Nhạc nềnSakuya2

Nha Môn Uy Nghiêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh ngày thứ ba vừa ló rạng qua những rặng thông già của Vân Sơn Trấn, mang theo làn sương mù xám nhạt quen thuộc của Ngu Dân Đại Trận phủ lên vạn vật. Làn sương ấy như một lớp keo trì độn, len lỏi vào từng hơi thở của dân trấn, khiến đôi mắt họ lúc nào cũng lờ đờ, đầu óc mơ màng u muội. Nhưng hôm nay, bầu không khí tĩnh lặng thường ngày đã bị phá vỡ. Hàng ngàn phàm nhân và tán tu nghèo khổ từ khắp các ngõ ngách đang đổ về phía trung tâm huyện nha. Họ thì thầm bàn tán về một sự kiện chưa từng có: Thẩm gia – gia tộc tu sĩ vốn sa sút và nhược trí bấy lâu – dám cả gan đệ đơn kiện Linh Thú Tông lừa đảo khế ước tài chính.


Trên con đường đá dẫn đến công đường, Thẩm Trí Tuệ bước đi chậm rãi. Bộ nho phục xám sờn rách nhẹ ở phần lồng ngực đã được giặt sạch sẽ, dán sát vào thân hình gầy gò của thiếu niên mười tám tuổi. Mỗi bước đi của cậu đều kéo theo một cơn đau nhói từ xương sườn bên trái – vết thương rạn nứt do cú đấm bạo lực của Tào Hùng đêm qua vẫn chưa hoàn toàn lành lặn. Khóe môi cậu khẽ mím lại, giữ vững nhịp thở ba giây hít vào, ba giây thở ra theo đúng quy trình tự điều hòa để duy trì sự tỉnh táo của thần thức.


Đi bên cạnh cậu là Lý Thanh Mai. Nàng khoác chiếc áo choàng xám giản dị, hai tay ôm chặt chiếc hòm gỗ mun chứa đựng sợi xích sắt linh lực Huyết Xích – vật chứng phạm tội của Tào Hùng bị bỏ lại đêm qua. Khuôn mặt thanh tú của góa phụ trẻ lộ rõ vẻ căng thẳng, nhưng đôi mắt nàng rực lên một quyết tâm sắt đá. Nàng biết, phiên tòa hôm nay không chỉ quyết định vận mệnh của Thẩm gia, mà còn là cơ hội duy nhất để đòi lại công lý cho người chồng quá cố đã bị Linh Thú Tông dồn vào tử lộ phá sản.


"Trí Tuệ đệ đệ..." Lý Thanh Mai khẽ truyền âm, giọng run rẩy nhẹ. "Nha môn uy nghiêm, Vương Huyện Lệnh lại cấu kết với Linh Thú Tông bấy lâu nay. Liệu chúng ta thực sự có thể ép lão xử công bằng sao?"


Thẩm Trí Tuệ không quay đầu lại, đôi mắt sắc sảo lạnh lùng nhìn thẳng về phía cổng huyện nha sừng sững phía trước: "Thanh Mai tỷ, quan trường hạ giới vận hành bằng hai thứ: quyền lực áp chế và quy tắc văn bản. Vương Huyện Lệnh có quyền lực, nhưng lão sợ nhất là mất đi cái mũ quan nếu bị thanh tra cấp trên phát hiện vi phạm luật pháp triều đình. Chúng ta không đấu tu vi với chúng, chúng ta đấu quy tắc."


Khi hai người bước vào sân rồng của huyện nha, tiếng xì xào của đám đông lập tức im bặt. Phía trên công đường cao vút, Vương Huyện Lệnh mập mạp mặc quan phục đỏ thêu chim hạc đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế gỗ lim chạm rồng. Mặt lão đầy mỡ, đôi mắt hí tham lam khẽ híp lại khi nhìn thấy Thẩm Trí Tuệ. Đứng bên tả hữu công đường là hai hàng nha dịch cầm gậy sắt sơn đen đỏ, sắc mặt nghiêm nghị không một chút cảm xúc.


Ở phía đối diện, Chưởng sự Linh Thú Tông Tào Lĩnh đã đứng đợi sẵn. Lão mặc trường bào thêu hình giao long màu lục, ngón tay đeo đầy nhẫn trữ vật vàng ngọc lấp lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Khuôn mặt nho nhã của lão hôm nay lộ rõ vẻ u ám cực độ. Tào Hùng – em trai lão, chấp sự chấp pháp mạnh mẽ nhất của phân đàn – hiện đang nằm thoi thóp trong mật thất tông môn với cánh tay phải bị chém đứt lìa và đan điền rạn nứt nghiêm trọng do kiếm ý tịch diệt của Tiêu Diệp. Tào Lĩnh hận không thể lập tức nghiền nát Thẩm Trí Tuệ thành tro bụi, nhưng trước mặt hàng ngàn dân chúng và quy tắc triều đình, lão buộc phải kìm nén sát ý.


*Chát!*


Vương Huyện Lệnh đột ngột đập mạnh Kinh Đường Mộc xuống bàn án gỗ lim. Tiếng nổ lớn vang dội khắp công đường, khiến nhiều phàm nhân đứng ngoài sân giật mình run rẩy.


"Bản quan tuyên bố, phiên tòa xét xử tranh chấp khế ước nợ nần giữa Linh Thú Tông và Thẩm gia chính thức bắt đầu!" Giọng Vương Huyện Lệnh mang theo một luồng uy thế quan trường trầm đục, vang vọng khắp không gian.


Ngay lập tức, Vương Huyện Lệnh khẽ bấm tay niệm chú dưới gầm bàn.


*Oong!*


Một luồng hào quang màu vàng nhạt đột ngột bộc phát từ bức hoành phi "Thanh Thiên Bạch Nhật" treo trên đỉnh công đường, lan tỏa khắp sảnh chính. Đây chính là Nha Môn Uy Nghiêm Trận – trận pháp chấp pháp cổ xưa của triều đình, có khả năng áp chế 30% linh lực của tu sĩ và tạo ra một áp lực tinh thần khổng lồ như chì nén lên thần thức của phàm nhân.


Áp lực vô hình ấy đè nặng xuống đỉnh đầu Thẩm Hoài Sơn – người đang đứng run rẩy phía sau Thẩm Trí Tuệ. Sắc mặt tộc trưởng Thẩm gia lập tức trắng bệch, đôi mắt lờ đờ u muội của ông càng thêm hoang mang. Ông định bước lên biện hộ theo bản năng, nhưng dưới uy áp của trận pháp, đầu óc ông bỗng trống rỗng, cổ họng nghẹn ắng lại, chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ không thành tiếng.


"Gia chủ Thẩm gia, trước mặt bản quan, ngươi có thừa nhận khoản nợ năm ngàn linh thạch hạ phẩm đã ký với Linh Thú Tông hay không?" Vương Huyện Lệnh lớn tiếng hỏi, ánh mắt đầy áp bức nhìn xuống Thẩm Hoài Sơn.


Tào Lĩnh khẽ nhếch môi cười lạnh, bước lên phía trước, cung kính dâng lên một cuộn giấy da dê rực sáng sợi tơ nhân quả màu đỏ máu: "Khởi bẩm Huyện Lệnh đại nhân, đây chính là Huyết Ước Bản khế ước gốc có dấu vân tay máu của Thẩm Hoài Sơn. Khoản nợ năm ngàn linh thạch đã quá hạn ba ngày. Theo đúng luật pháp khế ước, Linh Thú Tông có quyền tịch thu toàn bộ năm mươi mẫu linh điền và trang viên Thẩm gia để siết nợ vĩnh viễn!"


Đám đông ngoài sân rồng xôn xao lo lắng. Thẩm Hoài Sơn mồ hôi vã ra như tắm, đan điền Luyện Khí tầng 3 của ông hoàn toàn bị trận pháp khóa chặt, tinh thần chao đảo như sắp quỳ sụp xuống đất.


Nhưng ngay lúc đó, một thân ảnh gầy gò bước lên che chắn trước mặt Thẩm Hoài Sơn.


Thẩm Trí Tuệ đứng thẳng lưng dưới luồng áp lực của Uy Nghiêm Trận. Lồng ngực cậu nhói đau, Logic Ấn khẽ dao động phản kháng lực đè nén. Cậu âm thầm thọc tay vào túi áo rộng, ngón tay chạm vào Thước gỗ đo lường quy tắc. Cậu khẽ gảy nhẹ khe hở bí mật trên thân thước, nhét một viên linh thạch trung phẩm sạch – tài sản tích lũy cuối cùng của gia tộc – vào trận nhãn mini bên trong thước gỗ.


*Vút!*


Một làn sóng thần thức màu xanh lam nhạt, mát rượi và sắc bén như lưỡi kiếm vô hình bộc phát từ thước gỗ, bao phủ lấy Thẩm Trí Tuệ và Lý Thanh Mai. Áp lực nặng nề của Uy Nghiêm Trận lập tức bị màn chắn thần thức này chém đứt hoàn toàn. Đôi mắt Thẩm Trí Tuệ khôi phục sự trong suốt, lạnh lùng và đầy lý trí.


"Khởi bẩm Huyện Lệnh đại nhân, Thẩm gia chúng ta phản đối tính hợp pháp của khế ước này!" Giọng nói thanh thoát, rõ ràng của Thẩm Trí Tuệ vang vọng khắp công đường, đập tan bầu không khí áp bách nghẹt thở.


Vương Huyện Lệnh giật mình, Kinh Đường Mộc trong tay khẽ khựng lại. Lão không ngờ một tên phàm nhân phế sài lại có thể đứng vững vàng và phát ngôn rành mạch dưới sức ép của Uy Nghiêm Trận.


"Càn rỡ!" Tào Lĩnh quay sang, ánh mắt âm trầm nhìn Thẩm Trí Tuệ. "Huyết Ước Bản có dấu vân tay máu của cha ngươi, được chứng kiến bởi thiên quy nhân quả. Ngươi dựa vào cái gì mà dám bảo không hợp pháp?"


Thẩm Trí Tuệ mỉm cười nhạt, bước lên một bước, cầm lấy Thước gỗ đo lường quy tắc chỉ thẳng vào cuộn giấy da dê trong tay Tào Lĩnh:


"Dựa vào việc khế ước này đã vi phạm nghiêm trọng luật pháp tối cao của triều đình đại địa!"


Nói đoạn, Thẩm Trí Tuệ quay người hướng về phía Vương Huyện Lệnh, trích dẫn rành mạch từng câu chữ từ trí nhớ siêu phàm của thần thức phản biện:


"Theo Điều 42 Bộ Luật Thương Mại triều đình cổ đại về việc quản lý giao dịch tu tiên: Nghiêm cấm mọi thế lực tông môn thực hiện hành vi ép buộc giao dịch khống, thao túng giá cả độc quyền nguyên liệu thô để tạo nợ ảo chống lại các gia tộc tu sĩ địa phương. Khế ước nào được ký kết dựa trên hành vi vi phạm điều luật này sẽ tự động vô hiệu lực pháp lý ngay lập tức!"


Khái niệm "Luật chống độc quyền" vốn là một thuật ngữ hiện đại cực kỳ xa lạ với tu sĩ hạ giới, nhưng khi được Thẩm Trí Tuệ chuyển hóa thành ngôn từ pháp lý triều đình cổ đại, nó lập tức tạo ra một sức nặng ngàn cân.


Sắc mặt Vương Huyện Lệnh khẽ biến đổi. Lão là quan phụ mẫu, đương nhiên biết rõ sự tồn tại của bộ luật thương mại cổ đại, nhưng từ trước đến nay các tông môn đều dùng vũ lực và sương mù ngu dân để lấp liếm, chưa từng có ai dám mang luật triều đình ra đối chất sòng phẳng như thế này.


"Thẩm Trí Tuệ! Ngươi chớ có ngậm máu phun người!" Tào Lĩnh mặt mày xám ngoét gầm lên. "Linh Thú Tông chúng ta buôn bán hạt giống linh thảo sòng phẳng, Thẩm gia tự nguyện mua hạt giống để nuôi yêu thú ảo, nợ nần phát sinh là thật! Thao túng thao túng cái gì?"


"Sòng phẳng sao?" Thẩm Trí Tuệ cười lạnh. Cậu quay sang Lý Thanh Mai, ra hiệu cho nàng mở hòm gỗ.


Lý Thanh Mai bước lên, mở nắp hòm gỗ mun. Sợi xích sắt Huyết Xích đỏ lòm của Tào Hùng lộ ra trước mắt bàn dân thiên hạ. Khí tức hung tàn từ sợi xích khiến đám đông tu sĩ ngoài sân rồng phải lùi lại một bước.


"Đêm qua, Chấp pháp giả Tào Hùng của Linh Thú Tông dẫn quân đột nhập Thẩm gia trang viên hòng giết người diệt khẩu để tiêu hủy chứng cứ tài chính." Thẩm Trí Tuệ lớn tiếng tuyên bố. "Nhưng hắn đã thất bại và để lại hung khí này. Vương Huyện Lệnh đại nhân, đây là bằng chứng hình sự rõ ràng về hành vi lạm dụng vũ lực ngoài vòng pháp luật của Linh Thú Tông!"


Vương Huyện Lệnh mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên trán. Lão lén nhìn Thẩm Trí Tuệ, rồi lại nhìn thấy góc cuốn sổ hối lộ gốc lộ ra trong ngực áo nho xám của thiếu niên. Vết mực đỏ tươi rực sáng oán khí của dấu ấn dấu đỏ huyện lệnh ẩn hiện như một lưỡi dao treo trên cổ lão. Lão biết, nếu lão dám thẳng thừng xử ép Thẩm gia hôm nay, Thẩm Trí Tuệ chắc chắn sẽ công khai cuốn sổ hối lộ đó trước bàn dân thiên hạ, kéo lão xuống địa ngục cùng Linh Thú Tông.


"Tào chưởng sự... chuyện này là thế nào? Chấp pháp đội của ngươi thực sự đã đột kích Thẩm gia đêm qua sao?" Vương Huyện Lệnh giả vờ nghiêm giọng hỏi để kéo dài thời gian.


"Huyện Lệnh đại nhân, đó chỉ là hiểu lầm!" Tào Lĩnh nghiến răng, lòng hận thù dâng trào nhưng không thể phản bác khi vật chứng Huyết Xích rành rành trước mắt. "Nhưng dù có chuyện đó đi chăng nữa, khoản nợ năm ngàn linh thạch vẫn là thật! Chữ ký vân tay của Thẩm Hoài Sơn trên Huyết Ước Bản không thể làm giả!"


"Khoản nợ đó hoàn toàn là một cái bẫy độc quyền phi pháp!" Thẩm Trí Tuệ dứt khoát ngắt lời Tào Lĩnh. Cậu vung thước gỗ quét qua không trung, vẽ ra một sơ đồ nhân quả vô hình phát sáng tím nhạt trước công đường.


"Huyện Lệnh đại nhân, xin hãy nhìn kỹ quy trình tạo nợ ảo của Linh Thú Tông. Ba tháng trước, Linh Thú Tông ban bố lệnh cấm vận lậu, cấm mọi thương nhân tại chợ đen bán hạt giống linh thảo cho Thẩm gia. Sau đó, chúng đơn phương nâng giá hạt giống độc quyền tại Linh Thảo Đường lên gấp năm lần giá thị trường thực tế."


Thẩm Trí Tuệ trỏ thước gỗ vào Tào Lĩnh:


"Linh Thú Tông ép buộc Thẩm gia phải ký khế ước mua hạt giống với mức giá độc quyền cắt cổ đó để duy trì đàn linh thú. Đây chính là hành vi 'thao túng giá cả độc quyền' và 'ép buộc giao dịch khống' được quy định rõ tại Điều 42 Luật triều đình. Một giao dịch được thiết lập dựa trên hành vi phạm pháp của người bán thì khế ước đi kèm hoàn toàn vô giá trị!"


Lời lập luận sắc bén, logic chặt chẽ của Thẩm Trí Tuệ như những nhát búa nặng nề nện thẳng vào đạo tâm khế ước của Tào Lĩnh. Đám đông dân chúng ngoài sân rồng bắt đầu xôn xao bàn tán, nhiều tán tu nghèo từng bị Linh Thú Tông siết nợ tương tự bắt đầu gật đầu đồng tình, ánh mắt lộ rõ vẻ phẫn nộ bừng tỉnh nhận thức.


"Phải đó! Linh Thú Tông độc quyền hạt giống bấy lâu nay, ép chúng ta phải bán linh thảo giá rẻ mạt!"


"Hóa ra triều đình có luật cấm độc quyền! Thẩm gia đại thiếu gia nói đúng quá!"


Tiếng ồn ào của dân chúng ngày càng lớn, tạo ra một áp lực dư luận khổng lồ đè nặng lên vai Vương Huyện Lệnh. Lão biết mình không thể trắng trợn bao che được nữa nếu không muốn kích hoạt bạo loạn dân chúng.


Lão đập mạnh Kinh Đường Mộc để dẹp yên trật tự, khuôn mặt mập mạp run rẩy nhẹ:


"Lập luận của Thẩm Trí Tuệ... khụ... có phần hợp lý theo luật thương mại triều đình. Hành vi độc quyền nâng giá hạt giống cần được xem xét kỹ lưỡng trước khi phán quyết tính hợp pháp của khế ước gốc."


Tào Lĩnh nghe vậy, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi. Lão không ngờ Vương Huyện Lệnh lại dao động và nhượng bộ trước một tên phàm nhân phế sài. Lão hít một hơi thật sâu, ánh mắt lộ rõ vẻ điên cuồng dữ tợn của một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ bấy lâu nay ngự trị trên đầu phàm nhân:


"Huyện Lệnh đại nhân! Dù giá hạt giống có biến động, nhưng số lượng linh thạch thực tế Thẩm gia đã vay mượn và lãi suất phát sinh hằng tháng là hoàn toàn minh bạch, được tính toán kỹ lưỡng bởi kế toán của tông môn chúng ta!"


Tào Lĩnh quay phắt người về phía sau, vẫy tay ra hiệu cho một lão già gầy gò đeo kính một mắt bằng đồng rỉ sét đang đứng ẩn mình trong góc tối công đường bước ra:


"Trưởng lão Cát! Mau mang bảng tính lãi suất kép và sổ sách kế toán của tông môn lên đây! Để bản quan và vạn dân Vân Sơn xem thử, khoản nợ năm ngàn linh thạch này có một xu nào là giả dối hay không!"


Lão già gầy gò bước lên, tay cầm chiếc bàn tính bằng sắt phát ra những tiếng lách cách sắc lạnh đầy ma mị. Đó chính là Trưởng lão Cát – kế toán trưởng của Linh Thú Tông, kẻ đã tự tay thiết kế ra hàng trăm bẫy tài chính lãi suất kép chồng chéo để cướp sạch gia sản của các tu sĩ nhỏ lẻ.


Phiên tòa bỗng chốc chuyển dịch sang một thế trận đấu trí toán học đầy cam go và nghẹt thở mới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!