Đóa Hồng Thạch Anh Đen
Sương sớm sông Sài Gòn luồn qua khe cửa kính của phòng ngủ hoàng gia tại biệt viện đảo Thanh Long, mang theo cái lạnh buốt xương của dòng nước xiết. Diệp Dao hé mở hàng mi nặng trĩu, cảm giác như có hàng ngàn cân đá thạch anh đang đè nặng lên từng thớ thịt. Cơn đau âm ỉ từ lồng ngực trái lan ra bả vai, nhưng thứ đầu tiên đập vào mắt cô không phải là trần nhà chạm khắc hoa văn cổ kính, mà là luồng sáng đỏ rực nhấp nháy từ sợi chỉ đỏ khế ước vô hình đang liên kết lồng ngực cô với Thẩm Quân Dạ. Sợi chỉ mảnh như tơ nhện nhưng lại rực cháy một thứ năng lượng huyết mạch nóng bỏng, rung động theo từng nhịp đập dồn dập của vị vương giả long tộc đang quỳ bên cạnh giường bệnh.
"Đừng động đậy," giọng nói trầm thấp, khàn đặc của Thẩm Quân Dạ vang lên bên tai cô, mang theo một sự uy nghiêm bẩm sinh nhưng lại xen lẫn nỗi lo âu không thể che giấu.
Diệp Dao khẽ nghiêng đầu. Gương mặt góc cạnh lạnh lùng như tạc tượng của vị tổng tài kiêu ngạo lúc này hơi tái nhợt. Bả vai phải của anh xuất hiện những vết nứt hóa thạch màu xám xịt nhạt – cái giá của việc cưỡng ép truyền long khí hệ kim để bảo vệ ý thức của cô khỏi bị nuốt chửng bởi Ngưỡng bão hòa Silica trong không gian gương. Nhưng anh không hề quan tâm đến vết thương của mình. Đôi mắt màu vàng kim sắc sảo của anh đang khóa chặt vào bả vai trái của Diệp Dao, nơi chiếc áo lụa xám tro bị rách một đường dài, để lộ vết cắt trầy xước rớm máu nhẹ do mảnh vỡ thạch anh tóc vàng nổ tung từ ca mài mật thất trước đó.
Thẩm Quân Dạ im lặng lấy ra một lọ thuốc mỡ ngọc trai cổ truyền tỏa hương thơm dịu mát. Ngón tay thô ráp đầy vết chai sạn của anh khẽ chạm vào làn da mịn màng nhưng lạnh toát của cô, nhẹ nhàng bôi thuốc lên vết thương ở bả vai trái. Sự ân cần vụng về từ một kẻ quen nắm quyền sinh sát khiến Diệp Dao khẽ rùng mình. Cô muốn rụt lại theo bản năng cảnh giác, nhưng sợi chỉ đỏ khế ước đột ngột thắt chặt, truyền đến một luồng hơi ấm xoa dịu cơn đau nhức.
"Tôi đã vá thành công vết nứt... đúng không?" Diệp Dao khàn giọng hỏi, cổ họng khô khốc như sa mạc.
"Em đã suýt chết," Thẩm Quân Dạ nghiến răng, lực ngón tay anh khẽ siết nhẹ bả vai cô như muốn khảm cô vào da thịt mình để bảo vệ. "Nếu tôi không truyền long khí kịp thời, trái tim em đã biến thành một khối pha lê vô cảm. Em là kẻ bướng bỉnh nhất mà tôi từng gặp, Diệp Dao."
Diệp Dao khẽ cười nhạt, đôi mắt ẩn sau chiếc kính gọng tròn mảnh vẫn giữ nguyên sự kiên định: "Nếu con chết, khế ước cộng sinh sẽ phản phệ hóa đá ông nội con. Con không có quyền lựa chọn đầu hàng số phận, Thẩm tổng."
Cô cố dùng tay phải để chống người ngồi dậy, nhưng một cơn tê dại, nặng trịch đổ ụp xuống. Diệp Dao bàng hoàng nhìn xuống tay mình. Bàn tay phải của cô đang được ngâm trong thau đồng cổ chứa dung dịch Nước muối ngâm tay thảo dược nghi ngút khói của Bà Vú Tám. Khi cô nhấc tay lên, làn nước thảo mộc trượt đi, để lộ mười đầu ngón tay đã hoàn toàn trong suốt như thủy tinh pha lê. Các khớp ngón tay trỏ và ngón giữa cứng đờ, mất đi 30% xúc giác phàm nhân thông thường. Triệu chứng Phản phệ Thủy tinh hóa đã ăn sâu đến tận cổ tay cô, để lại những đường vân đá siêu vi màu xám nhạt chạy dọc dưới lớp da trong suốt.
Cô hoàn toàn không cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của thau nước ngâm bằng tay phải nữa. Chỉ có một luồng khí lạnh buốt âm ỉ chạy dọc kinh mạch, nhắc nhở cô về cái giá tàn khốc của việc lạm dụng dòng máu thanh tẩy.
Thẩm Quân Dạ nhìn bàn tay pha lê của cô, đôi mắt vàng kim tối sầm lại đầy tự trách. Anh không nói một lời, chậm rãi lấy từ trong hộp gỗ ra một đôi găng tay ren đen cổ điển, tinh xảo. Anh nhẹ nhàng nâng bàn tay cứng đờ của cô lên, tỉ mỉ đeo chiếc găng tay vào, che giấu hoàn toàn những ngón tay hóa pha lê trong suốt dưới lớp ren đen quý phái.
"Đeo nó vào," Thẩm Quân Dạ trầm giọng, giọng nói mang theo từ trường hệ kim áp chế tuyệt đối. "Ở biệt viện đảo Thanh Long này, ngoài tôi ra, không ai được phép nhìn thấy bàn tay này của em. Bất kỳ kẻ nào dám dòm ngó, tôi sẽ bẻ gãy tay chúng."
Diệp Dao vuốt ve lớp ren đen mềm mại trên tay phải, khẽ thở dài. Cô biết đây vừa là sự bảo vệ, vừa là chiếc xiềng xích vô hình gắn kết cô với thế giới ngầm của long tộc. Cô không thể lùi bước được nữa.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, ngắt quãng vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Cánh cửa gỗ sồi trượt mở, A Kính – nữ hầu cận trẻ tuổi với khuôn mặt hiền lành dễ mến – cúi đầu bước vào, trên tay bưng một bát canh sâm bổ huyết tỏa khói nghi ngút.
"Thẩm tổng, Diệp tiểu thư, đây là canh sâm bồi bổ thể chất do Bà Vú Tám dặn dò nhà bếp chuẩn bị khẩn cấp," A Kính nhỏ nhẹ nói, bước đi nhẹ nhàng không phát ra tiếng động.
Tuy nhiên, ngay khi A Kính bước vào phòng, Diệp Dao chợt cảm nhận được một luồng từ trường lạ. Bằng trực giác nhạy bén của một thợ mài ngọc đã đạt Đột phá Ngưỡng Mohs 7, cô phát hiện ánh mắt của A Kính không hề nhìn vào bát canh sâm, mà liên tục liếc xéo về phía chiếc găng tay ren đen mới tinh trên tay phải của cô.
"Để đó rồi lui ra," Thẩm Quân Dạ lạnh lùng ra lệnh, không thèm liếc nhìn cô hầu gái.
A Kính giả vờ vụng về, chân khẽ trượt nhẹ trên nền đá cẩm thạch trơn trượt. Bát canh sâm nóng hổi trên tay cô ta nghiêng ngả, đổ ập về phía cánh tay phải đang đặt trên giường của Diệp Dao.
"Ôi! Diệp tiểu thư, tôi xin lỗi!" A Kính hốt hoảng kêu lên, tay trái cô ta nhanh chóng vươn ra, định theo bản năng chộp lấy cổ tay phải của Diệp Dao để đỡ cô dậy, thực chất là muốn chạm trực tiếp vào làn da dưới lớp găng tay ren đen để thăm dò dị biến.
Nhưng dã tâm của cô ta đã hoàn toàn tính toán sai lệch trước phản xạ của vương giả.
*Rắc!*
Một tiếng rít kim loại chói tai vang lên. Thẩm Quân Dạ không cần cử động thân thể, chỉ vung nhẹ tay trái, từ trường hệ kim bạo ngược trong phòng lập tức bộc phát. Toàn bộ nước canh sâm nóng bỏng đang bay lơ lửng giữa không trung bị một lực hút vô hình đông cứng tức thời thành những mảnh băng sắc nhọn, rơi rụng xuống sàn nhà phát ra tiếng loảng xoảng.
A Kính bị luồng áp lực trọng lực đè nặng lên bả vai, đầu gối cô ta khuỵu xuống, quỳ rạp trên sàn đá lạnh buốt. Đôi mắt vàng kim của Thẩm Quân Dạ nhìn xuống cô ta như nhìn một cái xác chết, sát khí hệ kim bén nhọn như dao cạo bao phủ quanh cổ họng cô hầu gái: "Ai cho phép ngươi chạm vào cô ấy? Ngươi muốn chết?"
"Thẩm tổng bớt giận! Nô tỳ đáng chết! Nô tỳ chỉ vô tình trượt chân!" A Kính run rẩy khóc lóc, đầu dập sát đất để che giấu sự hoảng loạn trong ánh mắt.
Diệp Dao ngồi trên giường, lạnh lùng quan sát màn kịch. Cô khẽ vươn bàn tay trái còn khỏe mạnh giữ chặt lấy bả vai trái của mình, khẽ nói: "Thẩm tổng, để cô ta dọn dẹp rồi lui ra đi. Con không muốn phòng ngủ bốc mùi thuốc sâm."
Thẩm Quân Dạ hừ lạnh một tiếng, thu hồi áp lực trọng lực. A Kính như được đại xá, vội vã dùng khăn lau sạch những mảnh băng canh sâm dưới sàn rồi lùi lại góc phòng để dọn dẹp đống đổ vỡ.
Tuy nhiên, ngay khi A Kính quay lưng dọn dẹp, Diệp Dao chợt nhắm mắt lại. Cô kích hoạt kỹ năng "Cảm thấu thạch âm" nhắm thẳng vào chiếc khuyên tai ngọc thạch màu xám nhạt mà A Kính đang đeo trên tai trái. Chiếc khuyên tai ngọc thạch ấy không phải trang sức thường nhân, mà là một khối thạch anh có cấu trúc phân tử biến dị nhẹ, phát ra những rung động siêu vi cực kỳ tinh vi.
Thông qua thạch âm, Diệp Dao nghe thấy tiếng rít siêu tần của sóng não truyền tin đang dao động liên tục trong chiếc khuyên tai ngọc thạch của A Kính: *"Báo cáo trưởng lão Thẩm Thiên Kính... Sức mạnh của Thẩm Quân Dạ đã khôi phục 70%... Hông trái của hắn vẫn bị hóa thạch nhưng bả vai đã mềm lại... Có một cô gái mài ngọc bí ẩn đang dùng máu tim hỗ trợ hắn... Tay phải của cô ta có dị biến lớn, luôn đeo găng tay ren đen..."*
Diệp Dao khẽ mở mắt, một tia sáng lạnh lùng lóe lên sau tròng kính tròn mảnh. Cô hầu gái hiền lành này thực chất là gián điệp được trưởng lão phản loạn Thẩm Thiên Kính cài cắm để dò tìm vị trí mật thất hóa thạch Kim Long và thăm dò tần số mài ngọc của cô.
Diệp Dao không vạch trần cô ta ngay lập tức. Cô biết nếu rút dây động rừng lúc này, Thẩm Thiên Kính sẽ lập tức thay đổi chiến thuật ám sát tàn bạo hơn khi biết cô đang kiệt sức. Cô cần dùng chính quân cờ này để đánh lạc hướng kẻ thù.
Cô bình tĩnh vươn bàn tay trái, kéo chiếc Hộp bảo ôn chì chống bức xạ đặt ở đầu giường lại gần. Chiếc hộp chì dày 5cm do thợ rèn A Kiệt đúc thủ công phát ra một luồng từ trường phong tỏa vật lý cực mạnh. Diệp Dao khéo léo gạt chốt cơ học, mở hé nắp hộp một khoảng nhỏ chỉ bằng sợi tóc, nhắm thẳng hướng chiếc khuyên tai ngọc thạch của A Kính.
*Vù...*
Từ trường cách ly phóng xạ và từ tính của hợp kim chì bọc đồng đen lập tức bộc phát ngầm, tạo thành một màng lọc vô hình hút trọn toàn bộ sóng truyền tin siêu vi phát ra từ chiếc khuyên tai ngọc thạch. Sóng não truyền tin của A Kính hướng về Thẩm Thiên Kính lập tức bị bẻ gãy và cô lập hoàn toàn bên trong hộp chì mà cô ta không hề hay biết.
Chiếc khuyên tai ngọc thạch trên tai A Kính khẽ run nhẹ một nhịp rồi tắt ngấm hoàn toàn tín hiệu truyền tin. A Kính đang lau dọn dưới sàn bỗng khựng lại một nhịp, gương mặt cô ta thoáng hiện lên vẻ ngơ ngác đầy hoang mang khi phát hiện kết nối tâm linh với trưởng lão đột ngột bị cắt đứt không rõ nguyên nhân.
Diệp Dao tựa lưng vào thành giường lụa xám, đeo đôi găng tay ren đen sang trọng, lặng lẽ nhìn thẳng vào bóng lưng đang khẽ cứng đờ của cô hầu gái gián điệp qua làn sương mỏng của thau nước ngâm tay thảo dược, trong khi sợi chỉ đỏ khế ước vô hình giữa lồng ngực cô và Thẩm Quân Dạ khẽ nhấp nháy luồng sáng đỏ rực đầy kịch tính.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!