Nhạc nềnSakuya2

Lạt Mềm Buộc Chặt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sát chiêu của Tào Lĩnh rít gào xé gió, kình khí Trúc Cơ Kỳ hóa thành một vuốt thú khổng lồ màu lục sẫm, mang theo mùi tanh nồng của yêu huyết và áp lực tinh thần cuồng bạo giáng thẳng xuống đỉnh đầu Thẩm Trí Tuệ. Khoảng cách nửa thước đối với một đại năng Trúc Cơ chỉ bằng một cái chớp mắt. Gió lốc từ vuốt thú đè nặng khiến nho phục xám trên người Thẩm Trí Tuệ phần phật tung bay, vết thương rạn xương sườn nhẹ bên trái của cậu nhói lên đau đớn.


Trong thức hải, Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy rực sáng tím nhạt, các luồng suy nghĩ xoay chuyển với tốc độ cực hạn. Thẩm Trí Tuệ không hề né tránh. Tay phải cậu đã đặt hờ lên lồng ngực, nơi Logic Ấn đang rục rịch phát nhiệt. Cậu không sợ cái chết vật lý, bởi cậu biết quân bài tẩy chính trị của mình đã găm chặt vào cổ họng kẻ nắm quyền cao nhất trên công đường này.


"Tào Lĩnh! Ngươi điên rồi sao?!"


Một tiếng gầm rống kinh hoàng vang lên từ phía trên cao đường. Vương Huyện Lệnh mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt hí tham lam trợn tròn vì sợ hãi. Lão không sợ Thẩm Trí Tuệ chết, lão sợ cuốn sổ hối lộ gốc đang nằm trong ngực áo nho xám kia sẽ bị phơi bày trước bàn dân thiên hạ nếu cậu gặp chuyện không may. Nếu ngọn nguồn dòng tiền tham nhũng hằng tháng từ Linh Thú Tông bị triều đình phát hiện, chiếc mũ quan và cả tính mạng của lão coi như chấm dứt.


*Bùm!*


Vương Huyện Lệnh điên cuồng đập mạnh mộc kinh đường xuống bàn. Trận pháp phòng ngự tối cao của công đường – Nha Môn Uy Nghiêm Trận – lập tức được kích hoạt toàn lực. Những sợi xích sắt khổng lồ ngưng tụ từ kim quang pháp luật triều đình rầm rầm lao ra từ các bức tường đá cổ, quấn chặt lấy vuốt thú màu lục sẫm của Tào Lĩnh, cưỡng chế nghiền nát luồng kình khí Trúc Cơ ngay trước trán Thẩm Trí Tuệ chỉ trong gang tấc.


"Tào chưởng sự! Đây là nha môn triều đình, không phải địa bàn Linh Thú Tông của ngươi!" Vương Huyện Lệnh thở hổn hển, giọng nói run rẩy nhưng đầy vẻ nghiêm khắc giả tạo để che giấu sự sợ hãi tột độ. Lão liếc nhìn góc cuốn sổ hối lộ khẽ lộ ra nơi cổ áo Thẩm Trí Tuệ, rồi lập tức đập mộc kinh đường lần nữa, vội vã tuyên án:


"Bản quan xử án công minh! Chứng cứ rành rành, khế ước năm ngàn linh thạch của Linh Thú Tông chứa đựng lỗi sai toán học, đơn phương áp đặt lãi suất kép phi pháp, hoàn toàn vô hiệu! Buộc Linh Thú Tông phải đền bù cho Thẩm gia năm ngàn linh thạch hạ phẩm vì hành vi lừa đảo tài chính và hủy hoại danh dự gia tộc, hạn trong vòng ba ngày phải bàn giao đầy đủ! Bãi triều!"


"Ngươi... các ngươi dám hùa nhau phản ta?!" Tào Lĩnh uất nghẹn đến mức hộc máu họng. Lão nhìn Trưởng lão Cát đang bất tỉnh nhân sự dưới đất với đạo tâm kế toán vỡ vụn, lại nhìn thấy thái độ quay xe đột ngột của Vương Huyện Lệnh, lồng ngực phập phồng điên cuồng. Nhưng dưới sự áp chế của Uy Nghiêm Trận và hàng ngàn dân chúng đang phẫn nộ hò hét bên ngoài, lão biết mình không thể ra tay sát hại Thẩm Trí Tuệ ngay tại đây.


Lão cúi xuống vác lấy thân thể tàn tạ của Trưởng lão Cát, đôi mắt đỏ ngầu găm chặt vào Thẩm Trí Tuệ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu: "Thẩm gia tiểu nhi... Ngươi giỏi lắm. Nhưng mạng của ngươi, ta lấy chắc rồi!"


Tào Lĩnh dẫn theo đệ tử hậm hực rút lui khỏi nha môn. Phiên tòa kết thúc trong tiếng reo hò dậy đất của dân trấn Vân Sơn. Thẩm Trí Tuệ khẽ thở ra một hơi dài, thần thức phản biện của cậu lúc này đã cạn kiệt chỉ còn chưa đầy mười phần trăm, đầu óc đau nhức như búa bổ. Cậu được Lý Thanh Mai đỡ lấy, lặng lẽ bước lên xe ngựa trở về trang viên.


***


Chiều muộn tại Thẩm Gia Trang Viên, không khí chiến thắng bao phủ sảnh chính, nhưng Thẩm Trí Tuệ lại chọn lui về căn phòng nhỏ ở hậu viện để tĩnh dưỡng. Vết thương rạn xương sườn bên trái khẽ nhói lên mỗi khi cậu thở sâu, và thần thức mệt mỏi khiến mi mắt cậu nặng trĩu.


"Anh hai, anh uống chén nước giếng cổ tịnh hóa này đi. Em đã lọc qua ba lớp cát thạch anh như anh dạy rồi."


Một giọng nói trong trẻo, ấm áp vang lên. Thẩm Dao, muội muội mười hai tuổi của cậu, bưng một chén nước trong vắt bước vào phòng. Khuôn mặt gầy gò của cô bé lộ rõ vẻ lo lắng, đôi mắt sáng như sao ngập tràn sự sùng bái dành cho người anh trai cả vừa lật ngược thế cờ ngoạn mục trước công đường.


Thẩm Trí Tuệ mỉm cười đón lấy chén nước, uống một ngụm lớn. Luồng nước mát lạnh, tinh khiết thấm vào cổ họng, xua tan một phần sự mệt mỏi thần kinh và xoa dịu dòng khí huyết đang hỗn loạn trong kinh mạch phế sài của cậu. Cậu đưa tay xoa đầu muội muội, ánh mắt tràn đầy sự nhu hòa hiếm hoi:


"Dao nhi ngoan. Ở nhà có xảy ra chuyện gì bất thường không?"


Thẩm Dao lắc đầu, tay khẽ mân mê chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đào: "Dạ không. Từ lúc anh thắng kiện, dân trấn liên tục mang linh gạo đến tặng cho nhà ta. Nhưng em nhớ lời anh dặn, mọi giao dịch và quà tặng đều phải được ghi chép tỉ mỉ vào sổ sách kế toán kép, không được thiếu một xu."


"Tốt lắm." Thẩm Trí Tuệ khẽ gật đầu. Cậu nhìn đứa em gái nhỏ, lòng thầm dâng lên một nỗi xúc động sâu sắc. Kiếp trước cậu là một nhà khoa học cô độc, kiếp này xuyên không vào nhục thân phế sài của Thẩm gia, Thẩm Dao chính là điểm tựa tinh thần duy nhất giúp cậu giữ vững nhân tính giữa thế giới tu tiên đầy rẫy sự u muội và lừa lọc này. Cậu đã tự hứa với lòng mình, bằng mọi giá phải bảo vệ sự tỉnh táo và tương lai của cô bé trước mạng lưới ngu dân của thượng giới.


"Dao nhi, thế giới ngoài kia đang vận hành bằng những quy tắc dối trá. Người ta tu tiên để cầu trường sinh, nhưng lại tự dâng hiến trí tuệ của mình cho thần quyền để đổi lấy sự an tâm giả tạo. Em phải luôn nhớ, hoài nghi và logic mới là mỏ neo giữ vững bản ngã của chúng ta."


Thẩm Dao chớp mắt, dường như chưa hiểu hết những lời sâu xa của anh trai, nhưng cô bé vẫn kiên định gật đầu: "Em nhớ rồi. Em sẽ luôn học theo anh hai, không bao giờ tin vào những lời sấm truyền vô căn cứ của đền chùa."


***


Đêm xuống, sương mù xám xịt từ Ngu Dân Đại Trận bên ngoài lại bắt đầu tràn vào, bao phủ Vân Sơn Trấn trong một màn đêm u tịch và lạnh lẽo. Trí tuệ của dân trấn lại bị ru ngủ, nhưng bên trong Thẩm Gia Trang Viên, nhờ có hệ thống phòng thủ SOP nghiêm ngặt do Thẩm Trí Tuệ thiết lập, mọi gia nhân vẫn duy trì sự cảnh giác cao độ.


Tại phòng ngủ của Thẩm Dao ở sườn tây trang viên, hầu gái A Hương đang giúp cô bé xếp lại những bộ y phục vải thô. Căn phòng được bài trí giản dị, nhưng ở bốn góc tường lại được lắp đặt một hệ thống gương đồng phản chiếu góc rộng do Thẩm Trí Tuệ thiết kế. Dưới sàn nhà, sát mép cửa ra vào, một lớp bột huỳnh quang lân quang tự chế được rải một cách vô hình, chỉ phát sáng dưới một góc phản chiếu ánh sáng đèn dầu nhất định.


Bên ngoài cửa sổ, một bóng đen gầy gò đang lặng lẽ tiếp cận. Đó chính là Tào Thiên Hành, thiếu chủ của Linh Thú Tông. Hắn mặc một chiếc trường bào lụa xanh thẫm, khuôn mặt tuấn tú nhưng nhợt nhạt vì tửu sắc lộ ra vẻ hung ác. Trên ngực hắn dán một lá bùa màu xám tro – bùa ẩn thân hắc ám cấp thấp do Linh Thú Tông chế tạo, giúp hắn hòa mình vào sương mù hắc ám, che giấu hoàn toàn dao động linh lực.


"Hừ, tên Thẩm Trí Tuệ kia dám làm nhục cha ta và phế đi đạo tâm của Trưởng lão Cát. Hôm nay ta sẽ bắt con nhóc Thẩm Dao này đi, để xem hắn có dám đòi năm ngàn linh thạch nữa không!" Tào Thiên Hành cười lạnh trong lòng.


Hắn khẽ dùng linh lực cạy mở chốt cửa sổ, nhẹ nhàng nhảy vào trong phòng. Hắn tự tin với tu vi Luyện Khí tầng 4 và lá bùa ẩn thân tối tân này, một hầu gái phàm nhân và một đứa trẻ chưa khai mạch tuyệt đối không thể phát hiện ra hắn.


Nhưng ngay khi gót giày của Tào Thiên Hành vừa chạm xuống sàn nhà gỗ, hắn đã vô tình giẫm lên lớp bột huỳnh quang vô hình.


A Hương đang đứng gập đồ, vô tình liếc mắt nhìn vào chiếc gương đồng phản chiếu góc rộng treo ở góc tường đối diện. Đồng tử của nàng co rút lại khi nhìn thấy trên mặt sàn gỗ trống không bỗng xuất hiện hai dấu chân phát sáng màu xanh lục kỳ dị đang di chuyển dần về phía giường của Thẩm Dao.


"Ai đó?! Có kẻ đột nhập!" A Hương hét lớn, tiếng hét xé toạc màn đêm tĩnh mịch của hậu viện.


Tào Thiên Hành giật nảy mình, không ngờ mình lại bị phát hiện một cách vô lý như vậy. Hắn điên cuồng bộc phát linh lực Luyện Khí tầng 4, lao thẳng về phía giường ngủ, vung tay muốn khống chế Thẩm Dao.


"A!" Thẩm Dao giật mình tỉnh giấc, nhìn thấy một bóng người mờ ảo đang lao về phía mình với sát khí đằng đằng.


Trong khoảnh khắc đối mặt với hiểm nguy chí mạng, nỗi sợ hãi tột cùng bỗng chốc kích hoạt một nguồn năng lượng thần bí ẩn sâu trong huyết mạch cổ xưa của cô bé. Huyết mạch Hộ Đạo Tộc ngủ yên vạn năm qua các thế hệ Thẩm gia, dưới tác động của sự tịnh hóa nhận thức bằng nước giếng cổ và giáo dục logic của Thẩm Trí Tuệ, lúc này đột ngột thức tỉnh.


*Oanh!*


Một luồng quang mang màu xanh lam nhạt dịu mát bỗng chốc bùng phát từ lồng ngực Thẩm Dao, tỏa ra xung quanh như một làn sóng tịnh hóa nhận thức khổng lồ trong phạm vi mười trượng.


Luồng sóng năng lượng này không mang tính sát thương vật lý, nhưng nó chứa đựng quy tắc tịnh hóa nguyên thủy nhất của trời đất. Khi làn sóng xanh lam quét qua thân thể Tào Thiên Hành, lá bùa ẩn thân hắc ám dán trên ngực hắn – vốn vận hành bằng năng lượng u muội và tà khí huyễn thuật – lập tức bị tịnh hóa hoàn toàn, tự động bốc cháy thành tro bụi.


Huyễn thuật ẩn thân bị bẻ gãy! Thân hình của Tào Thiên Hành hiển lộ rõ mồn một dưới ánh đèn dầu mờ ảo.


"Cái gì?! Thần thông gì thế này?!" Tào Thiên Hành kinh hoàng hét lên. Hắn không thể tin nổi một đứa bé phàm nhân lại có thể phát ra sóng tịnh hóa bẻ gãy bùa chú cấp thấp của tông môn.


Trong cơn hoảng loạn, hắn vội vàng đưa tay chạm vào viên ngọc bội hộ mệnh đeo bên hông, định kích hoạt phòng ngự Trúc Cơ Kỳ để bảo hộ bản thân và cưỡng chế bắt người.


Nhưng hắn đã quá chậm.


Từ trên xà nhà tối tăm, một bóng đen cao gầy lướt xuống như một bóng ma không tiếng động. Đó chính là Tiêu Diệp, gã tán tu điếc bẩm sinh gác cổng trang viên. Đôi tai điếc giúp gã hoàn toàn miễn dịch với mọi tiếng động huyễn hoặc, và đôi mắt gã lạnh lùng sắc bén như lưỡi kiếm rỉ sét sau lưng.


*Vút!*


Thanh thiết kiếm rỉ sét Vô Phong của Tiêu Diệp vung ra trong bóng tối. Đường kiếm hoàn toàn im lặng, không mang theo một chút dao động linh lực thô sơ nào, nhưng lại mang theo một luồng Kiếm ý tịch diệt cực hạn.


Tào Thiên Hành còn chưa kịp truyền linh lực vào ngọc bội hộ mệnh, lưỡi kiếm rỉ sét của Tiêu Diệp đã chém chính xác vào cổ tay hắn. Kiếm ý tịch diệt nháy mắt chém đứt sợi tơ liên kết thần thức giữa đan điền của Tào Thiên Hành và viên ngọc bội hộ mệnh.


*Phập!*


Cổ tay Tào Thiên Hành tê dại hoàn toàn, dòng chảy linh lực bị nghẽn lại ở kinh mạch cánh tay, ngọc bội hộ mệnh tắt ngấm ánh sáng phòng ngự.


Chưa dừng lại ở đó, Tiêu Diệp xoay người cực nhanh, chuôi kiếm rỉ sét đập mạnh vào huyệt đan điền của Tào Thiên Hành, cưỡng chế phong tỏa toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 4 của hắn chỉ trong một chiêu thức dứt điểm.


"A!" Tào Thiên Hành đau đớn quỳ sụp xuống sàn nhà, thanh kiếm rỉ sét lạnh ngắt của Tiêu Diệp đã kề sát vào cổ họng hắn, chỉ cần gã khẽ động đậy, đầu hắn sẽ lìa khỏi cổ.


Thẩm Dao sau khi cưỡng ép thức tỉnh Khai Sáng Linh Thể diện rộng đã tiêu hao toàn bộ thể lực phàm nhân, cô bé sắc mặt nhợt nhạt, lảo đảo rồi ngất đi trong vòng tay của hầu gái A Hương.


"Dao nhi!"


Cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Thẩm Trí Tuệ bước vào, nho phục xám hơi xộc xệch, sắc mặt vẫn còn xanh xao do thần thức kiệt quệ chưa hồi phục. Cậu vội vàng chạy đến bên giường, kiểm tra mạch đập và hơi thở của muội muội. Nhận thấy cô bé chỉ bị kiệt sức tạm thời chứ không tổn hại đến căn cơ linh hồn, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.


"A Hương, đưa tiểu thư sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi, cho muội ấy uống ba muỗng nước giếng cổ tịnh hóa ấm." Thẩm Trí Tuệ điềm tĩnh ra lệnh.


"Dạ, đại thiếu gia." A Hương vội vàng bế Thẩm Dao đi lánh mặt.


Căn phòng lúc này chỉ còn lại Thẩm Trí Tuệ, Tiêu Diệp đang khống chế tù binh, và Tào Thiên Hành đang run rẩy quỳ dưới đất.


Thẩm Trí Tuệ từ từ quay người lại. Ánh mắt cậu nhìn Tào Thiên Hành lạnh lùng và sâu thẳm như một vực băng không đáy. Cậu không hề có sự giận dữ bộc phát, nhưng chính sự điềm tĩnh lý trí tuyệt đối ấy lại tỏa ra một áp lực tinh thần đáng sợ khiến thiếu chủ Linh Thú Tông lạnh toát sống lưng.


"Thẩm... Thẩm Trí Tuệ! Ngươi dám bắt giữ ta sao?" Tào Thiên Hành cố lấy giọng kiêu ngạo để che giấu sự sợ hãi. "Cha ta là Trúc Cơ đại năng! Chỉ cần hắn phát hiện ta mất tích, hắn sẽ dẫn quân san phẳng Thẩm gia trang viên của ngươi thành bình địa! Mau thả ta ra!"


Thẩm Trí Tuệ bước thong thả đến trước mặt Tào Thiên Hành, từ trong ngực áo nho phục xám, cậu chậm rãi rút ra một cuộn giấy da cừu mỏng phát ra luồng khí tức nhân quả màu đỏ nhạt – đó chính là **Khế ước đồng sinh (Bản sao)**.


"Tào Thiên Hành," Thẩm Trí Tuệ khẽ cất giọng, âm điệu nhẹ nhàng nhưng rõ ràng từng chữ, "Ta vốn là một kẻ thực tế. Ta biết nhục thân phế sài này của ta không thể chống lại sức mạnh vật lý của cha ngươi. Nhưng ta cũng biết, thế giới này vận hành bằng luật nhân quả khế ước tuyệt đối."


Cậu trải cuộn khế ước ra trước mặt Tào Thiên Hành, để lộ những dòng chữ cổ tự phát sáng rực rỡ:


"Đây là Khế ước đồng sinh. Một khi ký kết, sinh mệnh và đan điền của ta và ngươi sẽ bị trói buộc chặt chẽ bởi Thiên Quy tối cao. Nếu ta chết, ngươi lập tức bị thiên lôi mạt sát đan điền và linh hồn tiêu biến. Nếu ta chịu sát thương chí mạng, ngươi cũng phải gánh chịu một nửa đau đớn tương đương."


Tào Thiên Hành trợn tròn mắt nhìn cuộn giấy da cừu, khuôn mặt nhợt nhạt trở nên xám ngoét như tro tàn: "Ngươi... ngươi điên rồi! Ta sẽ không bao giờ ký vào loại tà thuật này!"


"Ngươi không có quyền lựa chọn."


Thẩm Trí Tuệ lạnh lùng ra hiệu cho Tiêu Diệp. Lưỡi kiếm rỉ sét của Tiêu Diệp khẽ ấn mạnh vào cổ họng Tào Thiên Hành, máu tươi rỉ ra dọc theo lưỡi kiếm rỉ sét, đau đớn thấu xương khiến hắn hét lên kinh hoàng.


"Hoặc là ngươi chết ngay tại đây, làm mồi cho lợn rừng trong trang trại dưới quy trình tiêu hủy SOP của gia nhân Thẩm Phúc," Thẩm Trí Tuệ nói, giọng nói lạnh tanh không một chút gợn sóng, "Hoặc là ký vào đây, làm lá chắn sinh mệnh bảo hộ cho ta suốt đời."


Thẩm Trí Tuệ nắm chặt bàn tay đang chảy máu của Tào Thiên Hành, cưỡng chế ấn ngón tay cái đẫm máu của hắn vào vị trí ký kết đóng dấu thiên quy trên cuộn khế ước.


*Oanh!*


Một luồng sáng đỏ rực rỡ bộc phát từ cuộn giấy da cừu, hóa thành hai sợi tơ nhân quả màu đỏ máu bắn thẳng vào ngực Thẩm Trí Tuệ và đan điền của Tào Thiên Hành. Khế ước đồng sinh chính thức được thiết lập dưới sự chứng kiến của quy tắc Thiên Đạo.


Thẩm Trí Tuệ khẽ hộc lên một tiếng, lồng ngực cậu đau nhói, kinh mạch rạn nứt rỉ máu nhẹ do phải gánh chịu phản phệ áp lực khi cưỡng ép liên kết sinh mệnh với một tu sĩ Luyện Khí tầng 4. Nhưng cậu lập tức nén đau thương, lau sạch vệt máu bên khóe môi, ánh mắt rực sáng ngọn lửa chiến thắng chiến thuật quyết định.


Cậu quay sang Tiêu Diệp, điềm tĩnh ra lệnh: "Trói hắn lại, nhốt vào mật thất dưới giếng cổ Thẩm gia, canh gác nghiêm ngặt."


Thẩm Trí Tuệ bước đến bàn viết, mài mực, vung bút lông viết nhanh một bức tối hậu thư gửi thẳng cho Tào Lĩnh. Bức thư viết bằng những lời lẽ logic, sắc bén và lạnh lùng nhất:


*"Tào chưởng sự, quý tử Tào Thiên Hành hiện đang làm khách tại Thẩm gia trang viên dưới sự bảo hộ của Khế ước đồng sinh tối cao. Nếu muốn quý tử toàn mạng trở về, đúng hoàng hôn ngày mai, hãy mang đầy đủ năm ngàn linh thạch đền bù danh dự đến trước cổng trang viên Thẩm gia. Nếu quá hạn một khắc, hoặc nếu Thẩm gia chịu bất kỳ cuộc tấn công vật lý nào từ Linh Thú Tông... bản phàm nhân phế sài này sẵn sàng tự hủy đan điền để quý tử đi cùng xuống hoàng tuyền."*


Nắm giữ sinh mệnh của thiếu chủ trong tay, Thẩm Trí Tuệ công khai gửi tối hậu thư ép Tào Lĩnh phải thực hiện đúng phán quyết đền bù của tòa án nha môn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!