Thử Thách Của Kẻ Phản Bội
Cánh cửa gỗ sồi của phòng ngủ hoàng gia khép lại với một tiếng động trầm đục, cắt đứt hoàn toàn bóng lưng đang run rẩy của A Kính. Làn sương mỏng từ thau nước muối ngâm tay thảo dược vẫn lơ lửng trong không khí, mang theo mùi ngải cứu và sâm đất đắng ngắt.
Ngay khi tiếng bước chân của cô hầu gái gián điệp biến mất ngoài hành lang biệt viện đảo Thanh Long, Thẩm Quân Dạ khẽ cúi người xuống sát tai Diệp Dao. Giọng nói trầm thấp của anh mang theo từ trường hệ kim sắc lạnh, khiến không khí xung quanh như đông cứng lại:
"Em định để con chuột của Thẩm Thiên Kính chạy nhảy trước mắt chúng ta bao lâu nữa, nhóc con?"
Diệp Dao không vội trả lời. Cô chậm rãi nhấc bàn tay phải đang đeo chiếc găng tay ren đen ra khỏi thau nước ấm. Dù các khớp ngón tay trỏ và ngón giữa vẫn cứng đờ như đá, hoàn toàn mất đi xúc giác phàm nhân do chứng Phản phệ Thủy tinh hóa, cô vẫn dùng bàn tay trái khỏe mạnh để điều chỉnh lại gọng kính tròn mảnh trên sống mũi. Ánh mắt cô phản chiếu qua tròng kính, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng.
"Thẩm tổng, một con gián điệp bị cô lập thông tin sẽ hữu ích hơn một cái xác không biết nói," Diệp Dao khẽ khàn giọng nói, lồng ngực cô hơi thắt lại khi sợi chỉ đỏ khế ước cộng sinh giữa hai người khẽ nhấp nháy luồng sáng ấm áp để xoa dịu cơn sốt thạch anh âm ỉ. "A Kính tin rằng sóng truyền tin từ chiếc khuyên tai ngọc thạch của cô ta vẫn thông suốt. Những gì Thẩm Thiên Kính nhận được từ hôm nay sẽ chỉ là những thông tin giả do tôi sắp đặt. Hắn sẽ tin rằng anh vẫn đang thoi thóp bên lề cái chết, còn tôi chỉ là một con cờ phế vật không đáng lo ngại."
Thẩm Quân Dạ nhìn sâu vào đôi mắt kiên định của cô gái nhỏ bé trước mặt. Sự kiêu ngạo vương giả của Kim Long Vương thường ngày giờ đây bị thay thế bằng một luồng từ trường bảo hộ độc chiếm đầy phức tạp. Anh đưa tay vuốt nhẹ lớp ren đen trên cổ tay cứng đờ của cô, giọng trầm xuống:
"Em đang đánh cược bằng mạng sống của mình. Thẩm Thiên Kính không phải kẻ ngu. Nhưng... tôi chấp nhận nước cờ này của em. Trần Thái phu nhân vừa gửi thư mật đến biệt viện. Lịch thi sát hạch đặc cách của Hiệp hội Giám định Đá quý đã được khôi phục vào ngày mai. Em phải quay về Ngọc Bảo Đường chuẩn bị."
Diệp Dao gật đầu. Cô biết mình không thể trốn tránh trong sự bảo bọc của biệt viện mãi mãi. Để danh chính ngôn thuận tiếp cận các long thạch hóa thạch cấp cao khác và tìm cách giải thoát cho ông nội đang lánh nạn, cô bắt buộc phải đoạt được tấm chứng chỉ giám định viên đặc cách cao cấp.
***
Trưa hôm đó, chiếc xe sedan bọc thép của Tập đoàn Kim Long lặng lẽ đưa Diệp Dao trở lại Chợ đá quý cổ Quận 5. Con hẻm 108 Trần Hưng Đạo vẫn mang vẻ cổ kính, cũ kỹ với những bức tường rêu phong bám đầy bụi đá. Tiệm ngọc Ngọc Bảo Đường đứng sừng sững cuối hẻm, sảnh trước vẫn còn vương lại vài vệt cháy xém nhẹ từ vụ quấy phá của băng đảng Tiêu Hùng trước đó, nhưng đã được toán bảo an của A Hào dọn dẹp sạch sẽ.
"Chị Dao! Chị đã về rồi!"
Cậu bé mồ côi Tiểu Bảo mười hai tuổi hớt hải chạy ra từ gian trong, đôi mắt sáng ngời ngập tràn sự vui mừng. Nhưng ngay khi nhìn thấy chiếc găng tay ren đen trên tay phải của Diệp Dao, bước chân của cậu bé khựng lại, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt lanh lợi: "Tay của chị... chị bị thương sao?"
Diệp Dao khẽ mỉm cười, dùng tay trái xoa đầu cậu bé: "Không sao, chỉ là vết thương nhỏ khi mài ngọc ở biệt viện thôi. Ông nội vẫn an toàn ở ngoại ô, em không cần lo lắng. Ngọc phôi phong thủy thế nào rồi?"
Tiểu Bảo vội vàng gật đầu, dẫn cô đến trước chiếc tủ kính bằng gỗ trắc khảm xà cừ ở trung tâm sảnh tiệm. Bên trong tủ, khối Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn khổng lồ đang tỏa ra một luồng linh khí ấm áp, ôn hòa. Khối ngọc thô này là bảo vật trấn giữ mạch đất của Ngọc Bảo Đường suốt hàng trăm năm qua, giữ cho tiệm ngọc không bị các luồng ám khí và chấn động dị năng từ chợ đen xâm nhập.
Diệp Dao thở phào nhẹ nhõm. Cô rút chiếc Kính lúp đồng cổ Diệp gia từ trong túi tạp dề xám tro ra, định tiến hành kiểm tra định kỳ vân đá của khối ngọc phôi.
Nhưng ngay khi ngón tay cô vừa chạm vào mặt kính thạch anh của kính lúp, một tiếng cười lạnh lùng, đầy đố kỵ vang lên từ phía cửa tiệm:
"Đôi tay phế vật đó mà cũng đòi chạm vào ngọc cổ triều Nguyễn sao, Diệp Dao?"
Diệp Dao quay người lại. Đứng dưới ánh nắng gay gắt của con hẻm là một nam tử gầy gò, mặc bộ vest rẻ tiền nhưng chải chuốt bóng lộn. Gương mặt hắn gian giảo với đôi mắt một mí đầy vẻ khinh khỉnh, móng tay trên bàn tay phải của hắn có những vết sẹo xám xịt rạn nứt – dấu hiệu của việc lạm dụng kỹ thuật mài thô bạo mà không có dòng máu thanh tẩy.
Đó chính là Dương Chí, kẻ phản bội môn phái, đứa học trò cũ đã nhẫn tâm bán đứng sư phụ mù Tần Thiết để sang đầu quân cho Tập đoàn Trịnh Thị.
"Dương Chí," Diệp Dao lạnh giọng, tay trái cô siết chặt chiếc kính lúp đồng cổ. "Ngọc Bảo Đường không chào đón kẻ phản thầy phản bạn. Cút đi."
Dương Chí bước vào sảnh tiệm, tiếng giày tây nện xuống nền gạch bông nghe chói tai. Theo sau hắn là hai tên vệ sĩ lực lưỡng của Trịnh Thị. Hắn liếc nhìn chiếc găng tay ren đen của Diệp Dao, cười lớn đầy đắc ý:
"Ha ha! Nhìn xem kìa! Đứa con cưng của lão già mù Tần Thiết nay đã phải đeo găng tay che giấu phế tật rồi! Lão Tần dùng cả đời mài ngọc cuối cùng chỉ đổi lại đôi mắt mù và đôi tay đá bazan phế thải. Còn mày, Diệp Dao, mày cũng sắp đi vào vết xe đổ của lão ta rồi! Tập đoàn Trịnh Thị của tao hiện nay đã có công nghệ robot mài ngọc AI của kỹ sư Hứa Chí Viễn, mài nhanh và chuẩn xác gấp vạn lần thứ kỹ nghệ thủ công rách nát của tụi mày!"
"Câm miệng! Ngươi không được sỉ nhục sư công và chị Dao!" Tiểu Bảo phẫn nộ hét lên, định lao ra chặn trước mặt Dương Chí.
"Tránh ra, đồ rác rưởi!" Dương Chí sneer một tiếng, vung nhẹ tay trái. Một luồng sóng chấn động lực thô bạo hệ đất phát ra từ lòng bàn tay hắn, đánh thẳng vào lồng ngực cậu bé mười hai tuổi.
*Bộp!*
Tiểu Bảo bị luồng lực đẩy lùi ngã nhào về phía sau, lưng đập mạnh vào chiếc tủ gỗ trưng bày, groaning đau đớn.
"Tiểu Bảo!" Diệp Dao hét lên, tay trái cô lập tức bộc phát luồng dị năng Kết tinh phòng ngự (Sơ cấp). Cô lao đến đỡ lấy cậu bé, ánh mắt nhìn Dương Chí rực lửa giận dữ. "Dương Chí, ngươi dám động vào người của ta ngay tại Ngọc Bảo Đường?"
"Tao không chỉ động vào người của mày, tao còn muốn hủy hoại cả cái tiệm ngọc rách nát này trước khi mày kịp bước vào phòng thi của Hiệp hội!"
Dương Chí cười điên cuồng. Hắn thò tay vào túi áo, lấy ra một khối hắc thạch phôi – khối đá thô nhiễm độc tố rỉ sét kim loại nặng màu đen kịt, liên tục phát ra những rung động siêu tần sắc nhọn đầy bạo ngược.
Hắn vận hành một phần kỹ thuật cảm âm học lỏm từ Tần Thiết, gõ mạnh khối đá độc vào cạnh bàn gỗ trắc sát bên tủ kính đựng Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn.
*Boong! Rắc...*
Một tiếng động chói tai như tiếng kim loại rạn nứt vang lên. Luồng sóng chấn động lực bạo ngược từ khối đá độc truyền qua thớ gỗ, đánh thẳng vào cấu trúc phân tử của khối Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn.
Ngay trước mắt Diệp Dao, trên bề mặt bóng bẩy của khối ngọc phôi phong thủy ngàn năm tuổi xuất hiện một vết rạn nứt siêu vi màu đen xám. Vết nứt nhanh chóng lan rộng như mạng nhện, đe dọa phá hủy hoàn toàn lõi linh khí bên trong. Nếu khối ngọc phong thủy này vỡ vụn, trận pháp bảo vệ Ngọc Bảo Đường sẽ sụp đổ hoàn toàn, biến tiệm ngọc thành một vùng đất chết bám đầy phóng xạ thạch anh độc hại.
"Ha ha ha! Để xem đôi tay phế tật của mày làm thế nào cứu được khối ngọc này!" Dương Chí đắc ý cười lớn, tiếp tục truyền chấn động lực để khoét rộng vết nứt.
Diệp Dao hít sâu một hơi để giữ bình tĩnh. Cô biết Dương Chí đang cố tình khiêu khích để cô dùng lực mạnh đập phá, từ đó gián tiếp làm vỡ nát khối ngọc phong thủy. Cô phải dùng nhu khắc cương, dùng kỹ nghệ mài ngọc chân chính để hóa giải đòn tấn công thâm độc này.
Cô vội vàng đưa chiếc Kính lúp đồng cổ Diệp gia lên mắt trái. Thông qua thấu kính thạch anh tóc đỏ, dòng chảy năng lượng siêu vi bên trong khối ngọc phôi hiện lên rõ mống mắt. Cô phát hiện ra vết nứt của Dương Chí đang đánh trúng vào điểm yếu liên kết phân tử silica ở độ cứng Mohs cấp 7.
"Tiểu Bảo, lấy cho chị hũ Bột mài kim cương tinh khiết và lọ Dầu đánh bóng ngọc cổ truyền trầm hương mau!" Diệp Dao ra lệnh khẩn cấp.
Tiểu Bảo nén đau, vội vã bò dậy chạy vào hầm ngầm mang ra hai hũ vật liệu.
Diệp Dao nhanh chóng đổ một lượng Bột mài kim cương tinh khiết mạ tungsten vào vết nứt màu đen rỉ sét để bọc kín và cô lập độc tố. Cô nhỏ thêm ba giọt Dầu đánh bóng trầm hương để bôi trơn bề mặt, ngăn chặn nhiệt độ ma sát phát sinh.
Cơn đau nhói buốt từ khớp ngón tay phải dội lên tận đại não khi cô ép bản thân phải vận hành dị năng *Cấp 2: Thao túng liên kết bề mặt*. Da lòng bàn tay trái của cô rực sáng luồng hào quang lam nhạt, cô truyền dòng điện sinh học làm mềm tạm thời lớp liên kết bề mặt của khối ngọc phôi xung quanh vết nứt.
Cô cầm chiếc kẹp giữ phôi đồng-niken bằng tay phải cứng đờ, dùng tay trái dẫn dắt mũi dao mài siêu bén của *Bộ dao mài Aegis-9*.
*Xoẹt... Xoẹt...*
Tiếng dao mài kim cương di chuyển trên bề mặt ngọc thạch vang lên rất nhẹ, êm ái như tiếng gió lướt qua lá cây, hoàn toàn không có tiếng rít chói tai của máy móc công nghiệp. Diệp Dao sử dụng phương pháp mài vô cảm xúc giác, cô hoàn toàn cô lập hệ thần kinh cảm giác ở mười đầu ngón tay, giữ cho lực tì tay luôn chuẩn xác ở mức 2kg, chậm rãi mài từng lát ngọc mỏng dưới 1mm dọc theo đường nứt.
Bột kim cương tinh khiết hòa quyện cùng dầu trầm hương dưới lực mài tinh vi của Diệp Dao bắt đầu len lỏi vào sâu trong vết rạn, tái cấu trúc lại các liên kết phân tử silica bị phá vỡ.
Dương Chí trợn tròn mắt kinh ngạc khi thấy luồng sóng chấn động lực của mình bị mũi dao mài của Diệp Dao hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn một cách nhẹ nhàng.
"Không thể nào! Tay phải của mày đã bị phế rồi cơ mà!" Dương Chí điên cuồng hét lên, cố gắng dồn toàn bộ dị năng hệ đất để phát động đòn đánh cuối cùng.
Nhưng đã quá muộn.
Diệp Dao vung mũi dao Aegis-9 thực hiện đường mài quyết định cuối cùng.
*Bùng!*
Một luồng linh khí thanh khiết màu xanh ngọc bộc phát từ khối Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn, quét sạch toàn bộ độc tố rỉ sét đen kịt ra ngoài không khí. Sóng phản chấn năng lượng cực mạnh từ khối ngọc phong thủy được phục hồi hoàn mỹ đánh ngược trở lại cơ thể Dương Chí.
"Á!"
Dương Chí hét lên một tiếng đau đớn, cả cơ thể bị hất văng ra cửa tiệm, bàn tay phải của hắn bị long khí chấn động rách da rớm máu đen kịt, run rẩy không ngừng. Khối hắc thạch độc hại trên tay hắn cũng bị rạn nứt vỡ vụn thành nhiều mảnh nhỏ rơi vãi trên nền đất.
Khối Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn đã được bảo vệ thành công, bề mặt nhẵn bóng hoàn mỹ không tì vết, dù thể tích bị hao hụt mất 5% sau ca mài khẩn cấp.
Diệp Dao đứng thẳng người, lồng ngực cô phập phồng thở dốc, mồ hôi lạnh đẫm đìa trên trán. Cơn đau mỏi cơ tay phải dội lên dữ dội dưới lớp găng tay ren đen, khiến cô suýt chút nữa đánh rơi chiếc dao mài Aegis-9.
Dương Chí gượng dậy từ nền đất bẩn thỉu của con hẻm, gương mặt hắn vặn vẹo vì đau đớn và nhục nhã. Hắn nhìn đôi tay rớm máu của mình, rồi trừng mắt nhìn Diệp Dao đầy thù hận. Hắn chậm rãi thò tay vào lồng ngực, lấy ra một bộ dao mài bằng thép hợp kim màu đen xám xù xì, trên các mũi dao bám đầy một thứ dung dịch hóa chất màu xanh lục độc hại tỏa ra mùi axit ăn mòn nồng nặc.
"Diệp Dao... mày giỏi lắm!" Dương Chí khàn giọng cười một tiếng đầy man rợ, để lộ bộ dao mài độc hại trước mặt cô. "Đây là bộ dao mài chứa hóa chất ăn mòn ngọc do tổ chức Apex Hunt chế tạo riêng cho tao. Ngày mai tại phòng thi của Hiệp hội, tao sẽ dùng chính bộ dao mài độc tính này để hủy hoại hoàn toàn danh tiếng của mày và biến đôi bàn tay pha lê của mày thành đá vụn! Hãy chờ xem tao sẽ dẫm nát mày dưới chân như thế nào!"
Hắn quay người bỏ chạy cùng hai tên vệ sĩ, để lại lời đe dọa lạnh lùng vang vọng khắp con hẻm tối Chợ Lớn. Diệp Dao đứng lặng im trong sảnh tiệm, tay phải cô run rẩy kịch liệt dưới lớp ren đen, ánh mắt nhìn theo hướng kẻ phản bội biến mất với nỗi lo âu đè nặng về cuộc đấu trí kịch tính ngày mai tại Hiệp hội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!