Nhạc nềnSakuya2

SOP Cho Kẻ Nhược Trí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù màu xám của Vân Sơn Trấn vẫn lơ lửng ngoài cửa sổ sảnh chính Thẩm Gia Trang Viên, giống như một bức màn u tối che khuất ánh mặt trời. Sau cuộc đối chất căng thẳng với Chưởng sự Linh Thú Tông Tào Lĩnh vào sáng hôm trước, Thẩm Trí Tuệ chỉ có chưa đầy ba ngày trước khi công văn nha môn huyện chính thức giáng xuống.


Nhục thân phế sài của cậu lúc này mệt mỏi rã rời. Thần thức tương đương Trúc Cơ nhờ năng lượng phản biện tự sinh tuy giúp cậu giữ được cái đầu lạnh, nhưng lồng ngực vẫn âm ỉ đau nhói do phản phệ áp lực khi nghịch chuyển Logic Ấn để vô hiệu hóa khế ước siết nợ. Cậu ngồi bên bàn gỗ sứt mẻ, ánh mắt dừng lại ở hộp ngọc chứa viên đan dược màu đỏ sậm mà phụ thân Thẩm Hoài Sơn để lại.


Cửu Chuyển Linh Thú Đan.


Thẩm Trí Tuệ cầm viên đan dược lên, đưa sát mũi ngửi nhẹ. Một mùi thơm nồng nàn huyễn hoặc tỏa ra, nhưng ẩn sâu trong đó là một mùi hăng hắc kim loại cực kỳ vi diệu mà chỉ những ai có thần thức nhạy bén mới phát hiện được. Cậu nhắm mắt trái, kích hoạt thần thông Nhìn thấu khế ước để quét qua cấu trúc bên trong của viên đan.


Trong thức hải của cậu, Sổ da cừu ghi chép sơ đồ tư duy lập tức lật mở, vẽ ra một chuỗi phân tích nhân quả phức tạp. Viên đan này hoàn toàn không có linh khí thuần khiết, ngược lại, nó chứa đầy các hạt tạp chất màu xám đen đang kết tụ thành một mạng lưới độc tố nhận thức.


[Cảnh báo: Phát hiện độc tố chì cao độ kết hợp với Ngu Khí nén sơ cấp. Tác dụng: Kích thích tụ khí ảo trong kinh mạch, đồng thời làm tê liệt thùy trán thần thức, đưa người dùng vào trạng thái Ngu Khí Cảnh Cấp 1.]


"Độc chì..." Thẩm Trí Tuệ cười lạnh. "Hóa ra đây là cách Linh Thú Tông duy trì sự u muội của gia tộc ta. Càng uống đan dược để cầu đột phá, đầu óc càng mụ mị, càng dễ bị lừa ký vào các khế ước bẫy nợ."


"Trí Tuệ, con đang làm gì với viên thần dược đó thế?"


Thẩm Hoài Sơn bước vào sảnh, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt sau uy áp của Tào Lĩnh hôm qua. Ông nhìn viên đan trong tay con trai với ánh mắt thèm khồng, lờ đờ u muội. "Đá là thần dược ta phải tích góp hàng trăm linh thạch mới mua được từ Linh Thú Tông. Nhị thúc của con nói, chỉ cần ta uống thêm ba viên nữa, đan điền sẽ tích đủ khí để đột phá Luyện Khí tầng 4."


"Phụ thân, đây không phải thần dược. Đây là thuốc độc." Thẩm Trí Tuệ đứng dậy, giọng điệu kiên định. "Người có biết tại sao Nhị thúc luyện đan mấy chục năm qua liên tục nổ lò, còn bản thân người thì tu vi trì trệ, đầu óc càng ngày càng hay quên không?"


Thẩm Hoài Sơn ngơ ngác lắc đầu: "Nhị thúc con nói... nổ lò là do chúng ta chưa đủ thành tâm cúng bái thần linh của Linh Thú Tông. Còn ta hay quên là do thiên tư ngu muội bẩm sinh..."


"Sai lầm." Thẩm Trí Tuệ cắt ngang. "Mọi hiện tượng đều có nguyên nhân vật lý và nhân quả của nó. Thần linh không rảnh rỗi đi làm nổ lò đan của Nhị thúc. Nguyên nhân nằm ngay trong nguồn nước chúng ta uống hằng ngày và những viên đan dược độc hại này. Phúc thúc!"


Lão gia bộc Thẩm Phúc lật đật chạy vào, khuôn mặt đầy nếp nhăn vẫn còn vẻ hoang mang: "Đại thiếu gia có sai bảo gì ạ?"


"Mang cho ta cát thạch anh sạch từ bờ sông phía đông, một ít than hoạt tính từ lò rèn của Lão Tôn, và đá vôi đập vụn ở phía sau núi. Ngoài ra, chuẩn bị một ống tre lớn và ba chậu đất nung sạch." Thẩm Trí Tuệ ra lệnh dứt khoát.


Thẩm Hoài Sơn nhíu mày, đầu óc u muội của ông không thể hiểu nổi con trai đang muốn làm gì: "Con kiếm mấy thứ đất cát đó làm gì? Chúng ta đang đối mặt với họa mất nhà, con không lo nghĩ cách cầu tình Tào chưởng sự, lại đi chơi đất cát sao?"


"Con đang cứu mạng cả gia tộc này." Thẩm Trí Tuệ không giải thích nhiều. Cậu biết, đối với những bộ óc đã bị sương mù ngu dân tàn phá hàng chục năm, lời nói suông hoàn toàn vô dụng. Cậu cần một bằng chứng thực nghiệm trực quan, không thể chối cãi.


Một lát sau, Thẩm Phúc cùng muội muội Thẩm Dao mang đầy đủ vật liệu trở về. Thẩm Dao mới 12 tuổi, gầy gò nhưng đôi mắt sáng ngời, nàng lặng lẽ đứng bên cạnh anh trai, tay ôm cuốn sổ tính toán thô sơ bằng than củi, sẵn sàng ghi chép theo lệnh cậu.


Thẩm Trí Tuệ bắt tay vào chế tạo hệ thống lọc nước khoa học đầu tiên của Vân Sơn Trấn. Cậu đục lỗ dưới đáy ống tre lớn, lần lượt xếp các lớp vật liệu theo đúng tỷ lệ định lượng: dưới cùng là sỏi nhỏ để chặn cát, tiếp theo là cát thạch anh để lọc tạp chất thô, ở giữa là lớp than hoạt tính để hấp phụ độc tố và mùi hôi, trên cùng là đá vôi vụn để trung hòa tính axit của nguồn nước ngầm bị ô nhiễm chướng khí.


Cậu múc một gáo nước giếng đục ngầu, có sắc xám nhạt của sương mù ngu dân, đổ thẳng vào miệng ống tre.


Thẩm Hoài Sơn và Thẩm Phúc tò mò vây quanh, nín thở quan sát. Chỉ vài khắc sau, từ đáy ống tre, từng giọt nước trong vắt, tinh khiết như sương sớm bắt đầu nhỏ xuống chậu đất nung. Không còn màu xám xịt, không còn mùi hăng hắc của chướng khí địa mạch.


[Chế tạo thành công: Nước giếng cổ tịnh hóa - Tài nguyên sạch cấp 1.]


Một luồng linh khí mỏng manh nhưng vô cùng thuần khiết tỏa ra từ chậu nước sạch, khiến tinh thần của Thẩm Hoài Sơn thoáng chốc trở nên nhẹ nhàng hơn.


"Nước... nước giếng nhà ta sao lại có thể trong vắt và ngọt ngào thế này?" Thẩm Phúc kinh ngạc thốt lên, lão thèm thuồng nuốt nước bọt.


"Phụ thân, Phúc thúc, hai người mau uống bát nước này đi." Thẩm Trí Tuệ múc hai bát nước lọc sạch, đưa cho họ.


Thẩm Hoài Sơn nửa tin nửa ngờ uống cạn. Ngay khi dòng nước mát lạnh đi vào cơ thể, ông bỗng rùng mình một cái. Một luồng khí mát lành chạy thẳng lên đại não, xua tan đi sự trì độn, uể oải tích tụ bấy lâu. Đôi mắt lờ đờ của ông trong phút chốc trở nên có thần hơn, kinh mạch vốn tắc nghẽn bấy lâu nay bỗng có dấu hiệu ấm áp lưu thông.


"Thần kỳ... Thần kỳ quá! Đầu óc ta bỗng nhiên nhẹ bẫng, không còn cảm giác đau nhức như có đá đè nữa!" Thẩm Hoài Sơn kinh hỷ reo lên.


"Đây mới chỉ là bước đầu thanh lọc cơ thể." Thẩm Trí Tuệ lạnh lùng nói. "Bây giờ, chúng ta cần đi cứu người bị độc hại nặng nhất trong nhà. Nhị thúc đâu rồi?"


"Nhị thúc con... ông ấy đang ở trong phòng luyện đan phía tây trang viên, nói là muốn luyện chế một mẻ Tụ Khí Đan mới để cúng bái thần linh cầu an." Thẩm Hoài Sơn vội vã dẫn đường.


Khi đoàn người bước tới gian phòng luyện đan phía tây, một mùi khói lưu huỳnh nồng nặc kèm theo mùi kim loại cháy khét lẹt xộc thẳng vào mũi. Gian phòng tối tăm, gạch ngói đen nhẻm vì khói lò đan nổ liên tục.


Ở giữa phòng, một lão già gầy gò, mặt đen nhẻm vì nhọ nồi, ngón tay run rẩy đang điên cuồng quạt lửa dưới một chiếc lò luyện đan bằng đồng đã nứt nẻ nghiêm trọng. Đó chính là Nhị thúc Thẩm Hoài Thạch. Đôi mắt ông đỏ ngầu, thần trí hoàn toàn đờ đẫn, miệng lẩm bẩm những lời khấn bái vô nghĩa: "Thần linh hộ trì... tâm thành đan thành... lò này nhất định phải thành công..."


Bên cạnh ông là một rổ chứa đầy những viên đan dược phế phẩm màu đỏ xám – Tụ Khí Đan giả mà ông tự hào luyện chế theo bí kíp của Linh Thú Tông.


"Hoài Thạch! Mau dừng tay lại!" Thẩm Hoài Sơn lớn tiếng gọi.


Nhị thúc Thẩm Hoài Thạch giật nảy mình, quay đầu lại nhìn với ánh mắt phẫn nộ, u muội nặng nề: "Đại ca! Huynh vào đây làm gì? Ta đang ở thời khắc mấu chốt để câu thông thần linh! Lò đan này mà hỏng, thần linh sẽ trừng phạt gia tộc ta mất thôi!"


Nói rồi, ông ta run rẩy cầm lấy một viên Tụ Khí Đan giả từ rổ bên cạnh, định nuốt vào bụng: "Để ta uống viên thần dược này, đan điền của ta sẽ đột phá, ta sẽ chứng minh cho các người thấy đan đạo của ta là đúng!"


"Nhị thúc, dừng lại." Thẩm Trí Tuệ bước nhanh tới, gạt phắt viên đan khỏi tay ông ta. Viên đan rơi xuống đất, vỡ vụn thành những mảnh bột màu xám đen.


"Nghịch tử! Con làm cái gì thế?!" Nhị thúc gầm lên, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Thẩm Trí Tuệ. "Con là một phế sài không thể tụ khí, biết cái gì về Đan Đạo cao siêu? Viên thần dược này là do các trưởng lão Linh Thú Tông ban công thức, chứa đựng thiên quy linh lực! Con phá hoại tu vi của ta, con muốn hại chết Thẩm gia sao?!"


Thẩm Hoài Sơn định can ngăn nhưng Nhị thúc đã hoàn toàn mất trí trí, gào thét định xông vào nhặt lại bột đan dược.


Thẩm Trí Tuệ đứng chắn trước rổ đan dược, sắc mặt điềm tĩnh đến đáng sợ. Cậu biết, Ngu Khí Cảnh Cấp 1 đã ăn sâu vào thần trí của Nhị thúc. Muốn bẻ gãy niềm tin mù quáng này, chỉ có thể dùng phương pháp Phân tích hóa học thực nghiệm.


"Nhị thúc, người tự tin vào đan đạo của mình đúng không?" Thẩm Trí Tuệ hỏi, giọng nói mang theo một luồng uy áp thần thức phản biện vô hình khiến Nhị thúc khựng lại.


"Tất nhiên! Ta luyện đan ba mươi năm, công thức này không thể sai!" Nhị thúc ưỡn ngực, cố chấp nói.


"Được. Vậy hôm nay, con sẽ dùng chính đan dược của người để thực hiện một cuộc đối chất khoa học." Thẩm Trí Tuệ quay sang Thẩm Phúc: "Phúc thúc, chuẩn bị cho ta một chiếc bát sứ sạch, một ngọn đèn dầu hỏa, và một ít nước vôi trong lọc từ đá vôi sau núi."


Nhị thúc cười lạnh: "Hừ, giả thần giả quỷ! Ta xem một tên phế sài như con làm được trò trống gì với đất cát nước vôi!"


Thẩm Trí Tuệ không thèm tranh cãi. Cậu nhặt một viên Tụ Khí Đan giả của Nhị thúc, nghiền nát nó thành bột mịn rồi bỏ vào bát sứ sạch. Tiếp theo, cậu đổ một ít Nước giếng cổ tịnh hóa vào bát, khuấy đều cho bột đan dược hòa tan hoàn toàn thành một dung dịch màu đỏ sậm huyễn hoặc.


"Nhị thúc, người nhìn kỹ đây."


Thẩm Trí Tuệ đặt bát sứ lên trên ngọn lửa đèn hỏa dầu để đun sôi dung dịch. Khi nước bắt đầu sủi bọt, cậu từ từ đổ nước vôi trong (chứa canxi hydroxit) và một ít dịch chiết thảo dược kiềm hóa chứa lưu huỳnh tự nhiên (được vắt từ lá cây dại ngoài vườn) vào bát.


Phản ứng hóa học thực nghiệm bắt đầu xảy ra ngay trước mắt mọi người.


Dung dịch màu đỏ sậm huyễn hoặc bỗng nhiên sủi bọt khí dữ dội. Chỉ trong vài khắc ngắn ngủi, màu đỏ biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một màu đen kịt như mực tàu, đặc quánh lại. Một chất kết tủa màu đen xám, nặng trịch lắng xuống đáy bát sứ, đồng thời một mùi kim loại khét lẹt, độc hại xộc lên khiến mọi người phải bịt mũi ho khan.


"Cái... cái gì thế này? Sao thần dược lại biến thành màu đen kịt ghê rợn như thế?" Thẩm Hoài Sơn kinh hãi lùi lại một bước.


Thẩm Trí Tuệ dùng một thanh tre nhỏ gạt chất kết tủa màu đen lên, đưa đến trước mặt Nhị thúc Thẩm Hoài Thạch:


"Nhị thúc, người nhìn kỹ chất kết tủa đen này đi. Đây chính là Chì Sulfua (PbS), sản phẩm phản ứng giữa độc chì nén trong viên đan dược của người và lưu huỳnh thảo dược. Viên thần dược mà người nâng niu bấy lâu nay, thực chất chứa đến sáu phần là chì độc và bốn phần là bùn đất nén Ngu Khí!"


Nhị thúc Thẩm Hoài Thạch nhìn chất kết tủa đen kịt, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đạo tâm đan đạo của ông bắt đầu lung lay dữ dội: "Không... không thể nào! Đây là phản ứng tà thuật của con! Thần dược của Linh Thú Tông sao có thể chứa độc chì được... Ta tự mình luyện chế, ta biết rõ..."


"Người biết rõ?" Thẩm Trí Tuệ dồn dập tấn công ngôn từ, bóc trần lỗi logic của ông: "Người luyện đan ba mươi năm, tỷ lệ thành công chưa tới một phần mười, mỗi lần nổ lò người đều nghĩ là do mình chưa đủ thành tâm. Nhưng thực tế là do hàm lượng độc chì quá cao làm thay đổi nhiệt độ nóng chảy của dược liệu, gây mất cân bằng áp suất khí trong lò dẫn đến nổ lò vỡ vụn! Người tự uống đan dược của mình, đan điền tích tụ độc chì nặng nề gây tắc nghẽn kinh mạch, thần trí ngày càng u muội, hay quên, tay chân run rẩy. Đó không phải là thiên tư ngu muội bẩm sinh, đó là triệu chứng ngộ độc chì cấp tính!"


"Không! Ta không tin! Ta sẽ chứng minh cho con thấy đan dược của ta có hiệu quả!"


Nhị thúc điên cuồng bốc một viên Tụ Khí Đan giả khác từ rổ, nhét thẳng vào miệng nuốt chửng. Ông ta lập tức ngồi xếp bằng, cố gắng vận hành công pháp cũ "Tâm Thành Đan Quyết" để chứng minh linh lực đột phá.


"Hoài Thạch! Đừng uống!" Thẩm Hoài Sơn hoảng hốt định ngăn cản nhưng đã quá muộn.


Ngay khi Nhị thúc cố gắng cưỡng ép vận hành linh lực để tiêu hóa viên đan, độc chì tích tụ lâu ngày trong cơ thể gặp phải luồng linh lực bạo tẩu liền bộc phát dữ dội.


"A...!!!"


Nhị thúc thét lên một tiếng đau đớn. Sắc mặt ông ta lập tức chuyển sang màu xám ngoét, các đường kinh mạch trên cổ họng và trán nổi rộp lên đen kịt như những con giun đất độc. Đan điền của ông ta phát ra những tiếng nổ lục cục trầm đục, linh lực bạo tẩu cắn xé kinh mạch khiến ông ta hộc ra một ngụm máu đen đầy mảnh vụn độc chì, cơ thể co giật liên tục trên đất.


"Cứu... cứu ta... Đại ca... đan điền của ta sắp nổ tung rồi..." Nhị thúc đau đớn rên rỉ, thần trí bắt đầu rơi vào trạng thái hôn mê do độc chì xâm nhập thức hải.


"Trí Tuệ! Mau cứu Nhị thúc của con!" Thẩm Hoài Sơn hoảng loạn tột độ, nắm chặt vai con trai.


Thẩm Trí Tuệ vẫn giữ vững cái đầu lạnh. Cậu quay sang Thẩm Phúc: "Phúc thúc, giữ chặt Nhị thúc! Dao nhi, đưa cho anh chậu Nước giếng cổ tịnh hóa!"


Thẩm Dao nhanh nhẹn bưng chậu nước sạch lọc qua cát thạch anh tới. Thẩm Trí Tuệ bóp chặt cằm của Nhị thúc, ép ông ta há miệng ra, rồi đổ thẳng một gáo lớn Nước giếng cổ tịnh hóa vào cổ họng ông ta.


Nước giếng cổ tịnh hóa chứa hàm lượng canxi cacbonat hòa tan từ đá vôi sau núi và đã được tịnh hóa hoàn toàn chướng khí địa mạch. Khi đi vào dạ dày, các ion canxi lập tức phản ứng, cạnh tranh vị trí liên kết của độc chì trong hệ tiêu hóa, đồng thời dòng nước tịnh khiết hoạt tính cao thẩm thấu vào kinh mạch, bao bọc và trung hòa các hạt Ngu Khí đang tàn phá thức hải.


*Ọe...!!!*


Nhị thúc Thẩm Hoài Thạch co rúm người lại, rồi nôn thốc nôn tháo ra đất.


Một bãi chất lỏng đen kịt, hôi thối nồng nặc mùi kim loại rỉ sét và chướng khí xám xịt bị nôn sạch ra ngoài. Đi kèm với bãi chất thải độc hại đó là một luồng hắc khí xám mờ – chính là tàn dư của sương mù ngu dân tích tụ trong não bộ ông ta bấy lâu nay – từ từ bay lên rồi tan biến vào không khí.


Nhị thúc nằm vật ra đất, thở dốc nặng nề.


Nhưng lần này, đôi mắt đỏ ngầu, đờ đẫn của ông ta đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một đôi mắt trong trẻo, tràn đầy sự kinh ngạc, bàng hoàng và tỉnh táo chưa từng có. Thần trí u muội bấy lâu nay bỗng chốc sáng tỏ như bầu trời đêm sau cơn mưa giông. Các đường kinh mạch đen kịt trên cổ lặn xuống, dòng khí huyết lưu thông nhịp nhàng, êm ái.


"Ta... ta đang ở đâu thế này?" Nhị thúc lẩm bẩm, giọng run rẩy nhưng vô cùng rõ ràng. Ông nhìn quanh gian phòng luyện đan đen nhẻm, nhìn chiếc lò đan nứt nẻ, rồi nhìn rổ đan dược phế phẩm chứa độc chì bên cạnh.


Một nỗi bàng hoàng, kinh hoàng tột độ dâng lên trong lòng ông.


"Đại ca... Trí Tuệ..." Nhị thúc bật khóc nức nở, hai tay ôm lấy đầu gối run rẩy. "Ta... ta đã làm cái gì thế này? Ba mươi năm qua... ta đã tự tay luyện chế thuốc độc để đầu độc chính mình và cả gia tộc... Ta còn ngỡ đó là thần dược... Ta đã hại chết Thẩm gia rồi..."


Thẩm Hoài Sơn chứng kiến cảnh tượng đó, hai hàng nước mắt cũng trào ra. Ông bước tới ôm chặt lấy em trai mình: "Hoài Thạch! Đệ tỉnh lại là tốt rồi! Nhờ có Trí Tuệ... nhờ có con trai ta dùng khoa học thực nghiệm giải độc, đệ mới giữ được mạng sống!"


Thẩm Trí Tuệ đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng thức tỉnh nhận thức đầy xúc động của hai người cha và chú, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Thần thức phản biện của cậu tiêu hao khá nhiều, lồng ngực hơi thắt lại, nhưng cậu biết mình đã đi đúng hướng.


Cúi xuống, cậu chỉ tay vào rổ đan dược phế phẩm trị giá hơn hai ngàn linh thạch hạ phẩm tích lũy của gia tộc:


"Phụ thân, Nhị thúc. Số đan dược chứa độc chì này không thể giữ lại. Chúng ta phải tiêu hủy toàn bộ để tránh gây họa cho gia nhân và dân trấn. Cái giá phải trả là hai ngàn linh thạch hạ phẩm biến thành tro bụi, hai người có đồng ý không?"


Nhị thúc Thẩm Hoài Thạch lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, ông nhìn rổ đan dược với ánh mắt ghê tởm, dứt khoát đứng dậy cầm lấy chiếc búa rèn tạ bên cạnh, đập nát toàn bộ lò luyện đan và rổ thuốc độc:


"Tiêu hủy! Phải tiêu hủy ngay lập tức! Ta không thể để thứ rác rưởi độc hại này tồn tại thêm một khắc nào nữa!"


*Uỳnh! Uỳnh!*


Tiếng búa đập vỡ vụn chiếc lò đan nứt nẻ vang lên giòn giã, đánh dấu sự sụp đổ hoàn toàn của niềm tin mù quáng vào đan đạo lừa đảo của Linh Thú Tông trong nội bộ Thẩm gia.


Sau khi dọn dẹp xong gian phòng, Nhị thúc Thẩm Hoài Thạch lau nước mắt trên mặt, sắc mặt bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng. Ông bước tới sát bên Thẩm Trí Tuệ, hạ thấp giọng, run rẩy nói:


"Trí Tuệ... đại ca... các người có biết tại sao Linh Thú Tông lại cố tình bán đan dược độc chì này cho chúng ta với giá cắt cổ không?"


Thẩm Trí Tuệ nhíu mày: "Nhị thúc, người phát hiện ra điều gì sao?"


Nhị thúc gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi và phẫn nộ tột cùng:


"Một tháng trước, khi ta lén lút đến phân đàn Linh Thú Tông để mua thêm nguyên liệu luyện đan, ta vô tình nghe thấy Chưởng sự Tào Lĩnh đang bàn bạc bí mật với một pháp sư của Nhân Quả Các. Hắn nói... nguồn nước ngầm chảy từ núi Vân Sơn xuống dòng sông chính của trấn đã bị chúng lén lút đổ một lượng lớn chất thải độc hại luyện đan phế phẩm và chướng khí ngu khí xuống thượng nguồn!"


"Đầu độc nguồn nước sông?" Thẩm Hoài Sơn kinh hãi kêu lên.


"Đúng vậy!" Nhị thúc siết chặt nắm tay rỉ máu. "Mục đích của chúng là khiến toàn bộ dân trấn Vân Sơn bị nhiễm độc chì nhẹ, đầu óc trì độn, cơ thể suy kiệt phát bệnh. Khi dân trấn đổ bệnh, Nhân Quả Các sẽ đứng ra rêu rao là do thần linh trừng phạt, ép buộc mọi người phải quyên góp toàn bộ tài sản, linh thạch để mua bùa cầu phúc và hương liệu gây ảo giác Mê Hồn Hương với giá cắt cổ để tiêu trừ nghiệp chướng giả! Đây là một đường dây lừa đảo khép kín cực kỳ tàn nhẫn của Linh Thú Tông và Nhân Quả Các đứng sau!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!