Vết Nứt Trên Ngọc Bảo Đường
Cơn mưa rào của Chợ Lớn trút xuống những mái ngói âm dương xám xịt của Quận 5, biến những con hẻm nhỏ quanh đường Trần Hưng Đạo thành những dòng sông bùn đỏ rực. Trong không gian tĩnh lặng của Ngọc Bảo Đường, tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ quả lắc cổ bằng gỗ gụ thời thuộc Pháp vang lên, như một nhịp gõ đều đặn của thời gian đang trôi qua kẽ tay. Mùi trầm hương dịu nhẹ quyện với mùi ẩm mốc của những thớ gỗ lim lâu năm tạo nên một bầu không khí trầm mặc, cổ kính, tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của phố thị ngoài kia.
Diệp Dao ngồi bên chiếc bàn mài bằng đá bazan thô ráp, tỉ mỉ quấn những dải băng cá nhân màu xám tro quanh mười đầu ngón tay thanh mảnh của mình. Đôi mắt cô ẩn sau chiếc kính gọng tròn mảnh, chăm chú quan sát từng vết chai sần nhỏ trên lòng bàn tay. Đối với một giám định viên đá quý thường nhân, đôi mắt là cửa sổ linh hồn; nhưng đối với Diệp Dao, mười đầu ngón tay này mới là thánh địa duy nhất giúp cô sinh tồn. Cô sở hữu một dị năng chưa từng tiết lộ với bất kỳ ai, kể cả ông nội: khả năng cảm nhận tần số rung động siêu vi của các phân tử silica trên bề mặt đá thô bằng đầu ngón tay – cảnh giới sơ cấp mà cô tự gọi là "Cấp 1: Cảm nhận rung động thô".
Phía đối diện, ông nội cô – Diệp Minh, một cụ ông quắc thước bảy mươi tuổi, mặc chiếc áo bà ba bằng gấm sẫm màu mộc mạc – đang chậm rãi rót trà sâm bổ lượng vào chiếc chén gốm hoa lam rạn cổ. Đôi bàn tay đầy những vết đồi mồi của ông hơi run rẩy, ánh mắt xa xăm nhìn ra tấm bình phong bằng gỗ trắc khảm xà cừ chắn trước cửa tiệm.
"Dao nhi," giọng ông nội trầm ấm nhưng chứa đựng một nỗi u sầu khó tả, "nghề mài ngọc của gia đình ta vốn dĩ là một lời nguyền. Mẹ con mất sớm vì xơ phổi, cha con cũng ra đi trong một vụ sập mỏ mười năm trước. Ông chỉ mong con lấy được chứng chỉ giám định viên cao cấp của Hiệp hội, sống một đời bình an của một thường nhân nhàn nhã. Đừng bao giờ chạm vào những khối đá thô rỉ sét từ giới hắc bang."
Diệp Dao dừng động tác quấn băng, ngước mắt nhìn ông nội, lòng thắt lại. Cô biết ông đang che giấu một bí mật khổng lồ về dòng máu của dòng họ Diệp. Mỗi lần cô chạm vào những cổ vật ngọc thạch cổ xưa trong kho, dòng máu trong tim cô lại rạo rực một cách kỳ lạ, như muốn hòa làm một với linh khí thô sơ bên trong đá. Nhưng trước khi cô kịp trả lời, sự bình yên của Ngọc Bảo Đường đã bị đập tan một cách thô bạo.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ lim dày bản của tiệm ngọc bị một lực lượng vật lý cực mạnh đá văng, va đập vào bức tường gạch cổ tạo ra những tiếng nứt vỡ khô khốc. Tiếng giày da nện sầm sập trên nền gạch bông cũ kỹ phá vỡ hoàn toàn sự tĩnh lặng. Làn gió mang theo hơi nước mưa lạnh buốt và mùi xăng xe chợ đen xộc thẳng vào sảnh tiệm.
Một gã đàn ông béo múp, cổ đeo sợi dây chuyền vàng bản lớn thô kệch bước vào. Hắn ngậm điếu xì-gà rẻ tiền bốc khói khét lẹt, mặc chiếc áo sơ mi lụa sặc sỡ phanh ngực, để lộ hình xăm một con hổ xám dữ tợn. Đó chính là Cao Đại – kẻ cho vay nặng lãi khét tiếng nhất Chợ Lớn Quận 5, một tên trùm tín dụng đen tàn nhẫn chuyên dùng bạo lực đường phố để siết nợ các gia đình thường nhân.
Đằng sau Cao Đại, hai tên đàn em vạm vỡ đang lôi xềnh xệch một gã thanh niên gầy gò, mặt mũi bầm dập, áo quần rách rưới. Gã thanh niên khóc lóc thảm thiết, quỳ sụp xuống nền gạch ngay khi bị ném ra.
"Ông nội! Dao nhi! Cứu anh với! Chúng nó sẽ chặt tay anh mất!"
Diệp Dao biến sắc khi nhận ra gã thanh niên chính là Diệp Viễn – người chú họ xa ăn chơi trác táng của cô. Diệp Viễn nghiện cờ bạc nặng, đã biến mất khỏi khu phố cổ suốt một tháng qua, không ngờ hôm nay lại bị kéo về đây trong tình trạng thê thảm thế này.
Ông nội Diệp Minh đứng bật dậy, đôi mắt tinh anh ẩn sau kính lão lóe lên một tia giận dữ, nhưng ông nhanh chóng kiềm chế, trầm giọng nói: "Cao Đại, Ngọc Bảo Đường là nơi giao dịch nhã nhặn của giới thợ ngọc cổ truyền. Ông đem người đến đập phá cửa tiệm của tôi, kéo theo một con nợ cờ bạc, rốt cuộc là có ý gì?"
Cao Đại cười sằng sặc, nhổ bãi nước bọt lẫn tàn xì-gà xuống nền nhà cổ, rồi thong thả rút từ túi áo vest ra một tờ giấy nợ đỏ chót có đóng dấu vân tay máu. Hắn ném mạnh tờ giấy lên bàn trắc, ngay cạnh chén trà của ông nội.
"Lão già Diệp Minh, bớt dùng cái giọng đạo mạo đó đi!" Cao Đại gầm ghè, ánh mắt tham lam quét qua những tủ kính trưng bày trang sức cổ xung quanh. "Thằng cháu họ Diệp Viễn của mày đã ký giấy thế chấp toàn bộ cổ phần và mặt bằng đất đai của Ngọc Bảo Đường để vay tao năm tỷ đồng tiền mặt chơi tài xỉu ở sới bạc bến cảng. Hôm nay là hạn chót. Không có tiền mặt, tao sẽ niêm phong cái tiệm ngọc rách nát này vĩnh viễn!"
Diệp Viễn lắp bắp, khóc lóc bò đến ôm chân ông nội: "Ông nội... con xin lỗi... con bị chúng nó lừa gạt... Con trộm khối 'Ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn' trong tủ kính của ông đi thế chấp làm vật đối chứng... Nhưng Cao Đại nói khối ngọc đó là đồ giả, bắt con phải ký giấy thế chấp cả tiệm ngọc này..."
"Cái gì?!" Ông nội Diệp Minh lùi lại một bước, sắc mặt tái nhợt. Khối ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn là bảo vật trấn mạch của Ngọc Bảo Đường, chứa đựng linh khí thô sơ bảo vệ phong thủy tiệm ngọc khỏi các luồng ám khí của thế giới siêu nhiên ngầm. Việc Diệp Viễn ăn cắp bảo vật mang đi thế chấp chẳng khác nào tự tay dâng hiến sinh mệnh của gia tộc cho kẻ thù.
Diệp Dao bước lên phía trước, chắn giữa ông nội và gã chủ nợ béo múp. Gương mặt cô lạnh lùng như mặt hồ đóng băng, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Cao Đại. Cô biết rõ, nếu chấp nhận dùng tiền mặt tích lũy của gia đình để thương lượng trả góp, Cao Đại vẫn sẽ tìm cách siết tiệm vì lãi suất đen của chúng tăng lên từng giờ. Đây rõ ràng là một cái bẫy có tổ chức nhằm thôn tính địa bàn Ngọc Bảo Đường – mảnh đất nằm trên một mạch thạch anh thanh tẩy cổ xưa của Quận 5.
"Cao Đại," Diệp Dao cất giọng thanh mảnh nhưng vô cùng đanh thép, "giấy nợ của ông có chữ ký của Diệp Viễn, nhưng Ngọc Bảo Đường là tài sản thừa kế hợp pháp của ông nội tôi và tôi. Diệp Viễn không có quyền hạn pháp lý để thế chấp tài sản này. Hơn nữa, ông nói chú tôi dùng khối ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn làm vật đối chứng thế chấp. Tôi yêu cầu được kiểm tra vật đối chứng đó ngay tại đây. Nếu vật đối chứng là thật, giao dịch thế chấp của các người là một vụ lừa đảo cưỡng bức tài sản."
Cao Đại nhe răng cười lạnh, nheo mắt nhìn Diệp Dao: "Con ranh con, mày nghĩ mày là ai mà đòi nói chuyện luật pháp với tao? Nhưng được thôi, tao biết nhà họ Diệp các người nổi tiếng với nhãn quang giám định thủ công lỗi thời. Hôm nay tao mang theo khối ngọc đó đây. Để xem đôi bàn tay nhỏ bé của mày làm được trò trống gì trước giấy nợ hợp pháp của tao!"
Hắn ra hiệu cho tên đàn em mang đến một chiếc hộp gỗ bọc chì dày 5cm. Chiếc hộp vừa đặt xuống bàn, Diệp Dao đã cảm nhận thấy một luồng sóng chấn động vô hình, lạnh buốt và nặng nề lan tỏa ra không khí, làm nhịp tim cô khẽ loạn nhịp. Cô nhíu mày. Sóng năng lượng này không hề mang tính chất ôn hòa, ấm áp của ngọc phỉ thúy cổ truyền, mà mang một độc tính rỉ sét tàn bạo.
Cao Đại mở nắp hộp. Bên trong là một khối đá thô to bằng nắm tay, bề mặt có màu xanh lục bảo rực rỡ, bóng loáng, nhìn qua không khác gì khối ngọc phôi phong thủy Triều Nguyễn quý hiếm. Đám đàn em của Cao Đại trầm trồ khen ngợi, còn Diệp Viễn thì run rẩy chỉ tay: "Đúng... đúng là nó... Con đã trộm khối ngọc này..."
"Mày nhìn kỹ đi con ranh!" Cao Đại đắc ý gõ gõ ngón tay đầy nhẫn vàng lên mặt bàn. "Ngọc phôi hoàn mỹ, không một vết nứt, màu sắc rực rỡ. Nhưng chuyên gia của tao đã giám định, đây chỉ là thạch anh nhuộm màu rẻ tiền của Trung Quốc, hoàn toàn không đáng giá một xu! Chú mày dùng đồ giả để lừa tao vay năm tỷ, tao siết tiệm là hoàn toàn hợp lý!"
Diệp Dao không thèm nhìn vẻ mặt tự mãn của Cao Đại. Cô chậm rãi rút chiếc Kính lúp đồng cổ Diệp gia từ túi tạp dề xám tro ra. Chiếc kính lúp này là di vật truyền đời từ thời cụ tổ Diệp Vô Trần triều Nguyễn, thấu kính mài từ thạch anh tóc đỏ nguyên bản có khả năng lọc sạch tạp khí để hiển thị dòng chảy năng lượng siêu vi bên trong đá.
Cô hít một hơi sâu, vận hành "Cấp 1: Cảm nhận rung động thô". Cô tháo bỏ dải băng cá nhân ở mười đầu ngón tay trái, để lộ làn da non nớt, thon dài. Khi mười đầu ngón tay cô vừa chạm vào bề mặt khối ngọc phôi màu xanh lục bảo, một cơn đau buốt rát như bị ngàn mũi kim châm tẩm axit đâm thẳng vào huyết quản lập tức bùng phát.
*Ưm...*
Diệp Dao cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ. Luồng hàn khí độc hại rỉ sét từ khối đá cuồn cuộn chảy dọc theo cánh tay cô, cố gắng ăn mòn và xơ cứng các khớp ngón tay. Cô lập tức nhận ra chân tướng: Khối ngọc phôi này hoàn toàn không phải ngọc phỉ thúy phôi Triều Nguyễn, mà thực chất là một khối "Tinh thể thạch anh khói ám khí" cực kỳ nguy hiểm – loại đá độc tính bị ô nhiễm bởi năng lượng rỉ sét từ các bãi thải công nghiệp của tập đoàn thợ săn cổ vật Apex Hunt, được ngụy trang tinh vi bằng một lớp keo polymer nhuộm ion crom màu xanh lục bên ngoài.
Cơn đau đớn tột cùng khiến mười đầu ngón tay của Diệp Dao tê rại hoàn toàn, mất đi xúc giác phàm nhân tạm thời. Nhưng ý chí của cô thợ ngọc chân chính không cho phép cô lùi bước. Cô đưa chiếc Kính lúp đồng cổ Diệp gia lên mắt trái, tập trung nhãn lực tối đa để vận hành kỹ năng "Nhận biết vân đá".
Thông qua thấu kính thạch anh tóc đỏ, thế giới vi mô bên trong khối đá hiện lên rõ mồn một trước mắt cô dưới dạng các dòng chảy năng lượng. Thay vì các bao thể dạng sợi mềm mại của ngọc cẩm thạch thật, cô nhìn thấy các đường nứt gãy siêu vi của thạch anh khói đen kịt, chứa đầy những bọt khí li ti của keo hóa học nhuộm màu. Độc tố rỉ sét đang rò rỉ ra ngoài qua các vân nứt cấu trúc đó, tạo ra luồng ám khí làm hỏng phong thủy của Ngọc Bảo Đường.
Diệp Dao lạnh lùng hạ kính lúp xuống, nhìn thẳng vào mắt Cao Đại. Lúc này, gương mặt béo múp của gã chủ nợ đã hơi biến sắc trước sự bình tĩnh kỳ lạ của cô gái trẻ.
"Cao Đại," giọng Diệp Dao vang lên, rõ ràng và đanh thép từng chữ, "ông nói khối đá này là đồ giả do chú tôi dùng để lừa gạt ông vay tiền? Nhưng tôi nói cho ông biết, khối đá này thực chất là một khối Tinh thể thạch anh khói ám khí chứa độc tính rỉ sét cực kỳ nguy hiểm, đã bị cấm giao dịch vĩnh viễn trên thị trường ngầm và Hiệp hội Giám định Đá quý Thành phố."
"Mày nói cái quái gì thế hả con ranh?!" Cao Đại đập bàn đứng dậy, xì-gà trên miệng rơi xuống đất. "Mày định dùng ba cái từ ngữ huyễn hoặc đó để dọa tao sao? Đàn em đâu, niêm phong tiệm cho tao!"
"Đứng lại!" Diệp Dao quát lớn, cô rút chiếc bút thử độ cứng Mohs chuyên dụng bằng hợp kim tungsten cực bén từ túi tạp dề ra. "Tôi sẽ chứng minh cho mọi người thấy sự lừa đảo có tổ chức của các người ngay tại đây!"
Cô chỉ vào khối ngọc phôi: "Cẩm thạch tự nhiên có độ cứng Mohs từ 6.5 đến 7, cấu trúc sợi đan xen cực kỳ bền vững, khi gõ vào sẽ phát ra âm thanh trong trẻo, ngân vang. Nhưng khối đá này có cấu trúc tinh thể thạch anh khói độ cứng 7 bị rạn nứt nghiêm trọng do nhiễm độc bức xạ, liên kết phân tử của nó đã bị phá hủy từ bên trong và chỉ được giữ lại bằng lớp keo polymer nhuộm màu chromium bên ngoài."
Diệp Dao áp sát lòng bàn tay trái đang bị tê rại vào khối đá để cố định cấu trúc của nó, bất chấp việc độc tố rỉ sét đang điên cuồng ăn mòn tế bào da cô. Cô dùng chiếc bút thử độ cứng tungsten gõ nhẹ một lực chuẩn xác vào đúng điểm yếu cấu trúc – vân nứt siêu vi chứa keo hóa học mà cô đã phát hiện qua kính lúp.
*Cộc... Cộc...*
Tiếng gõ nhỏ bé vang lên giữa không gian im phăng phắc của tiệm ngọc. Đám đàn em của Cao Đại nín thở quan sát, còn Diệp Minh thì nắm chặt tay, lo lắng nhìn cháu gái.
*Rắc! Crack!*
Một tiếng nứt vỡ khô khốc đột ngột bùng phát từ tâm khối ngọc phôi. Trước sự kinh hoàng của Cao Đại và Diệp Viễn, lớp vỏ màu xanh lục bảo rực rỡ bên ngoài bắt đầu rạn nứt thành hàng ngàn mảnh nhỏ và bong tróc ra như vảy rắn bị lột. Lộ ra bên trong là một lõi đá thạch anh đen kịt, xù xì, tỏa ra một làn sương mù màu xám tro mang mùi rỉ sét kim loại nặng nồng nặc.
Làn sương độc vừa thoát ra đã làm cho những bông hoa hồng cắm trong lọ sứ trên bàn lập tức héo úa và xơ cứng lại như hóa đá chỉ trong vài giây. Đám đàn em của Cao Đại hoảng sợ lùi lại, bịt mũi ho sặc sụa.
"Đây chính là bảo vật Triều Nguyễn mà ông nói sao, Cao Đại?" Diệp Dao đanh thép chỉ vào khối đá đen kịt bị vỡ đôi trên bàn. "Lớp keo nhuộm màu chromium này vẫn còn bám đầy hóa chất chưa khô hoàn toàn. Khối ngọc phôi phong thủy thật của Ngọc Bảo Đường đã bị các người đánh tráo bằng khối đá độc tính này từ trước khi Diệp Viễn ký giấy nợ. Các người sử dụng chất cấm nguy hiểm để làm giả tài sản thế chấp, lừa gạt chú tôi ký giấy nợ thế chấp đất đai hòng chiếm đoạt Ngọc Bảo Đường hợp pháp!"
Cao Đại mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Hắn không ngờ một cô gái nhỏ nhắn mới hai mươi hai tuổi lại có nhãn quang tinh tường và đôi bàn tay ma thuật có thể phá hủy lớp ngụy trang thạch anh khói chỉ bằng một lực gõ nhẹ chuẩn xác đến vậy.
"Mày... mày..." Cao Đại lắp bắp, lùi lại phía sau, chỉ tay vào Diệp Dao. "Mày dám phá hủy vật đối chứng thế chấp của tao sao?"
"Giao dịch này hoàn toàn vô hiệu theo Bộ luật Dân sự về lừa đảo thương mại và tàng trữ chất độc hại nguy hiểm!" Diệp Dao lạnh lùng tuyên bố, cô đưa chiếc máy ảnh du lịch cũ ra chụp lại hiện trường khối đá vỡ và lớp keo nhuộm màu. "Nếu ông không muốn tôi gửi toàn bộ bằng chứng này và khối đá độc tính này đến Hiệp hội Giám định Đá quý Thành phố và Đội Trọng án Cảnh sát Quận 5 của Vy Thanh, hãy mang tờ giấy nợ giả mạo này cút khỏi đây ngay lập tức!"
Cao Đại nghiến răng kèn kẹt, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn độc nhưng hắn biết nếu cảnh sát can thiệp vào lúc này, mạng lưới buôn lậu đá độc tính của hắn và tập đoàn Trịnh Thị đứng sau sẽ bị phơi bày ra ánh sáng pháp luật thường nhân.
"Được... được lắm! Nhà họ Diệp các người khá lắm!" Cao Đại giật lấy tờ giấy nợ trên bàn, ra hiệu cho đàn em kéo Diệp Viễn đi. "Diệp Dao, tao sẽ tạm hoãn lệnh siết nợ này trong vòng bảy ngày. Nhưng đừng tưởng đôi bàn tay mài ngọc của mày có thể bảo vệ được cái tiệm ngọc rách nát này mãi mãi! Tiêu Hùng đốc công sẽ không để yên cho mày đâu!"
Nói xong, Cao Đại cùng đám đàn em hung hãn rút lui khỏi Ngọc Bảo Đường, để lại sảnh tiệm hỗn độn với cánh cửa gỗ lim bị rách nát và khối đá thạch anh khói vỡ đôi đang bốc khói rỉ sét.
Khi bóng dáng của bọn tín dụng đen hoàn toàn biến mất trong màn mưa bong bóng hẻm 108, Diệp Dao khẽ lảo đảo, tay trái cô run rẩy dữ dội rồi buông thõng xuống. Mười đầu ngón tay cô lúc này đỏ rực, sưng tấy và xuất hiện các vết nứt nhỏ rớm máu do tiếp xúc trực tiếp với độc tố thạch anh khói không có găng tay bảo hộ. Cơn đau rát tủy xương bùng phát khiến cô phải tựa vào cạnh bàn để khỏi ngã quỵ.
"Dao nhi!" Ông nội Diệp Minh hốt hoảng lao đến đỡ lấy cô, ánh mắt ngập tràn sự đau đớn và tự trách. Ông lập tức dùng kim châm cứu phong ấn tạm thời các huyệt đạo ở cổ tay cô để ngăn chặn độc tố rỉ sét lan sâu vào hệ thần kinh. "Con dại quá! Sao con lại dùng tay không chạm vào thạch anh khói ám khí? Cái giá phải trả của phản phệ thủy tinh hóa là cực kỳ tàn khốc!"
Diệp Dao khẽ mỉm cười, giọng yếu ớt: "Ông nội... con không sao... Chỉ cần bảo vệ được Ngọc Bảo Đường... bảo vệ được di vật của cha mẹ..."
Cô biết cô đã thắng trận đấu trí ban đầu này và trì hoãn được lệnh cưỡng chế đất đai trong vòng bảy ngày. Nhưng cái giá cô phải trả là đôi bàn tay của cô bắt đầu xuất hiện các triệu chứng xơ cứng nhẹ – bước khởi đầu của quá trình thủy tinh hóa cơ thể không thể đảo ngược.
Tuy nhiên, điều Diệp Dao không hề hay biết là ngay phía bên kia con hẻm 108 Trần Hưng Đạo mờ sương, dưới mái hiên của một tiệm trà sâm đối diện, một gã đàn ông cao lớn mặc chiếc áo măng-tô xám bám đầy bụi khoáng đang lặng lẽ đứng quan sát. Gương mặt gã sạm đen, có một vết sẹo dài chéo qua mắt trái đầy dữ dằn – đó chính là Mãnh "Sẹo", tay sai đắc lực của đốc công chợ đen Tiêu Hùng.
Mãnh "Sẹo" chậm rãi rít một hơi thuốc lá, ánh mắt sắc lạnh, đầy vẻ tò mò và thèm khát dã tâm khóa chặt vào đôi bàn tay đang run rẩy của Diệp Dao qua khung cửa kính Ngọc Bảo Đường. Gã nở một nụ cười tàn nhẫn, rút chiếc điện thoại thông minh ra bấm một dãy số mật hướng về phía tổng hành dinh của Tập đoàn Kim Long.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!