Nhạc nềnSakuya2

Đạo Tâm Kế Toán Sụp Đổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng lách cách của những hạt bàn tính bằng sắt vang lên dồn dập, xé rách bầu không khí trang nghiêm của Vân Sơn Huyện Nha. Trưởng lão Cát bước lên, chiếc kính một mắt bằng đồng rỉ khẽ lệch trên sống mũi gầy guộc. Lão không nhìn Thẩm Trí Tuệ, mà hướng đôi mắt ti hí về phía công đường, nơi Vương Huyện Lệnh đang ngồi đổ mồ hôi hột.


"Khởi bẩm Huyện Lệnh đại nhân," giọng Trưởng lão Cát khàn khàn như tiếng hai thanh kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau, "Linh Thú Tông hành sự đo lường tài chính nghiêm ngặt, khế ước năm ngàn linh thạch hạ phẩm của Thẩm gia không phải là con số bốc đồng. Đây là bảng tính toán tích lũy tài vụ qua mười hai chu kỳ trăng tròn, bao gồm gốc, lãi suất định kỳ, phí dịch vụ thú nuôi, và khoản phạt quá hạn. Tất cả đều được tính toán bằng Hắc Toán Thuật tối cao của tông môn, có sự chứng kiến của Thiên Đạo Quy Tắc."


Lão vừa dứt lời, hai đệ tử Linh Thú Tông lập tức khiêng lên một cuộn giấy da thú khổng lồ, dài hơn ba trượng, trải dài từ thềm công đường ra tận sân rồng. Trên mặt da thú là hàng vạn ký tự số học cổ tự phức tạp, đan xen với các đồ hình ma trận phát ra luồng linh lực xám mờ.


*Cạch! Cạch!*


Trưởng lão Cát khẽ gảy nhẹ một hạt bàn tính sắt. Luồng linh lực xám mờ từ cuộn giấy da thú bỗng chốc bốc lên, ngưng tụ thành một trận pháp số liệu lơ lửng giữa không trung. Những con số liên tục nhảy múa, biến đổi xoay tròn khiến đám đông tán tu đứng ngoài sân nhìn vào lập tức cảm thấy đầu óc choáng váng, thần thức trì độn.


"Ôi chao... đầu ta đau quá!"

"Ma trận số liệu này là cái gì thế kia? Nhìn vào một khắc mà đan điền như muốn bạo tẩu!"


Sư gia của huyện nha cố gắng cầm bút lông tính toán thử trên tờ giấy tuyên, nhưng chỉ mới viết được ba hàng số cổ tự, lão đã rên rỉ một tiếng, tay run rẩy đánh rơi bút, sắc mặt nhợt nhạt vì kiệt sức thần thức. Ma pháp toán học của Linh Thú Tông không chỉ là tính toán, nó là một loại trận pháp tinh thần dùng để áp chế nhận thức của những kẻ không am hiểu tài vụ.


Tào Lĩnh vuốt râu, ánh mắt kiêu ngạo đầy thách thức nhìn Thẩm Trí Tuệ: "Thẩm gia tiểu nhi, ngươi có giỏi luật pháp triều đình thì đã sao? Trước mặt số liệu tài chính sắt đá này, ngươi lấy cái gì để ngụy biện?"


Thẩm Trí Tuệ đứng thẳng lưng dưới luồng sóng âm nhiễu loạn của bàn tính sắt. Vết thương rạn xương sườn bên trái khẽ nhói lên khi áp lực tinh thần dâng cao. Cậu mím chặt môi, vận hành nhịp thở ba giây hít vào, ba giây thở ra theo đúng quy trình tự điều hòa của Hộ Đạo Quyết sơ cấp. Luồng sáng tím nhạt từ Sổ da cừu trong thức hải khẽ tỏa ra, bảo hộ thần hồn cậu hoàn toàn miễn dịch với sóng âm gây nhiễu.


Cậu khẽ liếc nhìn góc cuốn sổ hối lộ gốc đang nằm an toàn trong ngực áo nho xám của mình, rồi nhìn sang Vương Huyện Lệnh đang lén lút quan sát mình với vẻ sợ hãi. Thẩm Trí Tuệ biết, quân bài tẩy chính trị này đã găm chặt Vương Huyện Lệnh vào thế trung lập, lão không dám ra tay xử ép.


"Huyện Lệnh đại nhân," Thẩm Trí Tuệ điềm tĩnh bước lên một bước, giọng nói trong trẻo đập tan tiếng lách cách của bàn tính sắt, "Số liệu tài chính của Linh Thú Tông quả thực vô cùng tinh vi. Nhưng muốn bóc trần một trò lừa dối, ta cần một công cụ trực quan để bàn dân thiên hạ cùng chứng kiến. Ta yêu cầu được dựng một Bảng đen logic khổng lồ ngay giữa công đường này."


Vương Huyện Lệnh liếc nhìn góc sổ sách trong ngực áo Thẩm Trí Tuệ, vội vàng đập mạnh mộc kinh堂:


"Cho phép! Truyền phu dịch khiêng bảng đá đen vào công đường!"


Tào Lĩnh và Trưởng lão Cát khẽ nhướng mày khinh bỉ. Một tấm bảng đá đen thì làm được gì trước Hắc Toán Thuật tối cao?


Chỉ trong chốc lát, một tấm bảng bằng đá đen mài nhẵn, cao nửa trượng, rộng hơn một trượng do thợ rèn Lão Tôn chế tác đã được bốn phu dịch khiêng vào đặt trang trọng giữa sảnh chính nha môn. Thẩm Trí Tuệ bước đến bên bảng đá, tay cầm một viên phấn màu tự chế tẩm bột Cổ Trận Thần Sa lấp lánh cát tím.


"Trưởng lão Cát," Thẩm Trí Tuệ quay sang gã kế toán trưởng của Linh Thú Tông, "Lão tự hào với công thức tính lãi suất kép hằng tháng hằng quý này chứ?"


Trưởng lão Cát cười lạnh, ngón tay gảy mạnh bàn tính sắt phát ra một tiếng *Cạch* giòn giã: "Hắc Toán của ta vận hành vạn năm không sai một ly. Công thức tính toán tổng nợ $A_{n}$ sau chu kỳ $n$ là: Khoản nợ cũ $A_{n-1}$ cộng với tiền lãi phát sinh định kỳ $I_{n}$, sau đó cộng thêm khoản phạt quá hạn $P_{n}$. Mà khoản phạt $P_{n}$ này lại được tính bằng mười phần trăm của chính tổng nợ hiện tại $A_{n}$. Có vay có phạt, thiên địa nhân quả, hoàn toàn hợp lý!"


"Hoàn toàn hợp lý sao?"


Thẩm Trí Tuệ khẽ nhếch môi. Cậu quay người lại phía bảng đá đen, vung tay viết nhanh những nét phấn màu tím rực sáng rực rỡ. Cậu không viết những ký tự cổ tự rườm rà, mà áp dụng Lý thuyết đồ thị (Graph theory) và phương trình đại số hiện đại.


Cậu vẽ ra ba vòng tròn Venn lớn giao nhau trên bảng đen, đặt tên lần lượt là: **Gốc ($A_{n-1}$)**, **Lãi ($I_{n}$)**, và **Phạt ($P_{n}$)**.


"Hỡi bàn dân thiên hạ Vân Sơn, xin hãy nhìn kỹ dòng chảy của linh thạch mà Linh Thú Tông đã vẽ ra," Thẩm Trí Tuệ vừa nói vừa dùng phấn vẽ các mũi tên có hướng kết nối giữa các vòng tròn.


"Trưởng lão Cát nói rằng, tiền phạt $P_{n}$ của chu kỳ này được tính dựa trên mười phần trăm của tổng nợ hiện tại $A_{n}$. Nghĩa là:

$$P_{n} = 0.1 imes A_{n}$$


Nhưng tổng nợ hiện tại $A_{n}$ lại được cấu thành từ:

$$A_{n} = A_{n-1} + I_{n} + P_{n}$$


Xin hỏi Trưởng lão Cát, lão có thấy điều gì kỳ lạ ở đây không?"


Trưởng lão Cát khẽ nhíu mày, chiếc kính một mắt khẽ rung lên: "Có gì kỳ lạ? Tính toán chồng chéo là chuyện bình thường của toán học tu tiên!"


"Chồng chéo? Không, đây không phải là chồng chéo bình thường. Đây là một lỗi logic chí mạng mà toán học hiện đại gọi là **Tham chiếu vòng (Circular Reference)**, hay còn gọi là **Lặp vô hạn (Infinite Recursion)**!"


Thẩm Trí Tuệ gõ mạnh viên phấn vào bảng đen, tạo ra một tiếng động đanh gọn. Cậu vẽ một mũi tên màu đỏ đậm từ vòng tròn **Phạt ($P_{n}$)** quay ngược lại vòng tròn **Tổng nợ ($A_{n}$)**, tạo thành một chu trình đóng kín mít.


"Hãy nhìn xem! Tiền phạt $P_{n}$ sinh ra từ Tổng nợ $A_{n}$. Nhưng chính Tổng nợ $A_{n}$ lại chứa tiền phạt $P_{n}$ bên trong nó!


Nếu ta thế công thức của $P_{n}$ vào phương trình tổng nợ, ta sẽ có:

$$A_{n} = A_{n-1} + I_{n} + 0.1 imes A_{n}$$


Chuyển vế đổi dấu, ta được:

$$0.9 imes A_{n} = A_{n-1} + I_{n}$$

$$\Rightarrow A_{n} = \frac{A_{n-1} + I_{n}}{0.9}$$


Nhưng công thức Hắc Toán của Linh Thú Tông lại không hề giải phương trình này để đưa ra một con số hữu hạn! Bọn chúng cố tình giữ nguyên vòng lặp chưa giải quyết để mỗi khi Trưởng lão Cát gảy một hạt bàn tính, hệ thống tự động chạy lặp vô hạn một chu kỳ tính toán mới!"


Thẩm Trí Tuệ quay sang đám đông dân chúng đang ngơ ngác nhưng bắt đầu lộ vẻ kinh ngạc:


"Nghĩa là, mỗi khi lão gảy bàn tính, tiền phạt lại tự đẻ ra tiền phạt, tiền lãi lại tự đẻ ra tiền lãi trong cùng một khắc thời gian! Đây là một chuỗi số phân kỳ tiến tới vô cực! Khoản nợ năm ngàn linh thạch thực chất chỉ là một ảo ảnh số học được tạo ra bởi vòng lặp vô hạn này!"


Trưởng lão Cát nghe đến đây, sắc mặt bỗng chốc trở nên xám ngoét. Lão vội vàng gảy mạnh bàn tính sắt, cố gắng vận hành Hắc Toán Thuật để tìm kiếm một luận điểm phản bác. Nhưng trong thức hải của lão, ma trận số liệu vốn trơn tru bấy lâu nay bỗng đụng phải bức tường logic của phương trình đại số tuyến tính mà Thẩm Trí Tuệ vừa vạch ra.


*Rắc!*


Một hạt bàn tính bằng sắt trên tay Trưởng lão Cát đột ngột xuất hiện một vết nứt nhỏ.


"Không... không thể nào! Công thức của tổ tông truyền lại làm sao có thể sai sót?" Trưởng lão Cát lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt.


"Lão vẫn chưa phục sao?" Thẩm Trí Tuệ lạnh lùng vạch trần ngụy biện của đối thủ. "Vậy ta dùng chính số liệu thực tế trên cuộn da thú của lão để tính toán ngược lại.


Khoản nợ gốc thực tế Thẩm gia vay để mua hạt giống chỉ là hai trăm năm mươi linh thạch hạ phẩm. Theo đúng luật pháp triều đình về giới hạn lãi suất tối đa mười phần trăm một năm, sau một năm, tổng nợ tối đa cả gốc lẫn lãi chỉ có thể là hai mươi lăm linh thạch tiền lãi, tổng cộng hai trăm bảy mươi lăm linh thạch!


Linh Thú Tông dùng vòng lặp vô hạn này để thổi phồng con số lên năm ngàn linh thạch – tức là gấp hai mươi lần giới hạn pháp luật! Đây không phải là tài vụ, đây là hành vi cướp đoạt tài sản bằng thuật toán lừa đảo!"


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Hàng loạt hạt bàn tính sắt trên tay Trưởng lão Cát liên tiếp nứt vỡ. Đạo tâm kế toán vốn được xây dựng trên sự kiêu ngạo của Hắc Toán Thuật suốt trăm năm qua của lão bỗng chốc chạm phải **Giới Hạn Khai Sáng (Cognitive Wall)**. Sự thật logic phơi bày quá tàn nhẫn, chứng minh toàn bộ thế giới quan toán học của lão chỉ là một trò lừa bịp ngụy biện rẻ tiền.


"Ta... ta đã tính sai suốt trăm năm qua sao? Công thức của ta... là vô nghĩa?"


Trưởng lão Cát lẩm bẩm, đôi mắt ti hí trợn trừng đầy hoang mang cực độ. Linh lực đan điền Luyện Khí tầng 5 của lão bỗng chốc bạo tẩu hỗn loạn do mất đi sự kiểm soát của thần thức. Kinh mạch toàn thân lão rạn nứt, máu tươi rỉ ra từ khóe mắt và mũi.


"Phụt!"


Trưởng lão Cát hộc ra một ngụm máu đen lớn, nhuộm đỏ cả chiếc bàn tính sắt nứt nẻ. Thân hình gầy gộc của lão đổ rầm xuống nền đá lạnh ngắt của công đường, ngất xỉu hoàn toàn. Đạo tâm sụp đổ, tu vi của lão coi như đã bị phế bỏ một nửa.


Cả công đường Vân Sơn Huyện Nha chìm vào một sự im lặng chết chóc. Hàng ngàn dân chúng và tán tu ngoài sân rồng há hốc mồm kinh ngạc. Họ chưa từng chứng kiến một trận chiến nào mà một phàm nhân phế sài lại có thể dùng phấn viết bẻ gãy đạo tâm của một tu sĩ Luyện Khí tầng 5 đến mức hộc máu ngất xỉu ngay tại chỗ.


"Trưởng lão Cát!" Tào Lĩnh kinh hoàng hét lên. Lão bước tới đỡ lấy thân thể hộ vệ tài chính của mình, phát hiện đạo tâm của lão đã vỡ vụn như cám.


Nỗi nhục nhã và phẫn nộ tột cùng bùng phát trong lồng ngực Chưởng sự Linh Thú Tông. Kế hoạch thâu tóm trang viên Thẩm gia bấy lâu nay, danh tiếng vạn năm của tông môn, tất cả đã bị phá hủy hoàn toàn bởi một tấm bảng đá đen và vài nét phấn màu của một tên phế sài.


"Thẩm Trí Tuệ! Ngươi dám dùng tà thuật hủy hoại trưởng lão của ta!"


Tào Lĩnh gầm lên một tiếng đầy giận dữ. Lão không còn màng đến quy tắc công đường, không còn màng đến sự hiện diện của huyện lệnh. Uy áp tinh thần khổng lồ của tu vi Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ bộc phát hoàn toàn, hóa thành một luồng cuồng phong màu lục đậm thổi quét khắp sảnh chính huyện nha.


*Rầm! Rầm! Rầm!*


Những hàng ghế gỗ lim xung quanh bị luồng uy áp chấn động nứt nẻ. Nha dịch hai bên hoảng sợ lùi lại, không một ai dám can thiệp vào cơn thịnh nộ của một đại năng Trúc Cơ.


"Hôm nay, cho dù có phải san phẳng cái huyện nha này, ta cũng phải mạt sát tên nghiệt súc nhà ngươi!"


Tào Lĩnh điên cuồng vung tay phải lên, linh lực màu lục đậm ngưng tụ thành một vuốt thú khổng lồ đầy sát khí, lao thẳng về phía đỉnh đầu Thẩm Trí Tuệ với tốc độ sấm sét.


Thẩm Trí Tuệ đứng yên tại chỗ, lồng ngực nhói đau dữ dội dưới uy áp Trúc Cơ. Cậu biết nhục thân phế sài của mình không thể chịu nổi một đòn này, tay cậu khẽ chạm vào Logic Ấn trên ngực, chuẩn bị kích hoạt bảo mệnh cuối cùng.


Nhưng ngay lúc vuốt thú sát khí chỉ còn cách trán Thẩm Trí Tuệ nửa thước, một sự kiện bất ngờ đột ngột xảy ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!