Nhạc nềnKengeki

Giấc Mơ Trong Gương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối không mang lại sự yên bình. Nó kéo Diệp Dao rơi sâu vào một khoảng không vô định, nơi những mảnh vỡ thời gian lơ lửng như những chiếc gương soi dị hình.


Cô thấy mình đang đứng giữa một vương quốc pha lê lạnh lẽo. Dưới chân cô là mặt hồ đóng băng, phản chiếu bầu trời xám xịt không một bóng mây. Xung quanh, hàng ngàn phiến thạch anh khổng lồ mọc lên từ lòng đất như những thanh kiếm cắm ngược, rực sáng luồng hào quang đa sắc nhưng cô độc. Mỗi phiến đá là một lát cắt ký ức: tiệm ngọc Ngọc Bảo Đường cổ kính trong con hẻm nhỏ Quận 5, nụ cười hiền hậu đầy nếp nhăn của ông nội Diệp Minh, và cả gương mặt phong trần của người cha quá cố Diệp Thanh Sơn trước ngày ông mất tích trong vụ sập mỏ mười năm trước.


Diệp Dao cúi đầu nhìn bàn tay mình. Bàn tay phải của cô dưới lớp găng tay ren đen lúc này hoàn toàn trong suốt. Những đường gân, mạch máu đã biến thành các sợi chỉ thạch anh lấp lánh, cứng đờ và mất đi mọi cảm giác xúc giác thông thường. Cơn sốt thạch anh từ thực tại đang dội vào linh hồn cô dưới dạng những luồng khí lạnh buốt, phong tỏa từng khớp xương, kéo cô chạm đến Ngưỡng bão hòa Silica – giới hạn sinh học cuối cùng mà một người mài ngọc có thể chịu đựng.


"Con đã chọn một con đường không có lối thoát, Dao nhi."


Một giọng nói thâm trầm, mang theo tiếng chuông đồng vang vọng từ hư vô. Giữa không gian gương, một bóng người mặc cổ phục triều Nguyễn dần ngưng tụ. Nam tử ấy có phong thái thoát tục, đôi mắt nhìn thấu vạn vật nhưng u uất khôn nguôi. Đó chính là linh thể của Diệp Vô Trần, cụ tổ khai sáng dòng họ mài ngọc.


"Cụ tổ..." Diệp Dao khẽ thì thầm. Giọng cô không phát ra âm thanh, nhưng ý thức của cô dao động mạnh mẽ trong không gian gương.


Diệp Vô Trần bước đi trên mặt băng không để lại một dấu vết. Ông nhìn bàn tay phải đang hóa pha lê của cô, thở dài: "Tổ tiên Diệp gia đã lập khế ước cộng sinh với long tộc để bảo vệ mạch đất, nhưng cái giá phải trả luôn là sự xơ cứng thực thể của thể xác. Con mới hai mươi hai tuổi, tại sao lại liều lĩnh trích máu tim để vá vết nứt không gian? Con có biết, một khi máu tim đã nhỏ xuống, sợi chỉ đỏ khế ước sẽ khóa chặt sinh mệnh của con với Kim Long Vương? Nếu hắn hóa đá, con sẽ tan vỡ thành bụi mịn vĩnh viễn."


Linh thể của Diệp Vô Trần vung tay, một luồng linh lực thạch anh lam nhạt quét qua, tạo thành một áp lực tinh thần khổng lồ đè nặng lên vai Diệp Dao. Ông muốn thử thách ý chí của cô, ép cô phải lựa chọn: từ bỏ khế ước, cắt đứt sợi chỉ đỏ để giữ lại linh hồn thuần khiết, hoặc chấp nhận bị đồng hóa hoàn toàn thành một thực thể tinh thạch vô cảm.


"Từ bỏ rồng, con có thể giữ lại ý thức con người thêm vài năm," Diệp Vô Trần nghiêm khắc nói. "Loài rồng kiêu ngạo và có tính chiếm hữu cực cao. Chúng chỉ coi thợ mài ngọc là công cụ hiến tế để kéo dài tuổi thọ. Con có muốn đi vào vết xe đổ của ta, của cha con, và của biết bao thế hệ đi trước?"


Áp lực tinh thần của cụ tổ đè nặng khiến đầu gối Diệp Dao run rẩy. Những phiến thạch anh xung quanh bắt đầu rạn nứt, phát ra tiếng rít chói tai như muốn nghiền nát ý thức của cô. Nhưng Diệp Dao không quỳ xuống. Cô ngẩng cao đầu, ánh mắt ẩn sau chiếc kính gọng tròn mảnh rực lên một quyết tâm bướng bỉnh.


"Con không dùng máu tim để làm nô bộc cho rồng," Diệp Dao đanh thép truyền ý thức của mình vào không gian gương. "Con vá vết nứt là để tự cứu mình, cứu ông nội và bảo vệ Ngọc Bảo Đường. Nếu con chết dưới mật thất, khế ước cộng sinh sẽ lập tức phản phệ hóa đá ông nội con. Con không chấp nhận đầu hàng số phận! Nếu long tộc kiêu ngạo muốn chiếm hữu con, con sẽ dùng chính khế ước này để buộc vị vương giả kia phải cúi đầu bảo vệ gia đình con!"


Sự kiên định tột cùng của cô thợ ngọc nhỏ nhắn làm rung chuyển toàn bộ không gian gương. Diệp Vô Trần nhìn cô, đôi mắt u sầu chợt lóe lên một tia kinh ngạc, rồi dịu lại thành một nụ cười u buồn đầy tiếc thương: "Ý chí của con còn cứng hơn cả thạch anh cấp 9... Nhưng hãy nhớ lấy lời cảnh báo của ta. Cái giá của máu tim là không thể đảo ngược."


***


Ở thực tại, phòng ngủ hoàng gia của biệt viện đảo Thanh Long đang bao trùm trong bầu không khí nghẹt thở.


Sương mù sông Sài Sòn cuộn xoáy dày đặc ngoài ban công, tràn qua khung cửa kính lớn làm nhiệt độ trong phòng giảm xuống mức đóng băng. Thẩm Quân Dạ đứng bên giường bệnh, lồng ngực trái của anh rực sáng luồng long khí vàng kim bạo ngược của Giai đoạn 2: Bán thức tỉnh vừa đạt được. Nhưng lúc này, gương mặt góc cạnh lạnh lùng như tạc tượng của vị tổng tài kiêu ngạo hoàn toàn mất đi vẻ điềm tĩnh thường ngày. Đôi mắt màu vàng kim rực lửa ghen tuông và tự trách khóa chặt vào thân ảnh nhỏ bé, lạnh toát của Diệp Dao đang nằm bất động trên nệm lụa.


Sợi chỉ đỏ khế ước cộng sinh huyết mạch rực sáng liên kết chặt chẽ lồng ngực của hai người, nhấp nháy theo từng nhịp tim yếu ớt của Diệp Dao. Mỗi lần nhịp tim cô giảm xuống, bả vai trái vừa được phục hồi vảy vàng kim của Thẩm Quân Dạ lại truyền đến một cơn đau nhói buốt, như thể có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào tủy xương.


"Bác sĩ! Tại sao nhịp tim của cô ấy vẫn liên tục giảm?" Thẩm Quân Dạ gầm khẽ, từ trường hệ kim trong phòng bộc phát khiến các chân nến bằng đồng trên bàn trang điểm khẽ rung lắc phát ra tiếng keng giòn giã.


Bác sĩ Trần Quốc Anh – bác sĩ tư nhân lâu năm của Diệp gia – trán đẫm mồ hôi lạnh, nhanh chóng rút ống tiêm chứa dung dịch huyết thanh Silica-Soft cực đại ra khỏi tĩnh mạch tay trái của Diệp Dao. Ông lắc đầu, giọng nói run rẩy đầy lo âu: "Thẩm tổng, cơ thể của Dao nhi đã đạt Ngưỡng bão hòa Silica cực hạn sau khi hấp thụ quá nhiều bức xạ rò rỉ dưới mật thất. Huyết thanh Silica-Soft thông thường chỉ có tác dụng ức chế tạm thời, hoàn toàn không thể ngăn chặn cơn sốt năng lượng rồng đang tàn phá tủy xương của cô ấy nếu không có sự điều hòa nhịp tim cộng hưởng từ chính ngài!"


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Bà Vú Tám bước nhanh vào phòng, bế trên tay một thau đồng cổ tỏa ra hơi khói nghi ngút mang theo mùi hương thảo mộc ấm áp, nồng nàn. Đó là Nước muối ngâm tay thảo dược được ngâm ủ khẩn cấp theo công thức bí truyền của bà Tư Trầu Hóc Môn. Dung dịch muối khoáng nóng chứa lá thanh tẩy và củ ngọc sâm là phương dược duy nhất có thể làm mềm các khớp ngón tay đang bị hóa pha lê cứng đờ của Diệp Dao.


Bà Vú Tám cẩn thận đặt thau đồng xuống cạnh giường, dùng thủ ngữ dồn dập ra hiệu cho Thẩm Quân Dạ: *"Thẩm tổng, mau đưa tay phải của cô ấy vào nước ngâm! Sức mạnh hệ kim của ngài đang làm đông cứng huyết quản của cô ấy! Ngài phải hạ mình truyền dẫn long khí ấm áp để điều hòa, nếu không cô ấy sẽ hóa đá vĩnh viễn!"*


Thẩm Quân Dạ khựng lại. Vị vương giả long tộc kiêu ngạo ngàn năm chưa từng biết cúi đầu trước bất kỳ ai, giờ đây nhìn cô gái nhỏ nhắn đang nằm giữa ranh giới sinh tử vì đã trích máu tim cứu mạng mình. Nỗi tự trách tột cùng dâng lên, bóp nghẹt kiêu hãnh của anh.


Anh chậm rãi ngồi xuống mép giường, tự tay tháo chiếc găng tay ren đen đã bị rách nát ở bả vai trái của Diệp Dao do mảnh vỡ thạch anh bắn trúng lúc mài giũa dưới mật thất. Khi nhìn thấy bàn tay phải thon dài của cô giờ đây trong suốt như pha lê chết, các khớp ngón tay bị khóa cứng hoàn toàn, trái tim Thẩm Quân Dạ thắt lại dữ dội.


Anh nhẹ nhàng nâng bàn tay lạnh giá của cô đặt vào thau nước muối ngâm tay thảo dược ấm nóng. Khói thảo mộc bốc lên, sủi bọt nhẹ khi tiếp xúc với làn da hóa pha lê của Diệp Dao, tỏa ra mùi hương trầm ấm áp hòa quyện với mùi muối biển sâu.


Đồng thời, Thẩm Quân Dạ nhắm mắt, tập trung tinh thần lực vào sợi chỉ đỏ khế ước đang liên kết hai lồng ngực. Anh chấp nhận truyền bớt long khí hệ kim thuần khiết, ấm áp của mình qua sợi chỉ đỏ để điều hòa nhịp tim đang suy kiệt của cô.


*Rắc... rắc...*


Một cơn đau nhói buốt chạy dọc bả vai phải của Thẩm Quân Dạ. Việc cưỡng ép truyền đi long khí nguyên thủy khiến cơ thể bán hóa thạch của anh bị phản phệ nhẹ, xuất hiện các vết nứt hóa thạch màu xám xịt ở bả vai phải. Nhưng anh không hề lùi lại, đôi bàn tay lớn siết chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô dưới làn nước thảo dược ấm nóng, ép nhịp tim của mình đập cùng một tần số cộng hưởng với nhịp tim yếu ớt của cô.


Sự kết hợp giữa y học hiện đại của bác sĩ Quốc Anh, dung dịch ngâm tay thảo dược Hóc Môn của Bà Vú Tám và luồng long khí ấm áp của Thẩm Quân Dạ bắt đầu phát huy tác dụng. Làn da trong suốt trên tay Diệp Dao dần lấy lại một chút huyết sắc hồng hào nhạt, các khớp ngón tay phải dưới nước ngâm khẽ cử động nhẹ.


Trong không gian gương, áp lực tinh thần của cụ tổ Diệp Vô Trần biến mất. Diệp Dao cảm nhận được một luồng năng lượng vàng kim ấm áp bao bọc lấy linh hồn cô, kéo ý thức của cô thoát khỏi hồ băng lạnh lẽo, hướng về phía ánh sáng mặt trời ấm áp.


Ý thức của cô dần quay trở lại với thể xác.


Khi Diệp Dao vừa hé mắt tỉnh dậy giữa phòng ngủ hoàng gia ngập tràn hơi sương thảo mộc, cô phát hiện Thẩm Quân Dạ đang nắm chặt tay mình dưới thau nước ấm, đôi mắt vàng kim của vị vương giả ngập tràn sự tự trách và một sợi chỉ đỏ năng lượng vô hình đã kết nối hai người.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!