Cuộc Đấu Trí Tại Hiệp Hội
Sảnh lớn của Hiệp hội Giám định Đá quý Thành phố hôm nay đông nghịt người. Những ngọn đèn chùm pha lê khổng lồ treo trên trần nhà cao vút tỏa ra ánh sáng rực rỡ, phản chiếu xuống những tủ kính trưng bày đầy các loại ngọc quý và trang sức cao cấp. Không khí trong sảnh tiệc ngập tràn mùi nước hoa đắt tiền, tiếng cười nói của giới thượng lưu tài phiệt và tiếng chạm ly thủy tinh lanh lảnh. Giữa đám đông xa hoa ấy, Diệp Dao bước vào với dáng người mảnh mai nhưng thẳng tắp như một cây trúc nhỏ.
Cô mặc một bộ váy công sở màu xám tro tối giản, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng phía sau gáy, để lộ khuôn mặt thanh tú với đôi mắt tĩnh lặng sau cặp kính gọng tròn mảnh. Điểm kỳ lạ duy nhất trên người cô chính là chiếc găng tay ren đen ôm sát bàn tay phải, che giấu hoàn toàn các khớp ngón tay trỏ và ngón giữa đã bị khóa cứng vĩnh viễn do phản phệ thủy tinh hóa. Bả vai trái của cô khẽ nhói lên một nhịp đau buốt từ vết thương trầy xước chưa lành hẳn, nhưng cô vẫn giữ nét mặt điềm tĩnh, không để lộ bất kỳ sự mệt mỏi nào. Sợi chỉ đỏ khế ước vô hình kết nối lồng ngực cô với Thẩm Quân Dạ khẽ nhấp nháy một luồng sáng ấm áp dưới lớp áo lụa, xoa dịu cơn sốt thạch anh đang âm ỉ cháy trong tủy xương cô.
"Chị Dao, người của tập đoàn Trịnh Thị đã đến đông đủ rồi. Tên Trịnh Gia Bảo kia mang theo một cỗ máy rất lạ." Cậu bé Tiểu Bảo nén đau, ghé sát tai cô thì thầm. Cậu bé vẫn còn hơi mệt sau cú ngã do chấn động lực đất của Dương Chí ngày hôm qua, nhưng đôi mắt lanh lợi vẫn không ngừng cảnh giác quan sát xung quanh.
Diệp Dao khẽ gật đầu, ánh mắt cô lướt qua hàng ghế dành cho các thí sinh đặc cách. Tại đó, Trịnh Gia Bảo đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế da sang trọng. Hắn mặc bộ vest hiệu may đo cao cấp, tay đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe lấp lánh, khuôn mặt chải chuốt toát lên vẻ tự mãn khinh khỉnh. Đặt ngay cạnh hắn trên bàn thi là một thiết bị công nghệ cao hình trụ màu đen bạc rực sáng ánh đèn LED xanh lam – máy giám định sóng âm siêu tần Sonar-X trị giá hàng triệu đô la.
"Kìa, xem ai đang bò đến kìa." Một giọng nói kiêu kỳ, lanh lảnh vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Diệp Dao.
Tô Ánh Tuyết, con gái của Chủ tịch Hiệp hội Giám định, bước đến với một chiếc đầm dạ hội màu đỏ rực rỡ bám đầy kim cương nhân tạo. Cô ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt đố kỵ quét qua chiếc găng tay ren đen của Diệp Dao rồi cười mỉa mai: "Kỳ thi sát hạch đặc cách hôm nay là thánh đường của những thiên tài đá quý thực thụ, không phải nơi để những kẻ tàn phế đeo găng che giấu khuyết tật đến cầu may. Diệp Dao, nếu tao là mày, tao đã tự chủ động rút lui từ hôm qua để khỏi làm xấu mặt cái tiệm Ngọc Bảo Đường rách nát kia rồi."
Diệp Dao không hề tức giận. Cô nhìn thẳng vào mắt Tô Ánh Tuyết, khẽ điều chỉnh gọng kính tròn, giọng nói bình thản đến đáng sợ: "Tô tiểu thư, Hiệp hội Giám định dùng năng lực chuyên môn để nói chuyện, chứ không dùng độ dài của váy dạ hội hay gia thế để phân định thắng thua. Nếu cô rảnh rỗi như vậy, tốt hơn nên dành thời gian kiểm tra lại viên kim cương trên cổ mình. Lớp tráng silica nhân tạo bên ngoài sắp bị mồ hôi của cô làm bong ra rồi kìa."
"Mày...!" Tô Ánh Tuyết mặt đỏ bừng vì giận dữ. Cô ta theo bản năng đưa tay che lấy chuỗi vòng cổ kim cương, ánh mắt hiện lên vẻ hoảng hốt.
Để cắt đứt sự bối rối, Tô Ánh Tuyết hậm hực vẫy tay ra hiệu cho nhân viên kéo đến một chiếc xe đẩy chứa đầy các khay đá thô xù xì bám đầy bụi đất. Cô ta tiến lại gần, dùng quyền lực hành chính của mình để chỉ định khay đá số 09 cho Diệp Dao: "Bớt mồm mép đi! Đây là khối đá thô sát hạch của mày. Luật thi hôm nay yêu cầu mỗi thí sinh phải tự mình giám định và đưa ra báo cáo cấu trúc trong vòng mười lăm phút. Để xem đôi tay tàn phế của mày làm thế nào chạm vào nó!"
Diệp Dao nhìn xuống khối đá thô số 09. Đó là một khối đá xù xì, màu xám xịt bám đầy những vệt rỉ sét màu đỏ gạch bẩn thỉu. Nhưng ngay khi tiếp cận khối đá trong phạm vi nửa mét, chiếc la bàn thạch anh trong túi cô khẽ rung nhẹ, và đôi tai cô nghe thấy một tần số rung động rỗng tuếch, giả tạo.
Đây không phải là ngọc thạch tự nhiên. Bằng trực giác nhạy cảm của mình, Diệp Dao lập tức nhận ra đây là khối đá thô biến dị chứa ion chì độc hại – một tác phẩm nhân tạo tinh vi do thiên tài hóa học điên rồ Hoàng Bách chế tạo riêng để bẫy cô. Nếu cô dùng lực mài thô bạo hoặc dùng tay trần chạm sâu vào, độc tố chì và silica rỉ sét sẽ ngấm qua da tay, hủy hoại hoàn toàn những tế bào thần kinh xúc giác còn sót lại của cô.
"Bắt đầu lượt thi thứ nhất!" Tiếng loa phát thanh của Hiệp hội vang lên dứt khoát.
Ngay lập tức, Trịnh Gia Bảo đứng bật dậy. Hắn cười lớn đầy tự tin, nhấn nút khởi động chiếc máy Sonar-X. Luồng sóng âm siêu tần màu xanh lam bộc phát từ chiếc máy quét quét qua khối đá thô của hắn. Chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi giây, màn hình LCD của máy đã hiển thị một biểu đồ cấu trúc 3D hoàn mỹ với các thông số mật độ nguyên tử cực kỳ ổn định.
"Báo cáo giám định đã hoàn thành!" Trịnh Gia Bảo kiêu ngạo trình tài liệu lên ban giám khảo, hướng mắt về phía Chú Chín "Kim Hoàn" đang ngồi ở trung tâm hàng ghế trọng tài. "Khối đá của tôi có mật độ thạch anh tự nhiên đạt 98.5%, cấu trúc tinh thể hoàn hảo không tì vết. Sóng âm siêu tần của Sonar-X không bao giờ sai lệch. Thời đại của những kẻ mài ngọc thủ công bằng mắt thường đã kết thúc rồi! AI và thuật toán của Trịnh Thị chúng tôi mới là tương lai!"
Đám đông quan khách bên dưới vang lên tiếng vỗ tay tán thưởng rầm rộ. Tô Ánh Tuyết cũng đắc ý nhìn Diệp Dao, chờ đợi màn thất bại nhục nhã của cô.
Diệp Dao vẫn đứng im lặng trước bàn thi của mình. Cô chậm rãi cởi chiếc găng tay ren đen ở tay trái – bàn tay vẫn còn xúc giác phàm nhân và vết trầy xước nhỏ đang lành. Cô chạm nhẹ mười đầu ngón tay trái vào bề mặt khối đá thô số 09, kích hoạt dị năng *Cấp 1: Cảm nhận rung động thô*.
Một luồng từ trường rỗng tuếch, lạnh ngắt và đầy tạp chất dội ngược lại huyết quản của cô. Không có tiếng thì thầm "thạch âm" ôn hòa của linh thạch cổ, mà chỉ có những rung động nhân tạo hỗn loạn của hợp chất silica gel trộn lẫn bột chì nặng. Hoàng Bách đã dùng ion chì để tạo ra một trọng lượng và mật độ giả tạo giống hệt ngọc thạch tự nhiên có độ cứng Mohs cấp 7.
Trịnh Gia Bảo thấy cô chỉ chạm tay mà không dùng máy móc, liền cười khẩy: "Diệp Dao, cô không dám đưa đá vào máy quét của Hiệp hội sao? Hay là thuật toán AI của máy quét sẽ bóc trần việc cô không biết sử dụng thiết bị hiện đại? Để tôi giúp cô quét thử nhé!"
Hắn bước lại gần, khởi động máy Sonar-X quét một luồng sáng xanh qua khối đá của Diệp Dao. Màn hình máy quét lập tức hiển thị một biểu đồ mật độ dày đặc, hoàn hảo đến kinh ngạc. Trịnh Gia Bảo đắc ý lớn tiếng: "Xem kìa! Máy quét của tôi chứng minh khối đá này có cấu trúc lõi thạch anh vô cùng đậm đặc và hoàn mỹ. Cô còn ngập ngừng cái gì nữa? Mau ký vào bản báo cáo đi!"
Diệp Dao khẽ thở dài, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt phản chiếu qua tròng kính tròn đầy vẻ thương hại: "Trịnh thiếu gia, tôi thực sự tiếc nuối cho hàng triệu đô la mà anh đã bỏ ra để mua chiếc máy này. Thuật toán AI của anh... thực sự quá ngu ngốc."
"Cô nói cái gì?!" Trịnh Gia Bảo mặt biến sắc, giận dữ đập bàn.
Diệp Dao không vội vã. Cô chậm rãi rút chiếc *Kính lúp đồng cổ Diệp gia* từ trong túi tạp dề xám tro ra. Cô truyền một luồng dị năng cảm thấu nhỏ từ đầu ngón tay trái vào thân kính đồng cổ. Thấu kính thạch anh tóc đỏ bên trong kính lúp đột ngột rực sáng lên một luồng hào quang lam nhạt siêu vi chỉ có thể nhìn thấy ở cự ly gần.
Cô đưa kính lúp lên mắt trái, hướng thẳng vào khối đá thô số 09 và chỉ vào màn hình hiển thị của máy Sonar-X:
"Trịnh thiếu gia, máy quét của anh sử dụng bước sóng hồng ngoại để đo mật độ nguyên tử, đúng không? Nhưng Hoàng Bách – kẻ chế tạo ra khối đá này – đã ngầm phủ một lớp màng ion chì nặng mỏng dưới 5 micromet dọc theo các đường vân nứt hóa học bên ngoài. Ion chì có mật độ phản xạ sóng âm tương đương với thạch anh tự nhiên mật độ cao. Thuật toán AI của anh chỉ đọc thông số bề mặt và tự động bù đắp các khoảng trống bằng dữ liệu giả lập. Nó hoàn toàn bị đánh lừa bởi lớp tráng hóa học này."
Cô xoay nhẹ chiếc kính lúp đồng cổ, để lộ ra những đường vân nứt màu xanh lục nhạt ẩn sâu dưới lớp vỏ rỉ sét xám xịt: "Nhìn vào đây đi. Đây là những đường vân nứt hóa học do axit ăn mòn tạo ra, hoàn toàn không phải vân đá tự nhiên. Khối đá này thực chất là một khối silica gel nhân tạo rỗng ruột chứa đầy rác thải chì độc hại bên trong."
Trịnh Gia Bảo hoảng hốt, hắn vội vàng gõ phím trên máy Sonar-X để tính toán lại thuật toán cảm biến. Nhưng ngay khi hắn cố gắng thay đổi tiêu cự quét, màn hình máy quét đột ngột nhiễu loạn liên tục, các biểu đồ mật độ hoàn mỹ lúc nãy sụp đổ thành những đường răng cưa hỗn loạn. Lỗ hổng lập trình cảm biến của chiếc máy triệu đô đã bị Diệp Dao bóc trần hoàn toàn trước toàn thể hội trường.
"Không... không thể nào! Máy Sonar-X của tôi là tuyệt đối!" Trịnh Gia Bảo lắp bắp, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.
"Để chứng minh lời tôi nói là thật hay giả, không cần dùng đến những cỗ máy AI vô hồn của anh."
Diệp Dao lạnh lùng nói. Cô cất chiếc kính lúp đồng cổ vào túi, tay trái cô rút chiếc *bút thử độ cứng Mohs tungsten* dắt ở thắt lưng ra. Cô sử dụng kỹ năng *Nhận biết vân đá*, nhãn lực của cô khóa chặt vào điểm yếu cấu trúc yếu nhất – nơi giao nhau của ba đường nứt hóa học do ion chì bám giữ dưới đáy khối đá.
Cô cầm chiếc bút thử độ cứng bằng tay trái, vận một lực tì cơ học siêu nhẹ chỉ khoảng 2kg, gõ nhẹ một nhịp dứt khoát vào đúng điểm huyệt đá.
*Cộc. Crắc...*
Một tiếng động khô khốc vang lên. Vết nứt từ điểm gõ nhanh chóng lan rộng dọc theo các đường vân hóa học. Ngay trước sự chứng kiến của hàng trăm quan khách, khối đá thô số 09 biến dị nứt đôi hoàn hảo làm hai nửa.
*Phù...*
Một làn khói xám tro chứa bột chì độc hại bốc lên từ lõi đá vỡ. Diệp Dao nén thở nhưng vẫn vô tình hít phải một lượng nhỏ bụi mịn, khiến lồng ngực cô thắt lại và cô khẽ ho khan vài tiếng (*ho khan nhẹ*). Cô nhanh chóng lùi lại một bước, dùng vạt áo che mũi.
Khi làn khói độc tan đi, lộ ra bên trong khối đá không phải là một lõi ngọc thạch lộng lẫy, mà là một khoang rỗng tuếch chứa đầy cặn chì đen kịt và những mảnh thạch anh rác thải công nghiệp bốc mùi axit ăn mòn nồng nặc.
Cả khán phòng xôn xao, những tiếng bàn tán kinh ngạc vang lên như sấm dậy.
"Trời đất ơi! Thật sự là đá giả chứa độc tố chì!"
"Đôi mắt của cô gái kia quả thực là thần kỳ! Chỉ dùng một chiếc kính lúp đồng cổ và một chiếc bút gõ mà nhìn thấu được cả bẫy công nghệ AI!"
Chú Chín "Kim Hoàn" – vị giám khảo đáng kính của Hiệp hội – lập tức đứng bật dậy từ hàng ghế trọng tài. Ông vuốt chòm râu bạc, nhanh chóng bước xuống sân khấu thi đấu. Ông dùng chiếc kính một mắt chuyên dụng của mình để kiểm tra kỹ lưỡng hai nửa khối đá vỡ và cặn chì đen kịt bên trong.
"Chính xác là silica gel nhân tạo pha lẫn bột chì nặng!" Chú Chín "Kim Hoàn" ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Diệp Dao ngập tràn sự kinh ngạc và kính phục sâu sắc. Ông quay sang phía Tô Ánh Tuyết và Trịnh Gia Bảo, giọng nói đanh thép đầy nghiêm khắc: "Tô tiểu thư, Trịnh thiếu gia! Các người giải thích thế nào về việc một khối đá độc hại như thế này lại xuất hiện trong khay thi sát hạch của Hiệp hội? Nếu thí sinh mài khối đá này bằng máy mài công nghiệp, bụi chì phát tán ra sẽ đầu độc toàn bộ phòng thi này!"
Tô Ánh Tuyết mặt cắt không còn một giọt máu, cô ta đứng chết lặng tại chỗ, không thể thốt ra được một lời bào chữa nào. Kế hoạch dùng quyền lực hành chính để bẫy Diệp Dao nhận đá lỗi hòng hủy tư cách thi đấu của cô đã hoàn toàn đổ bể và phơi bày ra ánh sáng.
Trịnh Gia Bảo cũng nhục nhã cúi đầu, cỗ máy Sonar-X rực sáng đèn LED giờ đây trông giống như một món đồ chơi vô dụng bỡ ngỡ giữa sảnh tiệc.
"Thí sinh Diệp Dao bảo toàn quyền thi đấu xuất sắc!" Chú Chín "Kim Hoàn" tuyên bố dứt khoát, tiếng loa vang dội khắp sảnh lớn.
Diệp Dao khẽ cúi đầu chào vị giám khảo công tâm. Cô chậm rãi đeo lại chiếc găng tay ren đen vào bàn tay phải đang run rẩy nhẹ do mỏi mệt cơ khớp. Chiến thắng ở vòng thi giám định đầu tiên đã giúp cô giữ vững vị thế của Ngọc Bảo Đường.
Nhưng ngay lúc cô chuẩn bị bước xuống sân khấu để chuẩn bị cho vòng thi thực hành mài ngọc thô tiếp theo, Diệp Dao đột ngột cảm nhận được một luồng hàn khí sắc bén, lạnh lùng như dao cạo đang khóa chặt vào lưng mình từ phía hàng ghế khán giả.
Cô chậm rãi quay đầu lại.
Đứng khuất sau bức rèm nhung đỏ của phòng VIP là một nữ tử kiều diễm, mặc chiếc váy công sở ôm sát quyến rũ. Cô ta có đôi mắt sắc sảo đầy tà mị ẩn sau chiếc kính áp tròng màu xám tro lọc quang phổ phân cực – Lâm Mỹ Kỳ, nữ giám định thiên tài đến từ Hồng Kông.
Lâm Mỹ Kỳ không hề vỗ tay, cô ta chỉ lặng lẽ siết chặt bộ dao mài chuyên dụng mạ kim cương của mình, ánh mắt lạnh lùng rực sáng ý chí chiến đấu bạo ngược, khóa chặt vào đôi bàn tay đeo găng ren đen của Diệp Dao như thể đã nhìn thấu toàn bộ bí mật thủy tinh hóa của cô.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!