Tuyển Dụng Trí Tuệ
Hoàng hôn ngày thứ năm buông xuống Vân Sơn Trấn như một dải lụa nhuộm máu. Ánh mặt trời đỏ quạch cuối ngày kéo dài bóng của những rặng thông già đổ rạp lên cổng chính Thẩm Gia Trang Viên. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua từng khe cửa đá gạch vỡ.
Thẩm Trí Tuệ đứng thẳng lưng ở thềm đá sảnh chính, hai tay chắp sau lưng, nho phục xám sờn khẽ lay động trong gió lạnh. Dưới lớp áo mỏng, lồng ngực cậu được quấn chặt bằng những dải băng gạc trắng tẩm dược thảo tịnh hóa. Mỗi nhịp thở sâu vẫn mang lại một cơn đau nhói buốt tận tâm can – di chứng của vết thương rạn xương sườn và sự rạn nứt kinh mạch nhẹ do phản phệ nhân quả của Khế ước đồng sinh đêm qua. Nhưng đôi mắt cậu vẫn bình lặng, lý trí và sắc sảo như một hồ nước đóng băng không một gợn sóng.
Phía sau cậu, Tiêu Diệp đứng im lặng như một pho tượng đá gầy gò, tay phải hờ hững đặt lên chuôi thanh thiết kiếm rỉ sét Vô Phong. Dưới tầng hầm ngầm sát giếng cổ, Tào Thiên Hành – thiếu chủ Linh Thú Tông – đang bị xích chặt, sinh mệnh hoàn toàn liên kết với từng nhịp đập trái tim của Thẩm Trí Tuệ thông qua sợi tơ nhân quả màu đỏ máu của Khế ước đồng sinh.
*Cộc! Cộc! Cộc!*
Tiếng vó ngựa dồn dập phá vỡ sự im lặng của thạch lộ. Một cỗ xe ngựa bọc thép đen mang theo huy hiệu giao long màu lục sẫm của Linh Thú Tông dừng khựng lại ngay trước cổng trang viên.
Tào Lĩnh bước xuống xe. Trúc Cơ sơ kỳ uy áp từ người lão tỏa ra khiến sương mù xung quanh khẽ dao động, nhưng khuôn mặt lão lúc này xám ngoét, đôi mắt đỏ ngầu hằn lên những tia máu đầy u uất và phẫn nộ. Lão nhìn chằm chằm vào Thẩm Trí Tuệ, hai hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két.
"Thẩm gia tiểu nhi... Ngươi tàn nhẫn lắm!" Tào Lĩnh gầm khẽ, giọng nói run rẩy vì phải kiềm chế sát ý cực hạn. Lão biết rõ, chỉ cần một cái phẩy tay bạo lực của lão làm tổn thương nhục thân phế sài của Thẩm Trí Tuệ lúc này, con trai độc nhất của lão dưới hầm ngầm sẽ lập tức chịu lôi phạt mạt sát đan điền theo quy tắc của Thiên Đạo.
Thẩm Trí Tuệ khẽ mỉm cười, giọng điệu điềm tĩnh đối đáp: "Tào chưởng sự quá khen. Ta chỉ là một phàm nhân phế sài, muốn tự bảo vệ mạng sống và gia tộc thì buộc phải dùng đến quy tắc sòng phẳng của Thiên Đạo mà thôi. Khoản đền bù năm ngàn linh thạch của ta, ông mang đến đủ chứ?"
Tào Lĩnh không nói một lời, vung tay ném mạnh một chiếc hòm gỗ mun nặng trịch xuống thềm đá. Hòm gỗ mở toang, để lộ năm ngàn viên linh thạch hạ phẩm rực sáng quang mang linh khí xanh biếc, tinh khiết không một chút tạp chất.
"Năm ngàn linh thạch hạ phẩm sạch, không thiếu một viên!" Tào Lĩnh gầm lên. "Thả con trai ta ra!"
Thẩm Trí Tuệ liếc nhìn Tiêu Diệp. Gã kiếm sĩ điếc gật đầu, lặng lẽ lùi vào hậu viện. Một khắc sau, Tào Thiên Hành với sắc mặt nhợt nhạt, đan điền bị phong tỏa hoàn toàn được áp giải ra ngoài. Khi nhìn thấy cha mình, gã thiếu chủ kiêu ngạo đêm qua lập tức khóc rống lên, nhào về phía cỗ xe ngựa.
Tào Lĩnh ôm lấy con trai, kiểm tra kỹ lưỡng đan điền và sợi tơ nhân quả đồng sinh vẫn đang ẩn hiện trên ngực gã. Lão quay đầu lại, ánh mắt nhìn Thẩm Trí Tuệ đầy hận thù vạn cổ:
"Thẩm Trí Tuệ, khế ước đồng sinh này trói buộc sinh mệnh của con ta, nhưng nó cũng trói buộc chính ngươi! Ngươi đừng hòng rời khỏi Vân Sơn Trấn này. Ta sẽ khiến Thẩm Gia các ngươi có tiền mà không cách nào tiêu nổi một xu tại Linh Châu!"
Nói xong, Tào Lĩnh vác con trai lên xe ngựa, thúc ngựa điên cuồng rời đi trong cát bụi hoàng hôn.
Thẩm Trí Tuệ nhìn theo bóng xe khuất dần, nụ cười trên môi khẽ tắt. Cậu cúi xuống, tay phải chạm vào năm ngàn viên linh thạch rực sáng. Sổ da cừu trong thức hải lập tức ghi nhận dòng tài nguyên mới:
[Hệ thống tài chính Thẩm Gia: Nhập quỹ 5000 linh thạch hạ phẩm sạch. Trạng thái: Độc lập tài chính sơ cấp đạt thành. Đang kích hoạt tiến trình xây dựng Trí Tuệ Doanh.]
***
Sáng hôm sau, tin tức Thẩm Gia sa sút ép buộc Linh Thú Tông phải giao nộp năm ngàn linh thạch đền bù danh dự và thả tự do cho trang viên lan truyền khắp Vân Sơn Trấn như một trận bão lớn. Dân trấn phàm nhân và hàng vạn tán tu nghèo khổ bấy lâu nay bị bóc lột bởi các khế ước bẫy nợ bỗng chốc bừng tỉnh khỏi cơn u mê ngắn hạn.
"Thẩm gia thực sự đã lật ngược thế cờ sao?"
"Một phàm nhân phế sài dùng logic bẻ gãy khế ước Trúc Cơ! Đây là chuyện chưa từng có trong lịch sử tu tiên!"
Ngay từ sáng sớm, cổng chính Thẩm Gia Trang Viên đã bị vây kín bởi một đám đông khổng lồ. Hơn hai ngàn tán tu nghèo khổ, phu dịch tàn tật và những nạn nhân bị siết nợ từ khắp nơi đổ về, chen chúc náo loạn cả một vùng thạch lộ biên cảnh. Tiếng ồn ào gào thét vang trời đất:
"Thẩm thiếu gia! Xin hãy nhận ta vào gia tộc! Ta là Luyện Khí tầng 5, nguyện làm hộ vệ cho Thẩm gia!"
"Ta có trung phẩm hỏa linh căn! Nguyện thề chết trung thành, chỉ cầu Thẩm gia giúp ta hủy bỏ khế ước nợ nần với Linh Thú Tông!"
"Nhận ta đi! Sức mạnh của ta có thể đập nát đá tảng!"
Đám đông tán tu hỗn loạn, bốc đồng, liên tục xô đẩy rào chắn gỗ ngoài cổng trang viên. Kẻ mạnh dùng tu vi linh lực áp chế kẻ yếu, người yếu gào khóc cầu xin. Sự vô kỷ luật và tư duy dùng nắm đấm giải quyết vấn đề của giới tu tiên thô sơ đang hiển hiện rõ mồn một trước mắt Thẩm gia.
Nhị thúc Thẩm Hoài Thạch và Tam thúc Thẩm Hoài Hải đứng sau cánh cổng gỗ, mặt mũi đầy lo lắng. Tam thúc siết chặt đại đao rỉ sét, nói lớn: "Trí Tuệ! Đám tán tu này quá hung hãn, nếu chúng ta không dùng vũ lực trấn áp, chúng sẽ đạp đổ cổng trang viên mất!"
Thẩm Trí Tuệ lắc đầu. Cậu bước lên bục gỗ cao dựng sát cổng chính, tay cầm cuốn sổ da cừu và chiếc thước gỗ đo lường quy tắc. Cậu vận hành Thần Thức Phản Biện (Cấp 1) tương đương Trúc Cơ của mình, khuếch đại giọng nói điềm tĩnh nhưng vang dội truyền thẳng vào tai từng người trong đám đông:
"Yên lặng!"
Luồng sóng âm mang theo lực lượng thần thức phản tịnh hóa quét qua, khiến toàn bộ đám đông đang náo loạn bỗng chốc lặng đi. Những tu sĩ Luyện Khí tầng cao giật mình kinh ngạc nhìn thiếu niên mặc nho phục xám gầy gò phía trên – một kẻ không có nửa điểm linh lực đan điền nhưng thần thức lại mạnh mẽ đến mức áp chế hoàn toàn tâm trí họ.
Thẩm Trí Tuệ quét ánh mắt lạnh lùng qua đám đông, cất giọng sòng phẳng:
"Thẩm Gia chúng ta vừa tuyên bố độc lập tài chính, hôm nay chính thức thành lập **Trí Tuệ Doanh** – học viện nhận thức và lực lượng tự vệ tự chủ đầu tiên của Vân Sơn Trấn. Chúng ta cần chiêu mộ nhân sự, nhưng Trí Tuệ Doanh không tuyển dụng dựa trên những quy tắc ngu muội cũ."
Cậu chỉ chiếc thước gỗ đo lường xuống đám đông:
"Ở đây, linh căn trung phẩm hay hạ phẩm không có ý nghĩa. Tu vi Luyện Khí tầng cao hay thấp không quyết định vị trí của các ngươi. Chúng ta không thử thách sức mạnh cơ bắp, không tổ chức đấu võ đài sinh tử. Trí Tuệ Doanh chỉ tuyển dụng những bộ óc có khả năng tư duy logic độc lập và tuân thủ quy trình khoa học."
Một tên tán tu to béo, vác một cây búa sắt lớn, bước lên hậm hực hét lớn: "Thẩm thiếu gia! Tu tiên không đọ nắm đấm và linh căn thì đọ cái gì? Đầu óc thì có mài ra linh thạch được không? Ngươi tuyển tu sĩ mà không thử tu vi, đúng là trò cười của kẻ phế sài!"
Đám đông xôn xao phụ họa. Thẩm Trí Tuệ không hề tức giận, cậu điềm tĩnh đáp trả:
"Nắm đấm của ngươi mạnh mẽ, tại sao lại bị Linh Thú Tông dùng một tờ khế ước rác rưởi siết sạch linh điền? Linh căn của ngươi trung phẩm, tại sao lại phải quỳ lạy trước Nhân Quả Các cầu xin đan dược chứa độc chì hủy hoại đan điền? Đó là vì các ngươi mạnh nhưng u muội, dễ dàng bị kẻ thống trị dắt mũi như đàn cừu."
Lời nói sắc bén như dao cạo của cậu đâm thẳng vào nỗi đau thầm kín của hàng ngàn tán tu nghèo khổ, khiến tên tu sĩ vác búa lập tức im bặt, sắc mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
"Hôm nay, Thẩm gia bỏ ra ba trăm linh thạch hạ phẩm để chuẩn bị phòng thi và in ấn đề thi giấy bùa sạch." Thẩm Trí Tuệ vung tay, gia nhân Thẩm Phúc lập tức mở cổng trang viên, để lộ hàng trăm chiếc bàn gỗ được xếp ngay ngắn thẳng hàng trong sân chính. "Tất cả những ai muốn gia nhập Trí Tuệ Doanh, hãy bước vào chỗ ngồi. Kỳ thi tuyển dụng bằng **Bài trắc nghiệm IQ tu tiên** chính thức bắt đầu. Thời gian làm bài là một canh giờ. Kẻ nào gian lận hoặc dùng bạo lực, lập tức bị trục xuất vĩnh viễn!"
***
Sân chính Thẩm Gia Trang Viên biến thành một trường thi độc nhất vô nhị trong lịch sử tu tiên hạ giới. Hơn một ngàn tán tu ngơ ngác ngồi vào bàn, trước mặt mỗi người là một tờ giấy bùa chú sạch tỏa ra hương thơm thảo mộc dịu nhẹ, đi kèm một ống bút lông bằng tre thô sơ.
Thẩm Trí Tuệ đứng trên lầu cao quan sát. Việc in ấn hơn một ngàn đề thi này tiêu tốn của Thẩm gia ba trăm linh thạch – một cái giá không nhỏ, nhưng cậu biết đây là khoản đầu tư bắt buộc để sàng lọc ra những nhân tố tinh hoa nhất.
Đề thi "Bài trắc nghiệm IQ tu tiên" do chính Thẩm Trí Tuệ biên soạn dựa trên các mô hình toán học và logic học hiện đại, được chuyển hóa sang ngôn ngữ tu tiên thô sơ.
*Câu hỏi thứ nhất: Một trận pháp ngũ hành bị lỗi quy tắc luân chuyển, hành hỏa bị suy thoái 30%, hành thổ bị khuếch đại 50%. Hãy vẽ sơ đồ Venn biểu thị vùng không gian năng lượng giao nhau an toàn để một tu sĩ Luyện Khí tầng 3 có thể đi qua mà không bị thiêu rụi kinh mạch.*
*Câu hỏi thứ hai: Một khế ước vay mượn linh thạch có điều khoản phạt lãi suất kép tăng 10% sau mỗi ngày quá hạn. Nếu con nợ thanh toán chậm 5 ngày, hãy dùng phương trình tuyến tính để tính toán chính xác tổng số nợ thực tế và chỉ ra lỗi tham chiếu vòng ẩn dưới lớp mực ma pháp.*
Nhìn vào những ký tự hình học lập phương, các vòng tròn Venn giao nhau và các phương trình toán học kỳ lạ trên giấy thi, hàng loạt tu sĩ quen dùng đao kiếm lập tức vò đầu bứt tai, mặt mũi nhăn nhó như gặp phải cấm thuật thượng giới.
"Trời đất ơi! Đây là cái gì thế này? Ta tu luyện Hải Triều Đao Pháp mười năm, chưa từng thấy loại công pháp nào quái dị thế này!"
"Vòng tròn giao nhau này biểu thị cái gì? Tại sao hành hỏa suy thoái lại liên quan đến hành thổ khuếch đại?"
Nhiều tu sĩ bực tức, đập bàn đứng dậy bỏ cuộc ngay từ mười hơi thở đầu tiên. Đối với những bộ óc đã bị sương mù ngu dân làm cho trì độn hàng chục năm, việc phải suy nghĩ logic và tính toán số liệu thô sơ là một cực hình tinh thần khủng khiếp.
Ở góc phía đông sân thi, ba đệ tử ngoại môn của Linh Thú Tông lén lút trà trộn vào phòng thi nhằm đánh cắp đề thi và phá hoại kỳ thi. Một tên đệ tử mặt rỗ khẽ liếc nhìn xung quanh, thấy gia nhân Thẩm gia chỉ là phàm nhân gác cổng, liền lén lút rút từ trong tay áo ra một lá "Truyền Âm Phù" nhỏ bằng ngón tay, định dùng thần thức truyền tin ra ngoài cho đồng bọn giải hộ.
Nhưng ngay khi lá bùa truyền âm vừa được kích hoạt linh lực mỏng manh, nó đã chạm phải một quy tắc bẫy logic ẩn giấu bên trong tờ giấy thi.
*Bùm!*
Tờ giấy thi của tên đệ tử lập tức tự động bốc cháy thành một làn khói màu tím đậm, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc. Đồng thời, một vòng tròn lân quang màu tím phát sáng rực rỡ xuất hiện phía dưới chân bàn của hắn, đánh dấu vị trí gian lận rõ mồn một trước mắt bàn dân thiên hạ.
Lão Lý – người gác cổng trang viên – lập tức dẫn theo hai bảo an vác thương sắt tiến đến, lạnh lùng nói theo đúng quy trình SOP:
"Phát hiện hành vi sử dụng linh lực ngoại lai gian lận. Theo Điều lệ thi tuyển Trí Tuệ Doanh, hủy bỏ tư cách dự thi, trục xuất ra khỏi trang viên và ghi tên vào danh sách đen từ chối giao dịch vĩnh viễn!"
Tên đệ tử Linh Thú Tông hoảng hốt định phản kháng, nhưng Tiêu Diệp từ xa khẽ liếc mắt nhìn qua, kiếm ý tịch diệt lạnh thấu xương khóa chặt đan điền hắn, khiến hắn bủn rủn tay chân, đành chịu để gia nhân lôi ra ngoài như một con chó chết.
Sự việc xảy ra nhanh chóng và chuẩn xác theo đúng quy trình khiến toàn bộ phòng thi lập tức im phăng phắc. Những kẻ có ý định gian lận khác vội vàng cất bùa chú, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, buộc phải cúi đầu tập trung giải quyết bài thi bằng chính bộ óc của mình.
***
Giữa đám đông đang hoang mang rối loạn, có một thanh niên mặc áo vải thô xám bạc màu, khuôn mặt cương nghị phong sương đang ngồi lặng lẽ ở góc sân. Đó chính là Hàn Lập Sơn, một tán tu nghèo khổ Luyện Khí tầng 5.
Hàn Lập Sơn không hề hoảng loạn. Ánh mắt trầm tĩnh của gã chăm chú nhìn vào các câu hỏi toán học hình học trên giấy thi. Gã vốn là một kẻ có nghị lực phi thường, tự mình mày mò tu luyện hoang dã bấy lâu nay nên rất trân trọng những quy luật tự nhiên thực tế. Gã cầm bút lông, bắt đầu phân tích từng câu hỏi một cách tỉ mỉ.
"Hành hỏa suy thoái 30% thì năng lượng nhiệt lượng tỏa ra sẽ giảm theo tỷ lệ nghịch với khoảng cách... Hành thổ khuếch đại 50% sẽ làm tăng mật độ hạt cát cản trở..."
Hàn Lập Sơn lẩm nhẩm tính toán. Gã vẽ một vòng tròn biểu thị vùng ảnh hưởng của hỏa lực, rồi vẽ một vòng tròn khác đè lên biểu thị vùng kiểm soát của thổ lực. Phần giao nhau giữa hai vòng tròn chính là tọa độ an toàn duy nhất.
Ngón tay gã di chuyển nhịp nhàng, viết ra từng bước giải phương trình tuyến tính một cách mạch lạc, rõ ràng. Khác với những tu sĩ khác chỉ biết tu luyện theo trực giác sai lệch, Hàn Lập Sơn có một bản năng nhạy bén kỳ lạ đối với các con số và hình học không gian.
Thẩm Trí Tuệ đứng trên lầu cao, mắt trái khẽ nhấp nháy ánh sáng tím nhạt của thần thông Nhìn thấu khế ước. Cậu quan sát dòng chảy thần thức của Hàn Lập Sơn đang vận hành một cách trơn tru, không hề bị sương mù ngu dân làm nhiễu loạn. Cuốn sổ da cừu trong thức hải của cậu tự động đánh dấu đỏ vào bài thi của gã:
[Phát hiện tư duy logic vượt trội cấp 1. Tỷ lệ hoàn thành bài thi: 95%. Đánh giá: Thiên tài toán học hoang dã, nhân tố nòng cốt phù hợp nhất cho đội tiên phong.]
Thẩm Trí Tuệ khẽ gật đầu, lòng thầm nhẹ nhõm. Kỳ thi tuyển dụng này tuy tốn kém nhưng đã giúp cậu tìm ra hạt giống trí tuệ thực sự giữa vũng lầy u muội của Vân Sơn.
***
Một canh giờ trôi qua nhanh chóng. Tiếng chuông đồng vang lên báo hiệu hết giờ làm bài. Gia nhân Thẩm gia nhanh chóng thu hồi toàn bộ giấy thi theo đúng quy trình SOP chuẩn hóa.
Chỉ sau nửa canh giờ chấm thi bằng thước đo quy tắc tự động quét đáp án, Thẩm Trí Tuệ bước xuống bục gỗ cao, cầm trên tay danh sách mười hai tán tu xuất sắc nhất vượt qua kỳ thi từ hàng ngàn thí sinh.
Đám đông tán tu nín thở chờ đợi. Sát chiêu bạo lực đã biến mất, thay vào đó là sự căng thẳng, hồi hộp của những kẻ đang chờ đợi phán quyết trí tuệ.
"Người đạt điểm số cao nhất trong kỳ thi hôm nay, hoàn thành trọn vẹn các phương trình toán học trận pháp chỉ trong ba phần tư canh giờ," Thẩm Trí Tuệ cất giọng vang dội, "Tán tu Hàn Lập Sơn!"
Hàng ngàn ánh mắt lập tức đổ dồn về phía thanh niên mặc áo vải thô xám bạc màu. Hàn Lập Sơn khẽ giật mình, rồi bước lên phía trước, chắp tay hành lễ với Thẩm Trí Tuệ, giọng trầm tĩnh kiên định:
"Tán tu Hàn Lập Sơn, bái kiến Thẩm thiếu gia!"
Thẩm Trí Tuệ bước đến gần, vỗ nhẹ vào vai gã. Cậu cảm nhận được nhục thân săn chắc và dòng linh lực Luyện Khí tầng 5 vận hành rất ổn định của gã. Cậu nói lớn trước đám đông:
"Hàn Lập Sơn, từ hôm nay, ngươi chính thức là Đội trưởng đội tiên phong của Trí Tuệ Doanh Thẩm Gia. Ta giao cho ngươi quyền chỉ huy mười một thành viên xuất sắc nhất vừa trúng tuyển."
Hàn Lập Sơn ánh mắt rực sáng ngọn lửa kiên định: "Hàn mỗ nguyện tuân theo mọi quy trình chỉ đạo chiến thuật của thiếu gia!"
Thẩm Trí Tuệ gật đầu, rồi ra hiệu cho Thẩm Phúc mang ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Mở hộp gỗ, bên trong là những hạt cát lấp lánh ánh sáng tím huyền ảo, tỏa ra một luồng dao động thần thức không gian kỳ lạ – đó chính là một mẫu nhỏ của **Cổ Trận Thần Sa**.
"Hàn Lập Sơn, nhiệm vụ đầu tiên của ngươi vô cùng nguy hiểm nhưng quyết định vận mệnh của toàn bộ Vân Sơn Trấn," Thẩm Trí Tuệ hạ thấp giọng, ánh mắt trở nên nghiêm nghị cực hạn, "Ta cần ngươi dẫn đầu đội tiên phong, bí mật tiến vào vùng cấm địa rạn nứt quy tắc **Vạn Táng Biên Giới** phía đông trấn."
Hàn Lập Sơn nhìn hạt cát lấp lánh, thần sắc khẽ biến đổi: "Vạn Táng Biên Giới... Nơi đó quy tắc vật lý bị bẻ cong, đầy rẫy các khe nứt không gian di chuyển ngẫu nhiên và quái thú biến dị. Thiếu gia cần thu thập thứ này sao?"
"Đúng vậy," Thẩm Trí Tuệ gật đầu, tay khẽ vuốt nhẹ lên chiếc thước gỗ đo lường quy tắc dắt bên hông. "Cổ Trận Thần Sa là vật liệu chiến lược duy nhất có khả năng khuếch đại thần thức phản biện diện rộng. Ta cần một lượng lớn thần sa để nâng cấp bảng đen logic lên quy mô toàn trấn, thiết lập màn chắn bảo hộ nhận thức vững chắc bảo vệ toàn bộ dân chúng trước khi Linh Thú Tông và Thiên Cơ Thương Hội phát động đòn phong tỏa tiếp theo."
Cậu trao chiếc hộp gỗ và một bản đồ vẽ tay chi tiết cho Hàn Lập Sơn:
"Hãy đi theo đúng lộ trình hình học toán học ta đã vẽ trên bản đồ này để tránh các khe nứt không gian. Hãy nhớ, an toàn của đội ngũ và việc thu thập thần sa là ưu tiên tối thượng. Đừng đối đầu vật lý với quái thú nếu không cần thiết."
Hàn Lập Sơn nhận lấy bản đồ, siết chặt nắm tay, cúi đầu hành lễ quyết tâm:
"Đội tiên phong Trí Tuệ Doanh nhận lệnh! Hoàng hôn ngày mai, chúng ta nhất định mang đầy đủ Cổ Trận Thần Sa trở về trang viên!"
Gã xoay người, vẫy tay ra hiệu cho mười một tu sĩ trí thức vừa trúng tuyển, nhanh chóng chuẩn bị trang bị thương sắt cải tiến và bột huỳnh quang, lập tức xuất phát hướng về phía hoang mạc xám xịt của Vạn Táng Biên Giới dưới ánh nắng chiều muộn tàn úa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!