Nhạc nềnSakuya2

Cuộc Kiểm Toán Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm như mực dày đặc bao phủ Vân Sơn Trấn. Làn sương xám nhạt của Ngu Dân Đại Trận lảng vảng ngoài hiên sảnh chính Thẩm Gia Trang Viên, lạnh lẽo và đầy áp lực. Trong mật thất phía tây trang viên, một ngọn đèn dầu hỏa leo lét tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hắt bóng hai con người lên bức tường đá loang lổ.


Thẩm Trí Tuệ ngồi xếp bằng trước một chiếc bàn gỗ dài, sắc mặt vẫn còn chút xanh xao của một nhục thân phế sài chưa hề tụ khí. Tuy nhiên, đôi mắt cậu lại sáng quắc, sâu thẳm như đầm nước ngàn năm, mang theo sự sắc bén của một nhà trị liệu nhận thức hiện đại. Đối diện với cậu là Lý Thanh Mai. Nương tử của cựu chưởng quầy tiệm cầm đồ quá cố mặc một bộ tang phục trắng giản dị, mái tóc búi gọn gàng bằng chiếc trâm gỗ đào. Trên gương mặt thanh tú nhưng đượm buồn của nàng lúc này là một sự kiên cường và nhạy bén thiên bẩm với những con số.


"Trí Tuệ đệ đệ, đây là tất cả những gì ta có thể giữ lại được từ tiệm cầm đồ trước khi bị Linh Thú Tông niêm phong trái phép." Lý Thanh Mai khẽ thở dài, đặt lên bàn ba cuộn sổ sách cũ nát, bìa da dê đã ố vàng và loang lổ vết mực. "Chồng ta trước khi chết đã ngầm ghi chép lại các giao dịch bất minh của nha môn huyện và Linh Thú Tông. Nhưng thú thật, ta đã đọc đi đọc lại hàng trăm lần, đầu óc vẫn rối như tơ vò. Bọn chúng dùng rất nhiều thuật ngữ tu tiên cổ đại và các khoản mục mập mờ để che giấu dòng tiền."


Thẩm Trí Tuệ đưa tay vuốt nhẹ lên mặt da dê của cuộn sổ. Thần thức tương đương Trúc Cơ của cậu khẽ dao động. Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy trong thức hải lập tức lật mở, rực sáng những luồng ánh sáng tím nhạt tự động phân tích cấu trúc dữ liệu thô.


"Thanh Mai tỷ, tỷ không nhìn ra là phải." Thẩm Trí Tuệ điềm tĩnh nói, giọng trầm thấp nhưng đầy sức thuyết phục. "Hệ thống sổ sách hiện tại của hạ giới vận hành theo phương pháp đơn ký (single-entry), chỉ ghi nhận một chiều thu hoặc chi. Kẻ xấu chỉ cần ngụy tạo một lý do chi khống, hoặc đổi tên một khoản mục là có thể dễ dàng xóa sạch dấu vết dòng tiền mờ ám. Muốn lột trần bộ mặt giả dối của Vương Huyện Lệnh và Tào Lĩnh, chúng ta phải dùng đến một quy tắc toán học hoàn toàn mới."


"Quy tắc gì?" Lý Thanh Mai hơi rướn người về phía trước, ánh mắt lộ rõ vẻ tò mò.


"Kế toán kép (Double-entry bookkeeping)." Thẩm Trí Tuệ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Một hệ thống ghi chép tài chính khoa học dựa trên nguyên lý cân đối tuyệt đối. Mọi giao dịch tài chính đều phải được ghi nhận vào hai cột đối lập: Nợ (Debit) và Có (Credit). Tổng bên Nợ phải luôn luôn bằng tổng bên Có. Không một đồng linh thạch nào có thể tự nhiên sinh ra hoặc mất đi mà không để lại dấu vết nhân quả hai chiều."


Lý Thanh Mai khẽ khựng lại, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt. Nàng vốn là người quản lý sổ sách lâu năm cho tiệm cầm đồ, nhạy cảm bản năng với tiền tệ giúp nàng lập tức nhận ra sự vĩ đại ẩn chứa trong câu nói đơn giản của Thẩm Trí Tuệ. "Nợ và Có... Nhân quả hai chiều? Ý đệ là, nếu Linh Thú Tông chi ra một khoản tiền hối lộ, thì trên sổ sách của nha môn huyện bắt buộc phải xuất hiện một khoản thu tương ứng, dù chúng có cố tình ngụy trang dưới bất kỳ tên gọi nào?"


"Chính xác." Thẩm Trí Tuệ mỉm cười tán thưởng. "Tỷ quả là có thiên tư của một đại quản lý tài chính. Bây giờ, trước khi bắt đầu đại cuộc kiểm toán đêm nay, ta cần giải quyết một rắc rối nhỏ của gia tộc trước."


Nói rồi, Thẩm Trí Tuệ quay sang phía góc tối của mật thất: "Nhị thúc, người vào đi."


Thẩm Hoài Thạch bước ra từ bóng tối, sắc mặt ông đã hồng hào hơn rất nhiều sau khi uống Nước giếng cổ tịnh hóa để giải độc chì ở tập trước. Tuy nhiên, trên tay ông vẫn cầm một tờ giấy khế ước cũ, gương mặt đầy vẻ lo âu và tự trách.


"Trí Tuệ... Nhị thúc thật vô dụng." Thẩm Hoài Thạch run rẩy đưa tờ khế ước ra. "Đây là giấy nợ 3000 linh thạch hạ phẩm mà ta đã ký với Linh Thú Tông để mua 'premium thảo dược' luyện đan hằng năm. Bọn chúng nói nếu trước ngày ra tòa ta không trả đủ cả gốc lẫn lãi, chúng sẽ dùng thiên quy lôi phạt để phế bỏ đan điền của ta. Ta... ta không muốn làm gánh nặng cho con."


Thẩm Trí Tuệ đón lấy tờ khế ước. Cậu nhắm mắt trái, kích hoạt thần thông Nhìn thấu khế ước. Thước gỗ đo lường quy tắc dắt bên hông cậu khẽ rung nhẹ, phát ra một luồng sóng thần thức vô hình quét qua tờ giấy da lừa.


Trong nhãn quang của Thẩm Trí Tuệ, tờ khế ước không còn là những dòng chữ thông thường, mà là một mạng lưới những sợi tơ nhân quả màu đỏ máu đang trói buộc trực tiếp vào đan điền của Nhị thúc. Nhưng dưới sự phân tích của Sổ da cừu trong thức hải, một lỗi logic toán học chí mạng lập tức hiển thị rực rỡ.


"Nhị thúc, người không nợ chúng một đồng nào cả." Thẩm Trí Tuệ lạnh lùng cười, giọng nói tràn đầy sự tự tin lý trí.


"Sao có thể thế được? Ta rõ ràng đã ký tên và đóng dấu vân tay máu vào đây..." Thẩm Hoài Thạch ngơ ngác.


"Người nhìn kỹ vào điều khoản đơn giá và khối lượng ở đây." Thẩm Trí Tuệ chỉ ngón tay vào một dòng chữ nhỏ mập mờ nằm dưới lớp mực ma pháp phòng hộ. "Linh Thú Tông ghi nhận bán cho người 100 cân 'Linh Huyết Thảo' với đơn giá là 20 linh thạch hạ phẩm mỗi lạng. Nhị thúc, người là đan sư, một cân bằng bao nhiêu lạng?"


"Một cân bằng mười lạng..." Thẩm Hoài Thạch trả lời theo bản năng, nhưng rồi ông bỗng khựng lại, mắt trợn tròn. "Khoan đã! Quy chuẩn đo lường của triều đình cổ đại quy định một cân tu tiên bằng mười sáu lạng!"


"Đúng thế." Thẩm Trí Tuệ gật đầu sắc bén. "Linh Thú Tông đã cố tình sử dụng sự nhập nhằng giữa hệ đo lường phàm nhân (thập phân - 1 cân = 10 lạng) và hệ đo lường tu tiên triều đình (thập lục phân - 1 cân = 16 lạng) để ngụy tạo số liệu. Bọn chúng tính tiền cho người theo hệ 16 lạng, nhưng thực tế giao hàng chỉ giao theo hệ 10 lạng. Chưa hết, công thức tính lãi suất phạt của chúng ghi là 'mỗi tháng tăng một phần mười gốc'. Nhị thúc, công thức này viết bằng chữ cổ, nhưng bản chất toán học của nó là lãi suất kép chồng chéo (compound interest) liên tục theo từng ngày, chứ không phải lãi đơn (simple interest) theo tháng như chúng tuyên bố."


Thẩm Trí Tuệ lấy một mẩu than củi, nhanh chóng vẽ một sơ đồ nhân quả đơn giản lên mặt bàn gỗ:


"Theo đúng Luật Thương Mại triều đình cổ đại, mọi khế ước tài chính có hành vi gian lận đơn vị đo lường chuẩn và cố tình che giấu phương thức tính lãi phạt vượt quá giới hạn ba phần mười gốc hằng năm đều bị khép vào tội 'Lừa đảo khế ước'. Khế ước này tự động vô hiệu lực pháp lý ngay từ thời điểm ký kết. Sợi tơ nhân quả trói buộc đan điền của người thực chất chỉ là một loại bùa chú hù dọa tâm lý dựa trên sự u muội của người mà thôi."


Nói đoạn, Thẩm Trí Tuệ dùng Thước gỗ đo lường quy tắc gõ nhẹ lên tờ khế ước. Một luồng sáng tím nhạt lóe lên, sợi tơ nhân quả màu đỏ máu trói buộc đan điền của Nhị thúc Thẩm Hoài Thạch lập tức đứt phăng thành từng mảnh vụn, tiêu biến vào hư không.


Nhị thúc rùng mình một cái, cảm giác đè nặng lồng ngực bấy lâu nay hoàn toàn biến mất. Ông quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa vì xúc động và hối hận: "Tỉnh táo rồi... Ta thực sự tỉnh táo rồi! Trí Tuệ, con chính là vị cứu tinh của Nhị thúc!"


"Nhị thúc mau đứng lên. Người hãy ra ngoài phụ giúp phụ thân canh phòng trang trại theo đúng quy trình tuần tra SOP. Đêm nay, ta và Thanh Mai tỷ cần sự yên tĩnh tuyệt đối để thực hiện cuộc kiểm toán quyết định." Thẩm Trí Tuệ đỡ ông dậy, ánh mắt kiên định.


Sau khi Nhị thúc rời đi, mật thất trở lại vẻ yên tĩnh ban đầu. Thẩm Trí Tuệ quay sang Lý Thanh Mai, khẽ gật đầu: "Thanh Mai tỷ, chúng ta bắt đầu thôi. Ta sẽ dạy tỷ cách thiết lập bảng cân đối kế toán kép."


Thẩm Trí Tuệ cầm lấy một tờ giấy bùa chú sạch màu vàng nhạt, dùng than củi kẻ một đường thẳng dọc chia tờ giấy làm hai nửa đối xứng. Bên trái cậu viết chữ "NỢ" (Debit - đại diện cho dòng tài sản đi vào hoặc chi phí phát sinh), bên phải cậu viết chữ "CÓ" (Credit - đại diện cho dòng tài sản đi ra hoặc nguồn vốn hình thành).


"Hãy nhớ kỹ phương trình cốt lõi này: Nợ luôn luôn bằng Có." Thẩm Trí Tuệ vừa giảng giải vừa vẽ sơ đồ tư duy rực sáng tím nhạt trong thức hải để truyền tải trực quan kiến thức cho Lý Thanh Mai. "Bây giờ, chúng ta sẽ đưa toàn bộ số liệu từ ba cuộn sổ sách cũ của tỷ vào hệ thống này."


Lý Thanh Mai tập trung tinh thần cao độ. Với trí thông minh tài chính thiên bẩm, nàng nhanh chóng hiểu được nguyên lý vận hành của hệ thống mới. Nàng cầm bút lông, bắt đầu lọc từng giao dịch cũ nát và điền vào bảng tính.


Ban đầu, các con số hiện lên vô cùng hỗn loạn. Linh Thú Tông có hàng trăm khoản chi mập mờ mang tên "Phí bảo trì linh thú động", "Hỗ trợ nông nghiệp Vân Sơn", hay "Cúng bái thần linh". Nhưng khi Lý Thanh Mai áp dụng phương pháp Kế toán kép để truy tìm dòng tiền đối ứng, sự thật bẩn thỉu bắt đầu lộ diện.


"Trí Tuệ, đệ nhìn khoản mục này xem!" Lý Thanh Mai bỗng reo lên, ngón tay thanh mảnh chỉ vào một dòng số liệu rực sáng đỏ cảnh báo trên trang giấy bùa chú. "Năm ngoái, Linh Thú Tông chi ra một khoản khổng lồ lên tới 10.000 linh thạch hạ phẩm với lý do 'Đầu tư dự án nuôi yêu thú ảo' cho phàm nhân. Nhưng trên sổ sách cầm đồ của chồng ta, khoản tiền này hoàn toàn không hề chảy vào thị trường tự do của trấn. Ngược lại, vào đúng ngày 15 hằng tháng, nha môn huyện lại ghi nhận một khoản thu tương ứng mang tên 'Quỹ tu sửa đê điều địa mạch' trị giá đúng 800 linh thạch hạ phẩm."


Thẩm Trí Tuệ nhắm mắt trái, kích hoạt thần thông phân tích thuật toán. Sổ da cừu trong thức hải lập tức tính toán tần suất và biên độ dao động của dòng tiền này.


"800 linh thạch hằng tháng... mười hai tháng là 9.600 linh thạch. Cộng thêm khoản phí 'bôi trơn' thủ tục hành chính 400 linh thạch đúng dịp cuối năm, vừa vặn tròn 10.000 linh thạch hạ phẩm." Thẩm Trí Tuệ lạnh lùng phân tích. "Khoản chi 'nuôi yêu thú ảo' của Linh Thú Tông thực chất chỉ là một tài khoản ma dùng để rửa tiền. Dòng tiền này chạy một vòng qua tiệm cầm đồ cũ để xóa dấu vết, rồi chui thẳng vào túi riêng của Vương Huyện Lệnh dưới danh nghĩa quỹ công đê điều."


"Trời đất..." Lý Thanh Mai che miệng kinh hãi, sắc mặt nàng nhợt nhạt đi vì phẫn nộ. "Bọn chúng cấu kết với nhau tàn nhẫn đến thế sao? Vương Huyện Lệnh nhận hối lộ ngập họng để làm ngơ cho Linh Thú Tông cưỡng đoạt đất đai, linh điền của hàng trăm gia đình tu sĩ nghèo khổ trong trấn! Chồng ta... chắc chắn chồng ta phát hiện ra dòng tiền này nên mới bị chúng ám hại dã man!"


Nước mắt uất hận lăn dài trên má góa phụ trẻ. Thẩm Trí Tuệ nhẹ nhàng đặt tay lên vai nàng, truyền vào một luồng thần thức ấm áp để làm dịu cơn chấn động tâm lý của nàng: "Thanh Mai tỷ, oan hồn của chồng tỷ và nỗi uất hận của dân trấn sẽ được rửa sạch tại phiên tòa sắp tới. Nhưng bấy nhiêu bằng chứng tài chính gián tiếp này vẫn chưa đủ để đánh gục hoàn toàn một huyện lệnh có triều đình bảo hộ pháp lý. Chúng ta cần một vật chứng trực tiếp, không thể chối cãi."


"Vật chứng trực tiếp?" Lý Thanh Mai ngước mắt nhìn cậu.


"Cuốn sổ hối lộ gốc của Vương Huyện Lệnh." Thẩm Trí Tuệ trầm giọng nói. "Cuốn sổ ghi chép tỉ mỉ từng ngày giờ, số tiền và chữ ký tay đóng dấu đỏ của Tào Lĩnh gửi cho lão hằng tháng."


"Thứ đó chắc chắn được giấu cực kỳ cẩn mật trong nha môn, làm sao chúng ta lấy được?" Lý Thanh Mai lo lắng.


"Ta đã có manh mối." Thẩm Trí Tuệ khẽ cười lạnh. "Để có được thông tin này, ta đã phải chi ra 500 linh thạch hạ phẩm dự trữ cuối cùng của gia tộc để mua chuộc Nhan Như Ngọc – nữ thư ký cũ đã bỏ trốn của phân đàn Linh Thú Tông. Nàng ta biết rất rõ thói quen của huyện lệnh. Cuốn sổ hối lộ gốc không được giấu trong kho báu của nha môn, vì lão sợ bị kiểm toán cấp trên phát hiện. Lão giấu nó ngay dưới ngăn kéo mật của bàn làm việc của thư ký cũ trong phòng lưu trữ hồ sơ của Vân Sơn Huyện Nha."


"Phòng lưu trữ hồ sơ nha môn..." Lý Thanh Mai nín thở. "Nơi đó được canh gác bởi Nha Môn Uy Nghiêm Trận, tu sĩ thông thường bước vào sẽ bị áp chế 30% tu vi linh lực."


"Nhưng ta là một phàm nhân phế sài không mang linh lực." Thẩm Trí Tuệ đứng dậy, nho phục xám khẽ bay nhẹ. "Trận pháp áp chế linh lực hoàn toàn vô dụng đối với ta. Đêm nay, ta và tỷ sẽ đột nhập vào nha môn huyện để thu hồi cuốn sổ đó."


"Đệ... đệ định đích thân đi sao? Nguy hiểm lắm!" Lý Thanh Mai hốt hoảng.


"Thần thức của ta tương đương Trúc Cơ, đủ để phát hiện mọi dao động tuần tra của nha dịch từ khoảng cách trăm trượng. Hơn nữa, chỉ có tỷ mới rành rọt cấu trúc các loại ngăn kéo khóa cơ quan của nha môn cũ." Thẩm Trí Tuệ kiên định nhìn nàng. "Thanh Mai tỷ, tỷ có dám cùng ta đi đòi lại công lý cho chồng tỷ không?"


Nhìn vào ánh mắt sắc sảo đầy lý trí và kiên định của thiếu niên 18 tuổi, nỗi sợ hãi trong lòng Lý Thanh Mai bỗng chốc tan biến hoàn toàn. Nàng cắn chặt môi, dứt khoát gật đầu: "Ta đi! Cho dù có phải nhảy vào vạc dầu, ta cũng phải lột trần bộ mặt của bọn ác thú đó!"


Một canh giờ sau, hai bóng đen lặng lẽ luồn qua những con ngõ nhỏ tối tăm của Vân Sơn Trấn, tiến về phía Vân Sơn Huyện Nha nằm ở trung tâm trấn.


Sương mù xám ngu dân bao phủ quanh nha môn đậm đặc hơn thường lệ, tạo ra một cảm giác u uất, buồn ngủ tột độ cho bất kỳ ai đi qua. Hai tên nha dịch canh cổng ngồi tựa vào cột đá, đầu ngoẹo sang một bên, ngáy khò khò dưới tác động của làn sương độc và sự lười biếng thâm căn cố đế.


Thẩm Trí Tuệ nhắm mắt, thần thức phản biện khổng lồ phóng ra ngoài phạm vi trăm trượng, dễ dàng vẽ ra một bản đồ di chuyển thời gian thực của các toán tuần tra trong thức hải của cậu.


"Ba tên nha dịch tuần tra phía đông đang di chuyển chậm chạp, khoảng hai khắc nữa mới quay lại đây. Trận pháp Nha Môn Uy Nghiêm Trận ở cổng chính đang vận hành ở tần số thấp do thiếu linh thạch bảo trì. Thanh Mai tỷ, đi theo bước chân của ta, tránh các điểm nút năng lượng màu đỏ dưới đất." Thẩm Trí Tuệ thì thầm bên tai nàng.


Cậu nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Lý Thanh Mai, dắt nàng di chuyển uyển chuyển theo những quỹ đạo hình học toán học chính xác, hoàn toàn bypass qua các sợi tơ cảm ứng của trận pháp phòng ngự nha môn.


Khi bước qua cánh cửa gỗ lim nặng nề của phòng lưu trữ hồ sơ, một luồng áp lực tinh thần vô hình từ Nha Môn Uy Nghiêm Trận lập tức giáng xuống đầu hai người. Lý Thanh Mai rùng mình, sắc mặt nhợt nhạt, đầu óc bỗng chốc trở nên trì độn dữ dội dưới uy áp của trận pháp chấp pháp.


Thẩm Trí Tuệ lập tức rung nhẹ Thước gỗ đo lường quy tắc dắt bên hông. Một luồng sóng thần thức phản biện mát lạnh tỏa ra, bao bọc lấy thức hải của Lý Thanh Mai, giúp nàng lấy lại sự tỉnh táo hoàn toàn trong gang tấc.


"Cảm ơn đệ... áp lực vừa rồi thật đáng sợ." Lý Thanh Mai khẽ thì thầm, mồ hôi hột rịn ra trên trán.


"Mau tìm chiếc bàn làm việc của thư ký cũ." Thẩm Trí Tuệ cảnh giác quan sát xung quanh phòng lưu trữ tối tăm, nơi xếp hàng ngàn cuộn hồ sơ bụi bặm.


Lý Thanh Mai nhanh chóng tiến về phía chiếc bàn gỗ lim cũ nát nằm ở góc khuất của căn phòng. Nàng quỳ xuống, luồn tay xuống dưới gầm bàn, sờ soạng dọc theo các thớ gỗ thô ráp.


"Có một cái gờ nhỏ ở đây!" Lý Thanh Mai khẽ reo lên. Nàng dùng một kỹ thuật bẻ khóa cơ quan gia truyền của tiệm cầm đồ, khéo léo ấn nhẹ vào ba điểm nút chịu lực của ngăn kéo mật.


*Cạch.*


Một tiếng động cơ quan nhỏ vang lên. Một ngăn kéo bí mật bằng gỗ đen ẩn sâu dưới đáy bàn từ từ trượt ra ngoài.


Bên trong ngăn kéo, nằm lặng lẽ một cuốn sổ mỏng bọc bằng da thú màu huyết dụ, bề mặt có dán một lá bùa phong ấn màu vàng phát ra những luồng linh lực xám xịt đầy oán khí.


[Phát hiện vật chứng cốt lõi: Sổ hối lộ của Vương Huyện Lệnh - Manh mối tham nhũng cấp 1.]


Thẩm Trí Tuệ bước tới, mắt trái rực sáng tím nhạt nhìn thấu cấu trúc bùa phong ấn trên cuốn sổ. Cậu đưa Thước gỗ đo lường quy tắc gõ nhẹ lên lá bùa, lạnh lùng nói: "Giải cấu trúc nhân quả!"


Lá bùa màu vàng lập tức nứt rạn rắc lạnh rồi tự động bong ra, biến thành một vũng tro bụi vô hại. Thẩm Trí Tuệ đón lấy cuốn sổ hối lộ, lật mở từng trang giấy.


Dưới ánh sáng lờ mờ của thần thức phản biện, từng dòng chữ ghi chép chi tiết hiện lên rõ mồn một:


*"Ngày 15 tháng Giêng: Linh Thú Tông gửi 800 linh thạch hạ phẩm - Vương Huyện Lệnh ký duyệt công văn siết nợ 10 mẫu linh điền sườn tây Thẩm gia."*

*"Ngày 15 tháng Hai: Linh Thú Tông gửi 800 linh thạch hạ phẩm - Vương Huyện Lệnh bác đơn khiếu nại của tiệm cầm đồ Lý gia."*

*"Ngày 15 tháng Ba..."*


Cuối mỗi dòng chữ đều có dấu vân tay máu đỏ tươi đóng dấu ấn chấp pháp của Vương Huyện Lệnh và chữ ký tay ngoằn ngoèo của Tào Lĩnh.


"Bằng chứng sắt đá đây rồi!" Lý Thanh Mai siết chặt nắm tay, đôi mắt rực cháy ngọn lửa hận thù và hy vọng lột trần tội ác. "Vương Huyện Lệnh, lần này xem lão còn chối cãi thế nào trước công đường nha môn!"


Thẩm Trí Tuệ cẩn thận cất cuốn sổ hối lộ vào trong ngực áo nho phục xám sờn của mình. Cậu cảm nhận được sức nặng của cuốn sổ giống như vận mệnh của cả Vân Sơn Trấn đang đè nặng lên vai mình. Quân bài tẩy cực mạnh khống chế quan tòa trước phiên xử cuối cùng đã nằm gọn trong tay cậu.


"Thanh Mai tỷ, chúng ta rút lui nhanh thôi. Thời gian tuần tra sắp hết." Thẩm Trí Tuệ khẽ ra hiệu.


Tuy nhiên, ngay khi hai người vừa quay lưng định bước ra cửa phòng lưu trữ, một luồng gió lạnh thấu xương bỗng nhiên từ bên ngoài thổi mạnh vào căn phòng, dập tắt ngọn đèn dầu hỏa duy nhất.


Sương mù xám ngu dân ngoài sân bỗng nhiên cuộn trào dữ dội, chuyển sang một màu đen kịt ghê rợn. Một tiếng gầm rú trầm đục của cuồng thú vang lên từ phía xa, kèm theo tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của đội chấp pháp Linh Thú Tông đang tiến sát về phía nha môn huyện.


Tào Lĩnh dường như đã bắt đầu nghi ngờ có nội gián rò rỉ sổ sách tài chính lậu, và Chấp pháp giả tàn ác Tào Hùng đang dẫn quân đột kích điên cuồng về hướng này.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!