô cố gắng sử dụng nhãn lực cảm thấu để đọc các ký tự cổ khắc siêu vi trên bề mặt vết nứt.
Nhưng ngay khi thấu kính vừa chạm vào ngọc, một luồng sóng từ trường cổ xưa bạo ngược rò rỉ từ vết nứt đột ngột dội thẳng vào não bộ của cô.
*U u u...*
Tiếng gầm rú của rồng cổ đại và những luồng ánh sáng đa sắc vặn vẹo hiện lên trước mắt. Diệp Dao cảm thấy đầu óc quay cuồng dữ dội, lồng ngực thắt lại bỏng rát. Cơn sốt thạch anh trong người cô bùng phát, khiến mười đầu ngón tay trái run rẩy kịch liệt, suýt nữa làm rơi chiếc kính lúp cổ xuống nền đất. Cấu trúc chữ khắc siêu vi quá phức tạp, vượt ngoài giới hạn cảm thấu sơ cấp của cô ở thời điểm hiện tại.
"Dao! Cậu không sao chứ?" Vy Thanh từ bên ngoài bước vào, vội vàng đỡ lấy bả vai đang run rẩy của bạn thân. "Sắc mặt cậu tệ quá. Chúng ta phải đi ngay, tớ vừa thấy có bóng người khả nghi lảng vảng ở đầu hẻm."
Diệp Dao thở hổn hển, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Cô cẩn thận bọc khối ngọc rồng bị nứt vào chiếc Túi lụa ngâm muối tơ tằm của bà Sáu Chợ Thiết để khóa chặt luồng linh khí đang rò rỉ, rồi nhét vào chiếc túi xách dã chiến: "Tớ không sao... Chỉ là từ trường cổ của khối ngọc quá mạnh. Đi thôi, chúng ta đến phòng làm việc của Giáo sư Lê Văn Hưu."
***
Phòng nghiên cứu cổ ngữ của Giáo sư Lê Văn Hưu nằm sâu trong khuôn viên cổ kính của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn tại Quận 5. Căn phòng rộng lớn nhưng bừa bộn, ngập tràn những chồng sách khảo cổ học dày cộp bám đầy bụi, những mảnh gốm vỡ và các bản dập bia đá cổ treo đầy trên tường. Mùi giấy cũ, mực tàu và mùi cồn thí nghiệm tạo nên một không gian học thuật tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của đô thị bên ngoài.
Giáo sư Lê Văn Hưu là một lão giả gầy gò ngoài sáu mươi tuổi. Ông mặc chiếc áo khoác kaki sờn cũ bám đầy bụi sách, mái tóc bạc rối bời như tổ chim và đeo chiếc kính hai tròng dày cộp trên sống mũi mũi nhọn. Khi Diệp Dao đặt chiếc túi lụa ngâm muối lên chiếc bàn gỗ lim đầy vết mực của ông và mở ra, để lộ khối Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn bị nứt vỡ, đôi mắt đục ngầu của lão giáo sư lập tức rực sáng lên một luồng ánh sáng cuồng nhiệt.
"Đây... đây là ngọc phong thủy Triều Nguyễn chế tác từ thạch anh tóc đỏ nguyên bản!" Giáo sư Hưu run rẩy đưa đôi bàn tay gầy gò bám đầy vết mực vuốt ve thớ ngọc lạnh buốt. "Dao nhi, con lấy khối ngọc này từ mật thất của cha con sao? Thanh Sơn... nó đã từng mang khối ngọc này đến tìm ta mười năm trước, ngay trước khi nó đi chuyến đi định mệnh lên Tây Bắc."
"Giáo sư, bác biết cha cháu từng mang khối ngọc này đến đây sao?" Diệp Dao khẽ run giọng hỏi, lồng ngực cô thắt lại đau đớn khi nghe nhắc đến người cha quá cố Diệp Thanh Sơn.
"Đúng vậy," Giáo sư Hưu thở dài, ông chậm rãi lấy từ trên kệ sách xuống một cuốn từ điển cổ ngữ long tộc tự biên soạn dày cộp, bìa da dê đã sờn rách. "Thanh Sơn lúc đó đang nghiên cứu một giả thuyết điên rồ về cấu trúc sinh học của long tộc cổ xưa. Nó tin rằng lời nguyền hóa thạch của loài rồng có liên quan đến một mạch khoáng thạch cổ long nguyên thủy ở biên giới Tây Bắc. Khối ngọc rồng này vốn là tín vật phong thủy chứa đựng một phần di thư và bản đồ ngầm do cụ tổ bốn đời Diệp Thế Vinh truyền lại. Nhưng khi đó, các ký tự cổ khắc siêu vi trên ngọc bị phong ấn bởi một luồng long khí hệ kim quá mạnh, ta không thể dịch được."
Lão giáo sư đẩy gọng kính hai tròng, chỉ vào vết nứt dài dọc thân rồng ngọc: "Nhưng bây giờ, vết nứt này đã làm rò rỉ luồng long khí phong ấn. Dao nhi, hãy đưa cho ta chiếc Kính lúp đồng cổ của gia đình con."
Diệp Dao vội vàng trao chiếc kính lúp đồng cổ cho ông. Giáo sư Hưu đặt khối ngọc dưới ánh đèn bàn halogen rực sáng, áp thấu kính thạch anh vào vết nứt và bắt đầu đối chiếu từng ký tự khắc siêu vi với cuốn từ điển cổ ngữ rồng.
Căn phòng rơi vào một sự im lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng lật giấy *sột soạt* của cuốn từ điển cổ và tiếng thở gấp gáp của Diệp Dao. Vy Thanh đứng tựa lưng vào cửa ra vào, tay đặt hờ lên báng súng Glock-19 dưới vạt áo khoác da, ánh mắt cảnh giác quan sát hành lang bên ngoài.
Sau gần hai giờ đồng hồ tra cứu tỉ mỉ, trán của Giáo sư Lê Văn Hưu lấm tấm mồ hôi. Đôi bàn tay già nua của ông run rẩy kịch liệt khi ghi chép những dòng dịch thuật cuối cùng ra tờ giấy nháp. Gương mặt nhăn nheo của lão học giả đột ngột biến sắc, trở nên tái nhợt và đầy vẻ kinh hoàng.
"Không thể nào... Chân tướng lại tàn khốc đến mức này sao?" Giáo sư Hưu lầm bầm, giọng nói của ông run lên bần bật.
"Giáo sư, bác đã dịch được gì?" Diệp Dao bước lên một bước, bàn tay trái đeo găng tay khẽ siết chặt mép bàn gỗ.
Giáo sư Hưu ngước nhìn cô, ánh mắt chứa đựng một sự tiếc thương và kinh sợ sâu sắc. Ông chậm rãi đọc dòng chữ dịch thuật từ Bản di thư giấu kín của cụ tổ Diệp Thế Vinh khắc siêu vi trên thớ ngọc:
*"Hỡi hậu duệ của bộ tộc Mài Ngọc. Hãy cảnh giác với sự chiếm hữu của loài rồng. Chúng là sinh vật kiêu ngạo tột cùng, mang long tính bạo ngược và tính chiếm hữu vĩnh hằng. Khi huyết mạch thanh tẩy của Diệp gia thức tỉnh, máu tim của ngươi sẽ trở thành liều thuốc duy nhất ngăn chặn sự hóa đá của chúng. Nhưng mỗi giọt máu tim ngươi nhỏ xuống để thanh tẩy lõi rồng, cơ thể ngươi sẽ bị thủy tinh hóa sâu hơn. Ngươi sẽ bị chúng giam cầm trong xiềng xích vàng kim, bị vắt kiệt sinh mệnh cho đến khi toàn thân biến thành một bức tượng pha lê không có linh hồn..."*
Diệp Dao khẽ lùi lại một bước, lồng ngực cô nhói đau dữ dội như bị một mũi kim băng đâm thẳng vào tim. Lời cảnh báo của cụ tổ trùng khớp hoàn toàn với những gì cô đang phải gánh chịu. Mỗi lần nhỏ máu thanh tẩy cho Thẩm Quân Dạ hay Lục Hàn Châu, bàn tay cô lại bị hóa pha lê sâu hơn. Sự bảo hộ kiêu ngạo của Thẩm Quân Dạ thực chất chỉ là một chiếc lồng giam bằng vàng vô hình giam giữ tự do của cô.
"Nhưng đó chưa phải là điều tàn khốc nhất, Dao nhi," Giáo sư Hưu run giọng nói tiếp, ông lật sang trang giấy ghi chép thực địa cổ xưa của cha cô được giấu dưới thớ ngọc rồng phong thủy. "Thanh Sơn... cha con mười năm trước đã dịch được một phần bản đồ ngầm này. Nó đã đi lên mỏ khoáng Tây Bắc để tìm kiếm chất ức chế sự thủy tinh hóa, hy vọng cứu mạng mẹ con và bảo vệ tương lai của con khỏi lời nguyền huyết mạch. Nhưng tại đó, nó đã phát hiện ra dã tâm của tập đoàn thợ săn cổ vật quốc tế Apex Hunt."
Giáo sư Hưu chỉ vào dòng chữ đỏ thẫm được dịch từ ghi chép thực địa của Diệp Thanh Sơn:
*"Apex Hunt không tìm kiếm đá quý thường. Chúng đang chế tạo một cỗ máy hút năng lượng cực đại để cưỡng ép khai thác lõi năng lượng của Long Thần Tối Cổ đang ngủ say dưới lòng đất Tây Bắc. Cha đã từ chối vẽ bản đồ định vị mạch khoáng cổ cho chúng. Chúng đã cố tình kích nổ mìn định hướng gây ra vụ sập hầm mỏ mười năm trước để chôn sống cha và tiêu hủy mọi chứng cứ..."*
"Cái gì?!"
Diệp Dao gầm khẽ một tiếng, đôi mắt cô rực sáng lên một luồng ánh sáng đa sắc đầy phẫn nộ. Toàn thân cô run lên bần bật, dòng máu thanh tẩy trong huyết quản bùng phát dữ dội. Vụ sập hầm cướp đi sinh mạng của cha cô mười năm trước không phải tai nạn tự nhiên! Đó là một vụ mưu sát tàn bạo do Nghiêm Sát và tổ chức thợ săn cổ vật Apex Hunt thực hiện vì cha cô đã bảo vệ bí mật của long tộc!
Lòng căm thù tột cùng nung nấu lồng ngực Diệp Dao, xua tan hoàn toàn cơn sốt thạch anh lạnh buốt. Đôi bàn tay đeo găng ren đen của cô siết chặt lại thành nắm đấm, khớp xương kêu lên những tiếng *rắc rắc* giòn giã. Apex Hunt đã cướp đi mạng sống của cha cô, bắt cóc ông nội cô, và giờ đây đang muốn vắt kiệt dòng máu của cô để phục vụ cho vũ khí dị năng của chúng.
"Còn một điều cuối cùng khắc trên vết nứt rồng ngọc phong thủy Triều Nguyễn này, Dao nhi," Giáo sư Hưu thì thầm, giọng nói của ông trầm xuống như một lời sấm truyền đầy rùng rợn từ mộ cổ. "Nó giải thích vì sao chỉ có dòng máu của con mới có thể thanh tẩy được lời nguyền hóa thạch của năm vị long vương..."
Lão giáo sư chỉ tay vào ký tự khắc siêu vi nằm ngay tại tâm vết nứt rồng ngọc, rực sáng lên một luồng ánh sáng màu đỏ rỉ sét rùng rợn:
*"Huyết mạch của người mài ngọc Diệp gia chứa tần số nguyên thủy trùng khớp hoàn toàn với lõi năng lượng gốc của Trái Đất. Dòng máu thanh tẩy của ngươi chính là chìa khóa duy nhất để thanh tẩy sự ô nhiễm của Long Thần Tối Cổ đang ngủ say dưới lòng đất. Hoặc ngươi chấp nhận dùng máu tim mài giũa để hồi sinh năm vị long vương bảo vệ nhân loại, hoặc ngươi sẽ chứng kiến toàn bộ thế giới biến thành một rừng thủy tinh hóa đá chết chóc khi Long Thần thức tỉnh trong sự cuồng nộ ô nhiễm..."*
Lời sấm truyền vừa dứt, khối Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn trên bàn đột ngột phát ra một tiếng *rắc* khô khốc. Vết nứt trên thân rồng ngọc bùng phát một luồng ánh sáng màu đỏ rỉ sét rực rỡ, phát ra sóng từ trường cổ xưa bạo ngược làm rung chuyển toàn bộ những giá sách cổ xung quanh phòng làm việc của Giáo sư Hưu.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Những cuốn sách khảo cổ rơi rụng đầy đất, bụi bặm bay mù mịt. Diệp Dao ôm lấy lồng ngực trái đang nhói đau dữ dội, sợi chỉ đỏ khế ước ba màu rực sáng quấn chặt lấy trái tim cô, cộng hưởng mãnh liệt với luồng năng lượng đỏ rỉ sét rò rỉ từ khối ngọc cổ. Chân tướng tàn khốc đã phơi bày: cái chết của cha cô, dã tâm của thợ săn Apex Hunt, tính chiếm hữu của long tộc và vận mệnh sinh tử của toàn thế giới đều đang đè nặng lên đôi bàn tay mài ngọc đang bị thủy tinh hóa dần của cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!