Nhát Kiếm Tịch Diệt
Bóng đêm bao phủ Vân Sơn Huyện Nha như một tấm màn lụa đen dày đặc, lạnh lẽo và đặc quánh bởi làn sương xám nhạt của Ngu Dân Đại Trận. Trong phòng lưu trữ hồ sơ tối tăm, mùi giấy da dê mục nát và bụi bặm ngàn năm quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Thẩm Trí Tuệ đứng tựa lưng vào chiếc tủ gỗ lim cũ kỹ, tay siết chặt cuốn sổ hối lộ bọc da thú màu huyết dụ vừa thu hồi được. Bên cạnh cậu, Lý Thanh Mai đang thở dốc, lồng ngực phập phồng dưới lớp tang phục trắng dán đầy bụi bẩn. Nàng khẽ cắn môi để ngăn tiếng răng va vào nhau cầm cập trước nỗi sợ hãi tột độ.
Bên ngoài hành lang đá, tiếng bước chân nặng nề nện xuống sàn cùng tiếng xích sắt kéo lê sột soạt đang phóng tới với tốc độ kinh hoàng. Đó là Tào Hùng – Chấp pháp giả tàn ác của Linh Thú Tông.
"Lục soát kỹ cho ta! Thư ký báo cáo phong ấn bùa vàng ở ngăn mật đã bị phá vỡ cách đây không đầy nửa khắc! Lũ chuột nhắt chắc chắn vẫn còn quanh quẩn trong phòng lưu trữ!" Tiếng gầm rú rợn người của Tào Hùng vang lên, mang theo luồng linh lực Luyện Khí tầng 6 mạnh mẽ chấn động cả những phiến đá lát tường.
"Trí Tuệ đệ đệ... chúng ta làm sao bây giờ?" Lý Thanh Mai run rẩy khẽ truyền âm, đôi mắt nhạt nhòa nhìn thiếu niên mặc nho phục xám trước mặt.
Thẩm Trí Tuệ không hề hoảng loạn. Thần thức tương đương Trúc Cơ của cậu khẽ dao động trong thức hải, kích hoạt cuốn Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy. Trong nháy mắt, toàn bộ cấu trúc kiến trúc của phòng lưu trữ và quỹ đạo tuần tra của năm tên nha dịch ngoài cửa hiển thị dưới dạng các sợi tơ năng lượng màu tím nhạt.
"Thanh Mai tỷ, giữ hơi thở ở nhịp ba giây hít vào, ba giây thở ra để ổn định nhịp tim." Giọng Thẩm Trí Tuệ điềm tĩnh đến mức đáng sợ. "Nha dịch tuần tra của huyện nha vốn đã bị sương mù ngu dân làm giảm 30% năng lực phản xạ thùy trán. Chúng hành động hoàn toàn theo các tuyến đường cố định rập khuôn. Nhìn góc rẽ hướng đông nam, có một điểm mù quang học rộng ba thước do bóng của tủ hồ sơ che khuất."
Thẩm Trí Tuệ đưa tay gảy nhẹ một chiếc chốt đồng trên kệ sách cũ bên cạnh. Cậu không dùng linh lực, mà dùng lực đòn bẩy cơ học tính toán chính xác để đẩy một hộp gỗ chứa đầy hồ sơ phế phẩm rơi xuống góc đối diện của căn phòng.
*Rầm!*
Tiếng hộp gỗ rơi vỡ vang dội trong không gian tĩnh mịch của nha môn.
"Bên kia! Mau đuổi theo!" Tiếng hét của nha dịch vang lên, kéo theo tiếng bước chân dồn dập chạy về hướng tây nam.
"Đi!"
Thẩm Trí Tuệ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lý Thanh Mai, lướt nhanh qua điểm mù quang học sườn đông, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa sổ gỗ lim hẹp rồi nhảy xuống thảm cỏ mềm phía sau phòng hồ sơ. Nhờ Thước gỗ đo lường quy tắc phát ra sóng thần thức che chở, hai người hoàn toàn bypass qua các sợi tơ cảm ứng của Nha Môn Uy Nghiêm Trận đang vận hành lỏng lẻo, nhanh chóng biến mất vào làn sương mù xám dày đặc dẫn lộ về hướng Thẩm Gia Trang Viên.
***
Một canh giờ sau, tại sảnh chính Thẩm Gia Trang Viên.
Không khí tĩnh mịch của trang viên bị bao phủ bởi một sự khẩn trương cực độ. Thẩm Trí Tuệ đứng trước chiếc Bảng đen logic khổng lồ, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ mệt mỏi của nhục thân phế sài vừa trải qua một cuộc vận động cường độ cao. Tuy nhiên, cái đầu lạnh của một nhà trị liệu nhận thức hiện đại vẫn đang vận hành với hiệu suất tối đa.
"Tào Hùng là kẻ tàn bạo nhưng cực kỳ kiêu ngạo. Hắn chắc chắn sẽ dùng bí thuật ngửi mùi huyết khí trên cuốn sổ hối lộ để truy tìm đến tận trang viên Thẩm gia ngay trong đêm nay." Thẩm Trí Tuệ nhìn Lý Thanh Mai và lão gia nhân Thẩm Phúc đang đứng đợi mệnh lệnh.
"Trí Tuệ, chúng ta có nên báo cho tộc trưởng và đội hộ vệ không?" Thẩm Phúc lo lắng hỏi, bàn tay gầy guộc run rẩy.
"Không cần. Phụ thân và các thúc bá vừa mới tịnh hóa thần trí bằng nước giếng cổ, kinh mạch vẫn còn yếu ớt, không thể đối đầu trực diện với tu vi Luyện Khí tầng 6 của Tào Hùng." Thẩm Trí Tuệ lắc đầu dứt khoát. "Chúng ta sẽ dùng bẫy quang học và chiến thuật phi đối xứng để tiếp đón hắn. Thẩm Phúc thúc, lập tức triển khai hệ thống Gương phản chiếu bột huỳnh quang quanh sân chính."
"Tuân lệnh đại thiếu gia!" Thẩm Phúc lập tức gật đầu.
Quy trình thao tác chuẩn (SOP) tự vệ ban đêm đã được Thẩm Trí Tuệ biên soạn tỉ mỉ trên các thẻ tre gỗ lập tức được vận hành. Gia nhân Thẩm gia, dù đầu óc vẫn còn chậm chạp, nhưng dưới sự chỉ dẫn máy móc của SOP đã phối hợp nhịp nhàng như một bộ máy cơ quan.
Bột huỳnh quang – loại bột mịn tự phát sáng chế tạo từ quặng thạch anh nghiền nhỏ trộn với lưu huỳnh Phượng Hoàng Sào – được rải một lớp mỏng, đều tăm tắp trên thảm cỏ và các lối đi lát đá dẫn vào sân chính. Hệ thống gồm mười hai chiếc gương đồng cổ phản chiếu góc rộng được bố trí dọc theo các bờ tường đá và cột gỗ hành lang dưới góc nghiêng chính xác 45 độ, hướng thẳng về phía chiếc bảng đen logic ở trung tâm sảnh.
Trong góc tối của hành lang, một bóng người cao gầy đang lặng lẽ đứng tựa lưng vào cột đá, tay ôm thanh thiết kiếm rỉ sét không vỏ mang tên Vô Phong. Đó là Tiêu Diệp – gác cổng điếc bẩm sinh của trấn. Đôi mắt lạnh như tiền của hắn nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Đối với hắn, thế giới này hoàn toàn không có âm thanh, đồng nghĩa với việc hắn hoàn toàn miễn dịch với mọi loại phạn âm ngu dân hay tiếng gầm rú trấn áp tinh thần của tu sĩ Linh Thú Tông.
Thẩm Trí Tuệ bước đến trước Tiêu Diệp, đưa tay vẽ nhanh ba ký hiệu hình học lên lòng bàn tay của gã swordsman điếc: một hình tam giác đại diện cho vị trí bẫy, một đường thẳng đại diện cho quỹ đạo kiếm, và một dấu chấm đại diện cho thời điểm dứt điểm.
Tiêu Diệp khẽ gật đầu, ngón tay siết chặt chuôi kiếm rỉ sét. Hắn hiểu ý của Thẩm Trí Tuệ: đêm nay, hắn chỉ có đúng một cơ hội để vung kiếm.
*Uỳnh!*
Cánh cổng gỗ nặng nề của Thẩm Gia Trang Viên bỗng chốc bị một lực lượng khổng lồ đập nát vụn thành trăm mảnh. Bụi đất và mảnh gỗ bay tứ tung trong làn sương đêm.
"Thẩm Trí Tuệ! Lũ chó hoang Thẩm gia các ngươi dám cả gan đột nhập nha môn trộm cắp sổ sách hối lộ! Hôm nay ta sẽ dùng Huyết Xích nghiền nát từng cái xương sườn của ngươi!"
Tiếng gầm rú như sấm sét của Tào Hùng vang dội khắp trang viên. Hắn sải bước đi vào, thân hình cao lớn thô lỗ được bao bọc trong bộ giáp sắt nặng nề thêu hình vuốt thú máu rực đỏ. Tay phải hắn cầm sợi xích sắt linh lực Huyết Xích phát ra những luồng quang mang đỏ lòm đầy sát khí. Theo sau hắn là bốn tên chấp sự Linh Thú Tông đằng đằn sát khí.
"Kẻ nào dám xâm phạm trang viên Thẩm gia!" Thẩm Bảo – Đội trưởng bảo an trang viên – vác thương sắt dẫn đầu đội tuần tra SOP xông ra chặn đường.
"Cút đi, lũ kiến hôi phàm nhân!" Tào Hùng mắt trợn trừng đầy khinh bỉ. Hắn vung tay phải, sợi xích sắt Huyết Xích quất mạnh ra như một con mãng xà khát máu.
Thẩm Bảo cố gắng vận hành Thiết Vệ Quyết, đưa khiên sắt rèn cải tiến lên đỡ đòn. Nhưng tu vi Luyện Khí tầng 6 của Tào Hùng quá mạnh mẽ.
*Rắc!*
Chiếc khiên sắt bị quật móp méo hoàn toàn, lực đạo kinh khủng từ sợi xích truyền qua thân khiên đánh thẳng vào lồng ngực Thẩm Bảo. Tiếng xương sườn rạn nứt vang lên khô khốc, Thẩm Bảo hộc ra một ngụm máu tươi, thân hình lực lưỡng bị hất văng ra xa mười trượng, ngã gục trên thảm cỏ.
"Thẩm Bảo thúc!" Lý Thanh Mai đứng trong sảnh khẽ hét lên đầy đau đớn.
"Ha ha ha! Lũ phế vật các ngươi chỉ biết dựa vào mấy cái quy trình nhảm nhí này sao? Trước sức mạnh tuyệt đối của Linh Thú Tông, tất cả chỉ là trò hề!" Tào Hùng cười lớn đầy điên cuồng, sải bước tiến thẳng về phía sảnh chính nơi Thẩm Trí Tuệ đang đứng lặng yên.
Nhưng ngay khi chân của Tào Hùng và đồng bọn đặt lên sân gạch đá, chúng hoàn toàn không chú ý rằng lớp đế giày sắt đã dẫm nát lớp bột huỳnh quang vô hình dưới đất.
*Xoạt!*
Những dấu chân phát sáng xanh lục bảo lập tức hiện rõ mồn một trên mặt đất tối tăm. Ánh sáng huỳnh quang phản chiếu qua hệ thống mười hai chiếc gương đồng đặt ở góc 45 độ, lập tức hội tụ và phóng đại cường độ lên gấp nhiều lần, chiếu thẳng lên chiếc bảng đen logic khổng lồ ở sảnh chính.
Trong nháy mắt, toàn bộ quỹ đạo di chuyển, khoảng cách bước chân, và cả góc xoay cơ thể của Tào Hùng cùng bốn tên chấp sự hiển thị dưới dạng những bóng ma phát sáng màu xanh lục rõ nét trên bảng đen, tước bỏ hoàn toàn lợi thế ẩn mình trong bóng tối của chúng.
"Cái gì thế này? Trò quỷ gì đây?" Một tên chấp sự Linh Thú Tông hoang mang nhìn xuống bàn chân đang phát sáng xanh lục của mình.
"Đừng hoảng loạn! Chỉ là trò lừa bịp của lũ phàm nhân! Chém chết tên phế sài Thẩm Trí Tuệ cho ta!" Tào Hùng gầm lên, vận hành Huyết Thú Cương Quyết, linh lực đỏ ngầu bộc phát hóa thành một luồng kình phong bạo liệt thổi bay sương mù xung quanh. Hắn nhắm thẳng hướng Thẩm Trí Tuệ lao tới, vung nắm đấm sắt bọc đầy huyết khí đấm mạnh vào lồng ngực thiếu niên.
Khoảng cách năm trượng... ba trượng... một trượng!
Nắm đấm sắt mang theo sức mạnh nghìn cân của tu sĩ Luyện Khí tầng 6 xé rách không khí, tạo ra tiếng rít chói tai nhắm thẳng vào tim Thẩm Trí Tuệ. Với nhục thân phế sài không mang linh lực của main, đòn đánh này chắc chắn sẽ khiến lồng ngực cậu nổ tung ngay lập tức.
Lý Thanh Mai nhắm mắt lại không dám nhìn cảnh tượng hãi hùng.
Nhưng Thẩm Trí Tuệ không hề né tránh. Đôi mắt cậu lạnh lùng nhìn thẳng vào nắm đấm đang lao tới. Ngay tại khoảnh khắc nắm đấm sắt chỉ còn cách da thịt lồng ngực cậu đúng một phân.
*Oong!*
Ký tự cổ của Logic Ấn khảm sâu trong lồng ngực Thẩm Trí Tuệ đột ngột rực sáng ánh sáng tím nhạt lấp lánh cực hạn. Vùng không gian xung quanh nhục thân cậu bỗng chốc bị bẻ cong quy tắc vật lý một cách kỳ dị.
Động năng khổng lồ từ nắm đấm của Tào Hùng khi đi vào vùng ánh sáng tím bỗng chốc bị giảm tốc độ đột ngột xuống 90%. Quy luật bảo toàn động lượng bị bẻ gãy, phản lực va chạm bị phân tán đều ra khắp các khớp xương sườn của Thẩm Trí Tuệ thay vì tập trung vào tim.
*Bùm!*
Một tiếng nổ năng lượng nhỏ vang lên. Thẩm Trí Tuệ bị đẩy lùi năm bước, gót chân miết sâu vào nền đá gạch, miệng trào ra một ngụm máu tươi. Lồng ngực cậu đau nhói, xương sườn rạn nứt nhẹ do gánh chịu 10% phản lực còn sót lại của đòn đánh Trúc Cơ sơ kỳ. Nhưng cậu không hề ngã xuống. Ánh mắt cậu vẫn sắc sảo, lạnh lùng đầy lý trí nhìn đối thủ.
"Ngươi... làm sao có thể? Ngươi rõ ràng là một phàm nhân phế sài!" Tào Hùng kinh hoàng hét lên, đôi mắt trợn tròn đầy vẻ không tin nổi. Nắm đấm sắt của hắn giống như vừa nện vào một bức tường bông vô hình, toàn bộ lực đạo biến mất một cách phi lý.
Ngay trong khoảnh khắc Tào Hùng bị chấn động tinh thần và mất cảnh giác cực hạn đó, Thẩm Trí Tuệ khẽ nhếch môi cười lạnh, tay trái cậu khẽ đưa ra một ký hiệu hạ xuống.
Đó là thời điểm dứt điểm.
Từ bóng tối của trần nhà sảnh chính, một bóng đen cao gầy lướt xuống như một chiếc lá rụng trong đêm. Không có tiếng gió, không có linh lực dao động, không có bất kỳ sát khí nào bộc phát để kích hoạt bản năng phòng ngự của tu sĩ Trúc Cơ.
Tiêu Diệp sử dụng Tịch Diệt Bộ lướt đi hoàn toàn im lặng.
Thanh thiết kiếm rỉ sét Vô Phong được vung lên. Trong thế giới không âm thanh của Tiêu Diệp, thanh kiếm chỉ là một đường thẳng toán học nối liền từ bóng tối đến khớp vai phải của Tào Hùng.
"Kiếm Ý Tịch Diệt (Sơ cấp)!"
Một đường kiếm xám mờ, lạnh lẽo chém ngang qua không gian. Đường kiếm đi qua hoàn toàn im lặng đến rợn người. Nó không target vào lớp giáp sắt nặng nề của Tào Hùng, mà trực tiếp chém đứt sợi tơ liên kết thần thức điều khiển sợi xích sắt linh lực Huyết Xích đang quấn quanh tay hắn.
*Phựt!*
Sợi xích sắt Huyết Xích đang rực sáng đỏ lòm bỗng chốc mất đi linh lực bảo hộ, biến thành một sợi xích sắt thường rỉ sét rơi loảng xoảng xuống đất.
*Xoẹt! Sầm!*
Đường kiếm rỉ sét đi qua khớp vai phải của Tào Hùng nhẹ nhàng như cắt qua một tờ giấy mỏng.
Một dòng máu tươi nóng hổi bắn vọt ra như mưa rào. Cánh tay phải lực lưỡng của Tào Hùng, vẫn còn nắm chặt chuôi xích sắt linh lực, đứt lìa khỏi bả vai và rơi bịch xuống nền đất đá gạch, ngón tay vẫn còn co giật nhẹ.
"A... Aaaaaaa!"
Tào Hùng ôm lấy bả vai phải trống rỗng, máu tươi phun ra xối xả nhuộm đỏ cả bộ giáp sắt. Tiếng thét đau đớn tột cùng của hắn vang dội khắp Thẩm Gia Trang Viên, phá tan sự tĩnh mịch của đêm tối. Linh lực trong cơ thể hắn bạo tẩu hỗn loạn do đứt gãy kinh mạch đột ngột, khiến hắn ngã quỵ xuống đất, mặt cắt không còn giọt máu.
Bốn tên chấp sự đi theo kinh hoàng tột độ khi chứng kiến thủ lĩnh Luyện Khí tầng 6 bị phế cánh tay chỉ trong một nhát kiếm im lặng của tên gác cổng điếc bẩm sinh. Đạo tâm chiến đấu của chúng sụp đổ hoàn toàn.
"Mau... mau cứu ta! Rút lui! Mau rút lui!" Tào Hùng run rẩy hét lên đầy sợ hãi, đôi mắt nhìn Tiêu Diệp như nhìn thấy một con ác quỷ bước ra từ cõi chết.
Bốn tên chấp sự vội vàng lao lên, vác thân hình đầy máu của Tào Hùng rồi điên cuồng dùng khinh công tháo chạy ra ngoài cổng trang viên, biến mất vào làn sương mù đêm dày đặc, để lại một vệt máu dài loang lổ trên lối đi lát đá.
Tiêu Diệp lặng lẽ thu kiếm rỉ sét vào bao gỗ cũ, đứng im lặng bên cạnh Thẩm Trí Tuệ như một pho tượng đá không cảm xúc.
Lý Thanh Mai chạy vội đến đỡ lấy Thẩm Trí Tuệ đang loạng choạng đứng không vững: "Trí Tuệ đệ đệ! Đệ có sao không? Ngực đệ đang chảy máu kìa!"
Thẩm Trí Tuệ khẽ khoát tay, lau vệt máu tươi nơi khóe môi, ánh mắt cậu nhìn chằm chằm vào cánh tay phải đứt lìa của Tào Hùng vẫn còn nắm chặt sợi xích sắt linh lực Huyết Xích trên nền đất.
Sợi xích sắt vẫn còn dao động linh lực đỏ thẫm mờ nhạt, tỏa ra khí tức oán hận của Linh Thú Tông.
"Ta không sao... xương sườn chỉ bị nứt rạn nhẹ, uống nước giếng cổ tịnh hóa vài ngày sẽ khôi phục." Giọng Thẩm Trí Tuệ trầm thấp nhưng tràn đầy sự lạnh lùng lý trí. Cậu khẽ cúi xuống, nhặt sợi xích sắt linh lực Huyết Xích lên.
"Tào Hùng... ngươi tưởng rằng dùng bạo lực có thể tiêu hủy chứng cứ sao?" Thẩm Trí Tuệ nhìn về hướng cổng trang viên đổ nát, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười sắc bén. "Cánh tay đứt lìa và sợi xích chấp pháp đóng dấu ấn Linh Thú Tông này... chính là bằng chứng vật lý hoàn hảo nhất về hành vi tự ý đột nhập trang viên hành hung giết người bất thành của các ngươi."
Cậu quay sang Lý Thanh Mai, ánh mắt rực sáng ngọn lửa chiến thắng quyết định: "Thanh Mai tỷ, chuẩn bị sổ sách kế toán kép và mang theo cánh tay này. Sáng mai, chúng ta sẽ biến công đường Vân Sơn Huyện Nha thành nơi chôn cất hoàn toàn danh tiếng của Linh Thú Tông!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!