Thủ Khoa Đặc Cách
Ánh đèn chùm pha lê rực sáng của sảnh chính Hiệp hội Giám định Đá quý Thành phố như ngưng đọng lại trước bầu không khí nghẹt thở của vòng thi thực hành quyết định. Mùi sáp đánh bóng ngọc, hương trầm hương thoang thoảng và cả mùi kim loại nóng từ các thiết bị mài công nghệ cao đan xen vào nhau, tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực của từng thí sinh.
Diệp Dao đứng trước bàn thi của mình, đôi bàn tay đeo găng ren đen khẽ khép lại. Dưới lớp vải ren mỏng manh ấy, khớp ngón tay trỏ và ngón giữa của bàn tay phải cô đang cứng đờ, mất đi hoàn toàn xúc giác phàm nhân do cái giá của sự phản phệ thủy tinh hóa tích lũy từ những ca mài trước. Bả vai trái của cô khẽ nhói lên một nhịp đau buốt từ vết thương trầy xước chưa lành hẳn, nhưng ngay lập tức, sợi chỉ đỏ khế ước vô hình kết nối lồng ngực cô với Thẩm Quân Dạ khẽ nhấp nháy một luồng sáng ấm áp dưới lớp áo lụa xám tro, xoa dịu cơn sốt thạch anh đang âm ỉ cháy trong tủy xương cô.
Ở phía đối diện, Lâm Mỹ Kỳ – nữ giám định viên thiên tài được mời từ Hồng Kông – đang chậm rãi tháo chiếc găng tay lụa trắng. Đôi mắt sắc sảo của cô ta, vốn được che giấu dưới cặp kính áp tròng màu xám tro lọc quang phổ phân cực, rực lên một ý chí chiến đấu bạo ngược. Cô ta nhìn thẳng vào bàn tay đeo găng của Diệp Dao, khẽ cười khẩy:
"Diệp tiểu thư, vòng thi thực hành này yêu cầu chúng ta phải mài giũa một khối thạch anh thô có độ cứng Mohs cấp 7 thành một phôi ngọc hoàn mỹ trong vòng ba mươi phút. Đôi tay tàn phế của cô... liệu có chịu nổi tần số rung động của máy mài công nghiệp không? Hay là cô muốn đầu hàng ngay từ bây giờ để giữ chút thể diện cuối cùng cho Ngọc Bảo Đường?"
Diệp Dao không đáp. Cô khẽ điều chỉnh gọng kính tròn mảnh trên sống mũi, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. Cô biết Lâm Mỹ Kỳ đang cố tình dùng đòn tâm lý để kích động cô, khiến nhịp tim cô mất ổn định. Đối với một thợ mài ngọc, nhịp tim chính là linh hồn của từng đường cắt. Chỉ cần lệch một nhịp, áp lực phản chấn từ khối đá Mohs 7 sẽ lập tức bẻ gãy mũi dao mài và làm tổn thương thực thể đến tim của người thợ.
"Thí sinh chuẩn bị! Khối thạch anh thô sát hạch đã được niêm phong!" Tiếng loa phát thanh của Hiệp hội vang lên dứt khoát.
Nhân viên hỗ trợ kéo đến một khay chứa hai khối thạch anh thô xù xì, đục ngầu và bám đầy những vệt tạp chất sắt màu vàng nâu. Đây là loại thạch anh tóc vàng tự nhiên có độ cứng Mohs cấp 7 cực kỳ khó xử lý, bởi bên trong nó chứa hàng ngàn sợi rutil mảnh như sợi tóc đan chéo nhau. Nếu không biết cách nương theo vân đá, người mài sẽ làm nứt vỡ toàn bộ khối ngọc chỉ sau một đường cắt.
Lâm Mỹ Kỳ bước lên, chọn khối đá bên phải. Cô ta lập tức kích hoạt dị năng nhãn quang của mình. Qua cặp kính áp tròng đặc biệt, đôi mắt cô ta chuyển sang một màu tím nhạt rực rỡ, lọc hoàn toàn các tia cực tím tự nhiên để nhìn thấu sâu vào cấu trúc bên trong khối đá thô.
"Bắt đầu lượt thi thực hành! Thời gian ba mươi phút bắt đầu!"
*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*
Tiếng động cơ của các máy mài công suất cao đồng loạt rú lên vang dội khắp sảnh thi đấu. Lâm Mỹ Kỳ động thủ trước. Đôi tay cô ta di chuyển nhanh như chớp, vận hành chiếc máy mài kim cương công nghệ cao với tốc độ vòng quay lên đến 50.000 vòng/phút. Nhờ nhãn lực lọc tia cực tím, cô ta định vị chính xác từng vết nứt siêu vi và tạp chất sắt, đưa mũi dao cắt ngọt lịm qua lớp vỏ đá thô bên ngoài. Bột đá trắng xóa bắn ra như mưa tuyết dưới ánh đèn chùm, nhưng cô ta không hề nao núng, tốc độ mài nhanh đến mức đáng sợ.
Trong khi đó, tại bàn thi của Diệp Dao, cô vẫn đứng bất động. Hành động tiếp theo của cô khiến toàn bộ ban giám khảo và Chú Chín "Kim Hoàn" phải kinh ngạc đứng bật dậy.
Diệp Dao chậm rãi lấy ra một dải băng lụa màu xám tro từ trong túi tạp dề, đưa lên mắt và buộc chặt lại. Cô quyết định nhắm mắt mài ngọc.
"Cô ta điên rồi sao?! Nhắm mắt mài thạch anh Mohs cấp 7?"
"Độ cứng cấp 7 mà chỉ cần lệch một milimet là khối đá sẽ nổ tung ngay trên bàn mài! Cô ta cậy mình là thủ khoa vòng một nên tự phụ quá mức rồi!"
Những tiếng xầm xì kinh ngạc và mỉa mai vang lên từ phía khán giả. Ngay cả Tô Ánh Tuyết cũng đứng ở góc phòng cười đắc ý, tin rằng Diệp Dao đang tự tìm đường chết.
Nhưng Diệp Dao không quan tâm đến những tiếng ồn ào ấy. Khi dải băng lụa che khuất tầm nhìn, thế giới xung quanh cô đột ngột trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Cô kích hoạt dị năng *Cấp 3: Cảm thấu linh hồn đá*.
Cô áp mười đầu ngón tay trái – bàn tay vẫn còn giữ được xúc giác phàm nhân – lên bề mặt xù xì của khối thạch anh thô số 09. Ngay lập tức, một luồng sóng âm siêu vi, trầm bổng và u uất dội ngược lại tâm trí cô. Đó là tiếng thì thầm của đá – "thạch âm". Cô nghe thấy tiếng rạn nứt của các liên kết phân tử silica bên trong, cảm nhận được hướng đi của hàng ngàn sợi tóc vàng rutil đang đan chéo nhau như một mê cung phức tạp.
Cô bắt đầu vận hành kỹ thuật *Mài vô cảm xúc giác*. Bằng cách tập trung tinh thần lực, cô cô lập hoàn toàn hệ thần kinh cảm giác ở bàn tay phải đang bị xơ cứng bì, biến nỗi đau đớn nhói buốt thành một trạng thái trống rỗng, lạnh ngắt như đá cuội. Tay phải cô cầm chắc cán dao mài của *Bộ dao mài Aegis-9*, truyền dẫn dòng điện sinh học mỏng manh từ ngón tay trái sang để đồng bộ hóa tần số.
*Két... két...*
Ở bàn thi bên cạnh, Dương Chí – kẻ phản bội môn phái – đang lén lút quan sát Diệp Dao với ánh mắt đầy đố kỵ và thù hận. Hắn biết tay phải của cô đã bị dị biến nặng. Hắn lén lấy ra bộ dao mài đen xám bám đầy hóa chất màu xanh lục độc hại tỏa mùi axit ăn mòn nồng nặc – vũ khí độc tính của Apex Hunt. Dương Chí vận dị năng biến dị nhẹ của mình, cố tình truyền một luồng chấn động lực ngầm qua nền gạch truyền thẳng đến bàn thi của Diệp Dao, hòng làm lệch hướng mũi dao mài của cô và kích nổ khối thạch anh.
Nhưng hắn đã lầm.
Thông qua *Cảm thấu thạch âm*, Diệp Dao đã nghe thấy tần số chấn động hỗn loạn, bẩn thỉu của Dương Chí đang truyền đến từ khoảng cách ba mét. Ánh mắt cô dưới dải băng lụa khẽ nheo lại. Cô không hề hoảng loạn, tay trái vẫn giữ chặt khối thạch anh thô, tay phải cô khẽ xoay nhẹ mũi dao mài Aegis-9.
Cô sử dụng kỹ năng *Nhận biết vân đá* ngầm định vị điểm yếu cấu trúc trên bộ dao mài chứa hóa chất độc hại của Dương Chí. Lợi dụng lúc hắn đang tập trung truyền chấn động, Diệp Dao khẽ gõ nhẹ chuôi bút thử độ cứng tungsten giắt ở thắt lưng vào cạnh bàn mài đồng-niken của mình, tạo ra một luồng sóng phản chấn ngược chiều cực mạnh dọc theo đường gạch.
*Rắc! Đoàng!*
Một tiếng nổ nhỏ vang lên ngay tại bàn thi của Dương Chí. Bộ dao mài chứa hóa chất độc hại của hắn đột ngột bị rạn nứt cấu trúc từ bên trong và vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ dưới áp lực phản chấn của chính hắn. Luồng axit màu xanh lục bắn ra tung tóe làm cháy xém mặt bàn gỗ, khiến Dương Chí hoảng sợ thét lên một tiếng và ngã nhào ra đất.
Chú Chín "Kim Hoàn" lập tức bước đến, ánh mắt nghiêm khắc khóa chặt vào Dương Chí: "Dương thí sinh! Cậu lén lút sử dụng công cụ chứa hóa chất cấm trong phòng thi và cố tình gây rối! Trừ toàn bộ điểm thực hành và trục xuất cậu khỏi Hiệp hội vĩnh viễn!"
"Không... không phải tôi! Là cô ta...!" Dương Chí điên cuồng gào lên nhưng lập tức bị lực lượng bảo an kéo lê ra ngoài sảnh trong sự nhục nhã tột cùng.
Diệp Dao vẫn đứng im lặng như một bức tượng pha lê giữa cơn bão táp. Cô bắt đầu thực hiện ca mài giũa quyết định của mình.
Cô không dùng máy mài công nghiệp công suất lớn như Lâm Mỹ Kỳ. Cô chọn chiếc máy mài mini cầm tay do Hoàng Nam cải tiến, lắp mũi dao mài siêu vi số 3 của bộ Aegis-9.
Cô bắt đầu áp dụng phương pháp *Điều hòa nhịp tim cộng hưởng*. Cô ép nhịp tim của mình đập chậm lại, từng nhịp đập 60 lần/phút đồng bộ hoàn toàn với tần số rung động tự nhiên của khối thạch anh tóc vàng. Khi nhịp tim và tần số đá hòa làm một, đôi bàn tay Diệp Dao phát ra một luồng hào quang trắng tinh khiết rực rỡ, bao phủ lấy toàn bộ khối đá thô.
Cô vận dụng kỹ thuật *Cắt xẻ áp lực thấp*. Mũi dao mài Aegis-9 di chuyển chậm rãi, tỉ mỉ, cắt từng lát đá cực mỏng dưới 1mm dọc theo hướng đi của các sợi rutil. Tiếng mài ngọc không hề rít lên chói tai như máy của Lâm Mỹ Kỳ, mà phát ra những tiếng rì rào êm dịu như tiếng sóng vỗ nhẹ vào mạn thuyền đêm bão. Bột thạch anh mịn màng rơi xuống như tuyết trắng, bị hệ thống lọc khí vô trùng ly tâm của hầm mài thu hồi sạch sẽ, không để lại một hạt bụi mịn nào lơ lửng trong không khí.
Lâm Mỹ Kỳ ở bên cạnh đã hoàn thành ca mài của mình ở phút thứ hai mươi lăm. Cô ta kiêu ngạo đặt khối ngọc thạch anh đã được mài nhẵn lên khay trưng bày. Nhờ nhãn lực tia cực tím, khối ngọc của cô ta có độ bóng rất cao, các tạp chất sắt bên ngoài đã được loại bỏ sạch sẽ. Quan khách bên dưới lại một lần nữa trầm trồ khen ngợi.
"Thời gian còn lại ba phút!" Tiếng loa báo tử thần vang lên.
Đúng lúc này, Diệp Dao khẽ thực hiện đường cắt cuối cùng. Cô chậm rãi tháo dải băng lụa xám tro trên mắt ra.
Khối thạch anh thô xù xì, đục ngầu ban đầu giờ đây đã biến đổi hoàn toàn thành một phôi ngọc thạch anh tóc vàng hình cầu hoàn mỹ không tì vết. Dưới ánh đèn chùm pha lê rực rỡ, khối ngọc trong suốt như nước mùa thu, lộ ra bên trong hàng ngàn sợi tóc vàng rutil đan xen nhau tạo thành hình dáng một đóa hoa hồng thạch anh đang nở rộ sinh động đến kinh ngạc. Bề mặt phôi ngọc nhẵn bóng đạt đến độ nhẵn bóng gương tuyệt đối, không hề có một vết xước siêu vi hay vết rạn nứt nhiệt nào.
Diệp Dao đã thực hiện thành công cú *Đột phá Ngưỡng Mohs 7* bằng tay không và xúc giác thạch âm.
Chú Chín "Kim Hoàn" bước nhanh xuống bục giám khảo, đôi bàn tay già nua run rẩy cầm chiếc kính lúp chuyên dụng soi kỹ lưỡng vào đóa hoa hồng thạch anh bên trong khối ngọc của Diệp Dao. Mắt ông sáng lên thần thái kinh ngạc tột cùng, giọng ông run lên vì xúc động:
"Hoàn mỹ... Thực sự là hoàn mỹ không tì vết! Không hề có một vết nứt nhiệt nào do ma sát máy móc tạo ra. Kỹ thuật mài vô cảm xúc giác và cắt xẻ áp lực thấp của Diệp thí sinh đã giữ lại trọn vẹn sinh mệnh và linh khí tự nhiên của khối thạch anh này! So với khối ngọc của Lâm thí sinh tuy bóng bẩy nhưng chứa đầy các vết nứt siêu vi do nhiệt độ ma sát quá cao... Khối ngọc của Diệp Dao mới thực sự là kiệt tác nghệ thuật đỉnh cao của giới mài ngọc thủ công!"
Lâm Mỹ Kỳ mặt cắt không còn giọt máu, cô ta vội vàng giật lấy khối ngọc của mình soi dưới ánh đèn cực tím. Đúng như lời Chú Chín nói, dưới bước sóng cực tím, bề mặt khối ngọc của cô ta hiện lên hàng chục vết nứt siêu vi li ti do cô ta đã mài quá nhanh với tốc độ vòng quay lớn. Kỹ thuật mài bằng nhãn lực của cô ta đã hoàn toàn thất bại trước sự thấu cảm tâm linh nhắm mắt của Diệp Dao.
"Tôi tuyên bố! Thủ khoa đặc cách của kỳ thi sát hạch năm nay chính là Diệp Dao của Ngọc Bảo Đường!" Chú Chín "Kim Hoàn" dõng dạc tuyên bố và trịnh trọng trao tấm chứng chỉ giám định viên đặc cách cao cấp có chữ ký bảo chứng cho cô.
Cả khán phòng bùng nổ trong tiếng vỗ tay rầm rộ, lấn át hoàn toàn sự đố kỵ của Tô Ánh Tuyết và Trịnh Gia Bảo.
Diệp Dao mỉm cười nhẹ, cô nhận lấy tấm chứng chỉ bằng tay trái. Nhưng ngay lập tức, một cơn đau buốt tột cùng dội lên từ khớp ngón tay trỏ phải của cô dưới lớp găng tay. Cái giá của sự đột phá đã khiến quá trình thủy tinh hóa ăn sâu hơn vào cổ tay cô, làm da tay cô cứng đờ và chuyển sang màu pha lê trong suốt nhẹ. Cô khẽ cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, nhanh chóng kéo lại chiếc găng tay ren đen ôm sát lấy bàn tay phải đang run rẩy kịch liệt.
Cô chậm rãi quay người nhìn về phía cuối sảnh hội nghị tối tăm.
Tại đó, đứng khuất sau bóng tối của bức rèm nhung, Thẩm Quân Dạ đang đứng lặng im lặng quan sát cô. Đôi mắt màu vàng kim sắc sảo của vị vương giả rực sáng lên một luồng ánh sáng đầy vẻ tự hào và chiếm hữu mạnh mẽ. Nhưng Diệp Dao nhạy cảm nhận ra, bờ vai trái và lồng ngực của anh đang khẽ run rẩy kịch liệt dưới lớp áo sơ mi đen, lớp vảy rồng hóa thạch xám xịt đang lan rộng ra ngoài da, tỏa ra luồng bức xạ kim loại nóng rực bạo ngược.
Anh đang bị quá tải nhiệt lượng hóa thạch nghiêm trọng và cần cô quay về biệt viện mài giũa thanh tẩy khẩn cấp ngay trong đêm nay.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!