Giao Giao Trên Sông
Đêm muộn trên đảo Thanh Long, sương mù từ sông Sài Gòn cuộn lên dày đặc, nuốt chửng những rặng dừa nước dọc bờ sông và bao phủ toàn bộ khu biệt viện cổ kính dưới một màn sương xám lạnh buốt. Trận pháp thủy áp đảo Thanh Long vốn dĩ là một hàng rào phòng thủ kiên cố, ngăn chặn mọi sự xâm nhập trái phép của người thường và dị nhân cấp thấp bằng những dòng nước xoáy áp lực cực đại. Thế nhưng đêm nay, dòng nước dưới chân đảo dường như đang dao động theo một tần số khác thường, êm dịu và thầm lặng đến mức kỳ lạ.
Diệp Dao đứng bên ban công phòng mài ngọc hoàng gia biệt viện. Gió sông thổi vào làm tà áo lụa xám tro của cô khẽ bay phần phật. Bàn tay phải đeo chiếc găng tay ren đen khẽ tì lên lan can sắt. Cô không cảm nhận được độ lạnh của thanh sắt, bởi lẽ khớp ngón trỏ và ngón giữa của bàn tay này đã hoàn toàn bị xơ hóa thành pha lê trong suốt – cái giá tàn khốc của Phản phệ Thủy tinh hóa tích lũy qua những ca mài giũa cực hạn. Thế nhưng, nỗi đau thực sự lúc này lại nằm ở bàn tay trái trần của cô. Lòng bàn tay trái đỏ rộp, rớm những vệt máu tươi rỉ ra từ các vết bỏng nhiệt nhẹ – di chứng sau ca khống chế ngọn lửa lạnh xám tro từ bức thư thách đấu bạo ngược của Hỏa Long Vương Phó Viêm tại Ngọc Bảo Đường vài giờ trước. Cơn sốt thạch anh âm ỉ cháy trong tủy xương khiến trán cô lấm tấm mồ hôi lạnh, lồng ngực thắt lại từng cơn khó thở.
Để tìm kiếm một chút không khí mát mẻ nhằm xoa dịu cơn sốt, Diệp Dao chậm rãi bước xuống vườn hoa hồng rộng lớn của biệt viện. Dưới ánh trăng mờ bị sương mù che khuất, hàng ngàn đóa hoa hồng – vốn đã bị rò rỉ bức xạ hóa thạch từ lõi rồng của Thẩm Quân Dạ biến đổi thành thủy tinh đỏ rực từ những ngày trước – gieo rắc những vệt sáng lấp lánh như những viên hồng ngọc rực rỡ nhưng chết chóc. Mỗi bước chân của cô trên lối đi rải sỏi đều vang lên những tiếng cộc cạch khô khốc.
*Vút...*
Một luồng gió sông mang theo hơi nước mát lạnh đột ngột thổi qua vườn hồng thủy tinh. Thế nhưng, luồng gió này không mang theo mùi mặn mòi của phù sa sông nước, mà lại mang theo một mùi hương thanh nhã, dịu mát tột cùng của hoa sen tuyết và thạch anh lam hải. Tần số dao động của không khí xung quanh đột ngột thay đổi, trở nên mềm mại và tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng.
Thông qua kỹ năng Cảm thấu thạch âm nhạy bén, Diệp Dao khẽ giật mình. Cô nghe thấy một tiếng thì thầm trầm bổng, như tiếng sóng biển sâu đang vỗ về kinh mạch đang bỏng rát của mình. Cô lập tức đặt bàn tay trái lên chuôi chiếc bút thử độ cứng Mohs chuyên dụng bằng hợp kim tungsten giắt ở thắt lưng tạp dề, đôi mắt sau tròng kính gọng tròn mảnh quét nhanh qua màn sương mù dày đặc.
"Ai đó?" Diệp Dao khàn giọng hỏi, giọng cô vẫn còn vương chút mệt mỏi.
Từ trong màn sương mù cuộn xoáy sát mép sông, một làn sương lam nhạt ngưng tụ lại, lướt nhẹ vào vườn hồng thủy tinh một cách không tiếng động. Một bóng người cao gầy, thanh nhã dần hiện rõ dưới ánh trăng mờ. Nam tử ấy mặc chiếc sơ mi trắng đơn giản bằng lụa mộc, mái tóc xanh đen dài lãng tử khẽ bay trong gió đêm, đôi mắt màu lam sâu thẳm như đại dương bao la đang nhìn cô đầy vẻ tò mò và thâm trầm khó lường. Đó chính là Lục Hàn Châu – Thủy Long Vương ẩn thế dưới danh phận Giám đốc Thủy cung thành phố.
Trận pháp thủy áp đảo Thanh Long vốn là hàng rào an ninh tối cao của Kim tộc, vậy mà y lại có thể vượt qua một cách nhẹ nhàng như thể đang đi dạo trên mặt nước sông Sài Gòn.
"Tần số thanh tẩy thuần khiết thế này... Cuối cùng tôi cũng tìm thấy em rồi, người mài ngọc của tôi," Lục Hàn Châu khẽ cười, giọng nói của y dịu dàng, trong trẻo như tiếng nước chảy qua khe đá, nhưng ẩn chứa một dã tâm thâm sâu khó dò.
Diệp Dao lùi lại một bước, bàn tay trái siết chặt chuôi bút tungsten. Cô cảm nhận được một luồng hàn khí thạch anh cực mạnh nhưng vô cùng dịu mát phát ra từ cơ thể y, xua tan bớt cơn sốt thạch anh đang thiêu đốt tủy xương cô. Thế nhưng, nhãn quang giám định đỉnh cao của cô cũng lập tức phát hiện ra vết nứt hệ thủy xám xịt đang ăn mòn bả vai trái của y – dấu hiệu của trạng thái hóa thạch đang tích tụ nhiệt độc do dòng sông bị ô nhiễm.
"Lục Hàn Châu... Thủy Long Vương," Diệp Dao lạnh lùng nói. "Anh ngầm xâm nhập biệt viện của Kim tộc để làm gì?"
Lục Hàn Châu không trả lời thẳng câu hỏi của cô. Y chậm rãi bước lại gần, phong thái thong dong tự tại. Khi nhìn thấy bàn tay trái đỏ rộp, rớm máu của Diệp Dao, đôi chân mày thanh tú của y khẽ nhíu lại đầy vẻ thương cảm. Không một động tác thừa, y nhẹ nhàng đưa bàn tay thon dài, lạnh toát của mình nắm lấy cổ tay trái của cô.
Diệp Dao định giật tay lại, nhưng một luồng thủy năng ấm áp, mát lạnh như dòng nước thủy triều mùa thu lập tức từ lòng bàn tay y truyền thẳng vào huyết quản cô. Luồng năng lượng hệ thủy này chạy dọc theo cánh tay trái, nhanh chóng dập tắt hoàn toàn độc tố lửa lạnh bạo ngược của Phó Viêm đang ăn mòn da thịt cô, làm dịu đi cơn đau rát tột cùng chỉ trong vòng vài giây.
"Đừng cử động," Lục Hàn Châu thì thầm đầy dịu dàng, đôi mắt lam sâu thẳm khóa chặt lấy cô. "Hỏa khí của Phó Viêm bạo ngược tột cùng, nếu không dùng thủy năng của tôi để trung hòa, bàn tay trái này của em cũng sẽ sớm bị xơ cứng như bàn tay phải dưới lớp găng ren đen kia thôi."
Diệp Dao cảm nhận được làn da rộp đỏ ở lòng bàn tay trái đang tự động khép miệng vết thương, độ mềm mại xúc giác dần khôi phục dưới sự xoa dịu của Lam Hải Châu rực sáng màu lam nhạt trên ngực Lục Hàn Châu. Sự dịu mát lãng mạn này khiến cô gái kiên cường vốn quen chịu đựng đau đớn một mình khẽ dao động tinh thần.
"Rời khỏi sự kiềm tỏa của Kim Long tộc đi, Diệp Dao," Lục Hàn Châu khẽ nghiêng người, giọng nói mị hoặc đầy cám dỗ ghé sát tai cô. "Thẩm Quân Dạ độc đoán và kiêu ngạo, hắn chỉ coi em là một công cụ mài giũa để duy trì sinh mạng cho hắn. Kim tộc chỉ biết giam cầm và vắt kiệt máu tim thanh tẩy của em cho đến khi em hóa đá vĩnh viễn như lão già Tần Thiết kia. Hãy ký khế ước riêng với tôi, tôi sẽ đưa em đến Vực nước đen sâu thẳm dưới lòng sông Sài Gòn, bảo vệ em an toàn khỏi mọi sự truy quét của thợ săn và long tộc phản loạn."
Lời đề nghị ngọt ngào của Thủy Long Vương như một làn nước mát rượi rót vào tâm hồn đang mệt mỏi của Diệp Dao. Cô giằng xé giữa khát vọng tự do của một cô gái bình thường và gánh nặng khế ước cộng sinh huyết mạch đang liên kết chặt chẽ lồng ngực cô với Thẩm Quân Dạ.
Thế nhưng, bầu không khí lãng mạn dịu mát ấy lập tức bị xé rách vỡ vụn.
*Ầm!*
Nhiệt độ trong vườn hoa hồng đột ngột giảm xuống mức đóng băng. Sương mù sông nước bao quanh vườn hồng thủy tinh trong nháy mắt bị ngưng tụ thành hàng vạn hạt tuyết kim loại sắc nhọn, rớt rào rào xuống đất. Một luồng từ trường kim loại khổng lồ, nặng trịch như hàng tấn đá tảng đổ ập xuống từ trên cao, bóp nghẹt lồng ngực của tất cả những sinh linh có mặt trong khu vườn.
"Buông cô ấy ra, Lục Hàn Châu!"
Một tiếng gầm trầm thấp, mang theo hào quang áp chế tuyệt đối của vương giả vang lên từ phía bóng tối của hành lang biệt thự. Thẩm Quân Dạ bước ra, đôi mắt màu vàng kim sắc sảo rực sáng lên một luồng ánh sáng đầy vẻ phẫn nộ và ghen tuông tột cùng. Nửa người bên trái của hắn, lớp vảy rồng vàng kim rực rỡ bộc phát luồng long khí hệ kim bạo ngược, làm méo mó cả không gian xung quanh. Hắn tiến lại gần, mỗi bước chân dẫm xuống đều làm mặt đất rải sỏi xuất hiện những vết rạn nứt sâu hoắm.
Thẩm Quân Dạ giải phóng hoàn toàn Hào quang áp chế Kim Long ở Giai đoạn 2: Bán thức tỉnh, tạo ra một áp lực trọng lực cực đại đè nặng lên bả vai Lục Hàn Châu, ép y phải buông bàn tay trái của Diệp Dao ra và lùi lại một bước.
Lục Hàn Châu khẽ cười nhạt, đôi mắt lam không hề có một tia sợ hãi. Y vận hành ngự thủy dị năng cấp cao, tạo ra một lá chắn nước (thủy áp) vô hình xung quanh mình, hoàn toàn triệt tiêu lực nén trọng lực bạo ngược của Thẩm Quân Dạ. Hai luồng uy áp vương giả – một vàng kim rực rỡ, một lam nhạt sâu thẳm – va chạm nảy lửa giữa không trung, tạo ra những tiếng nổ từ trường *đùng đùng* liên tiếp làm sạt lở một góc vườn hoa hồng thủy tinh.
Diệp Dao đứng ngay giữa hai luồng năng lượng bạo ngược đang va chạm, lồng ngực cô thắt lại, khó thở đến mức mặt mũi tối sầm. Theo bản năng tự vệ, cô đưa bàn tay trái lên nắm chặt Chuỗi hạt bồ đề thạch anh đeo trên cổ tay trái, cố gắng thiền định để điều hòa từ trường xung quanh.
Thế nhưng, hai luồng uy áp rồng quá mạnh mẽ và bạo ngược.
*Rắc!*
Một tiếng nứt vỡ cơ học vang lên khô khốc. Một hạt bồ đề thạch anh trên chuỗi hạt của cô bị quá tải năng lượng, khẽ rạn nứt đôi, làm hào quang điều hòa nhịp tim bị suy giảm đột ngột. Diệp Dao lảo đảo, ngực trái nhói buốt dữ dội do sợi chỉ đỏ khế ước cộng sinh bị kéo căng.
Nhìn thấy hạt bồ đề nứt vỡ và gương mặt nhợt nhạt đau đớn của Diệp Dao, Lục Hàn Châu khẽ nhíu mày, y định tiến lại gần cứu hộ. Nhưng Thẩm Quân Dạ đã nhanh hơn một bước. Hắn lao đến như một tia chớp vàng kim, một tay ôm chặt lấy eo Diệp Dao kéo cô sát vào lồng ngực rộng lớn của mình, tay còn lại bộc phát từ trường kim loại hóa cứng chặn đứng mọi luồng nước xoáy của Lục Hàn Châu.
"Em là người mài ngọc của tôi, mang khế ước máu của Kim tộc vĩnh viễn! Bất kỳ kẻ nào chạm vào em... đều phải chết!" Thẩm Quân Dạ gầm lên đầy chiếm hữu độc đoán, đôi mắt vàng kim rực lửa khóa chặt lấy Lục Hàn Châu.
Diệp Dao tựa đầu vào ngực Thẩm Quân Dạ, cô cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập, đầy phẫn nộ và lo âu của vị vương giả này truyền qua khế ước chỉ đỏ. Cô biết, nếu cô không can thiệp, cuộc chiến bùng nổ toàn diện giữa hai vị long vương lớn ngay tại biệt viện đảo Thanh Long này sẽ phá hủy hoàn toàn hòn đảo và thiêu rụi tủy xương cô vì quá tải năng lượng.
Cô nghiến răng, dùng bàn tay trái rớm máu nắm chặt lấy vảy ngược vàng kim trên ngực Thẩm Quân Dạ, vận hành khế ước cộng sinh huyết mạch, cố tình ép nhịp tim của chính mình đập chậm lại một cách đột ngột.
*Hự...*
Thẩm Quân Dạ khẽ rên rỉ một tiếng, lồng ngực hắn thắt lại đau đớn khi cảm nhận được nhịp tim suy kiệt của Diệp Dao truyền qua sợi chỉ đỏ khế ước. Hắn buộc phải thu hồi toàn bộ hào quang áp chế hệ kim bạo ngược để bảo vệ tính mạng cho cô, đôi mắt vàng kim nhìn xuống cô đầy vẻ tự trách và hoảng hốt ngầm.
Lục Hàn Châu nhìn thấy cảnh tượng ấy, khóe môi y khẽ cong lên một nụ cười thâm trầm khó lường. Y chậm rãi thu hồi lá chắn nước, cơ thể dần mờ nhạt vào trong màn sương mù sông nước đang cuộn xoáy.
"Hôm nay đến đây thôi. Nhưng Diệp Dao... vết nứt trên Lam Hải Châu của tôi đang chờ đợi đôi bàn tay mài ngọc của em. Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau tại Thủy cung thành phố," Lục Hàn Châu để lại lời hẹn đầy ẩn ý, rồi biến mất hoàn toàn vào bóng đêm lạnh lẽo trên sông Sài Gòn.
Thẩm Quân Dạ ôm chặt lấy thân thể lạnh toát đang run rẩy của Diệp Dao trong vòng tay, đôi mắt màu vàng kim của vị vương giả ngập tràn sự phẫn nộ ghen tuông và chiếm hữu mạnh mẽ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trên mặt sông, chuẩn bị cho những nước cờ đấu trí kịch tính tiếp theo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!