Lưới Sắt Bọc Chì
Bình minh ngày thứ tư trên đảo Thanh Long không mang theo hơi ấm của ánh mặt trời, mà chỉ có một màn sương xám đục ngầu bao phủ lấy dòng sông Sài Gòn. Bên trong phòng ngủ hoàng gia của biệt viện, Diệp Dao khẽ mở mắt. Cơn sốt thạch anh âm ỉ suốt đêm qua đã dịu bớt nhờ luồng thủy năng mát lạnh mà Thủy Long Vương Lục Hàn Châu truyền vào trước đó, nhưng bả vai trái của cô vẫn còn nhói nhẹ mỗi khi cử động. Cô nhìn xuống bàn tay phải của mình, mười đầu ngón tay vẫn nằm im lìm dưới lớp găng tay ren đen cổ điển. Cô cố gắng gập ngón trỏ và ngón giữa, nhưng phản ứng nhận lại chỉ là một cảm giác tê dại, cứng đờ như thể xương cốt đã biến thành một khối thủy tinh không có sự sống. Cái giá của Phản phệ Thủy tinh hóa vĩnh viễn mất đi ba mươi phần trăm xúc giác phàm nhân là một sự thật tàn khốc mà cô phải chấp nhận.
Sợi chỉ đỏ khế ước vô hình nối lồng ngực cô với Kim Long Vương Thẩm Quân Dạ khẽ nhấp nháy một luồng sáng vàng nhạt ấm áp, như một sợi dây liên kết sinh mệnh thầm lặng canh giữ nhịp tim của cô. Diệp Dao ngồi dậy, khẽ chỉnh lại gọng kính tròn mảnh trên sống mũi. Chiếc điện thoại bảo mật mà cô giấu kín dưới gối đột ngột rung lên hai nhịp ngắn ngủi. Đó là tin nhắn mật từ Vy Thanh. Đọc nhanh những dòng chữ ngắn ngủi, đồng tử của Diệp Dao khẽ co rút lại. Ngọc Bảo Đường đang gặp nguy hiểm.
Cùng lúc đó, tại hẻm 108 Trần Hưng Đạo, Quận 5, bầu không khí cổ kính, yên bình của khu phố cổ Chợ Lớn bị xé rách bởi tiếng động cơ gầm rú. Một đoàn xe hơi màu đen sang trọng dẫn đầu bởi chiếc Toyota Crown đời cũ mang biển số xanh bóng loáng từ từ tiến vào, chặn đứng lối đi chật hẹp trước cửa tiệm ngọc Ngọc Bảo Đường. Cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên gầy gò bước xuống. Hắn chải chuốt mái tóc rẽ ngôi mượt mà bằng keo bóng, đeo chiếc kính gọng đen dày cộp và khoác trên mình bộ vest đen chỉnh tề không một nếp nhăn. Đó là Lê Sỹ, luật sư đại diện pháp lý xảo quyệt của Tập đoàn Trịnh Thị.
Đi sau Lê Sỹ là hai viên thanh tra mặc đồng phục xám của Sở Tài nguyên và Môi trường, cùng một toán bảo an vạm vỡ mang theo xích sắt và những tấm bảng niêm phong màu đỏ rực. Trên tay một viên thanh tra là tập hồ sơ dày cộp đóng dấu đỏ chót.
"Đứng lại! Ai cho các người tự tiện xông vào đây?"
Lão bảo vệ già A Lực bước ra từ sảnh tiệm, dáng người bệ vệ của một cựu võ sĩ quyền Anh giải nghệ chắn ngang thềm cửa gỗ lim cổ kính của Ngọc Bảo Đường. Khuôn mặt đầy sẹo rỗ của ông đanh lại, đôi mắt hoa râm rực sáng đầy cảnh giác. Tay phải ông đã luồn vào trong vạt áo bảo vệ xanh sờn cũ, nắm chặt lấy cặp côn nhị khúc bằng gỗ lim bọc thép rỉ sét.
Cậu bé Tiểu Bảo cũng lanh lợi chạy ra đứng cạnh A Lực. Dù bắp vai vẫn còn hơi đau nhói sau chấn động lực đất của Dương Chí ngày hôm qua, cậu bé vẫn kiên cường rướn người, giang hai tay ra che chắn cho tủ kính trưng bày trang sức phía sau: "Tiệm ngọc của chúng tôi đã được dỡ bỏ lệnh niêm phong tạm thời! Các người không có quyền đập phá!"
Lê Sỹ không thèm liếc nhìn đứa trẻ. Hắn chậm rãi rút từ trong cặp tài liệu da cá sấu ra một văn bản pháp lý, khẽ đẩy gọng kính đen và nở một nụ cười giả tạo lạnh lùng: "Tôi là luật sư Lê Sỹ, đại diện hợp pháp cho Chủ tịch Trịnh Hữu Toàn của Tập đoàn Trịnh Thị. Đây là quyết định cưỡng chế hành chính và niêm phong phong tỏa tài sản khẩn cấp do Sở Tài nguyên ký ban hành. Ngọc Bảo Đường bị cáo buộc tàng trữ khoáng sản lậu chứa phóng xạ thạch anh độc hại, gây nguy hiểm cho an toàn sinh học của cư dân Quận 5. Đồng thời, chúng tôi cũng tiến hành siết nợ cổ phần tiệm ngọc dựa trên giấy nợ thế chấp trị giá năm tỷ đồng có chữ ký hợp pháp của ông Diệp Viễn."
"Giấy nợ đó là giả mạo! Các người đã lừa chú Diệp Viễn ký vào lúc say rượu!" Tiểu Bảo hét lên phẫn nộ.
"Giả hay thật thì tòa án sẽ phán quyết sau." Lê Sỹ lạnh lùng gạt phắt đi, hắn quay sang toán bảo an phía sau, hất hàm: "Tiến hành niêm phong toàn bộ cửa gỗ và niêm thu kho đá thô bên dưới hầm. Kẻ nào cản trở, cứ việc bắt giữ vì tội chống đối người thi hành công vụ."
Toán bảo an vạm vỡ lập tức tràn lên bậc thềm, tay cầm xích sắt định gạt A Lực ra.
"Mẹ kiếp bọn chó săn!" A Lực gầm lên một tiếng, gân xanh trên cổ nổi cuồn cuộn. Ông rút phắt cặp côn nhị khúc gỗ lim ra, tiếng xích sắt va chạm *loảng xoảng* vang lên đanh thép. Dáng người bệ vệ của ông thủ thế, sẵn sàng lấy thân mình chắn cửa để bảo vệ di vật của Diệp gia.
"A Lực, dừng tay lại ngay!"
Một tiếng quát đanh thép, lạnh lùng vang lên từ đầu hẻm. Vy Thanh bước nhanh tới, chiếc áo khoác da đen của cô bay nhẹ trong gió sớm. Đôi giày đặc nhiệm dậm mạnh xuống nền gạch bông rêu phong, ánh mắt sắc sảo đầy cảnh giác quét qua toán bảo an. Cô rút từ trong túi áo ra chiếc thẻ ngành cảnh sát hình sự màu đỏ rực, giơ thẳng trước mặt Lê Sỹ.
"Trung úy Vy Thanh, Đội trọng án cảnh sát hình sự Quận 5," cô dứt khoát tuyên bố. "Tôi yêu cầu tất cả các người lùi lại ngay lập tức. Ngọc Bảo Đường hiện đang là hiện trường đặc biệt phục vụ điều tra hình sự cấp thành phố."
Lê Sỹ khựng lại, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại sự tự tin xảo quyệt của một luật sư lão luyện. Hắn nhìn Vy Thanh, khẽ cười khẩy: "Trung úy Vy Thanh, tôi rất kính trọng lực lượng cảnh sát. Nhưng đây là quyết định cưỡng chế hành chính cấp Sở, có hiệu lực pháp lý tối cao về mặt quản lý tài nguyên và an toàn sinh học. Lệnh phong tỏa của cô chỉ là lệnh cấp quận phục vụ một vụ án nhỏ. Theo điều năm mươi hai Luật Tài nguyên, các biện pháp ngăn chặn nguy cơ phóng hại môi trường của Sở có quyền ưu tiên thi hành trước để bảo vệ người dân. Cô không có thẩm quyền ngăn cản chúng tôi niêm thu kho đá độc hại này."
Vy Thanh đanh mặt lại. Cô biết Lê Sỹ đang dùng kẽ hở luật pháp cực kỳ tinh vi để tước bỏ thẩm quyền của cô. Nếu cô để hắn niêm phong tiệm và đưa kho đá thô dưới hầm đi, Nghiêm Sát và tổ chức Apex Hunt đứng sau sẽ lập tức tẩu tán toàn bộ long thạch hóa thạch phế thải ngầm mà chúng đang thèm khát.
"A Lực," Vy Thanh khẽ ghé sát tai lão bảo vệ già, thì thầm bằng giọng nghiêm nghị: "Cất côn đi. Đừng dùng vũ lực ở đây. Nếu ông động thủ, hắn sẽ lập tức khép ông vào tội hành hung nhân viên công vụ và cưỡng chế tiệm ngọc ngay lập tức. Đó là bẫy của hắn."
A Lực nghiến chặt răng đến mức quai hàm bạnh ra, nhưng trước ánh mắt kiên định của Vy Thanh, ông đành hậm hực thu cặp côn nhị khúc vào vạt áo, đứng lùi lại che chắn trước mặt Tiểu Bảo.
Lê Sỹ nhìn thấy cảnh đó, nụ cười giả tạo trên môi hắn càng thêm đắc ý. Hắn bước lên một bước, cầm tờ lệnh niêm phong định dán lên cánh cửa gỗ lim cổ kính: "Nếu cảnh sát không có ý kiến gì khác, chúng tôi xin phép thực hiện nhiệm vụ."
"Ai nói cảnh sát không có ý kiến gì khác?"
Một giọng nói trầm thấp, uy nghiêm và đầy sức nặng vang lên từ phía sau đoàn xe hơi. Thượng úy Nguyễn Minh Triết chậm rãi bước vào con hẻm. Anh mặc bộ cảnh phục chỉnh tề, cầu vai rực sáng dưới ánh bình minh xám đục. Gương mặt nghiêm nghị, góc cạnh của anh toát lên một phong thái liêm khiết, cứng nhắc nhưng vô cùng sắc sảo. Trên tay anh là một cặp tài liệu da màu xanh đen có đóng dấu niêm phong của Bộ Công an.
Lê Sỹ khẽ biến sắc khi nhìn thấy Minh Triết. Hắn nhận ra người này là Thượng úy cảnh sát thuộc văn phòng điều tra chuyên án đặc biệt.
"Thượng úy Nguyễn Minh Triết," Lê Sỹ khẽ cúi đầu, giọng nói đã bớt đi vài phần kiêu ngạo. "Không biết anh có chỉ thị gì từ cấp trên?"
Minh Triết bước lên bậc thềm, đứng cạnh Vy Thanh. Anh không thèm nhìn Lê Sỹ, mà chậm rãi mở cặp tài liệu ra, rút ra một văn bản có đóng dấu đỏ chót của Bộ Công an và chữ ký phê duyệt của Tổng cục Cảnh sát.
"Luật sư Lê Sỹ, và các đồng chí thanh tra Sở," Minh Triết lạnh lùng tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp con hẻm chật hẹp. "Đây là Quyết định thành lập Chuyên án đặc biệt về tội phạm buôn lậu và tàng trữ chất độc hại quốc tế mang mã số 'Kim Long'. Sát thủ Rắn Lục, kẻ trực tiếp thực hiện vụ đầu độc nguồn nước bằng bột thạch anh rỉ sét tại Ngọc Bảo Đường, đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội dưới sự chỉ đạo của tổ chức thợ săn cổ vật quốc tế Apex Hunt."
Anh nhìn thẳng vào mắt Lê Sỹ, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo khiến gã luật sư xảo quyệt khẽ run rẩy: "Khối đá thô và toàn bộ tài sản bên trong Ngọc Bảo Đường hiện đã được phân loại là 'Vật chứng đặc biệt liên quan đến an ninh quốc gia'. Theo Điều một trăm mười bộ luật tố tụng hình sự, mọi quyết định cưỡng chế hành chính cấp tỉnh hoặc cấp Sở đối với tài sản đang là vật chứng chuyên án quốc gia đều phải bị đình chỉ thi hành ngay lập tức để bảo toàn nguyên trạng hiện trường."
Lê Sỹ lắp bắp, cố tìm cách bào chữa: "Nhưng... nhưng quyết định của Sở Tài nguyên..."
"Quyết định của Sở Tài nguyên đối với chất độc hại sẽ được điều tra phối hợp trong chuyên án của chúng tôi," Minh Triết đanh thép ngắt lời, anh giơ tờ lệnh tối cao ra trước mặt viên thanh tra Sở. "Tôi yêu cầu các đồng chí thanh tra rút lui ngay lập tức. Nếu các đồng chí cố tình niêm phong hoặc di dời bất kỳ viên đá nào khỏi Ngọc Bảo Đường, các đồng chí sẽ bị khởi tố hình sự về tội phá hoại vật chứng an ninh quốc gia."
Hai viên thanh tra Sở nhìn nhau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Họ vội vàng cúi đầu, thu hồi lại các bảng niêm phong đỏ và vội vã bước lên xe xanh tháo chạy.
Lê Sỹ đứng trơ trọi giữa bậc thềm, gương mặt xảo quyệt của hắn giờ đây xám xịt như tro tàn. Hắn biết dã tâm của Trịnh Hữu Toàn và Nghiêm Sát nhằm dùng luật pháp thường nhân siết nợ Ngọc Bảo Đường đã bị bẻ gãy hoàn toàn bởi sự can thiệp pháp lý cấp cao của Nguyễn Minh Triết và Vy Thanh.
"Được... được lắm," Lê Sỹ nghiến răng, cố giữ chút thể diện cuối cùng. Hắn quay sang Vy Thanh và Minh Triết, khẽ cười lạnh: "Các người trì hoãn được mười bốn ngày theo luật định của chuyên án. Nhưng Chủ tịch Trịnh Hữu Toàn sẽ không để yên chuyện này. Sức ảnh hưởng tài chính của Tập đoàn Trịnh Thị và những người đứng đầu Sở Tài nguyên sẽ sớm có quyết định cưỡng chế tối cao từ Ủy ban Thành phố. Để xem lúc đó, cảnh sát các người lấy gì ra để chắn búa rìu pháp lý."
Nói rồi, Lê Sỹ hậm hực bước lên xe, đoàn xe hơi màu đen nhanh chóng rú ga rút lui khỏi hẻm 108, để lại một làn khói xám xịt.
Vy Thanh thở phào nhẹ nhõm, cô quay sang Minh Triết khẽ gật đầu: "Cảm ơn anh, Thượng úy. Nếu anh không đến kịp với lệnh chuyên án từ Bộ, em đã không thể cản được tên luật sư cáo già đó."
Minh Triết vẫn giữ gương mặt nghiêm nghị, anh chậm rãi lấy cuộn băng keo niêm phong màu vàng của cảnh sát ra, giao cho A Lực: "A Lực, hãy dùng băng keo này bọc kín toàn bộ cửa gỗ Ngọc Bảo Đường. Kể từ bây giờ, tiệm ngọc phải tạm dừng mọi hoạt động giao dịch thương mại để phục vụ điều tra. Đây là cái giá bắt buộc phải trả để bảo vệ tiệm khỏi sự cưỡng chế của Trịnh Thị trong vòng mười bốn ngày tới."
A Lực nhận cuộn băng keo, gật đầu trung hậu: "Tôi hiểu rồi, Thượng úy. Miễn là tiệm ngọc của ông chủ Diệp Minh không bị bọn chúng cướp mất, dừng kinh doanh vài ngày không thành vấn đề."
Vy Thanh bước ra góc khuất của con hẻm, rút chiếc điện thoại của mình ra. Cô biết Diệp Dao đang ở biệt viện đảo Thanh Long cực kỳ lo lắng cho sự an nguy của Ngọc Bảo Đường. Ngón tay cô thoăn thoắt gõ nhanh những dòng chữ mật báo gửi đi.
Tại biệt viện đảo Thanh Long, chiếc điện thoại trong tay Diệp Dao khẽ rung lên. Cô mở màn hình, đọc dòng tin nhắn vừa nhận được từ Vy Thanh:
*"Ngọc Bảo Đường tạm an toàn trong 14 ngày nhờ lệnh chuyên án của Minh Triết. Tiệm đã bị dán băng niêm phong cảnh sát điều tra, tạm dừng hoạt động. Nhưng hãy cẩn thận, tớ vừa phát hiện danh sách phong tỏa tài sản ban đầu của Trịnh Thị có chữ ký phê duyệt trực tiếp của Trương Thế Vinh – Phó giám đốc Sở Tài nguyên. Hắn là một quan chức biến chất đã bị Apex Hunt mua chuộc bằng huyết thanh rồng. Nghiêm Sát đang dùng hắn để chuẩn bị một đòn cưỡng chế tối cao vượt quyền cảnh sát. Cậu phải giữ an toàn tuyệt đối trên đảo."*
Diệp Dao siết chặt chiếc điện thoại trong tay trái, khớp ngón tay trắng bệch. Gió sông Sài Gòn từ ban công thổi vào lạnh buốt, cuốn theo màn sương xám đục ngầu, báo hiệu một trận bão pháp lý và dị năng kinh hoàng hơn sắp sửa đổ ập xuống đầu cô thợ ngọc nhỏ bé.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!