Nhạc nềnKengeki

Cơn Thịnh Nộ Của Hỏa Long

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào cuối mùa trút xuống những con hẻm chằng chịt của Quận 5, để lại trên mặt đường nhựa một lớp hơi nước mờ ảo bốc lên dưới ánh đèn đường vàng vọt. Không khí Chợ Lớn về đêm mang theo mùi ẩm ướt của gỗ cũ, mùi dầu bóng ngọc thạch và cả hương trà sâm thoang thoảng phát ra từ những tiệm nước gia truyền đầu ngõ.


Diệp Dao chậm rãi bước đi dưới tán ô đen, chiếc gọng kính tròn mảnh trên sống mũi cô bám một vài hạt nước mưa li ti. Sau chiến thắng nghẹt thở tại Hiệp hội Giám định Đá quý Thành phố, tấm chứng chỉ giám định viên đặc cách cao cấp đang nằm gọn trong túi khoác của cô như một minh chứng cho sự kiên trì vượt bậc. Thế nhưng, cái giá phải trả chưa bao giờ là rẻ. Dưới lớp găng tay ren đen ôm sát, khớp ngón tay trỏ và ngón giữa của bàn tay phải cô đang cứng đờ, lạnh ngắt như đá cuội. Triệu chứng Phản phệ Thủy tinh hóa đã ăn sâu hơn, cướp đi ba mươi phần trăm xúc giác phàm nhân của cô một cách vĩnh viễn. Mỗi bước đi, bả vai trái vẫn còn nhói nhẹ một nhịp đau buốt từ vết thương cũ đang lành dần nhờ thuốc mỡ ngọc trai.


Sợi chỉ đỏ khế ước vô hình kết nối lồng ngực cô với Thẩm Quân Dạ khẽ nhấp nháy một luồng sáng ấm áp dưới lớp áo lụa xám tro, liên tục xoa dịu cơn sốt thạch anh đang âm ỉ cháy trong tủy xương cô. Diệp Dao khẽ thở dài, bước chân cô dừng lại trước tấm biển hiệu gỗ lim khắc ba chữ vàng đã phai màu theo năm tháng: Ngọc Bảo Đường.


"Diệp tiểu thư! Cô đã về!"


Một dáng người cao lớn, vạm vỡ bước ra từ hiên tối của tiệm ngọc. Đó là A Hào, cựu võ sĩ tự do khét tiếng Quận 5, người hiện đang giữ chức đội trưởng nhóm bảo an vòng ngoài dưới trướng Thẩm tổng tài. Gã mặc một chiếc áo khoác gió màu xám sẫm, một tay dắt chiếc dùi cui điện siêu tần lực nén cực đại ở thắt lưng, ánh mắt dữ dằn thường ngày giờ đây ngập tràn sự kính trọng khi nhìn thấy Diệp Dao.


"A Hào, anh vẫn gác đêm sao?" Diệp Dao khẽ mỉm cười, giọng cô hơi khàn do ảnh hưởng của bột chì độc hít phải trong kỳ thi ban chiều.


"Lệnh của Thẩm tổng là tuyệt đối, thưa cô. Ngọc Bảo Đường hiện là mục tiêu đỏ của giới chợ đen và thợ săn cổ vật. Tôi và anh em bảo vệ dân phố phải canh gác hai mươi tư trên bảy," A Hào nghiêm nghị nói, rồi khẽ hạ giọng, ánh mắt liếc nhìn bàn tay đeo găng ren đen của cô. "Chúc mừng cô đã giành chức thủ khoa đặc cách. Anh em trong giới giang hồ đường phố đang truyền tai nhau về đôi bàn tay ma thuật của cô đấy."


"Chỉ là may mắn thôi," Diệp Dao khéo léo lảng tránh, cô không muốn người ngoài chú ý quá nhiều đến dị biến trên cơ thể mình. "Ông nội tôi dạo này ở vườn thảo dược Hóc Môn vẫn an toàn chứ?"


"Bà Tư Trầu và anh em trên đó bảo vệ cụ rất nghiêm ngặt. Cô cứ yên tâm mài ngọc, sóng gió ngoài này cứ để chúng tôi lo."


Diệp Dao gật đầu, bước qua bậc cửa gỗ cổ kính để vào sảnh chính của Ngọc Bảo Đường. Bên trong tiệm, không gian tĩnh lặng bao trùm. Khối Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn – báu vật trấn cửa cao nửa mét rực sáng ánh xanh lục dịu mát dưới tủ kính trưng bày – đang âm thầm phát ra một vùng từ trường phong thủy ổn định, xua tan mọi ám khí rò rỉ từ những hẻm tối xung quanh. Dù bị hao hụt năm phần trăm thể tích sau ca mài phục chế khẩn cấp của cô, khối ngọc phôi vẫn giữ nguyên vai trò là lá chắn phong thủy tối cao bảo vệ tiệm ngọc.


Cô đặt chiếc ô đen vào giỏ, tháo chiếc kính tròn ra lau nhẹ. Sự mệt mỏi đè nặng lên đôi vai mảnh mai của cô gái hai mươi hai tuổi. Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị phá vỡ bởi một hiện tượng dị thường.


*Vút!*


Một luồng gió lạnh buốt từ khe cửa sổ hắt vào, mang theo một mùi lưu huỳnh nồng nặc và mùi than củi cháy dở cực kỳ khó chịu. Trên chiếc bàn trà bằng gỗ trắc giữa sảnh, không biết từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc phong bì màu đỏ rực như máu. Chiếc phong bì không hề có tem thư, bề mặt trơn nhẵn nhưng lại tỏa ra một luồng khí nóng mờ ảo, làm méo mó cả không gian xung quanh nó.


"Cái gì thế này?" A Hào cảnh giác bước vào, tay gã đã đặt lên chuôi dùi cui điện.


"Đừng chạm vào!" Diệp Dao thốt lên, nhưng đã quá muộn.


*Bùng!*


Ngay khi A Hào vừa tiến lại gần trong khoảng cách một mét, chiếc phong bì đỏ rực đột ngột tự động bốc cháy. Thế nhưng, ngọn lửa phát ra không phải màu đỏ cam thông thường, mà là một ngọn lửa lạnh màu xám tro kỳ dị. Ngọn lửa không hề bốc cao, nó cháy âm ỉ, cuộn xoáy như một con rắn lửa nhỏ trên mặt bàn gỗ trắc.


Điều đáng sợ là ngọn lửa này không tỏa ra ánh sáng rực rỡ, mà tỏa ra một nhiệt lượng bạo ngược, buốt lạnh tột cùng. Mặt bàn gỗ trắc ngàn năm cứng như sắt đá bắt đầu hóa thành tro xám mịn màng mà không hề có một tia lửa hay khói đen nào bốc lên. Nhiệt lượng rò rỉ cực lớn từ ngọn lửa xám tro bắt đầu lan tỏa ra xung quanh, làm nhiệt độ trong sảnh tiệm Ngọc Bảo Đường tụt dốc không phanh, sương muối bắt đầu kết tinh trên các bề mặt kính trưng bày.


"Chết tiệt! Lửa gì thế này?!"


A Hào gầm lên, bản năng của một võ sĩ khiến gã lập tức hành động. Gã giật chiếc bình chữa cháy hóa chất CO2 treo trên tường, rút chốt và phun thẳng luồng bọt tuyết trắng xóa vào ngọn lửa lạnh xám tro.


*Xè xè xè!*


Bọt tuyết trắng xóa bao phủ lấy ngọn lửa. Thế nhưng, một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra trước mắt họ: ngọn lửa lạnh xám tro không hề bị dập tắt. Ngược lại, nó như tìm thấy nguồn dinh dưỡng mới, điên cuồng hấp thụ toàn bộ hóa chất CO2 và bọt tuyết.


*Uỳnh!*


Ngọn lửa lạnh bùng phát mạnh mẽ hơn gấp đôi, hóa thành một quầng lửa xám tro khổng lồ cao đến tận trần nhà gỗ cổ kính của Ngọc Bảo Đường. Luồng nhiệt lượng bạo ngược quét qua làm trần gỗ bắt đầu xuất hiện những vết nứt rạn nứt đen kịt, sương muối xung quanh biến thành những tinh thể đá nhọn hoắt găm thẳng vào tường.


"A Hào! Lui lại ngay! Đó là hỏa khí rồng biến dị! Nước và hóa chất thường chỉ làm tăng tốc độ quá tải của nó thôi!" Diệp Dao hét lớn, cô lao đến nắm chặt bả vai A Hào kéo gã lùi lại phía sau cây cột gỗ lim.


Khớp ngón tay phải của Diệp Dao nhói buốt dữ dội dưới lớp găng tay ren đen, tủy xương cô phát ra cảnh báo bão hòa Silica khi tiếp xúc gần với nguồn năng lượng rồng bạo ngược này. Cô lập tức nhận ra ngọn lửa lạnh xám tro này phát ra từ năng lượng của một khối long thạch hệ hỏa cực kỳ mạnh mẽ – Xích Viêm Thạch của Hỏa Long Vương Phó Viêm. Ngọn lửa đang tự động ăn mòn mọi cấu trúc vô cơ và hữu cơ của tiệm ngọc để duy trì sự tồn tại của nó, đe dọa thiêu rụi cả khu phố cổ hẻm 108 chỉ trong vòng vài phút.


"Chúng ta phải làm sao đây, Diệp tiểu thư?! Lửa này đang lan ra cửa hiệu rồi!" Gương mặt bặm trợn của A Hào đẫm mồ hôi lạnh, gã bất lực nhìn ngọn lửa lạnh đang liếm dần xuống sàn gạch bông cổ.


Diệp Dao ép nhịp tim mình đập chậm lại, bộ não cô hoạt động với tốc độ tối đa để phân tích cấu trúc năng lượng của ngọn lửa. Đây không phải là một vụ hỏa hoạn thông thường; đây là một cuộc khiêu chiến dị năng trực diện. Phó Viêm đang dùng ngọn lửa này để thử thách đôi bàn tay mài ngọc của cô. Nếu cô không thể trung hòa được nó, Ngọc Bảo Đường sẽ biến thành tro bụi.


*Muốn dập tắt hỏa khí rồng, phải dùng bụi thạch anh có tần số tương thích để hấp thụ và cô lập liên kết phân tử của nó, sau đó dẫn dụ nhiệt lượng xuống mạch đất phong thủy dưới tiệm!*


Diệp Dao đưa ra quyết định chớp nhoáng. Cô không thể dùng bàn tay phải đang bị xơ cứng vĩnh viễn để thực hiện các thao tác siêu vi phức tạp. Cô phải dùng bàn tay trái còn khỏe mạnh và toàn bộ dị năng *Thủy Tinh Hóa Sinh Thể* còn sót lại trong cơ thể.


Cô hít sâu một hơi khí lạnh buốt, giơ bàn tay trái trần lên không trung, hướng thẳng về phía ngọn lửa lạnh xám tro đang cuộn xoáy. Cô tập trung toàn bộ tinh thần lực vào lòng bàn tay, kích hoạt kỹ năng *Ngưng tụ bụi đá*.


*Rào rào rào...*


Những hạt bụi thạch thô và cát mịn lơ lửng trong không khí phòng mài ngầm và sảnh tiệm, cùng với các mảnh vỡ thạch anh tóc vàng tích tụ từ ca mài trước, đột ngột bị lực hút dị năng của cô điều khiển. Chúng ngưng tụ lại, tạo thành một màn sương mù màu trắng đục dày đặc bao bọc xung quanh quầng lửa lạnh xám tro.


Màn sương bụi thạch anh có cấu trúc silica siêu vi hoàn mỹ, tự động tạo thành một màng lọc cách ly hoàn toàn ngọn lửa khỏi oxy và các chất hữu cơ xung quanh. Ngọn lửa lạnh xám tro bị màn sương thạch anh bọc kín bắt đầu co rụt lại, tiếng rít gầm rú của hỏa khí rồng bị bóp nghẹt dưới lớp vỏ bụi đá.


Thế nhưng, nhiệt lượng bạo ngược bên trong vẫn đang tích tụ ở mức cực hạn, đe dọa nổ tung màn sương thạch anh và phá hủy toàn bộ sảnh tiệm.


"Chưa đủ... Phải hút sạch năng lượng rò rỉ của nó!"


Diệp Dao nghiến răng, bả vai trái nhói buốt dữ dội khi cô bước một bước dài tiến thẳng về phía bàn trà đang bốc cháy âm ỉ. Cô áp mười đầu ngón tay – bao gồm cả bàn tay phải đeo găng ren đen cứng đờ và bàn tay trái trần – trực tiếp lên bề mặt gỗ trắc đang bị ngọn lửa lạnh ăn mòn.


Cô bộc phát kỹ năng *Hút năng lượng rò rỉ*.


*Ầm!*


Một luồng nhiệt lượng bạo ngược, buốt lạnh tột cùng như hàng vạn mũi kim băng đỏ rực lao thẳng vào mười đầu ngón tay Diệp Dao, chạy dọc theo huyết quản cánh tay lên đến tận lồng ngực cô. Khế ước chỉ đỏ giữa ngực cô rực sáng ánh vàng kim chói mắt, cố gắng điều hòa luồng hỏa khí bạo ngược đang điên cuồng tàn phá kinh mạch của cô.


"A..."


Diệp Dao khẽ rên rỉ một tiếng đau đớn, gương mặt cô nhợt nhạt không còn một giọt máu dưới áp lực của Ngưỡng bão hòa Silica. Lòng bàn tay trái của cô bắt đầu xuất hiện những vết bỏng nhiệt nhẹ, da thịt đỏ rộp lên và rớm máu tươi do nhiệt độ ma sát năng lượng quá lớn. Các khớp ngón tay phải của cô run rẩy dữ dội dưới lớp ren đen, nguy cơ bị thủy tinh hóa sâu hơn đến cổ tay cận kề.


Thế nhưng, ánh mắt cô sau tròng kính gọng tròn vẫn tĩnh lặng, kiên định đến đáng sợ. Cô không hề rụt tay lại. Cô tập trung toàn bộ ý chí, dùng cơ thể mình làm cầu dẫn truyền, điều hướng toàn bộ luồng hỏa khí rồng bạo ngược vừa hút được chạy dọc xuống chân, truyền thẳng vào nền gạch bông cổ kính dưới chân cô.


Nền gạch bông dưới chân cô chính là nơi đặt trận pháp phong thủy kết nối trực tiếp với *Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn* nằm sâu dưới lòng đất Ngọc Bảo Đường.


*Rầm rầm rầm...*


Khối ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn dưới tủ kính đột ngột phát sáng rực rỡ ánh xanh lục thanh khiết. Nó hoạt động như một bộ tản nhiệt khổng lồ, hấp thụ toàn bộ luồng hỏa khí rồng bạo ngược được Diệp Dao truyền xuống, hóa giải sát khí hỏa long và trung hòa nhiệt lượng một cách hoàn hảo dưới mạch đất long mạch cổ của Chợ Lớn.


Ngọn lửa lạnh xám tro trên mặt bàn trà gỗ trắc lịm dần, lịm dần, rồi tắt ngấm hoàn toàn dưới màn sương thạch anh mịn màng đang rơi xuống như tuyết trắng.


Sảnh tiệm Ngọc Bảo Đường trở lại trạng thái tĩnh lặng. Bức tường gỗ sồi và trần nhà bị cháy xém nhẹ, bám đầy một lớp bụi thạch anh trắng xóa. A Hào đứng chết lặng bên cạnh cột gỗ lim, gã run rẩy nhìn Diệp Dao đang đứng thở dốc bên chiếc bàn trà đã bị thiêu rụi một góc.


"Diệp tiểu thư... cô... cô có sao không?" A Hào lắp bắp, ánh mắt nhìn cô giờ đây không chỉ là kính trọng, mà là sự tôn sùng tột độ trước một thực thể siêu nhiên.


Diệp Dao khẽ lắc đầu, cô đưa bàn tay trái đang bị bỏng rộp rớm máu lên lau vệt mồ hôi lạnh trên trán. Cơn đau nhói buốt từ tủy xương dần lắng xuống dưới sự xoa dịu của sợi chỉ đỏ khế ước, nhưng cô biết, thể chất của mình đã bị suy kiệt thêm một phần sau ca khống chế hỏa hoạn cực hạn này.


"Tôi không sao, A Hào. Dọn dẹp sảnh tiệm đi, đừng để người dân xung quanh hẻm 108 hoang mang," Diệp Dao khàn giọng dặn dò, ánh mắt cô khóa chặt vào bề mặt chiếc bàn trà gỗ trắc bị cháy xém.


Tại tâm điểm của vết cháy xém, nơi chiếc phong bì màu đỏ rực đã biến mất hoàn toàn, một dòng chữ viết bằng nét chữ rồng bay phượng múa, rực sáng ánh lửa đỏ cam bạo ngược đang dần hiện rõ, khắc sâu vào thớ gỗ trắc ngàn năm:


*"Thủ khoa đặc cách Diệp Dao. Ngọn lửa lạnh này chỉ là một phần mười nhiệt lượng của Xích Viêm Thạch. Lõi rồng của ta đang rạn nứt nghiêm trọng do quá nhiệt. Nếu em có đủ bản lĩnh để mài giũa thanh tẩy nó, hãy đến phòng mài ngọc hoàng gia tại biệt viện đảo Thanh Long gặp ta. Nếu từ chối... ngọn lửa tiếp theo sẽ thiêu rụi toàn bộ Ngọc Bảo Đường và khu phố cổ Quận 5 này. - Phó Viêm."*


Nét chữ rực lửa khẽ nhấp nháy đầy thách thức và kiêu ngạo, chiếu rọi lên gương mặt trầm tĩnh nhưng kiên định của Diệp Dao, báo hiệu một cuộc đấu trí mài ngọc đầy sóng gió và nguy hiểm sắp sửa bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!