Nhạc nềnKengeki

Khế Ước Máu Và Tim

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn rùng mình chạy dọc sống lưng Diệp Dao khi cô đứng giữa vườn hoa hồng thủy tinh tĩnh lặng. Ánh bình minh xám xịt của sông Sài Gòn phản chiếu lên những cánh hoa pha lê đỏ rực, tạo thành một quầng sáng đa sắc lộng lẫy nhưng lạnh lẽo đến gai người. Vết cắt ở bả vai trái do mảnh thạch anh tóc vàng nổ tung sượt qua vẫn còn rớm máu, thấm một vệt đỏ thẫm lên lớp tạp dề xám tro bám đầy bụi đá. Cơn đau nhói từ vết thương bả vai hòa cùng cảm giác tê dại ở khớp ngón tay trỏ phải – vốn đã bị khóa cứng hoàn toàn do phản phệ thủy tinh hóa sau ca mài giũa đêm qua – khiến hơi thở của cô trở nên nặng nề.


*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*


Đột nhiên, mặt đất dưới chân cô rung chuyển dữ dội. Cơn chấn động không phải từ một trận động đất tự nhiên, mà phát ra từ sâu dưới lòng đất biệt viện đảo Thanh Long – ngay tại vị trí của mật thất hóa thạch Kim Long. Sóng năng lượng thanh tẩy rò rỉ qua dòng nước sông lúc nãy đã vô tình kích thích một biến động không gian cực kỳ dữ dội dưới lòng đất.


"Nhóc con! Nguy rồi!" Quy Lão gào lên trong thức hải của cô, chiếc mai rùa bằng thạch anh rêu khẽ nhấp nháy luồng ánh sáng xám xịt đầy hoảng loạn khi lồm cồm bò theo bước chân cô. "Năng lượng rò rỉ từ lõi rồng của thằng Dạ đã kích hoạt một vết nứt không gian siêu vi dưới mật thất! Lực hút của nó đang xé rách linh hồn bán thức tỉnh của nó!"


Diệp Dao cắn chặt môi, không kịp suy nghĩ thêm. Cô dùng bàn tay trái còn khỏe mạnh giữ chặt bả vai đang rớm máu, nhanh chóng chạy xuống cầu thang đá ngầm dẫn lối vào mật thất. Càng đi xuống sâu, áp lực trọng lực hệ kim càng đè nặng lên lồng ngực cô, khiến mỗi nhịp thở trở nên bỏng rát như hít phải tàn tro núi lửa.


Khi cánh cửa đá thạch anh của mật thất hiện ra, cảnh tượng bên trong khiến Diệp Dao khựng lại trong giây lát.


Không gian giữa mật thất đang vặn vẹo một cách kỳ dị. Một vết nứt đen ngòm, sắc nhọn như một mảnh gương vỡ khổng lồ lơ lửng giữa không trung – chính là Vết nứt không gian siêu vi. Vết nứt liên tục mở rộng, phát ra những tiếng rít chói tai của cấu trúc không gian bị xé rách. Lực hút khủng khiếp từ vết nứt bắt đầu quét qua căn phòng.


*Rắc! Rắc!*


Trên bàn mài ngọc hoàng gia, các công cụ mài bằng kim loại bắt đầu rung lắc dữ dội rồi bay thẳng vào khoảng không đen ngòm của vết nứt. Diệp Dao trố mắt nhìn bộ dao mài Aegis-9 chuyên dụng của mình bị hút bay đi. Cô theo bản năng vươn tay trái chụp lấy hộp đựng, nhưng một mũi dao mài kim cương Aegis-9 đã bị lực hút khổng lồ kéo tuột vào tâm vết nứt và gãy đôi làm hai nửa dưới áp lực không gian vặn vẹo. Tiếng kim loại bị nghiền nát rợn người vang lên bên trong khoảng không vô định.


Ở trung tâm mật thất, Thẩm Quân Dạ đang quỳ rạp trên bệ đá hóa thạch. Cơ thể bán hóa thạch của anh rực sáng luồng sinh khí vàng kim bạo ngược, nhưng nửa người bên trái đang bị những sợi xơ hóa thạch xám xịt nứt toác ra. Linh hồn rồng của anh, vốn chưa phục hồi hoàn toàn, đang bị lực hút của vết nứt kéo rách một cách tàn nhẫn. Anh đau đớn gầm rú, tiếng gầm của vương giả long tộc vang vọng khắp mật thất đá ngầm, làm rạn nứt cả những bức tường chì phong ấn.


"Thẩm Quân Dạ!" Diệp Dao gào lên giữa tiếng gió rít gào của vết nứt, nhưng giọng cô lập tức bị nuốt chửng.


"Nhóc con!" Quy Lão nấp sau một bệ đá lớn, truyền âm nhập mật trực tiếp vào trí não cô. "Trận pháp thạch anh tóc vàng trên vườn hồng bị quá tải đã kích thích vết nứt không gian tối cổ này! Sức mạnh phàm nhân hay ngự kim của thằng Dạ không thể vá nổi nó! Mày phải dùng máu tim – dòng máu mang tần số thanh tẩy nguyên thủy nhất của bộ tộc Mài Ngọc để vá vết nứt năng lượng gốc! Nếu không, linh hồn thằng Dạ sẽ bị xé nát, và mày cũng sẽ bị phản phệ thủy tinh hóa chết lập tức theo khế ước cộng sinh!"


Lời cảnh báo của Tần Thiết ngày nào bỗng chốc vang vọng trong tâm trí Diệp Dao: *"Long tộc sẽ giam cầm và vắt kiệt máu tim của con nếu chúng phát hiện ra huyết mạch thanh tẩy..."*


Nỗi giằng xé kịch liệt bùng phát trong lòng cô thợ ngọc 22 tuổi. Khát vọng tự do, nỗi sợ hãi bị biến thành một công cụ hiến tế vô hồn cho loài rồng kiêu ngạo đối lập hoàn toàn với trách nhiệm sinh mệnh đang đè nặng. Nếu cô quay lưng bỏ chạy, Thẩm Quân Dạ sẽ chết, nhưng cô cũng không thể sống sót trước sự phản phệ của khế ước cộng sinh huyết mạch đã gắn kết sinh mệnh hai người. Sự an nguy của tiệm ngọc Ngọc Bảo Đường, của ông nội đang lánh nạn, tất cả đều phụ thuộc vào việc cô phải sống.


"Tôi không phải là công cụ của các người..." Diệp Dao khàn giọng thì thầm, ánh mắt ẩn sau chiếc kính gọng tròn tròn mảnh chợt rực lên một quyết tâm điên cuồng. "Nhưng tôi cũng không chấp nhận cái chết hèn nhát!"


Cô dứt khoát rút chiếc Bút thử độ cứng Mohs chuyên dụng bằng hợp kim tungsten bén nhọn ở thắt lưng ra. Bằng một động tác chuẩn xác và không hề run rẩy, Diệp Dao đâm nhẹ đầu bút tungsten vào lồng ngực trái của mình – ngay vị trí trái tim đang đập dồn dập cộng hưởng với lõi rồng của Thẩm Quân Dạ.


*Phập.*


Một cơn đau buốt nhói tận tâm can dội lên, khiến Diệp Dao khuỵu gối xuống nền đá lạnh. Một giọt máu tim tươi, đỏ thẫm và phát ra luồng hào quang lam nhạt thanh khiết tuyệt đối, rỉ ra trên đầu bút tungsten. Giọt máu tim mang theo tần số thanh tẩy nguyên thủy nhất của bộ tộc Mài Ngọc cổ đại, tỏa ra mùi hương trầm ấm áp lấn át hoàn toàn mùi rỉ sét kim loại độc hại trong mật thất.


Diệp Dao gượng dậy bằng tất cả sức lực còn sót lại, lao thẳng về phía vết nứt không gian đang vặn vẹo. Cô vươn bàn tay trái, vận hành dị năng "Thao túng liên kết bề mặt" để bọc lấy giọt máu tim, rồi nhỏ trực tiếp nó vào tâm vết nứt không gian siêu vi.


Đồng thời, cô áp lòng bàn tay trái vào vùng năng lượng hỗn loạn, kích hoạt kỹ năng "Hút năng lượng rò rỉ".


*Uỳnh!*


Ngay khi Máu tim Diệp Dao chạm vào tâm vết nứt, một luồng ánh sáng trắng tinh khiết rực rỡ bùng phát, nhuộm sáng toàn bộ mật thất tối tăm. Tần số thanh tẩy nguyên thủy từ dòng máu tim của Diệp Dao va chạm với lực hút bạo ngược của vết nứt, tạo ra một làn sóng chấn động không gian đảo ngược. Lực hút khổng lồ khựng lại, rồi bắt đầu bị thu nhỏ dần.


Diệp Dao cắn chặt răng chịu đựng cơn đau đớn tột cùng khi luồng silica rò rỉ từ vết nứt bị hút ngược vào huyết quản tay trái của cô để trung hòa. Cô cảm nhận được tủy xương của mình đang bị xơ cứng và canxi hóa với tốc độ khủng khiếp. Nhưng vết nứt đen ngòm cuối cùng đã khép lại hoàn toàn, hóa thành những tinh thể thạch anh trong suốt rồi vỡ vụn thành bụi mịn tan biến vào không khí.


Ngay khoảnh khắc vết nứt biến mất, một sợi chỉ đỏ khế ước cộng sinh huyết mạch rực sáng bùng lên giữa mật thất, liên kết chặt chẽ lồng ngực của Diệp Dao và Thẩm Quân Dạ. Sợi chỉ đỏ vô hình ấy rục sáng luồng ánh sáng ấm áp, chính thức kích hoạt hoàn toàn khế ước sinh mệnh giữa người mài ngọc và long vương.


Lõi Long thạch hóa thạch (Kim Long) trong ngực Thẩm Quân Dạ được sạc đầy năng lượng thanh tẩy, rực sáng hào quang vàng kim ấm áp. Quá trình hóa thạch trên cơ thể anh bị đẩy lùi, đưa anh đạt đến Giai đoạn 2: Bán thức tỉnh.


Nhưng cái giá phải trả quá tàn khốc. Diệp Dao đổ gục xuống nền đá lạnh lẽo, chiếc bút tungsten rơi khỏi tay cô phát ra tiếng keng giòn giã. Da dẻ cô trắng bệch, toàn thân lạnh toát, tủy xương bị suy kiệt nghiêm trọng. Cô rơi vào trạng thái chết lâm sàng hóa đá tạm thời trong 24 giờ do đạt ngưỡng bão hòa silica cực hạn.


Trong cơn mộng mị mờ ảo trước khi mất đi ý thức hoàn toàn, Diệp Dao lờ mờ cảm nhận được một luồng long khí hệ kim ấm áp, cuồn cuộn bao phủ lấy cơ thể lạnh giá của mình.


Thẩm Quân Dạ – lúc này đã thức tỉnh hoàn toàn một phần sức mạnh vương giả – gầm lên một tiếng đầy giận dữ và lo âu. Anh lao đến bế thốc thân ảnh nhỏ nhắn, lạnh toát của Diệp Dao vào lòng ngực vững chãi của mình. Đôi mắt màu vàng kim sắc sảo của vị vương giả ngập tràn sự tự trách, hối hận và một sự bảo hộ tột cùng bộc phát từ sâu trong linh hồn rồng.


"Dao nhi..." Giọng nói trầm thấp của anh run lên khi anh nhìn thấy vết thương rớm máu ở ngực cô và đôi bàn tay đang dần bị xơ cứng. Anh siết chặt cô vào lòng, gầm lên một tiếng vang dội ra tận sông Sài Gòn, thề dùng cả sinh mạng và quyền năng vương giả của mình để bảo hộ cô gái bướng bỉnh này bằng mọi giá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!